Vì hơn nửa lon Coca biến mất vô căn cứ, Giang Nhược mở mắt đến tận nửa đêm Lục Hoài Thâm về nhà.
Lục Hoài Thâm vào cửa câu đầu tiên của cô chính là: "Coca của em đâu?"
"Trong cống thoát nước." Lục Hoài Thâm không cảm thấy đuối lý tí nào, trả lời rất thẳng, "Ai bảo chỉ uống một tí? Nếu em không xuống tìm, sao biết Coca hết rồi? Còn cất giấu như kẻ trộm."
Anh lên xe thấy Coca không còn, nháy mắt đoán ra hết cái tâm tư nhỏ nhặt của cô.
Anh cũng bất ngờ, Giang Nhược mang thai thế mà lại nổi giận với anh chỉ vì một lon Coca, gần đây cơn cáu kỉnh cũng nói đến là đến có chẳng tiêu chuẩn xác định nào, mãi cho đến anh lên giường tắt đèn, cô cũng không nói với anh một câu.
Lục Hoài Thâm hoàn toàn coi như tình thú vậy, từ sau lưng sờ lên, cô rụt về phía trước, không cho anh chạm vào.
Lục Hoài Thâm hơi dùng sức ôm cô về trước ngực, "Một lon Coca thôi mà, chẳng lẽ bản thân em không biết uống nhiều thứ kia không tốt à?"
Giang Nhược không lên tiếng.
Được một lúc, Lục Hoài Thâm thở dài.
Giang Nhược ngẫm lại một chút, xoay người đối mặt với anh, "Có phải anh thấy em cực kì trẻ con không?"
"Thế thì chưa đến mức ấy." Lục Hoài Thâm nằm ngửa, ôm cô bên người.
Giang Nhược không tin trong lòng anh không nghĩ vậy, sau khi mang thai không ít lần xuất hiện cảm xúc dao động vì những việc nhỏ không đáng nhắc tới, ngay cả bản thân cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nếu đặt vào ngày thường, cô căn bản sẽ không để trong lòng.
Điều cô không cho Lục Hoài Thâm biết chính là, có khi ăn không ngồi rồi quá nhìn thấy anh bận rộn chạy đi chạy lại, cô sẽ rơi vào tâm trạng sa sút bất thình lình, cô đã hi sinh sự nghiệp, mỗi một ngày đều hao mòn đi những kinh nghiệm làm việc tích lũy trong quá khứ.
Thời điểm bận rộn bởi những việc vặt vãnh, lại cảm thấy đang đúng độ năm tháng tươi đẹp, vì sao phải lãng phí vào việc mang thai, mười tháng thời kì cửa sổ, bị hạn chế hành động, nếu không phải vì mang thai cô có thể làm nhiều việc hơn, hiệu suất sẽ cao hơn.
(Tác giả dùng cụm từ thời kì cửa sổ ở đây khiến tôi hơi lăn tăn về nghĩa)
Đến cả Vương Chiêu cũng chẳng thể nào hẹn cô đi ăn uống dạo phố được nữa, bởi vì cô là phụ nữ có thai, đã biến thành một người mẹ yếu ớt mà còn vô dụng.
Vòng giao tiếp trở nên càng ngày càng hẹp, thời gian giải trí giảm mạnh, sự hưng phấn khi làm mẹ vốn không thể triệt tiêu hoàn toàn những cảm xúc tiêu cực dẫn xuất từ thời kì mang thai.
Nhưng bình tĩnh mà ngẫm, cô cảm thấy mình có hiềm nghi đẩy hết trách nhiệm cho Lục Hoài Thâm, nói thật là sau khi biết cô có thai, Lục Hoài Thâm đã cực kì quan tâm đến cảm nhận của cô, mọi chuyện cũng lo liệu chu đáo.
Cô cảm thấy mình còn trẻ, có cả đống việc lớn cần giải quyết ngay, nhưng trong mắt Lục Hoài Thâm, những thứ có thể giải quyết được thì đều không gọi là việc, chẳng xung đột gì với việc có con hết, hơn nữa, anh đã sắp 33 tuổi, muốn một đứa con cũng chẳng có gì đáng trách.
Rất nhiều cảm xúc, Giang Nhược chỉ có thể tự mình tiêu hóa, nói ra sẽ biến thành oán giận và bất mãn.
Lục Hoài Thâm nhận ra được, Giang Nhược không mấy hưởng thụ quá trình mang thai, quả thực mang thai sinh con không dễ dàng với phụ nữ, cho dù đàn ông lo nghĩ chu đáo đến đâu đi nữa thì có vài phương diện vẫn chịu bó tay. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Nếu không thì đợi anh bận xong khoảng thời gian này, sức khỏe em cũng ổn định trở lại, sẽ đưa em ra ngoài chơi mấy ngày giải sầu?"
"Đi đâu?" Giang Nhược bị cơn buồn ngủ đánh úp, cơ thể anh y như nguồn nhiệt dễ chịu, sưởi cho cô mơ màng sắp ngủ.
"Muốn đi đâu cũng được."
"Thế sắp mùa đông rồi, ra đảo nhé." Cô đã muốn đi rất lâu rồi.
"Ừ." TruyenLau.com
"Tốt nhất là một hòn đảo nhỏ yên tĩnh, mặt bể bơi hướng ra biển lớn, mỗi ngày chỉ nằm tắm nắng, hoàng hôn thì ngắm mặt trời lặn bên bãi cát, tối đến có thể nghe dân ca ở nhà hàng, xung quanh là lửa trại lộ thiên, ra khỏi phòng là có thể nghe thấy âm thanh xao xác của cây cọ bị gió thổi lay, giống khi trời mưa...!hồi nhỏ bố mẹ từng đưa em và em trai đi Tam Á, nhưng bây giờ em chỉ nhớ rõ bể bơi với cây cọ, còn cả Trình Khiếu suýt bị sóng cuốn trôi ra biển." Giang Nhược nói rồi cười rộ lên, giọng điệu lười biếng đã có vẻ buồn ngủ, "Lên đại học, trong kỳ nghỉ em đã đi du lịch không ít nơi, nhưng có đủ loại nguyên nhân nên vẫn chưa thể đi ra đảo, bởi vậy ấn tượng về đảo vẫn dừng lại trong kí ức hồi mười mấy tuổi."
Khi đó Trình Đống phát tài, đưa cả nhà đi du lịch, Giang Nhược vẫn nhớ rõ dáng vẻ trẻ trung của ông ấy, cả người đều tràn trề tinh thần phấn chấn.
Tay Lục Hoài Thâm xoa đỉnh đầu cô cái được cái mất, khi Giang Nhược lên cao trung, bọn họ đã biết nhau, nhưng suốt thời đại học của cô, kí ức chung của bọn họ gần như trống không.
Không thể nói là tiếc nuối, suy cho cùng lúc ấy chẳng biết được sẽ có ngày hôm nay, chỉ là bỗng nhiên tò mò cô ấy trải qua thời đại học như thế nào.
Bốn năm kia, số lần cô về nhà có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Nhưng mỗi lần anh đều có thể biết được từ những người khác nhau, Giang Nhược đã về rồi, chẳng mấy ngày sau, Giang Nhược lại đi rồi. TruyenLau.com
Có khi là Giang Chu Mạn, có khi là Giang Khải Ứng, ban đầu anh còn không biết là Giang Khải Ứng cố ý nói cho anh nghe, chỉ nhớ rõ ông lão thường phàn nàn cô về nhà mà như ở khách sạn, chưa được mấy ngày đã đi, không phải đi chơi chỗ này thì là đi chơi chỗ kia, lại quanh năm không về nhà như thế, người ngoài cũng sắp quên mất nhà họ Giang còn có một người là cô.
(Ông Giang thật sự biết cài cắm nha:))))
Lúc ấy anh còn nghĩ, thật đúng là đủ vô tâm vô phế.
Sau này kết hôn rồi, cô vẫn chơi như vậy, không để anh vào mắt tí nào, về nước còn về nhà họ Giang trước, bị Giang Khải Ứng đuổi tới nhà tân hôn, ở phòng cho khách một hai đêm cho phải phép xong lại đi.
Lục Hoài Thâm nhớ tới những thứ đó, luôn có ảo giác dường như đã qua mấy đời, trên thực tế năm ngoái bọn họ vẫn như người dưng nước lã, mạnh ai nấy sống.
Mà hiện tại Giang Nhược bình yên đi vào giấc ngủ bên cạnh anh, tay anh lần xuống vén vạt áo cô ra, phủ lên bụng mềm mềm, hình dáng hơi lồi, một bàn tay anh có thể che kín.
Lục Hoài Thâm cúi đầu ngậm môi cô, không có động tác sâu hơn, cô đáp lại trong mơ hồ, tay gác trên ngực anh sờ lên cằm anh, mắt vẫn nhắm v**t v* râu trên má anh, nói không tỉnh táo: "Ngủ đi."
***
Sáng hôm sau, Giang Nhược rời giường thu dọn đâu ra đây liền ra ngoại thành thăm Giang Khải Ứng.
Sau khi ông cụ biết cô mang thai, mỗi lần đều phải giữ cô lại ăn bữa cơm, sáng tới thì giữ ăn trưa, chiều tới thì phải bảo cô ăn cơm tối đã rồi về, còn từng trách móc Lục Hoài Thâm cũng không cắt cử một tài xế, một thai phụ lái xe chạy đi chạy về xảy ra chuyện thì làm sao?
Giang Nhược bảo cháu không õng ẹo đến thế.
Dù sao Giang Khải Ứng trái phải đều cảm thấy Lục Hoài Thâm chỗ này không đúng, chỗ kia không đúng.
Vốn dĩ Giang Nhược cảm thấy ông nội có ý kiến với Lục Hoài Thâm cũng hợp tình hợp lẽ, cô không định nói giúp anh, nghe thôi là được, dù sao người già cũng chỉ nhắc tới nhắc lui chừng đó.
Nhưng Giang Khải Ứng càng nói càng nghiêm trọng, nói đến vấn đề tác phong hành vi con người Lục Hoài Thâm, từ công việc đến đời sống, nói ra hết tất cả những bất mãn trước kia.
Giang Nhược liền nhịn không được nói: "Ông nội, Giang thị và vụ kiện của ông đều phải trông cậy anh ấy giúp đỡ đấy, nói sau lưng thế này không hay lắm đâu?"
Giang Khải Ứng phẫn nộ, càng nói càng hăng, "Chuyện này đều do ai?"
Rất có cảm giác những việc Giang Khải Ứng làm đều như lẽ đương nhiên.
Giang Nhược dứt khoát ngậm miệng, chuyển đề tài sang đại hội cổ đông hôm qua, đột nhiên muốn cho cô vào hội đồng quản trị là nhất thời nảy ý, hay đã sớm có chuẩn bị?
Giang Khải Ứng nói: "Sao có thể chuẩn bị từ trước được? Chú Lâm cháu bị bãi nhiệm cũng là chuyện ngoài dự liệu, chỉ có thể tạm thời nghĩ đối sách, cháu vào hội đồng quản trị, cũng tốt hơn Giang Vị Minh đẩy người của nó vào."
Giang Nhược cũng không nói những câu như kiểu khó đối phó nữa.
Lúc ăn cơm, Giang Khải Ứng bỗng nhiên nhớ ra, hỏi cô: "Nghe nói dự án gần đây Giang thị tuột mất đều có liên quan đến Lục Hoài Thâm? Cháu biết việc này không?"
Giang Nhược dừng đũa, nói biết.
Giang Khải Ứng: "Cháu nghĩ thế nào? Nó có trao đổi với cháu trước không?".
- Chương 1: 1: Lục Tiên Sinh Và Chị Họ Gắn Bó Keo Sơn Tôi Vui Thay Cho Hai Người
- Chương 2: 2: Chồng Ơi Bây Giờ Đã Thấy Hài Lòng Chưa
- Chương 3: 3: Lục Hoài Thâm Tôi Trước Nay Có Thù Tất Báo
- Chương 4: 4: Tình Yêu Là Một Tia Sáng Xanh Đến Nỗi Khiến Bạn Hoảng Sợ
- Chương 5: 5: Tôi Không Thể Đắc Tội Nhà Họ Giang Càng Không Thể Đắc Tội Nhà Họ Lục
- Chương 6: 6: Người Phụ Nữ Đó Thật Giống Vợ Của Cậu
- Chương 7: 7: Trước Tiên Giải Thích Một Chút Lục Phu Nhân Của Tôi
- Chương 8: 8: Đợi Tôi Mở Miệng Mời Cô Qua Đây Sao
- Chương 9: 9: Kết Hôn Với Tôi Chính Là Cô Đã Sai Rồi
- Chương 10: 10: Cô Muốn Tiền Thì Phải Dựa Vào Bản Lĩnh
- Chương 11: 11: Sống Thì Khiến Anh Phiền Chán Chết Cũng Không Làm Anh Thấy Đau Buồn
- Chương 12: 12: Em Cũng Cảm Thấy Ấm Ức Thay Chị
- Chương 13: 13: Tiếng Chồng Này Cô Vẫn Là Đừng Gọi Trước Mặt Anh Ấy Nữa
- Chương 14: 14: Chính Là Dựa Vào Việc Cô Ấy Là Người Tôi Thích
- Chương 15: 15: Anh Bạo Lực Gia Đình Tôi Muốn Li Hôn
- Chương 16: 16: Vẻ Mặt Răm Rắp Nghe Lời Được Người Ta Yêu Thích Đâu Rồi
- Chương 17: 17: Tôi Có Gả Cho Ai Cũng Sẽ Không Gả Cho Anh
- Chương 18: 18: Anh Đừng Bắt Nạt Tôi Nhỏ Tuổi
- Chương 19: 19: Lẽ Nào Phải Lãng Phí Hai Năm Với Lục Hoài Thâm
- Chương 20: 20: Là Đúng Hay Sai
- Chương 21: 21: Nhà Tân Hôn Của Bọn Họ
- Chương 22: 22: Không Cần Quan Tâm Đến Cô Ấy
- Chương 23: 23: Nghĩa Vụ Của Cô Ấy
- Chương 24: 24: Đây Là Cô Đang Chỉ Trích Tôi Sao
- Chương 25: 25: Không Thể Chạm Môi
- Chương 26: 26: Cảm Thấy Mất Hứng
- Chương 27: 27: Đối Với Cô Ấy Như Thế Nào
- Chương 28: 28: Không Để Ý Đến Anh
- Chương 29: 29: Cứng Mềm Đều Không Ăn
- Chương 30: 30: Nhìn Nhận Vấn Đề Một Cách Phiến Diện
- Chương 31: 31: Để Cô Ấy Vào Nhà Là Dung Túng Cô Ấy Rồi Sao
- Chương 32: 32: Em Chỉ Cần Biết Bọn Em Vĩnh Viễn Không Thể So Sánh Được
- Chương 33: 33: Thật Sự Đau Lòng Hay Là Vọng Tưởng Muốn Tranh Thủ Sự Đồng Tình Hả
- Chương 34: 34: Nếu Hai Năm Trước
- Chương 35: 35: Cô Bảo Tôi Buổi Tối Đến Nhà Họ Lục Ăn Cơm Là Đến Chỗ Ông Nội Anh Đó
- Chương 36: 36: Thừa Dịp Tôi Không Ở Đây Làm Khó Dễ Người Của Tôi
- Chương 37: 37: Cái Cũ Không Đi Cái Mới Không Tới
- Chương 38: 38: Lòng Bàn Tay Bỗng Nhiên Chạm Vào Một Thứ Ấm Nóng
- Chương 39: 39: Lấy Gì Thưởng Cho Lục Phu Nhân Mới Được Đây
- Chương 40: 40: Lục Hoài Thâm Vốn Đã Máu Lạnh Bạc Tình
- Chương 41: 41: Là Mỗi Người Tự Mình Mưu Toan Lợi Ích Chẳng Ai Có Lỗi Với Ai Cả
- Chương 42: 42: Đang Cấp Cứu
- Chương 43: 43: Giang Nhược Cô Có Biết Không
- Chương 44: 44: Muốn Làm Lục Phu Nhân À Nói Với Chị Ta Bảo Chị Ta Đợi Kiếp Sau Đi
- Chương 45: 45: Đầu Giường Cãi Nhau Cuối Giường Làm Hòa
- Chương 46: 46: Lục Hoài Thâm Anh Có Thể Đến Bệnh Viện Thăm Dì Tôi Một Lần Không
- Chương 47: 47: Cầu Cạnh Người Ta Mà Tính Khí Còn Nóng Nảy Hơn Cả Tôi
- Chương 48: 48: Cô Muốn Cảm Ơn Tôi Thế Nào Hử
- Chương 49: 49: Là Cháu Khinh Địch Hay Cháu Động Lòng Trắc Ẩn Với Giang Nhược Hả
- Chương 50: 50: Lục Tiên Sinh Có Thể Hân Hạnh Được Nhảy Một Điệu Với Anh Không
- Chương 51: 51: Phụ Nữ Cũng Chia Ra Năm Bảy Kiểu
- Chương 52: 52: Tôi Có Thể Đổi Hàng Trăm Kiểu Hôn Cô Mà Không Trùng Lặp
- Chương 53: 53: Trên Eo Có Thêm Một Cánh Tay Kéo Cô Sang Bên Lùi Về Sau Mấy Bước
- Chương 54: 54: Là Vợ Của Lục Hoài Thâm
- Chương 55: 55: Tiến Vào Hang Ổ Kẻ Trộm
- Chương 56: 56: Nói Có Vấn Đề Hay Không
- Chương 57: 57: Tốt Xấu Gì Cũng Nên Làm Chút Chuyện Thuộc Bổn Phận Của Mình Round 1
- Chương 58: 58: Là Hối Hận Chuyện Tối Qua Hay Là Trong Lòng Thấy Hổ Thẹn
- Chương 59: 59: Lục Hoài Thâm Em Trai Cô Bị Bắt Giữ Rồi
- Chương 60: 60: Hà Tất Phải Cầu Xin Tôi
- Chương 61: 61: Đang Nói Đỡ Cho Lục Hoài Thâm À
- Chương 62: 62: Chung Thận Anh Ta Dựa Vào Cái Gì!
- Chương 63: 63: Đối Với Cô Mà Nói Là Một Đòn Đả Kích Nặng Nề
- Chương 64: 64: Lục Hoài Thâm Có Phải Anh Uống Say Rồi Không
- Chương 65: 65: Ai Hẹn Với Cô
- Chương 66: 66: Vậy Cô Quan Hệ Thế Nào Với Chung Thận
- Chương 67: 67: Diễn Kịch Diễn Một Nửa
- Chương 68: 68: Anh Chết Là Tốt Nhất Tôi Cũng Có Thể Được Giải Thoát
- Chương 69: 69: Rốt Cục Nó Định Khi Nào Li Hôn Giang Nhược
- Chương 70: 70: Chóp Mũi Là Mùi Hương Đan Xen Giao Hòa Vừa Lành Lạnh Vừa Mềm Mại
- Chương 71: 71: Nghe Nói Chị Và Lục Hoài Thâm Đang Bàn Chuyện Li Hôn
- Chương 72: 72: Hỏi Cô Nói Đủ Chưa Nói Đủ Rồi Thì Cút
- Chương 73: 73: Phu Nhân Còn Đang Ở Trong Xe Đã Mất Ý Thức Rồi
- Chương 74: 74: Trước Khi Li Hôn Tôi Cũng Chẳng Muốn Thấy Mặt Anh Nữa
- Chương 75: 75: Trên Trời Dưới Đất Cũng Đừng Nhìn Thấy Bản Mặt Anh Nữa Là Tốt Nhất
- Chương 76: 76: Anh Cả Tôi Sẽ Lấy Cô Vậy Chắc Chắn Anh Ấy Bị Mù Rồi!
- Chương 77: 77: Vì Một Người Phụ Nữ Có Đáng Không
- Chương 78: 78: Khó Được Vẹn Toàn Đôi Bên
- Chương 79: 79: Dùng Cùng Một Cách Khiến Cô Bốc Hơi Khỏi Nhân Gian Này
- Chương 80: 80: Phía Sau Bất Chợt Có Một Bàn Tay To Ấm Áp Vuốt Nhè Nhẹ Lưng Cô
- Chương 81: 81: Lục Hoài Thâm Như Cười Như Không Hỏi Tôi Với Cô Có Quan Hệ Gì
- Chương 82: 82: Thích Anh Đơn Giản Bao Nhiêu Thì Ghét Anh Cũng Dễ Dàng Bấy Nhiêu
- Chương 83: 83: Đtn Vô Cớ Sinh Ra Cảm Giác Hoảng Loạn Khi Bị Bắt Gian Dâm
- Chương 84: 84: Nói Thật Cô Chẳng Có Sức Ảnh Hưởng Lớn Đến Thế Đâu
- Chương 85: 85: Thiếu Đòn Thế Này Đâu Thể Cho Cô Chết Dễ Dàng Thế Được Round 2
- Chương 86: 86: Bóng Hình Lục Hoài Thâm Sừng Sững Trên Ban Công
- Chương 87: 87: Kéo Cô Vào Một Gian Phòng Thay Đồ Nam Bên Cạnh
- Chương 88: 88: Tôi Không Muốn Ở Đây Bẩn
- Chương 89: 89: Có Người Theo Dõi Tôi
- Chương 90: 90: Hai Vợ Chồng Trẻ Lần Đầu Tiên Đi Hưởng Tuần Trăng Mật Trên Núi Nhỉ
- Chương 91: 91: Trong Đầu Tối Ngày Chỉ Nghĩ Tôi Sẽ Làm Thế Nào Để Giết Cô Chứ Gì
- Chương 92: 92: Hủy Thi Diệt Tích
- Chương 93: 93: Nếu Tôi Có Chỗ Nào Nói Không Đúng Xin Lục Tiên Sinh Chỉ Bảo
- Chương 94: 94: Nếu Phát Hiện Tôi Có Ý Đồ Xấu Cô Sẽ Làm Thế Nào
- Chương 95: 95: Đi Vào Tuyệt Lộ
- Chương 96: 96: Đây Là Vợ Tôi
- Chương 97: 97: Là Bố Mẹ Và Anh Trai Vợ Tôi
- Chương 98: 98: Tôi Đã Nói Muốn Ở Cùng Một Phòng Với Anh Chưa
- Chương 99: 99: Rõ Ràng Anh Biết
- Chương 100: 100: Giống Như Cô Cũng Không Từ Chối Anh Được Round 3
- Chương 101: 101: Đã Trở Thành Kiểu Phụ Nữ Mà Lục Hoài Thâm Sẽ Thích
- Chương 102: 102: Không Thể Giữ Lại Giang Nhược
- Chương 103: 103: Có Phải Tôi Đến Không Đúng Lúc Không
- Chương 104: 104: Tôi Không Nghĩ Ra Còn Gì Có Thể Cho Anh
- Chương 105: 105: Thế Anh Có Đứng Về Phía Tôi Không
- Chương 106: 106: Cô Chẳng Có Cách Nào Tin Được Lục Hoài Thâm Sẽ Vì Cô Mà Tùy Hứng
- Chương 107: 107: Họ Lục Kia Nhân Lúc Cháy Đi Nhà Hôi Của
- Chương 108: 108: Lục Tổng Nâng Cạn Ly Rồi Có Thể Nhanh Về Nhà Được Không
- Chương 109: 109: Nếu Anh Chấp Nhận Sự Tồn Tại Của Cuộc Hôn Nhân Này
- Chương 110: 110: Có Rồi Em Sẽ Phá Round 4
- Chương 111: 111: Lúc Đó Làm Sao Mà Bị Thương
- Chương 112: 112: Người Đàn Ông Có Tốt Đến Mấy Đi Nữa
- Chương 113: 113: Theo Tôi Thấy Còn Không Phải Là Cô Ti Tiện Sao
- Chương 114: 114: Căn Bản Thì Giang Nhược Không Biết Gì Cả
- Chương 115: 115: Cục Tức Trong Lồng Ngực Lục Hoài Thâm Bỗng Chốc Tiêu Tan Hơn Nửa
- Chương 116: 116: Tôi Nhìn Anh Nhiều Thêm Một Lần Cũng Thấy Ghê Tởm
- Chương 117: 117: Rõ Ràng Anh Biết Em Chỉ Muốn Gặp Anh Mà Thôi
- Chương 118: 118: Nhà Anh Nhà Tôi Phân Chia Đến Là Rõ Ràng
- Chương 119: 119: Lục Hoài Thâm Bất Đắc Dĩ Mới Chia Tay Cháu
- Chương 120: 120: Giang Nhược Muốn Bất Chấp Tất Cả Cho Giang Chu Mạn Một Cái Tát
- Chương 121: 121: Không Ai Nói Cho Tôi Biết Đã Xảy Ra Chuyện Gì Sao
- Chương 122: 122: Giang Nhược Ít Tuổi Ở Nhà Lại Được Tôi Chiều Sinh Hư
- Chương 123: 123: Chuyện Rách Nát Giữa Giang Chu Mạn Với Anh
- Chương 124: 124: Chẳng Lẽ Anh Lại Thật Lòng Thật Dạ Với Tôi
- Chương 125: 125: Hận Và Yêu Hai Thái Cực Sao Có Thể Tồn Tại Đồng Thời
- Chương 126: 126: Để Lục Hoài Thâm Xử Lý
- Chương 127: 127: Động Cơ Của Lục Hoài Thâm Rõ Ràng Nhất
- Chương 128: 128: Tự Em Thử Nghĩ Cẩn Thận Lời Anh Nói Đi
- Chương 129: 129: Lục Hoài Thâm Cứ Đứng Ở Nơi Không Xa Đăm Đắm Nhìn Cô Ấy
- Chương 130: 130: Vừa Nãy Nói Chuyện Với Người Ta Sôi Nổi Lắm Mà
- Chương 131: 131: Anh Có Ý Với Em Anh Muốn Sống Cùng Em Thế Đã Được Chưa
- Chương 132: 132: Đạo Trời Luân Hồi Hay Lắm Trời Xanh Có Tha Cho Ai
- Chương 133: 133: Hóa Bị Động Thành Chủ Động
- Chương 134: 134: Để Anh Xem Xem Là Đứng Đắn Thật Hay Đứng Đắn Giả Round 5
- Chương 135: 135: Giang Nhược Không Khống Chế Được Lục Hoài Thâm
- Chương 136: 136: Không Biết Còn Tưởng Chị Muốn Bỏ Nhà Theo Trai
- Chương 137: 137: Chút Vuốt Ve An Ủi Vừa Mới Tạo Nên Trong Nháy Mắt Lại Sạch Sành Sanh
- Chương 138: 138: Khách Không Mời Mà Đến
- Chương 139: 139: Nhưng Người Khiến Người Ta Hận
- Chương 140: 140: Cảm Thấy Giữa Cô Ấy Và Lục Hoài Thâm Có Vấn Đề Rất Lớn
- Chương 141: 141: Anh Nuôi Em
- Chương 142: 142: Anh Cũng Chẳng Thể Nào
- Chương 143: 143: Thế Nên Cô Cho Rằng Tôi Là Người Phụ Nữ Anh Ấy Nuôi Ở Bên Ngoài
- Chương 144: 144: Như Đã Từng Quen
- Chương 145: 145: Trong Mọi Lúc Hiểm Nguy Chỉ Có Anh Ấy Có Thể Đồng Hành Cùng Cô
- Chương 146: 146: Nói Như Kiểu Tôi Dựa Vào Anh Ta Để Sống Không Bằng
- Chương 147: 147: Sao Anh Lại Thấy Câu Em Nói Có Ẩn Ý Round 6
- Chương 148: 148: Em Bảo Được Là Được
- Chương 149: 149: Rõ Ràng Chính Là Dụ Dỗ
- Chương 150: 150: Thế Thì Cần Cái Thích Ấy Làm Chó Gì
- Chương 151: 151: Ai Bảo Em Nói Chuyện Này Bây Giờ Round 7
- Chương 152: 152: Mắt Nhìn Đàn Bà Của Tao Thật Đúng Là Hơi Giống Lục Hoài Thâm
- Chương 153: 153: Người Đàn Ông Của Em
- Chương 154: 154: Đặc Biệt Là Những Việc Anh Cảm Thấy Sẽ Làm Bẩn Tay Anh
- Chương 155: 155: Vợ Anh Chị Ấy Đã Biết Rồi Phải Làm Sao Đây
- Chương 156: 156: Tôi Trêu Vào Lục Hoài Thâm Rồi
- Chương 157: 157: Chúng Ta Cũng Xem Như Hòa Nhau Rồiround 8
- Chương 158: 158: Lục Hoài Thâm Chưa Từng Kể Với Cô Ấy Cô Ấy Biết Trả Lời Từ Đâu
- Chương 159: 159: Xem Ra Muốn Làm Hài Lòng Lục Tổng Thật Đúng Là Không Dễ Dàng
- Chương 160: 160: Cảm Thấy Hứng Thú Với Quá Khứ Của Anh Cứ Việc Nói Thẳng
- Chương 161: 161: Cháu Đã Kết Hôn
- Chương 162: 162: Con Có Để Anh Ấy Trong Lòng Mà
- Chương 163: 163: Anh Theo Dõi Tôi Bao Lâu Rồi
- Chương 164: 164: Hắn Có Thể Khiến Phụ Nữ Cam Tâm Tình Nguyện Sống Trong Giả Tưởng Hắn Tạo Ra
- Chương 165: 165: Mày Là Cái Thá Gì Chạy Tới Đây Can Thiệp Chuyện Của Tao
- Chương 166: 166: Thế Mà Lục Hoài Thâm Lại Từng Tụ Tập Cùng Người Như Vậy
- Chương 167: 167: Lục Hoài Thâm Làm Người Không Thể Quá Gian Giảo
- Chương 168: 168: Một Tiếng Chồng Lén Lút Vụng Trộm
- Chương 169: 169: Nên Ngăn Chặn Hành Vi Lợi Dụng Quan Hệ Vợ Chồng Đi Cửa Sau
- Chương 170: 170: Nếu Đàn Ông Muốn Ngoại Tình
- Chương 171: 171: Nhìn Xem Còn Không Phải Em Ham Mê Khẩu Vị Này À
- Chương 172: 172: Bằng Không Thì Tối Nay Bảo Chồng Cô Mời Tôi Bữa Cơm Nhạt
- Chương 173: 173: Cười Gì Mà Cười Em Cũng Sẽ Có Ngày Ấy
- Chương 174: 174: Anh Lại Không Cho Phép Tôi Có Một Người Đàn Ông Chống Lưng
- Chương 175: 175: Cháu Nhớ Phải Đòi Lục Hoài Thâm Vài Thứ
- Chương 176: 176: Cô Cũng Không Biết Trời Cao Đất Dày Quá Nhỉ
- Chương 177: 177: Trước Kia Chẳng Thèm Để Ý Bây Giờ Lại Nhẹ Nhàng Thỏ Thẻ
- Chương 178: 178: Tiếp Tục Thế Này Không Đáng Tin
- Chương 179: Chương 179
- Chương 180: 180: Vây Hãm Trong Mối Quan Hệ Không Thể Đưa Ra Ngoài Ánh Sáng
- Chương 181: 181: Đỗ Thịnh Nghi Rất Quan Tâm Đến Đời Sống Tình Cảm Của Người Khác
- Chương 182: 182: Lục Hoài Thâm Tùy Tiện Đáp Một Tiếng Rồi Không Nói Nữa
- Chương 183: 183: Cô Lựa Chọn Đứng Về Phía Anh Round 9
- Chương 184: 184: Lần Trước Gặp Giang Nhược Hình Như Cô Ấy Mới Mười Mấy Tuổi
- Chương 185: 185: Có Phải Chỗ Nào Có Vấn Đề Nên Mới Không Mang Thai Được Chứ Gì
- Chương 186: 186: Vì Sao Lục Tổng Hút Thuốc Sầu Ở Đây
- Chương 187: 187: Đỗ Tiểu Thư Vì Sao Cô Nhất Định Cần Giang Nhược
- Chương 188: 188: Mọi Thứ Đều Sáng Tỏ 8000
- Chương 189: 189: Cô Cố Tình Tiếp Cận Tôi Là Vì Lục Hoài Thâm
- Chương 190: 190: Chỉ Cần Luật Sư Không Cần Chồng
- Chương 191: 191: Làm Cho Tôi Ngồi Tù Mọt Gông Bồi Thường Đến Tán Gia Bại Sản Đi
- Chương 192: 192: Tôi Không Có Dị Nghị Với Kết Quả Xử Lý
- Chương 193: 193: Giang Nhược Làm Gì Đã Có Tôi Gánh Trách Nhiệm
- Chương 194: 194: Ít Nhất Khi Đó Không Mềm Lòng Thế Này
- Chương 195: 195: Ngẫm Xem Rốt Cuộc Có Cần Li Hôn Anh Không
- Chương 196: 196: Chẳng Phải Đàn Ông Đôi Khi Chỉ Thích Thứ Bên Ngoài Thôi Sao
- Chương 197: 197: Chẳng Phải Đàn Ông Đôi Khi Chỉ Thích Thứ Bên Ngoài Thôi Sao 2
- Chương 198: 198: Có Cần Cho Biết Không
- Chương 199: 199: Nếu Em Không Muốn Anh Sẽ Không Đến Quấy Rầy Em
- Chương 200: 200: Đừng Cuống Cuồng Đuổi Người Thế Chứ
- Chương 201: 201: Có Nói Bao Nhiêu Lần Đi Nữa Cũng Giống Nhau Tôi Sẽ Không Xin Lỗi
- Chương 202: 202: Lôi Kéo Lục Hoài Thâm Khá Quan Trọng
- Chương 203: 203: Cách Khôn Ngoan Nhất Là Cho Lục Hoài Thâm Đi Giải Quyết
- Chương 204: 204: Nếu Anh Ấy Dễ Dàng Dao Động Bởi Một Người Phụ Nữ Thì
- Chương 205: 205: Đã Muộn Thế Này Đừng Đi Nữa
- Chương 206: 206: Trong Mắt Lục Hoài Thâm Chỉ Có Một Bóng Lưng Tháo Chạy Thục Mạng
- Chương 207: 207: Cô Vẫn Không Hiểu À Đỗ Thịnh Nghi Đang Muốn Chỉnh Cô
- Chương 208: 208: Thế Dựa Vào Đâu Mà Tôi Phải Xin Lỗi Cô Cô Là Cái Thá Gì
- Chương 209: 209: Tôi Chỉ Đang Đánh Cược Thôi
- Chương 210: 210: Cô Muốn Giải Oan Thì Đi Tìm Anh Ấy Phân Cao Thấp Với Tôi Làm Gì
- Chương 211: 211: Đã Quen Trong Nhà Có Thêm Một Người Thiếu Đi Thì Không Quen
- Chương 212: 212: Làm Đau Em À
- Chương 213: 213: Ông Đây Hôn Em Thì Em Lại Dùng Trò Cắn
- Chương 214: 214: Tôi Chỉ Đơn Thuần Không Muốn Cho Anh Ấy Sống Dễ Chịu
- Chương 215: 215: Có Phải Cô Thấy Rất Khó Hiểu Không Tôi Thế Mà Cái Gì Cũng Biết
- Chương 216: 216: Nếu Cô Không Quay Về Anh Còn Có Thể Dùng Thủ Đoạn Đặc Biệt Chắc
- Chương 217: 217: Đến Cũng Được Ai Biết Cháu Đến Có Mục Đích Gì
- Chương 218: 218: Mắt Chọn Người Của Anh Càng Không Tồi
- Chương 219: 219: Tạm Được Thôi Nhưng Bọn Họ Đều Không Phải Lục Phu Nhân
- Chương 220: 220: Không Biết Xấu Hổ Tự Biên Tự Diễn
- Chương 221: 221: Lục Hoài Thâm Em Có Thai Rồi
- Chương 222: 222: Anh Ấy Rất Cao Hứng
- Chương 223: 223: Không Yên Tâm Anh À
- Chương 224: 224: Bố Đừng Mơ Con Sẽ Không Gặp Nó
- Chương 225: 225: Em Cố Gắng Đợi Anh Về Nhé
- Chương 226: 226: Liên Hôn Thương Mại Thôi Mà Tình Cảm Có Thể Sâu Đậm Bao Nhiêu
- Chương 227: 227: Tôi Nào Dám Chứ
- Chương 228: 228: Kỳ Dự Sinh Là Ngày Xuân Về Hoa Nở
- Chương 229: 229: Còn Tin Anh Lần Nữa Thì Tôi Theo Họ Anh
- Chương 230: 230: Em Quan Trọng Nhất
- Chương 231: 231: Chiêu Mượn Dao Giết Người Thật Sự Rất Sảng Khoái
- Chương 232: 232: Cô Ấy Suýt Chút Nữa Khiến Bản Thân Chết Chìm Trong Phòng Tắm
- Chương 233: 233: Nghe Nói Em Hôm Nay Còn Rất Oai Phong
- Chương 234: 234: Anh Đã Sắp 33 Tuổi Muốn Một Đứa Con Cũng Chẳng Có Gì Đáng Trách
- Chương 235: 235: Người Làm Chuyện Trái Với Lương Tâm Mới Sợ Bà Từng Làm Rồi Hả
- Chương 236: 236: Tâm Lý Anh Ta Có Vấn Đề Em Tiếp Xúc Với Anh Ta Ít Thôi
- Chương 237: 237: Chỉ Thiếu Một Tí Ti Nữa
- Chương 238: 238: Mày Hiển Nhiên Chẳng Hề Biết Gì Về Anh Ấy
- Chương 239: 239: Tớ Sợ Anh Ấy Sẽ Cho Người Theo Dõi Cậu
- Chương 240: 240: Trong Lòng Hiểu Rõ
- Chương 241: 241: Nếu Tiến Triển Không Thuận Lợi Thì Sao
- Chương 242: 242: Nhà Có Cảnh Sát Tới Tìm Cô
- Chương 243: 243: Bên Trên Có Dấu Vân Tay Của Cô Còn Có Lời Gì Muốn Nói Không
- Chương 244: 244: Ai Đang Nói Dối
- Chương 245: 245: Việc Ghê Tởm Cậu Đều Làm Hết Rồi
- Chương 246: 246: Lần Này Có Phải Sẽ Gây Rất Nhiều Phiền Phức Cho Anh Không
- Chương 247: 247: Anh Là Loại Người Nào Em Cũng Chấp Nhận
- Chương 248: 248: Làm Thì Là Làm Thôi
- Chương 249: 249: Việc Ập Lên Đầu Rồi Cuối Cùng Cũng Nhớ Đến Tôi
- Chương 250: 250: Những Chuyện Trước Kia Không Nhắc Tới Không Có Nghĩa Là Đã Cho Qua
- Chương 251: 251: Nhà Họ Giang Chẳng Một Ai Là Đèn Cạn Dầu Kể Cả Giang Nhược
- Chương 252: 252: Cô Nói Xem Nếu Cô Xảy Ra Chuyện Ở Chỗ Tôi
- Chương 253: 253: Hoặc Là Cậu Từ Bỏ Hoặc Phải Làm Tốt Công Tác Chuẩn Bị
- Chương 254: 254: Giờ Phút Quan Trọng Càng Phải Biểu Hiện Như Không Có Chuyện Gì
- Chương 255: 255: Bức Vua Thoái Vị Đòi Danh Phận
- Chương 256: 256: Suy Cho Cùng Lục Hoài Thâm Cũng Đang Đợi Ngày Này
- Chương 257: 257: Chờ Chút Hình Như Tôi Hiểu Rồi
- Chương 258: 258: Con Người Cô Ấy À Lòng Phục Thù Cũng Nặng Đấy
- Chương 259: Chương 259
- Chương 260: 260: Dự Định Giao Cổ Phần Giang Thị Cho Anh
- Chương 261: 261: Số Nên Đưa Cho Em Một Đồng Cũng Sẽ Không Thiếu
- Chương 262: 262: Trước Khi Chết Cậu Ấy Từng Cầu Cứu Em
- Chương 263: 263: Tớ Thấy Được Cõi Đi Về Duy Nhất Thuộc Về Tớ
- Chương 264: 264: Năm Nay Dài Đằng Đẵng
- Chương 265: 265: Cố Tình Trốn Tránh Cô
- Chương 266: 266: Đầu Kia Điện Thoại Là Người Duy Nhất Của Anh
- Chương 267: 267: Ngay Từ Đầu Em Đã Ở Trong Vòng Xoáy Này
- Chương 268: 268: Đây Là Một Bản Hợp Đồng Thu Mua Pháp Nhân Bên Bị Thu Mua Họ Đỗ
- Chương 269: 269: Mọi Thứ Có Liên Quan Đến Em
- Chương 270: 270: Chúng Ta Lừa Cháu Đấy
- Chương 271: 271: Cố Gắng Sống Cho Bản Thân
- Chương 272: 272: Lục Hoài Thâm Ôm Chặt Cô Để Cô Cảm Nhận Được Mình Em Còn Có Anh
- Chương 273: 273: Không Nhìn Thấy Em Anh Không Yên Tâm
- Chương 274: 274: Mượn Danh Nghĩa Muốn Tốt Cho Cô Lừa Cô Xoay Vòng Vòng
- Chương 275: 275: Thủy Hỏa Sa Lưới Thì Cũng Đến Lượt Giang Cận Ăn Cơm Tù
- Chương 276: 276: Nói Cho Cô Ta Biết Những Chuyện Tồi Tệ Của Em Với Lục Hoài Thâm
- Chương 277: 277: Lục Hoài Thâm Định Đem Giang Thị Cho Tôi Cô Tin Không
- Chương 278: 278: Ngu Xuẩn Đến Mức Nào
- Chương 279: 279: Đưa Em Đi Bệnh Viện
- Chương 280: 280: Chính Ánh Mắt Kia Làm Lục Hoài Thâm Kinh Sợ
- Chương 281: 281: Biết Trước Thì Tôi Sẽ Nói Không Cần Phải Là Lục Hoài Thâm Mới Được
- Chương 282: 282: Sống Cùng Anh Tôi Rất Không Dễ Chịu
- Chương 283: 283: Con Với Lục Hoài Thâm Có Khả Năng Phải Ly Thân Đấy
- Chương 284: 284: Đừng Lấy Cô Ấy Ra Cản Chuyện
- Chương 285: 285: Quần Áo Mặc Vào Đi Ra Ngoài
- Chương 286: 286: Anh Sẽ Không Làm Em Tổn Thương
- Chương 287: 287: Có Thể Ly Hôn Luôn Là Tốt Nhất
- Chương 288: 288: Thời Điểm Như Này Anh Dựa Vào Đâu Mà Ép Tôi Đối Mặt Với Anh
- Chương 289: 289: Giang Nhược Cảm Thấy Đỗ Thịnh Nghi Đang Nói Chuyện Tào Lao
- Chương 290: 290: Cứ Coi Như Bồi Thường Li Hôn Đi
- Chương 291: 291: Muốn Bảo Em Ở Lại Với Anh Một Đêm Mà Khó Đến Thế Sao
- Chương 292: 292: Lời Giải Thích Em Muốn Anh Đều Sẽ Cho Em
- Chương 293: 293: Em Cần Thì Anh Tới Thôi
- Chương 294: 294: Dẫu Là Giang Nhược Cũng Không Đáng Để Anh Từ Bỏ Bao Năm Bày Bố
- Chương 295: 295: Con Người Tôi Không Phải Không Chịu Uy Hiếp
- Chương 296: 296: Con Sẽ Động Vào Giang Nhược Và Đứa Con Trong Bụng Cô Ta
- Chương 297: 297: Thế Này Mà Nói Sẽ Là Chính Tay Cháu Đưa Lục Hoài Thâm Vào Hố Lửa
- Chương 298: 298: Giang Nhược Không Hiểu Ý Tứ Lời Ông Ta Lắm Đây Là Uy Hiếp
- Chương 299: 299: Chuẩn Bị Sẵn Sàng Kí Thỏa Thuận Ly Hôn
- Chương 300: 300: Lão Đại Chúng Tôi Muốn Đưa Giang Tiểu Thư Đến Một Nơi
- Chương 301: 301: Giang Nhược Nếu Có Lòng Nhất Định Sẽ Giữ Đúng Thời Gian
- Chương 302: 302: Lục Hoài Thâm Tao Chờ Mày Về Cầu Xin Tao
- Chương 303: 303: Khả Năng Xấu Nhất
- Chương 304: 304: Còn Một Người Khác Có Khả Năng Biết Được Toàn Bộ Kế Hoạch
- Chương 305: 305: Nếu Cháu Đồng Ý Từ Bỏ Bác Lục
- Chương 306: 306: Kết Thúc Thầm Lặng
- Chương 307: 307: Đảo Biệt Lập
- Chương 308: 308: Còn Động Đậy Nữa Mổ Luôn Cô
- Chương 309: 309: Đã Luyến Tiếc Đứa Con Lại Không Nỡ Chết
- Chương 310: 310: Anh Không Chỉ Không Sám Hối Còn Tiến Hành Chèn Ép Tinh Thần Con Tin
- Chương 311: 311: Đừng Mềm Lòng Đừng Sinh Lòng Trắc Ẩn
- Chương 312: 312: Gọi Giúp Cháu Một Cuộc Điện Thoại Cho Chồng Cháu
- Chương 313: 313: Cầu Xin Anh Không Tìm Thấy Tôi Lục Hoài Thâm Sẽ Lo Lắng
- Chương 314: 314: Dù Sao Cũng Là Thai Phụ Đoán Chừng Sẽ Không Chịu Nổi
- Chương 315: 315: Ngày Mai
- Chương 316: 316: Có Phải Đợi Lâu Lắm Rồi Không
- Chương 317: 317: Anh Có Ngửi Thấy Mùi Máu Tanh Không
- Chương 318: 318: Phải Dựa Sát Mới Được
- Chương 319: 319: Rõ Ràng Là Muốn Ném Bác Lục Xuống Hào Sâu
- Chương 320: 320: Lục Hoài Thâm Không Phải Là Anh Thất Nghiệp Chứ
- Chương 321: 321: Vì Sao Không Chọn Giang Nhược Ngay Từ Đầu!
- Chương 322: 322: Ông Ta Lại Tham Vọng Quá Đáng Rằng Lục Hoài Thâm Sẽ Niệm Tình Thân
- Chương 323: 323: Kẻ Thao Túng Sau Bức Màn
- Chương 324: 324: Mãn Mãn
- Chương 325: 325: Đừng Giận Em
- Chương 326: 326: Niên Thiếu
- Chương 327: 327: Ly Hôn Hay Là Không
- Chương 328: 328: Thất Bại Nhiều Lần Thử Nhiều Lần
- Chương 329: 329: Ít Nhất Hiện Tại Lục Hoài Thâm Là Thật Lòng Thật Dạ Với Cháu
- Chương 330: 330: Nếu Không Thì Chúng Ta Tách Nhau Ra Một Thời Gian
- Chương 331: 331: Cho Nên Những Chuyện Cô Bỏ Lỡ Rốt Cuộc Còn Có Bao Nhiêu
- Chương 332: 332: Dường Như Đã Là Năm Tháng Xa Xăm
- Chương 333: 333: Căn Nguyên Chuyện Này Gắn Bó Chặt Chẽ Với Cô
- Chương 334: 334: Thật Ra Tên Là Kiều Bội Đặt Tên Một Chữ Là Nhược
- Chương 335: 335: Thời Thơ Ấu
- Chương 336: 336: Anh Yêu
- Chương 337: 337: Trời Xui Đất Khiến Là Của Bạn Thì Chung Quy Vẫn Là Của Bạn
- Chương 338: 338: Đại Kết Cục Thượng
- Chương 339: 339: Đại Kết Cục Hạ
- Chương 340: Phiên ngoại 1: Vợ chồng Lục thị
- Chương 341: Phiên ngoại 2: Vợ chồng Hạ Thị - Hoàn toàn văn
Không Hề Đáng Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Không Hề Đáng Yêu
Tác giả :
Tây Phong Chước Chước