Hà Thư Vân che miệng cô lại, nhìn cô lắc đầu một cái, ý bảo không được nói.
Một lúc lâu sau, Cốc Tâm Lôi mới hồi phục lại tinh thần, vội vàng kéo Hà Thư Vân:" Mẹ, bà ta đã trở lại, cuộc hôn nhân của mẹ và ba có phải sẽ..”
Sắc mặt Hà Thư Vân khẽ biến thành lãnh, không lên tiếng.
Cốc Tâm Lôi càng lo lắng, hốt hoảng hỏi:" Mẹ.. Nếu hai người ly hôn, con phải làm thế nào? Con có bị tính là con riêng không?" Cô rất sợ Cốc Vĩnh Thuần, nhưng nếu như về ở với Hà Thư Vân, cô không có ánh hào quang của Cốc gia chiếu lên người nữa, như vậy..:" Con ở với mẹ hay là ở với ba?"
Giờ phút này, Hà Thư Vân đối với đứa con gái óc heo này vô cùng tuyệt vọng, bà thở dài:" Tâm Lôi, bất kể như thế nào, con cũng là con gái duy nhất của Cốc gia ".
“ Không được!” Cốc Tâm Lôi cực kỳ lo lắng:" Mẹ, ba đối với con thế nào, chắc mẹ hẳn đã biết..” Nói xong, giọng Cốc Tâm Lôi ngày một lớn:" Vừa rồi bà ta độc ác như vậy, mà con lại không phải là con bà ta, sao bà ta có thể đối tốt với con được, nói không chừng sẽ đuổi con đi..”
Hà Thư Vân trấn an:" Nói nhỏ lại ".
“ Mẹ, phải làm sao bây giờ?” Cốc Tâm Lôi lo lắng hỏi.
Hà Thư Vân vuốt tóc con gái, ánh mắt dịu dàng nhìn cô:" Con yên tâm, mẹ sẽ mang con theo bên cạnh ".
Cốc Tâm Lôi nghe vậy càng nóng nảy hơn, đi theo Hà Thư Vân, sao có thể có cuộc sống như bây giờ:" Mẹ, mẹ và ba có thể không ly hôn không..”
“ Tâm Lôi..”
“ Người đàn bà kia không phải đã chết sao? Sao bà ta lại sống được đến bây giờ?" Cốc Tâm Lôi tức giận hỏi.
“ Ai biết được ". Hà Thư Vân thở dài một tiếng:" Tâm Lôi, việc đã đến nước này, chúng ta chỉ có thể chấp nhận ".
“ Tại sao chúng ta phải chấp nhận! Tại sao!” Cốc Tâm Lôi giận nói:" Không phải bà ta đã chết sao? Tại sao lại sống đến tận bây giờ?"
“ Nói linh tinh gì đó?" Hà Thư Vân mắng. TruyenLau
“ Sao bà ta không chết đi!” Cốc Tâm Lôi nguyền rủa:" Nếu như bà ta chết, sẽ không ảnh hưởng đến mẹ và ba..” Cô lôi kéo Hà Thư Vân, thấp giọng nói:" Mẹ, dứt khoát phải để bà ta..”
“ Tâm Lôi, lời như vậy không được nói lung tung ". Hà Thư Vân trách mắng, sau đó nói:" Đúng là bà ta làm ảnh hưởng đến mẹ con ta nhưng chuyện như thế, là trái với pháp luật, con ngàn vạn lần cũng không được làm, biết không?"
-- Đọc truyện tại TruyenLau.com
“ Phong Thành, bà nội Tâm Lôi qua đời, cháu hãy sắp xếp thời gian qua đó một chút ". Sang lão ngồi trên ghế sa lon, trong tay cầm gậy.
“ Cháu bận nhiều việc, không có thời gian ". Cố Phong Thành đang chuẩn bị ra cửa.
Sang lão chống gậy xuống nền nhà, tức giận nói:" Cháu như vậy là thái độ gì?"
TruyenLau.com
Cố Phong Thành than nhỏ:" Ông ngoại, cháu không cưới Tâm Lôi ". Những lời này, anh đã nói đi nói lại quá nhiều lần mà ông ngoại cứ làm bộ nghe không hiểu.
“ Hỗn trướng!” Sang lão tức giận, chuyện thăng chức của con trai ông đang vô cùng cấp bách, vậy mà Cố Phong Thành lại đột ngột đòi hủy hôn, tin này chẳng khác gì sét đánh giữa trời quang, khiến cho ông đối phó không kịp.
Cố Phong Thành không để ý đến Sang lão, tiếp tục bước ra cửa.
Sang Lão càng giận hơn, cầm gậy ném, gậy rơi vào bắp chân anh, rất đau. Cố Phong Thành cau mày, nhặt gậy lên, bước đến đưa cho Sang lão, hời hợt nói:" Ông ngoại, bác sĩ nói, ông không nên tức giận, cẩn thận không tăng huyết áp ".
Sang lão nghe cháu trai giọng hời hợt, nổi trận lôi đình:" Mày là cố ý muốn làm tao tức chết?" Nói xong, cầm gậy hung hăng hướng về phía anh đánh.
Cố Phong Thành lùi về phía sau mấy bước tránh, lập lại một lần nữa:" Ông ngoai, cháu sẽ không cưới Cốc Tâm Lôi ".
“ Hỗn trướng! Tao đã cùng Cốc gia nói chuyện..”
“ Người Kết hôn là cháu ". Cố Phong Thành cắt đứt lời ông:" Ông ngoại, hôn sự của cháu không dám để ông phải bận lòng ".
“ Mày nói cái gì?" Nhìn Cố Phong Thành dứt khoát rời đi, Sang lão phẫn nộ quát:" Đứng lại!” Thấy anh không dừng bước, lại quát lớn:" Nếu bây giờ mày bước khỏi đây, thì vĩnh viễn đừng bao giờ về nữa ".
Bước chân Cố Phong Thành ngừng lại:" Ông ngoại, mấy ngày này cháu về biệt thự ở, sẽ không đến quấy rầy ông ". Lần này, anh lên thủ đô để thu mua công ty, nếu như không phải vì Sang Lan Cầm cứ thúc giục, anh cũng không có ý định đến đây.
Nhìn bóng dáng anh biết mất ở ngoài cửa, Sang lão vung gậy đập vỡ bình hoa trên bàn:" Đây là muốn tạo phản sao?"
Về sau, Sang lão gọi điện thoại cho Sang Lan Cầm, mắng một trận tơi tả.
Sang Lan Cầm nghe, một câu cũng không nói.
“ Lan Cầm, cô điếc sao?" Không thấy giọng của con gái, Sang lão mắng lớn.
“ Con đang nghe!” Sang Lan Cầm cau mày nói.
“ Bất kể cô dùng cách gì, nhất định phải ép được Phong Thành và Tâm Lôi kết hôn!” Sang lão cả giận nói.
“ Ép được hay không, không phải cha nói là được!” Sang Lan Cầm nói.
Bị sặc ngôn, Sang Lão không thể nào nuốt trôi, giận đến mức th* d*c.
“ Cha!” Sang Lan Cầm nghe thấy khác thường:" Cha giữ gìn sức khỏe, đừng can thiệp vào chuyện của Phong Thành nữa ". Chuyện này, bà đã tính toán rồi.
Sang lão nghe xong, điện thoại trong tay rơi xuống đất.
Lúc này, Sang Lan Cầm đang ở trong khách sạn của thành phố A. Trước mặt bà, là màn hình ti vi, phát hình Tống Nhã Như bị giam trong tù, nhìn Tống Nhã Như già nua, tiều tụy, trong lòng bà vô cùng hả hê.
Trước đó, Tống Nhã Như nói rằng rất nhanh có thể ra tù, nhưng bây giờ, nhìn bộ dạng này thì có thể làm được gì?
--
Tống Khinh Ca tham gia buổi lễ âm nhạc xong, đã 10 giờ, liền vội vàng về khách sạn. Cô đeo đàn vi ô lông lên vai, đứng đợi taxi. Nơi này rất vắng vẻ, lại không có đèn đường, khi taxi đến gần, cô đang chuẩn bị mở xe thì lờ mờ nhìn thấy ghế sau xe có người, cô cảm giác có gì đó không đúng, liền xoay người, nhưng không ngờ phía sau 2 người đàn ông bước đến.
Cô hốt hoảng, ôm đàn vi ô lông lên trước ngực:" Các anh muốn làm gì?" Cách đó không xa, tiếng nhạc vẫn khá lớn, xung quanh ít người, giống như không ai chú ý đến tình cảnh này của cô.
“ Lên Xe!” Người đàn ông bước lại gần nói.
“ Tránh ra!” Tống Khinh Ca hốt hoảng nhìn hắn, trong lòng vô cùng hoảng sợ, dùng đàn vi ô lông làm vũ khí ngăn không cho đến gần, nhưng hai người đàn ông càng ép lại gần, khi bọn chúng đang định túm lấy cô thì cô cầm đàn vi ô lông hung hăng hướng về phía họ đập.
Thế nhưng, đàn vi ô lông khá cồng kềnh, nên mới chỉ vụt được hai cái, đã bị một người đàn ông đoạt đi mất, cô hốt hoảng chạy bừa, mới vừa chạy được mấy bước, bọn chúng đã theo kịp, cô chưa kịp kêu “ cứu tôi” thì đã bị một miếng vải ướt ập vào mũi, trong nháy mắt cô mất đi tri giác.
- Chương 1: Ở lại cùng nhau chơi đùa
- Chương 2: Một buổi tối khó tưởng
- Chương 3: Đừng hỏi tôi là ai
- Chương 4: Sáng sớm đã định mời chào buôn bán?
- Chương 5: Biểu hiện của anh chỉ đáng giá thế này
- Chương 6: Cảm giác ấy chắc là rất đau đớn
- Chương 7: Cô cứ tiếp tục giả bộ đi
- Chương 8: Có biết quy tắc hay không?
- Chương 9: Đã đến phòng bar của Tả thiếu, phụ nữ nào thoát được
- Chương 10: Cô rất có cá tính
- Chương 11: Được Tả thiếu chú ý, cô thật là may mắn
- Chương 12: Ai dám giỡn mặt với hắn?
- Chương 13: Nghĩ cách thưởng thức con mồi xinh đẹp
- Chương 14: Vui vẻ, rất vui vẻ
- Chương 15: Tôi phục vụ như vậy, cô có hài lòng không?
- Chương 16: Triết lý yêu ai yêu cả đường đi lối về
- Chương 17: Rõ ràng là thuận nước đẩy thuyền
- Chương 18: Boss Đại Nhân, cậu chỉ là lốp xe dự phòng
- Chương 19: Làm như thế với anh, làm sao anh chịu nổi?
- Chương 20: Ngại quá, tôi đối với "chú già" không có hứng thú
- Chương 21: Trai tài gái sắc? Có mà một đôi sài lang hổ báo ấy
- Chương 22: Kỹ thuật có tiến bộ, phục vụ chu đáo hơn
- Chương 23: Anh ta là thế nào? Có quan hệ gì với cô?
- Chương 24: Đại Boss đến thời kỳ mãn kinh
- Chương 25: Tống tiểu thư, cô say rồi
- Chương 26: Đàn ông không có ai là người tốt
- Chương 27: Còn tinh thần của tôi bị tổn thương thì sao?
- Chương 28: Hôm nay tôi không muốn nói chuyện với cô
- Chương 29: Cô đang mặc áo choàng tắm của tôi
- Chương 30: Có một số việc, là vô sự tư thông
- Chương 31: Một cái tát tê tái
- Chương 32: Quyết định trở về với nhau
- Chương 33: Anh làm ướt quần áo của tôi rồi
- Chương 34: Anh không còn dính dáng gì với cô ta
- Chương 35: Sau này bớt qua lại với loại phụ nữ đó
- Chương 36: Ánh mắt anh không ngờ lại dịu dàng đến thế
- Chương 37: Tối nay mình ở lại với cậu
- Chương 38: Sao vẫn còn đang nói chuyện điện thoại
- Chương 39: Không cần đâu, chúng tôi không quá quen
- Chương 40: Người đàn ông nào sẽ ngốc nghếch như thế
- Chương 41: Cố tổng, có thể đưa tôi đến khách sạn gần đây không?
- Chương 42: Không mượn phòng, tôi ngủ ở đâu?
- Chương 43: Phụ nữ đúng là một loại sinh vật khó dỗ dành
- Chương 44: Em đối với tôi có cảm giác gì?
- Chương 44-2: Em đối với tôi có cảm giác gì? (2)
- Chương 45: Cố Phong Thành, anh không thể cùng người phụ nữ khác lên giường
- Chương 46: Cô ấy là người phụ nữ của tôi
- Chương 47: Có phải em là một người phụ nữ rất tùy tiện?
- Chương 48: Anh muốn trái tim, em nguyện ý cho không?
- Chương 49: Tối nay đến chỗ của anh
- Chương 50: Ai cho em đi vào?
- Chương 51: Lấy hôn nhân là điều kiện tiên quyết
- Chương 52: Muốn giải quyết theo quy định hay là giải quyết riêng?
- Chương 53: Hai người đó là một cặp
- Chương 54: Đại BOSS làm nũng
- Chương 55: Khách không mời mà đến
- Chương 56: Không thoát được kẹo da trâu
- Chương 57: Thế nào? Không chơi nổi?
- Chương 58: Anh có hứng thú với đàn ông từ bao giờ thế?
- Chương 59: Làm tiểu tam, lại thất tình chưa đủ thảm sao?
- Chương 60: Trở thành chủ đề bàn tán xôn xao
- Chương 61: Đến lúc đồng ý lời cầu hôn của anh ấy rồi
- Chương 62: Mưu kế như vậy, quá cao tay rồi
- Chương 63: Con muốn hủy hôn ước với anh ta
- Chương 64: Em thực sự cảm thấy khó chịu, Tôi cũng không có cách nào khác
- Chương 65: Video này đã bị xóa rồi cơ mà?
- Chương 66: Rơi vào tình cảnh trăm đường khó xử
- Chương 67: Không bao giờ làm như vậy với cô
- Chương 68: Cố tổng có thể nhường không?
- Chương 69: Có thể lấy cách thức khác để bù lại
- Chương 70: Đừng có không biết xấu hổ
- Chương 71: Một mặt khác trong con người cô
- Chương 72: Lúc này, đang định trổ tài gì thế?
- Chương 73: Tình sinh ý động
- Chương 74: Có phải cô nên rụt rè một chút không?
- Chương 75: Lần đầu tiên hẹn hò
- Chương 76: Luôn phải thu phí, chẳng có gì thú vị
- Chương 77: Bán được giá khá cao
- Chương 78: Boss đại nhân, tuân lệnh!
- Chương 79: Lại muốn vẽ cái vòng để cho em nhảy vào phải không?
- Chương 80: Cô được sắm vai nhân vật gì?
- Chương 81: Mình không có lựa chọn nào khác
- Chương 82: Nhất định là cậu rất yêu anh ấy
- Chương 83: Vậy thì khéo quá
- Chương 84: Yêu quý sinh mạng, ttánh xa soái ca
- Chương 85: Thất hồn lạc phách, cho ai ngắm đây?
- Chương 86: Em muốn gả cho anh?
- Chương 87: Ngọt ngào đến bạo
- Chương 88: Đại Boss xuất chiêu
- Chương 89: Phim truyền hình Chiếu lúc 8 giờ
- Chương 90: Anh rất không thú vị sao ?
- Chương 91: Thuận miệng nói bừa, chỗ nào đáng tin?
- Chương 92: Gặp người thật
- Chương 93: Sẹo lành quên đau
- Chương 94: Tình nguyện bị em lừa
- Chương 95: Làm chuyện xấu trên ban công
- Chương 96: Sự thật luôn tàn nhẫn
- Chương 97: Tôi muốn cô ấy an toàn bước ra khỏi trận chiến
- Chương 98: Phong Thành, yêu em
- Chương 99: Em có lừa anh, anh cũng chấp nhận
- Chương 100: Giấc mơ thành hiện thực
- Chương 101: Xóa tan nghi ngờ lúc trước
- Chương 102: Bao giờ mới thoát cảnh Secret Lover
- Chương 103: Món nợ kếch xù
- Chương 104: Tống Khinh Ca, mày rất không trong sáng
- Chương 105: Thổ lộ kiểu Đại Boss
- Chương 106: Không nên đặt bẫy để hắn chui vào
- Chương 107: Người đàn ông đó là ai?
- Chương 108: Bạn gái đầu tiên của Đại Boss
- Chương 109: Người đàn ông như vậy, rất khó tìm
- Chương 110: Phụ nữ vì người mình yêu mà làm đẹp
- Chương 111: Hai người bắt đầu từ bao giờ?
- Chương 112: Que thử lên hai vạch
- Chương 113: Cô chưa chuẩn bị tâm lý đón nhận
- Chương 114: Đại Boss bị oan
- Chương 115: Gửi kết quả xét nghiệm mang thai cho Đại Boss
- Chương 116: Anh biết rồi
- Chương 117: Con thích là được rồi
- Chương 118: Đây là muốn tạo phản
- Chương 119: Cháu lặp lại lần nữa
- Chương 120: Bẫy nhiều tầng
- Chương 121: Con đang mang thai, không thể đợi được
- Chương 122: Con đừng ngu ngốc ngồi đó mà chờ
- Chương 123: Anh ấy còn tới đây xem mắt làm gì
- Chương 124: Không tim không phổi
- Chương 125: Lòng dạ tiểu nhân
- Chương 126: Cảm giác khó nói lên lời
- Chương 127: Xấu hổ so với lừa gạt còn tốt hơn
- Chương 128: Người đàn ông tức giận
- Chương 129: Anh ấy là người thế nào ?
- Chương 130: Phong Thành, anh sẽ ngoại tình sao ?
- Chương 131: Chúng ta không rời xa nhau
- Chương 132: Sao anh lại yêu em nhỉ ?
- Chương 133: Cố tiên sinh, Cố phu nhân, bạn nhỏ Cố
- Chương 134: Phong Thành không biết
- Chương 135: Nhảy nhót vai hề
- Chương 136: Anh ấy cưới vợ, không phải mua thê
- Chương 137: Không nói chuyện công việc
- Chương 138: Không còn liên lạc, không còn nhớ nhung
- Chương 139: Em hối hận sao ?
- Chương 140: Em rất thích
- Chương 141: Không phải là thích, cũng không phải là ghét nhưng cũng không hẳn là hài lòng
- Chương 142: Có gì đó không đúng
- Chương 143: Cô không muốn biết tôi là ai sao ?
- Chương 144: Chênh lệch khó vượt qua
- Chương 145: Đại Boss, tình địch của cậu đến
- Chương 146: Đại Boss ghen
- Chương 147: Chị tin vào năng lực của em
- Chương 148: Trăm phương nghìn kế
- Chương 149: Cô dâu có cảm giác bất an
- Chương 150: Váy cưới bị làm hỏng
- Chương 151: Chú rể, anh nguyện ý cưới cô dâu không ?
- Chương 152: Đại Boss chất vấn
- Chương 153: Đêm tân hôn
- Chương 154: Vật hi sinh cho thù hận
- Chương 155: Cùng cô ta đoạn tuyệt hết thảy quan hệ
- Chương 156: Sai lầm ngay từ lúc bắt đầu
- Chương 157: Tống Khinh Ca bị ném bỏ
- Chương 158: Phong Thành, cứu em
- Chương 159: Phong Thành, anh từng yêu em sao ?
- Chương 160: Dung túng cho Đại Boss ngoại tình
- Chương 161: Giấy đăng ký kết hôn cũng chỉ là một trang giấy
- Chương 162: Cô vẫn chưa chịu từ bỏ ý định ?
- Chương 163: Cố Phong Thành, tôi thật lòng yêu anh, anh có yêu tôi không ?
- Chương 164: Thứ anh tặng chỉ toàn là lừa dối
- Chương 165: Xin lỗi, tôi không rảnh
- Chương 166: Nhân tình mỏng manh như trang giấy
- Chương 167: Ràng buộc duy nhất đã không còn
- Chương 168: Chỉ còn trong quá khứ
- Chương 169: Phong Thành muốn gặp cô
- Chương 170: Cô có bao nhiêu người đàn ông, không cần nói với tôi
- Chương 171: Kẻ chủ mưu
- Chương 172: Ăn sạch không nhận nợ
- Chương 173: Mượn cơ hội giở trò lưu manh
- Chương 174: Hảo tụ hảo tán
- Chương 175: Mất trí nhớ
- Chương 176: Tôi không ngoại tình
- Chương 177: Đầu giường sảo, cuối giường hợp
- Chương 178: Cách chiếm được trái tim của một người đàn ông
- Chương 179: Vàng thau lẫn lộn
- Chương 180: Nếu như cậu ấy thực sự thuộc về của con, người khác có muốn cũng không giành đi được
- Chương 181: Em đang tránh mặt anh ?
- Chương 182: Không kiềm chế được
- Chương 183: Hẹn em hôm khác nhé
- Chương 184: Khách không mời mà đến
- Chương 185: Em không muốn nhìn thấy anh ấy
- Chương 186: Không cho phép cậu có ý đồ Với cô ấy
- Chương 187: Ly hôn không thể làm bạn bè sao ?
- Chương 188: Xét nghiệm đó liệu có vấn đề không ?
- Chương 189: Thanh toán sòng phẳng
- Chương 190: Thần trợ công
- Chương 191: Biến ngay, tôi không muốn nhìn thấy anh
- Chương 192: Lạt mềm buộc chặt
- Chương 193: Vừa rồi không phải em rất mạnh miệng sao ?
- Chương 194: Tôi muốn đi công tác
- Chương 195: Ngoài ý muốn tác hợp
- Chương 196: Ở chung một phòng
- Chương 197: Xa cách khó gần
- Chương 198: Em đừng đuổi tôi đi
- Chương 199: Tiếp theo xin em hạ thủ lưu tình
- Chương 200: Tình sinh ý động
- Chương 201: Anh ấy là chồng trước của em
- Chương 202: Anh và cô sẽ không có ngày mai
- Chương 203: Chuyện xưa cũ
- Chương 204: Anh rất mệt mỏi
- Chương 205: Khinh Ca, chúng ta phục hôn đi
- Chương 206: Em rất chán ghét tôi ?
- Chương 207: Đêm giáng sinh cùng anh (1)
- Chương 208: Đêm giáng sinh cùng anh (2)
- Chương 209: Mơ thấy Cố Phong Thành
- Chương 210: Bóc vết sẹo
- Chương 211: Tôi không thể kết hôn với cô
- Chương 212: Quá giống
- Chương 213: Cuộc đời phù du
- Chương 214: Em lại uống rượu say ?
- Chương 215: Đêm mơ màng
- Chương 216: Đâu chỉ là hơi giống
- Chương 217: Anh chỉ đáng giá như vậy
- Chương 218: Vậy thì em đừng đi ra ngoài
- Chương 219: Dù có bị mọc sừng, anh cũng chấp nhận
- Chương 220: Ba điều quy định
- Chương 221: Bí mật
- Chương 222: Bí mật không còn là bí mật
- Chương 223: Muốn biết ? Cậu đi hỏi cô ấy
- Chương 224: Lại bị anh đùa giỡn
- Chương 225: Mẹ đừng can thiệp vào chuyện của con
- Chương 226: Vừa hay con không thiếu tiền
- Chương 227: Cho con hạnh phúc, có được không ?
- Chương 228: Khinh Ca, kết hôn với anh nhé ?
- Chương 229: Sao anh có thể để em cô đơn được ..
- Chương 230: Xem cô ấy có bản lĩnh đó hay không
- Chương 231: Qua nhiều biến động, cảnh còn người mất
- Chương 232: Như xưa
- Chương 233: Có một cô gái, đặc biệt rất giống chị
- Chương 234: Mẹ thật không biết bà ta sao ?
- Chương 235: Ép được hay không không phải cha nói mà được
- Chương 236: Tự cứu
- Chương 237: Thứ của chúng ta không ai giành đi được
- Chương 238: Ai nói tao không dám
- Chương 239: Không được tổn thương cô
- Chương 240: Không nhớ
- Chương 241: Em chỉ muốn cho anh một tin mừng
- Chương 242: Làm người phụ nữ của tôi
- Chương 243: Đắc tội với ai, chính cô không biết ?
- Chương 244: Em không sợ tôi hạ dược trong rượu ?
- Chương 245: Cô ấy không phải cháu gái của tôi
- Chương 246
Khế Ước Hôn Nhân Cưới Một Tặng Một
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Khế Ước Hôn Nhân Cưới Một Tặng Một
Tác giả :
Du Vịnh Đích Ngư