"Lại đây rót rượu cho Lâm tiểu thư."
Ta ngồi xuống cạnh Lý Uyển, chỉ thấy tay ngọc thon dài trắng nõn của Lý Uyển khẽ chỉ vào Bùi Tu Ngôn bên cạnh.
Bùi Tu Ngôn cụp mắt, đứng dậy bước tới. Vết sẹo mới trên n.g.ự.c trắng nõn của hắn ẩn hiện theo cử động.
Ta nhìn vài lần rồi thu hồi ánh mắt, dù thân thể có đầy rẫy vết sẹo cũng chẳng liên quan gì đến ta.
Bàn tay gân guốc của hắn cầm bình rượu ngọc trắng lên, ánh mắt ta dán chặt vào chiếc bình rượu.
Tay Bùi Tu Ngôn khẽ run, cầm không vững, nắp bình rượu theo đường cong của bàn ngọc lăn lóc đến chỗ ta.
Ta không nói gì, ung dung lấy khăn tay ra, lau đi chỗ áo bị ướt.
Ngược lại là Lý Uyển, khuôn mặt xinh đẹp vẫn giữ nụ cười, nhưng ánh mắt lại âm u vài phần.
"Tu Ngôn, hai ngày nay tâm tư ngươi có vẻ hơi hỗn loạn."
"Quỳ xuống đi."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Bùi Tu Ngôn quỳ xuống đất.
Bàn tay ngọc trắng nõn thon thả của Lý Uyển nhẹ nhàng nhéo cằm Bùi Tu Ngôn, tay kia cầm bình rượu ngọc trắng, dốc ngược bình rượu xuống, đổ mạnh vào miệng hắn.
Bùi Tu Ngôn bị sặc đến khóe mắt đỏ hoe, vừa ho sù sụ vừa đau đớn chịu đựng. Rượu chảy dọc khóe môi, làm ướt chiếc áo vốn đã mỏng manh.
Dưới gầm bàn, nắm đ.ấ.m của Phó Trạch Nghiên nổi đầy gân xanh, hắn c.ắ.n răng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Ta mặt không đổi sắc ấn lên nắm đ.ấ.m của hắn dưới bàn.
TruyenLau
Sẽ không ai đau lòng cho Bùi Tu Ngôn hơn ta, ít nhất là kiếp trước.
Giờ nghĩ lại, sự đối tốt mà ta nghĩ là dành cho hắn thuần túy là xen vào chuyện người khác, có lẽ đây là thú vui tình ái của Lý Uyển và hắn cũng không chừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Uống cạn một bình rượu, Bùi Tu Ngôn thở dốc. Cảm nhận được ánh mắt của ta, hắn cũng nhìn lại.
Bốn mắt giao nhau, ánh mắt hắn nhìn xuống, khi thấy bàn tay ta đang chạm vào tay Phó Trạch Nghiên dưới gầm bàn thì biến đổi rõ rệt.
TruyenLau.com
Dường như so với nỗi thống khổ trước mắt, hắn quan tâm hơn đến Phó Trạch Nghiên bên cạnh ta.
Sau khi hành hạ xong, tâm trạng Lý Uyển rất tốt, lại bảo Bùi Tu Ngôn đ.á.n.h đàn.
Bùi Tu Ngôn mặt không biểu cảm ngồi trước đàn cổ tranh, giơ tay lên, nhưng không hiểu sao lại dừng lại một chút, rồi tấu lên khúc "Thu Dạ Tư" mà kiếp trước ta yêu thích nhất.
Hơi thở ta ngưng lại, khung cảnh trước mắt không ngừng chồng chất, hệt như tiền kiếp. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khúc "Thu Dạ Tư" này, chính ta đã dạy hắn.
Bây giờ nghe lại khúc "Thu Dạ Tư" này, trong lòng ta lại không còn những cảm xúc lãng mạn kia nữa, chỉ thấy buồn nôn.
Và suy đoán trước đây cũng được khẳng định:
Hắn quả nhiên cũng trọng sinh.
Hắn cố ý đàn khúc "Thu Dạ Tư" này, chẳng lẽ thấy hành vi của ta không giống kiếp trước, nên thăm dò ta có phải cũng trọng sinh?
Đừng trách ta đa nghi.
Kiếp trước hắn vì Trưởng công chúa mà tuẫn tình, kiếp này lại có sự thay đổi lớn như vậy, thật sự bất thường.
Ta không khỏi ác ý suy đoán:
Chẳng lẽ Tể tướng Bùi quang minh lỗi lạc của chúng ta, sau khi trải qua vài ngày cuộc sống không bằng ch.ó lợn trong phủ Công chúa, lại đột nhiên nhớ đến cái tốt của ta ở kiếp trước?
Nghĩ đến đây, ta bỗng thấy trong lòng hả hê vài phần.
Bùn lầy chính là bùn lầy, dù ta có nâng hắn lên vị trí cao, cũng không thể thay đổi được bản chất dơ bẩn của bùn lầy.
Kiếp Này Hóa Giải Hết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.