Nhưng những chuyện xảy ra ở kiếp trước khiến ta không còn tâm trạng yêu đương nữa.
Hơn nữa, Phó Trạch Nghiên có thể phân biệt rõ tình cảm hắn dành cho ta rốt cuộc là sự ngưỡng mộ của người được giúp đỡ đối với ân nhân , hay là tình yêu không?
Hắn luôn không biểu hiện quá rõ ràng, nên ta cũng không tiện nói.
Nhưng đến nước này, không thể tiếp tục dung túng nữa, ta phải nói rõ với hắn.
Ta lạnh mặt, vô cảm mở lời:
"Cảm ơn lòng tốt của ngươi, nhưng không cần thiết. Ta cái gì cũng không có, chỉ có tiền nhiều. Muốn gì ta tự mua được."
"Sao có thể giống nhau được, đây là tâm ý của ta!"
Ta tựa vào giường. Phó Trạch Nghiên quỳ nửa người xuống, hắn ngẩng khuôn mặt tuấn tú lên, trông như một tín đồ thành kính.
Đáy mắt hắn lộ rõ sự tổn thương không che giấu.
"Nếu ngươi muốn nói với ta về cái thứ gọi là tình yêu ch.ó má, e rằng ngươi tìm nhầm người rồi."
"Thời gian của ta rất có hạn. Nỗi khổ lớn nhất mỗi ngày của ta là phải cân nhắc xem nên dùng thời gian của mình vào việc gì để mang lại lợi ích lớn nhất."
"A Nghiên, đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng ta nói với ngươi: Đừng lãng phí tâm sức vào ta. Có quá nhiều thứ đáng để quan tâm hơn là chuyện tình ái."
"Cho dù có thích, ta cũng nên thích một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, chứ không phải là một người nương tựa vào ta. Nếu là như vậy, ngươi có gì khác biệt so với những vật chơi của Lý Uyển?"
Lời ta nói vô cùng tuyệt tình, không để lại cho hắn bất kỳ hy vọng nào.
Phó Trạch Nghiên im lặng rất lâu.
Mãi một lúc sau, hắn mới từ từ nâng đôi mắt đỏ ngầu lên, từng chữ một nói:
"Ta biết rồi, Chủ tử."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phó Trạch Nghiên vừa đi, liền có một vị khách không mời đến.
Ta lạnh lùng nhìn Bùi Tu Ngôn đang cầm giải thưởng ngày hôm nay.
"Có chuyện gì? Bùi công tử."
TruyenLau.com
Bùi Tu Ngôn ngây người hai giây. Hắn — người vốn luôn không bộc lộ cảm xúc ra ngoài — lúc này lại có chút bối rối.
Hắn lấy viên Dạ Minh Châu hôm nay ra, nói:
"Ta nhớ kiếp trước nàng rất thích Dạ Minh Châu..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Kiếp trước? Ha. Dạ Minh Châu như thế này, phụ thân ta đã tặng ta cả một rương vào sinh nhật năm năm tuổi. Kiếp trước ta thích, là vì viên đó là do ngươi tặng ta."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Hơn nữa, viên Dạ Minh Châu này của ngươi, thắng không được vẻ vang gì. Nếu so đấu đến cuối cùng, ngươi sẽ không thắng được Phó Trạch Nghiên."
Giọng Bùi Tu Ngôn khàn đặc, trầm đến mức có thể đè bẹp ta.
"Không thắng được thì sao, chỉ cần nàng còn yêu ta là đủ."
Bùi Tu Ngôn nắm lấy cổ tay ta, kéo ta lại gần.
"Ta biết nàng mua hắn về để chọc tức ta. Ta có thể làm bất cứ điều gì để cầu xin sự tha thứ của nàng, đừng dùng phương pháp này được không?"
"Ngươi lấy đâu ra tự tin mà nghĩ ta còn yêu ngươi?"
Ta dùng sức giằng tay hắn ra, chỉ cảm thấy cả lồng n.g.ự.c cũng khuấy lên sự ghê tởm.
"Phu tử nàng mời cho hắn, sân viện hắn ở, đều là của ta ở kiếp trước."
Ta giận dữ hét lên:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Cho dù lúc đầu động cơ ta mua hắn là không trong sạch thì sao?"
"Nói thẳng cho ngươi biết, ngươi có biết vì sao kiếp này ta lại mua Phó Trạch Nghiên không?"
"Bởi vì hắn là khắc tinh của ngươi đấy. Ta sẽ nâng hắn lên vị trí cao như ta đã từng nâng ngươi ở kiếp trước. Chỉ cần ngươi không vui, ta liền vui vẻ."
"Quan trọng nhất là, hắn không dơ bẩn như ngươi!"
Ta ngã ra sau, dùng một cách tự tổn thương để cuối cùng thoát khỏi sự kiềm chế của Bùi Tu Ngôn.
Lòng ta phiền muộn không thôi, không muốn ở chung phòng với hắn, không muốn nhìn thấy khuôn mặt đó thêm một lần nào nữa. Ta vén rèm lều muốn bước ra ngoài.
Nhưng lại va phải Phó Trạch Nghiên đang xách bình rượu, toàn thân nồng nặc mùi rượu.
Trong lòng ta thịch một tiếng, không biết hắn đã đến đây bao lâu, và đã nghe thấy bao nhiêu chuyện.
Ta đứng lặng tại chỗ, hắn bình tĩnh nhìn ta, ánh mắt lạnh nhạt và xa cách như lần đầu gặp mặt.
Ta mở miệng, nhưng không nói nên lời.
Tuy có chút áy náy, nhưng cho dù hắn có nghe thấy thì sao chứ. Bất kể mục đích của ta là gì, việc ta kéo hắn ra khỏi vũng bùn là sự thật.
Nghĩ đến đây, ta cũng lạnh lùng rũ mắt xuống, cất bước rời khỏi nơi thị phi này.
Kiếp Này Hóa Giải Hết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.