Lần này Vương Chiêu thành công khơi ra một trận pháo rền từ bà Lâm mẹ mình: "Chị thì hay rồi? Tiểu Giang người ta 23 tuổi đã kết hôn, chị tận 25 mà ngay cả một người bạn trai cũng không có..."
Giang Nhược lúc này không dám đổ thêm dầu vào lửa nói thật ra mình 21 là kết hôn rồi.
Bà Lâm bỗng nhiên ngừng việc trong tay, quăng ánh mắt sang chỗ con gái, nói thương lượng: "Ấy, bằng không thì chị đi gặp thử thằng nhóc kia xem?"
Vương Chiêu đã sớm bày tỏ thái độ, trước năm hai mươi tám tuổi đừng có giới thiệu xem mắt cho cô ấy, nếu không sẽ trở mặt.
Chứ không thì bà Lâm đã lên lịch trình chuyện xem mắt cho cô ấy từ lâu rồi.
Chủ yếu là cô ấy không tin tưởng ánh mắt mẹ mình, đối tượng xem mắt phần lớn đều là người khác giới thiệu, còn chưa nói đến người đàn ông ưu tú như thế, bên cạnh sẽ chẳng thiếu phụ nữ, nếu thực sự có còn chăng nữa, đàn ông có điều kiện tốt vậy, vì sao người ta không vơ về nhà mình, trái lại muốn giới thiệu cho bạn chứ?
Đều là con người, đều tôn thờ đạo lý nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài.
Vương Chiêu chép miệng: "Gặp thử cái gì mà gặp thử, đàn ông 26 tuổi, non như cọng giá."
Bà Lâm ô một tiếng: "Có là đã không tệ rồi, chị còn đòi chọn tuổi người ta? Lớn hơn chị một tuổi thì không được chỗ nào? 26 còn bảo trẻ, vậy chị muốn bao nhiêu tuổi tuổi? Bắp cải già bảy tám chục tuổi chắc?"
Vương Chiêu vê một cái vỏ sủi cảo, thong thả ung dung bỏ nhân vào, "Nếu hợp với con ở mọi phương diện, cho dù là ông già bảy tám mươi, cũng không phải không thể xem xét."
Bà Lâm tức giận đến mức trợn trừng mắt, giơ tay định vươn qua bàn cấu cô ấy, "Cái đồ đốn mạt nhà chị, tuổi lớn thế, chị cưới về định làm vợ lẽ cho người ta hả?"
Vương Chiêu cười hehe: "Không chỉ có con miễn phí, còn có cháu nội cháu ngoại miễn phí, bằng tuổi con phải gọi con là bà nội, đến chuyện đẻ con cũng bớt được luôn, cớ sao mà không làm ạ!"
Bà Lâm tức giận đến nỗi suýt thì hai mắt lật tròng, không thể nhịn được nữa hỏi: "Thế tôi với bố chị nên gọi nó là con rể, hay gọi là chú?"
Vương Chiêu càng nói càng hăng, khoa tay múa chân như đang hát tuồng mà nói: "Mẹ nghĩ mà xem, người ta lớn hơn mẹ một thế hệ, nếu bố mẹ gọi người ta là con rể, đây chính là chiếm hời to đấy."
Bà Lâm không nói hai lời, cầm lấy chày cán bột định đập cô ấy.
Bố Vương mặc tạp dề chắp tay sau lưng rảo bước từ phòng bếp ra, như lãnh đạo điều tiết mâu thuẫn công nhân, "Đừng có nổi nóng thế."
Trong nhà này, phân công vai diễn của hai vợ chồng xưa nay vẫn luôn rõ ràng, mẹ diễn vai ác, bố giứ chức người hòa giải.
Bố Vương buông tay, an ủi vợ: "Con cháu tự có phúc của con cháu, bà lao tâm như vậy làm gì? Duyên phận tới, tự nhiên liền nước chảy thành sông.
Vả lại bây giờ Chiêu Chiêu sống cũng tốt mà, bà nhất quyết ép nó yêu đương, thời thế bây giờ nhiều tra nam như thế, nhỡ chịu tổn thương tình cảm, một hai năm không thoát ra nổi, thứ lãng phí cũng là tuổi thanh xuân đấy!"
Vương Chiêu không thể tán đồng hơn, dẩu miệng làm nũng: "Bố nói có lý quá."
Bà Lâm đỉnh đầu bốc khói, nổi cáu nói: "Được lắm, hai bố con ông mới là người một nhà, tôi là người ngoài, tôi rắp tâm muốn hại nó." Thở dài, vừa gói sủi cảo lại lải nhải không ngừng: "Tôi nói cho chị biết, tôi thật đúng là lời hay khó thuyết phục con quỷ ranh, đợi mấy năm nữa xung quanh chị người ta có đôi có cặp hết chị đừng có khóc với tôi.
Dù sao tôi cũng nhìn thấu rồi, chị có số độc thân, chờ tôi với bố chị nhắm mắt xuôi tay, chị cứ cô đơn sống một mình đi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Aiyo, thật không biết tính nết chị giống ai, thôi thôi bỏ đi."
Vương Chiêu khẽ nói: "Giống ai còn không rõ à."
Bà Lâm liếc ánh mắt hình viên đạn qua.
Bố mẹ khoẻ mạnh, cãi vặt không ảnh hưởng đại thể, người một nhà hoà thuận vui vẻ, cuộc sống như vậy đã cách Giang Nhược rất xa xôi, thật ra mãi cho đến trước khi chú út làm ăn thất bại, cả nhà bốn người bọn họ cũng rất hòa thuận vui vẻ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chuyện này bà Lâm cũng không nhắc đến nữa, nhắc đến là sốt ruột, chuyển hướng hỏi Giang Nhược: "Tiểu Giang à, lúc trước dì nghe Chiêu Chiêu bảo dì út cháu vừa phẫu thuật xong đang dưỡng bệnh, hiện tại sức khỏe khôi phục thế nào rồi?"
"Hiện tại vẫn đang tĩnh dưỡng, khi đi bệnh viện kiểm tra định kỳ, bác sĩ nói đang hồi phục từng bước, tạm thời sẽ không có trở ngại.
Còn muốn cảm ơn dì hồi đó đã tặng canh, dì út cháu bảo canh ngon hơn dì ấy nấu."
"Không phải khách sáo, về sau lúc dì đưa canh cho Chiêu Chiêu, cũng sẽ đem luôn phần cho nhà cháu."
Tài nấu nướng của bà Lâm không giỏi, hồi cưới bố Vương Chiêu, vẫn luôn là bố Vương vào bếp, bà Lâm áy náy, sợ bị chê bai, cảm thấy nấu canh đơn giản dễ làm, liền hai mươi năm như một, ngày ngày học nấu canh, nhận được sự khẳng định liền mừng rỡ không thể khép miệng.
Sau này nhà họ Vương làm ăn lớn, bố Vương bận không ngơi tay, nhà thuê người giúp việc, nhưng rảnh rỗi bố Vương vẫn sẽ nấu cơm cho người nhà, bà Lâm cũng chưa từng buông bỏ đại nghiệp nấu canh.
Nồi trong phòng bếp vẫn đang nấu đồ ăn, bố Vương thì xử lý nguyên liệu, thời gian nhoáng cái đã chạng vạng.
Tivi ngoài phòng khách mở lên, kênh nào đó bắt đầu phát tin tức giải trí, trong đó một đoạn, vừa đúng lúc ngày hôm qua Giang Nhược cùng Vương Chiêu tham gia lễ công chiếu phim mới. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bộ phim tên là 《 Mưu 》, mưu tình mưu ái mưu thiên hạ.
Nhưng chẳng ngờ, bởi vì vị nam minh tinh họ Tần kia đang lúc hot, thời gian dài trở lại đây độ nổi tiếng đứng ở vị trí cao không giảm, sau khi đưa tin phỏng vấn nhà sản xuất, đạo diễn, biên kịch cùng diễn viên chính, thế mà tin tức giải trí còn đăng thêm duy nhất một đoạn khán giả đặt câu hỏi, Giang Nhược cùng họ Tần kia bị MC trêu chọc.
Tiêu đề càng lố hơn: mị lực của Tần Thư Nhiên không thể ngăn cản, ga lăng đưa micro, fan thẹn thùng nói năng lộn xộn.
Giang Nhược chính là fan nói năng lộn xộn đó.
Bởi vì ngày hôm qua đến lễ công chiếu, nghe thấy tên phim trong bản tin, Vương Chiêu và Giang Nhược ngồi trên sofa tám chuyện đều đặt lực chú ý vào TV.
Mãi đến khi xem đoạn sau, người vào ống kính ngoài Giang Nhược, còn có Vương Chiêu với Chung Thận bên cạnh cô ấy.
Vương Chiêu cùng Giang Nhược đều vẫn rất bình tĩnh, suy cho cùng bọn họ đều là kẻ vô danh, bị người ta dùng hình ảnh một tí, cũng không dậy nên sóng gió gì.
Vương Chiêu xì một tiếng: "Truyền thông bây giờ, vì thu hút sự chút ý thật là không từ bất cứ thủ đoạn nào."
Giang Nhược nói: "Tôi là fan của anh ta lúc nào? Tần Thư Nhiên có tác phẩm gì tôi còn chẳng biết, tôi chỉ từng thấy tên anh ta trên hotsearch Weibo."
"Diễn web drama Huyền Nghi nổi danh đấy, sau lại tiến sang màn ảnh rộng." Vương Chiêu nhìn hình ảnh cơ bắp cuồn cuộn của Tần Thư Nhiên được tung lên TV, dáng vẻ đứng đắn mà vuốt cằm, "Tôi nói không phải chứ, dáng người này thật sự không tồi, nghe nói anh ta phải đến 1m87, lại nhìn ánh mắt ngỗ ngược kia mà xem, y như chó săn."
"Đường nét cơ bắp cũng không tồi nhở, luyện tập rồi."
Vương Chiêu cùng Giang Nhược nhìn nhau tâm linh tương thông.
Bà Lâm tới phòng khách, đoạn tin tức này vừa mới kết thúc, bà ấy chỉ nhìn thấy màn sau cùng, chính là cảnh một người đàn ông trần nửa người.
Lời bà ấy nói thấm thía: "Không tìm bạn trai, lại cười đầy dung tục với một người đàn ông không có được.
Vương Chiêu, chị nghĩ kiểu gì đấy?"
"Ngộ nhỡ con có được anh ta, thì con thắng cả hàng ngàn hàng vạn người phụ nữ."
Bà Lâm thở dài: "Ai ya, nằm mơ cũng đẹp thật."
Vương Chiêu: "..."
Bàn về trào phúng, cô ấy không bắt kịp 1/1000 của mẹ mình.
Giang Nhược cùng Vương Chiêu đều chẳng để việc này trong lòng, bỏ qua luôn, đi ăn cơm tối.
Bố Vương tính tình ôn hòa, mẹ Vương cũng cực kì biết chăm sóc người khác, lúc Giang Nhược ra về còn cho cô ấy một cái hộp giữ nhiệt, mặt khác còn có mấy hộp thực phẩm kín hơi và đồ hộp.
"Cái hộp giữ nhiệt này là canh ban nãy dì rót ra trước, bên trong hộp kín hơi là tôm hùm làm rồi, đều là của bạn bố Chiêu Chiêu cho, thịt nhiều còn sạch sẽ, cái này cháu mang về cho dì út cháu, đun nóng một tí là ăn được luôn.
Thịt bò sốt trong hộp này cũng do chính tay chú cháu chiên đấy."
Thịnh tình không thể khước từ, Giang Nhược nói lời cảm ơn rồi nhận lấy.
Chung cư của Vương Chiêu cách Cẩm Thượng Nam Uyển rất gần, Giang Nhược đi bộ qua không đến năm phút.
Đến nhà, Kiều Huệ đã ăn cơm xong.
Lúc trước bố mẹ Vương Chiêu vốn định mời bà ấy cùng tới, nhưng Kiều Huệ cảm thấy vốn không thân với người ta, mà cứ đêm đến là người bà ấy lại rất dễ mệt mỏi, không muốn gây phiền toái cho người ta, nên không qua.
Giang Nhược bỏ đồ cần trữ lạnh vào tủ lạnh, đem canh cùng tôm hùm chưa nguội hẳn đặt lên bàn ăn, "Mẹ, đợi lúc nữa mẹ đói có thể uống ngay canh này, đặt trong hộp giữ nhiệt, vẫn còn nóng.
Tôm hùm khả năng cần làm nóng một chút, mẹ không thể ăn đồ lạnh."
Kiều Huệ nói: "Tôm hùm chờ ngày mai em con về cùng ăn đi, một mình mẹ đâu thể ăn hết, con lấy một ít về cho Lục Hoài Thâm."
Giang Nhược nói: "Không cần, anh ấy có thiếu ăn đâu, muốn ăn cái gì, là có người lập tức đưa đến trước mặt."
Kiều Huệ đứng đằng sau, nhéo lưng cô ấy một cái, giáo dục: "Có ai nói năng như con không? Nó thiếu ăn hay không là chuyện của nó, con làm hay không, đó là tâm ý của con."
Giang Nhược che chỗ bị cấu đau lại, bất mãn nói lẩm bẩm: "Sức khỏe vẫn chưa hồi phục đâu, sức lực sao mà mạnh thế?"
"Đương nhiên, sức đánh con vẫn phải có."
Kiều Huệ suy nghĩ một lát, lại trầm ngâm nói: "Không phải con bảo mối quan hệ của hai đứa đã khác trước đây à? Nhưng mẹ nhìn kiểu cách của con, hình như vẫn không quan tâm nó lắm."
Miệng Giang Nhược ngoan cố: "Cách quan tâm không giống nhau mà."
Kiều Huệ truy hỏi: "Vậy con quan tâm nó thế nào?"
Giang Nhược: "Đây là chuyện của con với anh ấy." Cô ấy ngại kể chuyện vợ chồng hai đứa trước mặt Kiều Huệ.
Giang Nhược ra ra vào vào phòng bếp phòng ăn, Kiều Huệ cứ theo phía sau, tận tình khuyên bảo truyền thụ kinh nghiệm: "Con phải nhớ cho kỹ, giữa vợ chồng không chỉ là kết nhóm sống chung, nếu không có gì ngoài ý muốn, là sẽ nắm tay cả đời người, phải hiểu được quan tâm với hi sinh, mới có thu hoạch.
Nếu con đã quyết định sống cùng nó, với tư cách làm vợ, làm bạn đời, không nhất định bắt con phải làm được chu đáo mọi mặt, nhưng ít nhất phải thường xuyên nghĩ cho nó, phải để nó trong lòng chứ."
Giang Nhược cảm thấy kỳ thật mẹ Vương Chiêu cùng dì út mình cũng chẳng có gì khác biệt.
Nhưng chỗ lợi hại của dì út chính là, biết dùng tình cảm để chạm vào trái tim, dùng đạo lí để người ta thấu hiểu, căn bản là bạn nói không nên lời phản bác.
Giang Nhược ngập ngừng một chốc, xấu hổ mà nói nhỏ: "Con có để anh ấy trong lòng mà..."
Kiều Huệ cảm thấy hơi mừng: "Thế là tốt nhất.
Con đừng có chê mẹ lải nhải, mẹ là người từng trải, nói mấy cái này là phòng ngừa bọn con đi đường vòng." Nói xong bà ấy ra phòng khách, vẫn còn dông dài: "Hai bọn con vốn dĩ đã bắt đầu không giống với vợ chồng nhà người ta, càng phải chú ý nhiều hơn mới phải, già rồi chỉ thích lo lắng, hết lo lắng cho con, sau này còn phải lo lắng cho em con."
Lòng Giang Nhược ấm áp, đi qua ôm bà ấy nói: "Về sau có con cùng mẹ lo cho em."
Kiều Huệ gật đầu: "Chỗ con không gây rối gì đã là vạn sự đại cát rồi."
Nhưng cô ấy không gây rối, không có nghĩa tai vạ sẽ không tìm tới cô ấy.
Hà Nội, 15/9/2022
Mẹ nói chí phải á mẹ ơi.
Thế là chị nhà không tinh ý rồi.
Đi ăn cỗ phải lấy phần chứ lị =))).
Cho chồng con ở nhà đỡ tủi thân mừ.
Đã không được rủ đi ăn cỗ cùng thì thôi.
Bảo sao mà suốt ngày giận nhau, một người thì thích được quan tâm quá, một người lại tưởng là không cần.
Yêu thương (^_^)
Trans: Phương Nhược Vũ.
- Chương 1: 1: Lục Tiên Sinh Và Chị Họ Gắn Bó Keo Sơn Tôi Vui Thay Cho Hai Người
- Chương 2: 2: Chồng Ơi Bây Giờ Đã Thấy Hài Lòng Chưa
- Chương 3: 3: Lục Hoài Thâm Tôi Trước Nay Có Thù Tất Báo
- Chương 4: 4: Tình Yêu Là Một Tia Sáng Xanh Đến Nỗi Khiến Bạn Hoảng Sợ
- Chương 5: 5: Tôi Không Thể Đắc Tội Nhà Họ Giang Càng Không Thể Đắc Tội Nhà Họ Lục
- Chương 6: 6: Người Phụ Nữ Đó Thật Giống Vợ Của Cậu
- Chương 7: 7: Trước Tiên Giải Thích Một Chút Lục Phu Nhân Của Tôi
- Chương 8: 8: Đợi Tôi Mở Miệng Mời Cô Qua Đây Sao
- Chương 9: 9: Kết Hôn Với Tôi Chính Là Cô Đã Sai Rồi
- Chương 10: 10: Cô Muốn Tiền Thì Phải Dựa Vào Bản Lĩnh
- Chương 11: 11: Sống Thì Khiến Anh Phiền Chán Chết Cũng Không Làm Anh Thấy Đau Buồn
- Chương 12: 12: Em Cũng Cảm Thấy Ấm Ức Thay Chị
- Chương 13: 13: Tiếng Chồng Này Cô Vẫn Là Đừng Gọi Trước Mặt Anh Ấy Nữa
- Chương 14: 14: Chính Là Dựa Vào Việc Cô Ấy Là Người Tôi Thích
- Chương 15: 15: Anh Bạo Lực Gia Đình Tôi Muốn Li Hôn
- Chương 16: 16: Vẻ Mặt Răm Rắp Nghe Lời Được Người Ta Yêu Thích Đâu Rồi
- Chương 17: 17: Tôi Có Gả Cho Ai Cũng Sẽ Không Gả Cho Anh
- Chương 18: 18: Anh Đừng Bắt Nạt Tôi Nhỏ Tuổi
- Chương 19: 19: Lẽ Nào Phải Lãng Phí Hai Năm Với Lục Hoài Thâm
- Chương 20: 20: Là Đúng Hay Sai
- Chương 21: 21: Nhà Tân Hôn Của Bọn Họ
- Chương 22: 22: Không Cần Quan Tâm Đến Cô Ấy
- Chương 23: 23: Nghĩa Vụ Của Cô Ấy
- Chương 24: 24: Đây Là Cô Đang Chỉ Trích Tôi Sao
- Chương 25: 25: Không Thể Chạm Môi
- Chương 26: 26: Cảm Thấy Mất Hứng
- Chương 27: 27: Đối Với Cô Ấy Như Thế Nào
- Chương 28: 28: Không Để Ý Đến Anh
- Chương 29: 29: Cứng Mềm Đều Không Ăn
- Chương 30: 30: Nhìn Nhận Vấn Đề Một Cách Phiến Diện
- Chương 31: 31: Để Cô Ấy Vào Nhà Là Dung Túng Cô Ấy Rồi Sao
- Chương 32: 32: Em Chỉ Cần Biết Bọn Em Vĩnh Viễn Không Thể So Sánh Được
- Chương 33: 33: Thật Sự Đau Lòng Hay Là Vọng Tưởng Muốn Tranh Thủ Sự Đồng Tình Hả
- Chương 34: 34: Nếu Hai Năm Trước
- Chương 35: 35: Cô Bảo Tôi Buổi Tối Đến Nhà Họ Lục Ăn Cơm Là Đến Chỗ Ông Nội Anh Đó
- Chương 36: 36: Thừa Dịp Tôi Không Ở Đây Làm Khó Dễ Người Của Tôi
- Chương 37: 37: Cái Cũ Không Đi Cái Mới Không Tới
- Chương 38: 38: Lòng Bàn Tay Bỗng Nhiên Chạm Vào Một Thứ Ấm Nóng
- Chương 39: 39: Lấy Gì Thưởng Cho Lục Phu Nhân Mới Được Đây
- Chương 40: 40: Lục Hoài Thâm Vốn Đã Máu Lạnh Bạc Tình
- Chương 41: 41: Là Mỗi Người Tự Mình Mưu Toan Lợi Ích Chẳng Ai Có Lỗi Với Ai Cả
- Chương 42: 42: Đang Cấp Cứu
- Chương 43: 43: Giang Nhược Cô Có Biết Không
- Chương 44: 44: Muốn Làm Lục Phu Nhân À Nói Với Chị Ta Bảo Chị Ta Đợi Kiếp Sau Đi
- Chương 45: 45: Đầu Giường Cãi Nhau Cuối Giường Làm Hòa
- Chương 46: 46: Lục Hoài Thâm Anh Có Thể Đến Bệnh Viện Thăm Dì Tôi Một Lần Không
- Chương 47: 47: Cầu Cạnh Người Ta Mà Tính Khí Còn Nóng Nảy Hơn Cả Tôi
- Chương 48: 48: Cô Muốn Cảm Ơn Tôi Thế Nào Hử
- Chương 49: 49: Là Cháu Khinh Địch Hay Cháu Động Lòng Trắc Ẩn Với Giang Nhược Hả
- Chương 50: 50: Lục Tiên Sinh Có Thể Hân Hạnh Được Nhảy Một Điệu Với Anh Không
- Chương 51: 51: Phụ Nữ Cũng Chia Ra Năm Bảy Kiểu
- Chương 52: 52: Tôi Có Thể Đổi Hàng Trăm Kiểu Hôn Cô Mà Không Trùng Lặp
- Chương 53: 53: Trên Eo Có Thêm Một Cánh Tay Kéo Cô Sang Bên Lùi Về Sau Mấy Bước
- Chương 54: 54: Là Vợ Của Lục Hoài Thâm
- Chương 55: 55: Tiến Vào Hang Ổ Kẻ Trộm
- Chương 56: 56: Nói Có Vấn Đề Hay Không
- Chương 57: 57: Tốt Xấu Gì Cũng Nên Làm Chút Chuyện Thuộc Bổn Phận Của Mình Round 1
- Chương 58: 58: Là Hối Hận Chuyện Tối Qua Hay Là Trong Lòng Thấy Hổ Thẹn
- Chương 59: 59: Lục Hoài Thâm Em Trai Cô Bị Bắt Giữ Rồi
- Chương 60: 60: Hà Tất Phải Cầu Xin Tôi
- Chương 61: 61: Đang Nói Đỡ Cho Lục Hoài Thâm À
- Chương 62: 62: Chung Thận Anh Ta Dựa Vào Cái Gì!
- Chương 63: 63: Đối Với Cô Mà Nói Là Một Đòn Đả Kích Nặng Nề
- Chương 64: 64: Lục Hoài Thâm Có Phải Anh Uống Say Rồi Không
- Chương 65: 65: Ai Hẹn Với Cô
- Chương 66: 66: Vậy Cô Quan Hệ Thế Nào Với Chung Thận
- Chương 67: 67: Diễn Kịch Diễn Một Nửa
- Chương 68: 68: Anh Chết Là Tốt Nhất Tôi Cũng Có Thể Được Giải Thoát
- Chương 69: 69: Rốt Cục Nó Định Khi Nào Li Hôn Giang Nhược
- Chương 70: 70: Chóp Mũi Là Mùi Hương Đan Xen Giao Hòa Vừa Lành Lạnh Vừa Mềm Mại
- Chương 71: 71: Nghe Nói Chị Và Lục Hoài Thâm Đang Bàn Chuyện Li Hôn
- Chương 72: 72: Hỏi Cô Nói Đủ Chưa Nói Đủ Rồi Thì Cút
- Chương 73: 73: Phu Nhân Còn Đang Ở Trong Xe Đã Mất Ý Thức Rồi
- Chương 74: 74: Trước Khi Li Hôn Tôi Cũng Chẳng Muốn Thấy Mặt Anh Nữa
- Chương 75: 75: Trên Trời Dưới Đất Cũng Đừng Nhìn Thấy Bản Mặt Anh Nữa Là Tốt Nhất
- Chương 76: 76: Anh Cả Tôi Sẽ Lấy Cô Vậy Chắc Chắn Anh Ấy Bị Mù Rồi!
- Chương 77: 77: Vì Một Người Phụ Nữ Có Đáng Không
- Chương 78: 78: Khó Được Vẹn Toàn Đôi Bên
- Chương 79: 79: Dùng Cùng Một Cách Khiến Cô Bốc Hơi Khỏi Nhân Gian Này
- Chương 80: 80: Phía Sau Bất Chợt Có Một Bàn Tay To Ấm Áp Vuốt Nhè Nhẹ Lưng Cô
- Chương 81: 81: Lục Hoài Thâm Như Cười Như Không Hỏi Tôi Với Cô Có Quan Hệ Gì
- Chương 82: 82: Thích Anh Đơn Giản Bao Nhiêu Thì Ghét Anh Cũng Dễ Dàng Bấy Nhiêu
- Chương 83: 83: Đtn Vô Cớ Sinh Ra Cảm Giác Hoảng Loạn Khi Bị Bắt Gian Dâm
- Chương 84: 84: Nói Thật Cô Chẳng Có Sức Ảnh Hưởng Lớn Đến Thế Đâu
- Chương 85: 85: Thiếu Đòn Thế Này Đâu Thể Cho Cô Chết Dễ Dàng Thế Được Round 2
- Chương 86: 86: Bóng Hình Lục Hoài Thâm Sừng Sững Trên Ban Công
- Chương 87: 87: Kéo Cô Vào Một Gian Phòng Thay Đồ Nam Bên Cạnh
- Chương 88: 88: Tôi Không Muốn Ở Đây Bẩn
- Chương 89: 89: Có Người Theo Dõi Tôi
- Chương 90: 90: Hai Vợ Chồng Trẻ Lần Đầu Tiên Đi Hưởng Tuần Trăng Mật Trên Núi Nhỉ
- Chương 91: 91: Trong Đầu Tối Ngày Chỉ Nghĩ Tôi Sẽ Làm Thế Nào Để Giết Cô Chứ Gì
- Chương 92: 92: Hủy Thi Diệt Tích
- Chương 93: 93: Nếu Tôi Có Chỗ Nào Nói Không Đúng Xin Lục Tiên Sinh Chỉ Bảo
- Chương 94: 94: Nếu Phát Hiện Tôi Có Ý Đồ Xấu Cô Sẽ Làm Thế Nào
- Chương 95: 95: Đi Vào Tuyệt Lộ
- Chương 96: 96: Đây Là Vợ Tôi
- Chương 97: 97: Là Bố Mẹ Và Anh Trai Vợ Tôi
- Chương 98: 98: Tôi Đã Nói Muốn Ở Cùng Một Phòng Với Anh Chưa
- Chương 99: 99: Rõ Ràng Anh Biết
- Chương 100: 100: Giống Như Cô Cũng Không Từ Chối Anh Được Round 3
- Chương 101: 101: Đã Trở Thành Kiểu Phụ Nữ Mà Lục Hoài Thâm Sẽ Thích
- Chương 102: 102: Không Thể Giữ Lại Giang Nhược
- Chương 103: 103: Có Phải Tôi Đến Không Đúng Lúc Không
- Chương 104: 104: Tôi Không Nghĩ Ra Còn Gì Có Thể Cho Anh
- Chương 105: 105: Thế Anh Có Đứng Về Phía Tôi Không
- Chương 106: 106: Cô Chẳng Có Cách Nào Tin Được Lục Hoài Thâm Sẽ Vì Cô Mà Tùy Hứng
- Chương 107: 107: Họ Lục Kia Nhân Lúc Cháy Đi Nhà Hôi Của
- Chương 108: 108: Lục Tổng Nâng Cạn Ly Rồi Có Thể Nhanh Về Nhà Được Không
- Chương 109: 109: Nếu Anh Chấp Nhận Sự Tồn Tại Của Cuộc Hôn Nhân Này
- Chương 110: 110: Có Rồi Em Sẽ Phá Round 4
- Chương 111: 111: Lúc Đó Làm Sao Mà Bị Thương
- Chương 112: 112: Người Đàn Ông Có Tốt Đến Mấy Đi Nữa
- Chương 113: 113: Theo Tôi Thấy Còn Không Phải Là Cô Ti Tiện Sao
- Chương 114: 114: Căn Bản Thì Giang Nhược Không Biết Gì Cả
- Chương 115: 115: Cục Tức Trong Lồng Ngực Lục Hoài Thâm Bỗng Chốc Tiêu Tan Hơn Nửa
- Chương 116: 116: Tôi Nhìn Anh Nhiều Thêm Một Lần Cũng Thấy Ghê Tởm
- Chương 117: 117: Rõ Ràng Anh Biết Em Chỉ Muốn Gặp Anh Mà Thôi
- Chương 118: 118: Nhà Anh Nhà Tôi Phân Chia Đến Là Rõ Ràng
- Chương 119: 119: Lục Hoài Thâm Bất Đắc Dĩ Mới Chia Tay Cháu
- Chương 120: 120: Giang Nhược Muốn Bất Chấp Tất Cả Cho Giang Chu Mạn Một Cái Tát
- Chương 121: 121: Không Ai Nói Cho Tôi Biết Đã Xảy Ra Chuyện Gì Sao
- Chương 122: 122: Giang Nhược Ít Tuổi Ở Nhà Lại Được Tôi Chiều Sinh Hư
- Chương 123: 123: Chuyện Rách Nát Giữa Giang Chu Mạn Với Anh
- Chương 124: 124: Chẳng Lẽ Anh Lại Thật Lòng Thật Dạ Với Tôi
- Chương 125: 125: Hận Và Yêu Hai Thái Cực Sao Có Thể Tồn Tại Đồng Thời
- Chương 126: 126: Để Lục Hoài Thâm Xử Lý
- Chương 127: 127: Động Cơ Của Lục Hoài Thâm Rõ Ràng Nhất
- Chương 128: 128: Tự Em Thử Nghĩ Cẩn Thận Lời Anh Nói Đi
- Chương 129: 129: Lục Hoài Thâm Cứ Đứng Ở Nơi Không Xa Đăm Đắm Nhìn Cô Ấy
- Chương 130: 130: Vừa Nãy Nói Chuyện Với Người Ta Sôi Nổi Lắm Mà
- Chương 131: 131: Anh Có Ý Với Em Anh Muốn Sống Cùng Em Thế Đã Được Chưa
- Chương 132: 132: Đạo Trời Luân Hồi Hay Lắm Trời Xanh Có Tha Cho Ai
- Chương 133: 133: Hóa Bị Động Thành Chủ Động
- Chương 134: 134: Để Anh Xem Xem Là Đứng Đắn Thật Hay Đứng Đắn Giả Round 5
- Chương 135: 135: Giang Nhược Không Khống Chế Được Lục Hoài Thâm
- Chương 136: 136: Không Biết Còn Tưởng Chị Muốn Bỏ Nhà Theo Trai
- Chương 137: 137: Chút Vuốt Ve An Ủi Vừa Mới Tạo Nên Trong Nháy Mắt Lại Sạch Sành Sanh
- Chương 138: 138: Khách Không Mời Mà Đến
- Chương 139: 139: Nhưng Người Khiến Người Ta Hận
- Chương 140: 140: Cảm Thấy Giữa Cô Ấy Và Lục Hoài Thâm Có Vấn Đề Rất Lớn
- Chương 141: 141: Anh Nuôi Em
- Chương 142: 142: Anh Cũng Chẳng Thể Nào
- Chương 143: 143: Thế Nên Cô Cho Rằng Tôi Là Người Phụ Nữ Anh Ấy Nuôi Ở Bên Ngoài
- Chương 144: 144: Như Đã Từng Quen
- Chương 145: 145: Trong Mọi Lúc Hiểm Nguy Chỉ Có Anh Ấy Có Thể Đồng Hành Cùng Cô
- Chương 146: 146: Nói Như Kiểu Tôi Dựa Vào Anh Ta Để Sống Không Bằng
- Chương 147: 147: Sao Anh Lại Thấy Câu Em Nói Có Ẩn Ý Round 6
- Chương 148: 148: Em Bảo Được Là Được
- Chương 149: 149: Rõ Ràng Chính Là Dụ Dỗ
- Chương 150: 150: Thế Thì Cần Cái Thích Ấy Làm Chó Gì
- Chương 151: 151: Ai Bảo Em Nói Chuyện Này Bây Giờ Round 7
- Chương 152: 152: Mắt Nhìn Đàn Bà Của Tao Thật Đúng Là Hơi Giống Lục Hoài Thâm
- Chương 153: 153: Người Đàn Ông Của Em
- Chương 154: 154: Đặc Biệt Là Những Việc Anh Cảm Thấy Sẽ Làm Bẩn Tay Anh
- Chương 155: 155: Vợ Anh Chị Ấy Đã Biết Rồi Phải Làm Sao Đây
- Chương 156: 156: Tôi Trêu Vào Lục Hoài Thâm Rồi
- Chương 157: 157: Chúng Ta Cũng Xem Như Hòa Nhau Rồiround 8
- Chương 158: 158: Lục Hoài Thâm Chưa Từng Kể Với Cô Ấy Cô Ấy Biết Trả Lời Từ Đâu
- Chương 159: 159: Xem Ra Muốn Làm Hài Lòng Lục Tổng Thật Đúng Là Không Dễ Dàng
- Chương 160: 160: Cảm Thấy Hứng Thú Với Quá Khứ Của Anh Cứ Việc Nói Thẳng
- Chương 161: 161: Cháu Đã Kết Hôn
- Chương 162: 162: Con Có Để Anh Ấy Trong Lòng Mà
- Chương 163: 163: Anh Theo Dõi Tôi Bao Lâu Rồi
- Chương 164: 164: Hắn Có Thể Khiến Phụ Nữ Cam Tâm Tình Nguyện Sống Trong Giả Tưởng Hắn Tạo Ra
- Chương 165: 165: Mày Là Cái Thá Gì Chạy Tới Đây Can Thiệp Chuyện Của Tao
- Chương 166: 166: Thế Mà Lục Hoài Thâm Lại Từng Tụ Tập Cùng Người Như Vậy
- Chương 167: 167: Lục Hoài Thâm Làm Người Không Thể Quá Gian Giảo
- Chương 168: 168: Một Tiếng Chồng Lén Lút Vụng Trộm
- Chương 169: 169: Nên Ngăn Chặn Hành Vi Lợi Dụng Quan Hệ Vợ Chồng Đi Cửa Sau
- Chương 170: 170: Nếu Đàn Ông Muốn Ngoại Tình
- Chương 171: 171: Nhìn Xem Còn Không Phải Em Ham Mê Khẩu Vị Này À
- Chương 172: 172: Bằng Không Thì Tối Nay Bảo Chồng Cô Mời Tôi Bữa Cơm Nhạt
- Chương 173: 173: Cười Gì Mà Cười Em Cũng Sẽ Có Ngày Ấy
- Chương 174: 174: Anh Lại Không Cho Phép Tôi Có Một Người Đàn Ông Chống Lưng
- Chương 175: 175: Cháu Nhớ Phải Đòi Lục Hoài Thâm Vài Thứ
- Chương 176: 176: Cô Cũng Không Biết Trời Cao Đất Dày Quá Nhỉ
- Chương 177: 177: Trước Kia Chẳng Thèm Để Ý Bây Giờ Lại Nhẹ Nhàng Thỏ Thẻ
- Chương 178: 178: Tiếp Tục Thế Này Không Đáng Tin
- Chương 179: Chương 179
- Chương 180: 180: Vây Hãm Trong Mối Quan Hệ Không Thể Đưa Ra Ngoài Ánh Sáng
- Chương 181: 181: Đỗ Thịnh Nghi Rất Quan Tâm Đến Đời Sống Tình Cảm Của Người Khác
- Chương 182: 182: Lục Hoài Thâm Tùy Tiện Đáp Một Tiếng Rồi Không Nói Nữa
- Chương 183: 183: Cô Lựa Chọn Đứng Về Phía Anh Round 9
- Chương 184: 184: Lần Trước Gặp Giang Nhược Hình Như Cô Ấy Mới Mười Mấy Tuổi
- Chương 185: 185: Có Phải Chỗ Nào Có Vấn Đề Nên Mới Không Mang Thai Được Chứ Gì
- Chương 186: 186: Vì Sao Lục Tổng Hút Thuốc Sầu Ở Đây
- Chương 187: 187: Đỗ Tiểu Thư Vì Sao Cô Nhất Định Cần Giang Nhược
- Chương 188: 188: Mọi Thứ Đều Sáng Tỏ 8000
- Chương 189: 189: Cô Cố Tình Tiếp Cận Tôi Là Vì Lục Hoài Thâm
- Chương 190: 190: Chỉ Cần Luật Sư Không Cần Chồng
- Chương 191: 191: Làm Cho Tôi Ngồi Tù Mọt Gông Bồi Thường Đến Tán Gia Bại Sản Đi
- Chương 192: 192: Tôi Không Có Dị Nghị Với Kết Quả Xử Lý
- Chương 193: 193: Giang Nhược Làm Gì Đã Có Tôi Gánh Trách Nhiệm
- Chương 194: 194: Ít Nhất Khi Đó Không Mềm Lòng Thế Này
- Chương 195: 195: Ngẫm Xem Rốt Cuộc Có Cần Li Hôn Anh Không
- Chương 196: 196: Chẳng Phải Đàn Ông Đôi Khi Chỉ Thích Thứ Bên Ngoài Thôi Sao
- Chương 197: 197: Chẳng Phải Đàn Ông Đôi Khi Chỉ Thích Thứ Bên Ngoài Thôi Sao 2
- Chương 198: 198: Có Cần Cho Biết Không
- Chương 199: 199: Nếu Em Không Muốn Anh Sẽ Không Đến Quấy Rầy Em
- Chương 200: 200: Đừng Cuống Cuồng Đuổi Người Thế Chứ
- Chương 201: 201: Có Nói Bao Nhiêu Lần Đi Nữa Cũng Giống Nhau Tôi Sẽ Không Xin Lỗi
- Chương 202: 202: Lôi Kéo Lục Hoài Thâm Khá Quan Trọng
- Chương 203: 203: Cách Khôn Ngoan Nhất Là Cho Lục Hoài Thâm Đi Giải Quyết
- Chương 204: 204: Nếu Anh Ấy Dễ Dàng Dao Động Bởi Một Người Phụ Nữ Thì
- Chương 205: 205: Đã Muộn Thế Này Đừng Đi Nữa
- Chương 206: 206: Trong Mắt Lục Hoài Thâm Chỉ Có Một Bóng Lưng Tháo Chạy Thục Mạng
- Chương 207: 207: Cô Vẫn Không Hiểu À Đỗ Thịnh Nghi Đang Muốn Chỉnh Cô
- Chương 208: 208: Thế Dựa Vào Đâu Mà Tôi Phải Xin Lỗi Cô Cô Là Cái Thá Gì
- Chương 209: 209: Tôi Chỉ Đang Đánh Cược Thôi
- Chương 210: 210: Cô Muốn Giải Oan Thì Đi Tìm Anh Ấy Phân Cao Thấp Với Tôi Làm Gì
- Chương 211: 211: Đã Quen Trong Nhà Có Thêm Một Người Thiếu Đi Thì Không Quen
- Chương 212: 212: Làm Đau Em À
- Chương 213: 213: Ông Đây Hôn Em Thì Em Lại Dùng Trò Cắn
- Chương 214: 214: Tôi Chỉ Đơn Thuần Không Muốn Cho Anh Ấy Sống Dễ Chịu
- Chương 215: 215: Có Phải Cô Thấy Rất Khó Hiểu Không Tôi Thế Mà Cái Gì Cũng Biết
- Chương 216: 216: Nếu Cô Không Quay Về Anh Còn Có Thể Dùng Thủ Đoạn Đặc Biệt Chắc
- Chương 217: 217: Đến Cũng Được Ai Biết Cháu Đến Có Mục Đích Gì
- Chương 218: 218: Mắt Chọn Người Của Anh Càng Không Tồi
- Chương 219: 219: Tạm Được Thôi Nhưng Bọn Họ Đều Không Phải Lục Phu Nhân
- Chương 220: 220: Không Biết Xấu Hổ Tự Biên Tự Diễn
- Chương 221: 221: Lục Hoài Thâm Em Có Thai Rồi
- Chương 222: 222: Anh Ấy Rất Cao Hứng
- Chương 223: 223: Không Yên Tâm Anh À
- Chương 224: 224: Bố Đừng Mơ Con Sẽ Không Gặp Nó
- Chương 225: 225: Em Cố Gắng Đợi Anh Về Nhé
- Chương 226: 226: Liên Hôn Thương Mại Thôi Mà Tình Cảm Có Thể Sâu Đậm Bao Nhiêu
- Chương 227: 227: Tôi Nào Dám Chứ
- Chương 228: 228: Kỳ Dự Sinh Là Ngày Xuân Về Hoa Nở
- Chương 229: 229: Còn Tin Anh Lần Nữa Thì Tôi Theo Họ Anh
- Chương 230: 230: Em Quan Trọng Nhất
- Chương 231: 231: Chiêu Mượn Dao Giết Người Thật Sự Rất Sảng Khoái
- Chương 232: 232: Cô Ấy Suýt Chút Nữa Khiến Bản Thân Chết Chìm Trong Phòng Tắm
- Chương 233: 233: Nghe Nói Em Hôm Nay Còn Rất Oai Phong
- Chương 234: 234: Anh Đã Sắp 33 Tuổi Muốn Một Đứa Con Cũng Chẳng Có Gì Đáng Trách
- Chương 235: 235: Người Làm Chuyện Trái Với Lương Tâm Mới Sợ Bà Từng Làm Rồi Hả
- Chương 236: 236: Tâm Lý Anh Ta Có Vấn Đề Em Tiếp Xúc Với Anh Ta Ít Thôi
- Chương 237: 237: Chỉ Thiếu Một Tí Ti Nữa
- Chương 238: 238: Mày Hiển Nhiên Chẳng Hề Biết Gì Về Anh Ấy
- Chương 239: 239: Tớ Sợ Anh Ấy Sẽ Cho Người Theo Dõi Cậu
- Chương 240: 240: Trong Lòng Hiểu Rõ
- Chương 241: 241: Nếu Tiến Triển Không Thuận Lợi Thì Sao
- Chương 242: 242: Nhà Có Cảnh Sát Tới Tìm Cô
- Chương 243: 243: Bên Trên Có Dấu Vân Tay Của Cô Còn Có Lời Gì Muốn Nói Không
- Chương 244: 244: Ai Đang Nói Dối
- Chương 245: 245: Việc Ghê Tởm Cậu Đều Làm Hết Rồi
- Chương 246: 246: Lần Này Có Phải Sẽ Gây Rất Nhiều Phiền Phức Cho Anh Không
- Chương 247: 247: Anh Là Loại Người Nào Em Cũng Chấp Nhận
- Chương 248: 248: Làm Thì Là Làm Thôi
- Chương 249: 249: Việc Ập Lên Đầu Rồi Cuối Cùng Cũng Nhớ Đến Tôi
- Chương 250: 250: Những Chuyện Trước Kia Không Nhắc Tới Không Có Nghĩa Là Đã Cho Qua
- Chương 251: 251: Nhà Họ Giang Chẳng Một Ai Là Đèn Cạn Dầu Kể Cả Giang Nhược
- Chương 252: 252: Cô Nói Xem Nếu Cô Xảy Ra Chuyện Ở Chỗ Tôi
- Chương 253: 253: Hoặc Là Cậu Từ Bỏ Hoặc Phải Làm Tốt Công Tác Chuẩn Bị
- Chương 254: 254: Giờ Phút Quan Trọng Càng Phải Biểu Hiện Như Không Có Chuyện Gì
- Chương 255: 255: Bức Vua Thoái Vị Đòi Danh Phận
- Chương 256: 256: Suy Cho Cùng Lục Hoài Thâm Cũng Đang Đợi Ngày Này
- Chương 257: 257: Chờ Chút Hình Như Tôi Hiểu Rồi
- Chương 258: 258: Con Người Cô Ấy À Lòng Phục Thù Cũng Nặng Đấy
- Chương 259: Chương 259
- Chương 260: 260: Dự Định Giao Cổ Phần Giang Thị Cho Anh
- Chương 261: 261: Số Nên Đưa Cho Em Một Đồng Cũng Sẽ Không Thiếu
- Chương 262: 262: Trước Khi Chết Cậu Ấy Từng Cầu Cứu Em
- Chương 263: 263: Tớ Thấy Được Cõi Đi Về Duy Nhất Thuộc Về Tớ
- Chương 264: 264: Năm Nay Dài Đằng Đẵng
- Chương 265: 265: Cố Tình Trốn Tránh Cô
- Chương 266: 266: Đầu Kia Điện Thoại Là Người Duy Nhất Của Anh
- Chương 267: 267: Ngay Từ Đầu Em Đã Ở Trong Vòng Xoáy Này
- Chương 268: 268: Đây Là Một Bản Hợp Đồng Thu Mua Pháp Nhân Bên Bị Thu Mua Họ Đỗ
- Chương 269: 269: Mọi Thứ Có Liên Quan Đến Em
- Chương 270: 270: Chúng Ta Lừa Cháu Đấy
- Chương 271: 271: Cố Gắng Sống Cho Bản Thân
- Chương 272: 272: Lục Hoài Thâm Ôm Chặt Cô Để Cô Cảm Nhận Được Mình Em Còn Có Anh
- Chương 273: 273: Không Nhìn Thấy Em Anh Không Yên Tâm
- Chương 274: 274: Mượn Danh Nghĩa Muốn Tốt Cho Cô Lừa Cô Xoay Vòng Vòng
- Chương 275: 275: Thủy Hỏa Sa Lưới Thì Cũng Đến Lượt Giang Cận Ăn Cơm Tù
- Chương 276: 276: Nói Cho Cô Ta Biết Những Chuyện Tồi Tệ Của Em Với Lục Hoài Thâm
- Chương 277: 277: Lục Hoài Thâm Định Đem Giang Thị Cho Tôi Cô Tin Không
- Chương 278: 278: Ngu Xuẩn Đến Mức Nào
- Chương 279: 279: Đưa Em Đi Bệnh Viện
- Chương 280: 280: Chính Ánh Mắt Kia Làm Lục Hoài Thâm Kinh Sợ
- Chương 281: 281: Biết Trước Thì Tôi Sẽ Nói Không Cần Phải Là Lục Hoài Thâm Mới Được
- Chương 282: 282: Sống Cùng Anh Tôi Rất Không Dễ Chịu
- Chương 283: 283: Con Với Lục Hoài Thâm Có Khả Năng Phải Ly Thân Đấy
- Chương 284: 284: Đừng Lấy Cô Ấy Ra Cản Chuyện
- Chương 285: 285: Quần Áo Mặc Vào Đi Ra Ngoài
- Chương 286: 286: Anh Sẽ Không Làm Em Tổn Thương
- Chương 287: 287: Có Thể Ly Hôn Luôn Là Tốt Nhất
- Chương 288: 288: Thời Điểm Như Này Anh Dựa Vào Đâu Mà Ép Tôi Đối Mặt Với Anh
- Chương 289: 289: Giang Nhược Cảm Thấy Đỗ Thịnh Nghi Đang Nói Chuyện Tào Lao
- Chương 290: 290: Cứ Coi Như Bồi Thường Li Hôn Đi
- Chương 291: 291: Muốn Bảo Em Ở Lại Với Anh Một Đêm Mà Khó Đến Thế Sao
- Chương 292: 292: Lời Giải Thích Em Muốn Anh Đều Sẽ Cho Em
- Chương 293: 293: Em Cần Thì Anh Tới Thôi
- Chương 294: 294: Dẫu Là Giang Nhược Cũng Không Đáng Để Anh Từ Bỏ Bao Năm Bày Bố
- Chương 295: 295: Con Người Tôi Không Phải Không Chịu Uy Hiếp
- Chương 296: 296: Con Sẽ Động Vào Giang Nhược Và Đứa Con Trong Bụng Cô Ta
- Chương 297: 297: Thế Này Mà Nói Sẽ Là Chính Tay Cháu Đưa Lục Hoài Thâm Vào Hố Lửa
- Chương 298: 298: Giang Nhược Không Hiểu Ý Tứ Lời Ông Ta Lắm Đây Là Uy Hiếp
- Chương 299: 299: Chuẩn Bị Sẵn Sàng Kí Thỏa Thuận Ly Hôn
- Chương 300: 300: Lão Đại Chúng Tôi Muốn Đưa Giang Tiểu Thư Đến Một Nơi
- Chương 301: 301: Giang Nhược Nếu Có Lòng Nhất Định Sẽ Giữ Đúng Thời Gian
- Chương 302: 302: Lục Hoài Thâm Tao Chờ Mày Về Cầu Xin Tao
- Chương 303: 303: Khả Năng Xấu Nhất
- Chương 304: 304: Còn Một Người Khác Có Khả Năng Biết Được Toàn Bộ Kế Hoạch
- Chương 305: 305: Nếu Cháu Đồng Ý Từ Bỏ Bác Lục
- Chương 306: 306: Kết Thúc Thầm Lặng
- Chương 307: 307: Đảo Biệt Lập
- Chương 308: 308: Còn Động Đậy Nữa Mổ Luôn Cô
- Chương 309: 309: Đã Luyến Tiếc Đứa Con Lại Không Nỡ Chết
- Chương 310: 310: Anh Không Chỉ Không Sám Hối Còn Tiến Hành Chèn Ép Tinh Thần Con Tin
- Chương 311: 311: Đừng Mềm Lòng Đừng Sinh Lòng Trắc Ẩn
- Chương 312: 312: Gọi Giúp Cháu Một Cuộc Điện Thoại Cho Chồng Cháu
- Chương 313: 313: Cầu Xin Anh Không Tìm Thấy Tôi Lục Hoài Thâm Sẽ Lo Lắng
- Chương 314: 314: Dù Sao Cũng Là Thai Phụ Đoán Chừng Sẽ Không Chịu Nổi
- Chương 315: 315: Ngày Mai
- Chương 316: 316: Có Phải Đợi Lâu Lắm Rồi Không
- Chương 317: 317: Anh Có Ngửi Thấy Mùi Máu Tanh Không
- Chương 318: 318: Phải Dựa Sát Mới Được
- Chương 319: 319: Rõ Ràng Là Muốn Ném Bác Lục Xuống Hào Sâu
- Chương 320: 320: Lục Hoài Thâm Không Phải Là Anh Thất Nghiệp Chứ
- Chương 321: 321: Vì Sao Không Chọn Giang Nhược Ngay Từ Đầu!
- Chương 322: 322: Ông Ta Lại Tham Vọng Quá Đáng Rằng Lục Hoài Thâm Sẽ Niệm Tình Thân
- Chương 323: 323: Kẻ Thao Túng Sau Bức Màn
- Chương 324: 324: Mãn Mãn
- Chương 325: 325: Đừng Giận Em
- Chương 326: 326: Niên Thiếu
- Chương 327: 327: Ly Hôn Hay Là Không
- Chương 328: 328: Thất Bại Nhiều Lần Thử Nhiều Lần
- Chương 329: 329: Ít Nhất Hiện Tại Lục Hoài Thâm Là Thật Lòng Thật Dạ Với Cháu
- Chương 330: 330: Nếu Không Thì Chúng Ta Tách Nhau Ra Một Thời Gian
- Chương 331: 331: Cho Nên Những Chuyện Cô Bỏ Lỡ Rốt Cuộc Còn Có Bao Nhiêu
- Chương 332: 332: Dường Như Đã Là Năm Tháng Xa Xăm
- Chương 333: 333: Căn Nguyên Chuyện Này Gắn Bó Chặt Chẽ Với Cô
- Chương 334: 334: Thật Ra Tên Là Kiều Bội Đặt Tên Một Chữ Là Nhược
- Chương 335: 335: Thời Thơ Ấu
- Chương 336: 336: Anh Yêu
- Chương 337: 337: Trời Xui Đất Khiến Là Của Bạn Thì Chung Quy Vẫn Là Của Bạn
- Chương 338: 338: Đại Kết Cục Thượng
- Chương 339: 339: Đại Kết Cục Hạ
- Chương 340: Phiên ngoại 1: Vợ chồng Lục thị
- Chương 341: Phiên ngoại 2: Vợ chồng Hạ Thị - Hoàn toàn văn
Không Hề Đáng Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.