Kiêu Ngạo

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiêu Ngạo

Tác giả : Zhihu

Chương 101: Kiêu ngạo

"Sinh nhật vui vẻ nhé anh Vô Ngung." Đinh Tễ nằm rạp ra đầu giường, nghiêng mặt nhìn Lâm Vô Ngung.
"Cảm ơn Đinh Tiểu Tễ nhé." Lâm Vô Ngung cười.
Điện thoại ở bên cạnh rung lên.
Lâm Vô Ngung sờ soạng điện thoại mở ra nhìn. Ngoại trừ những tin nhắn chúc mừng của mấy người trong ký túc, anh bất ngờ khi nhìn thấy tin nhắn của Lâm Trạm.
- Sinh nhật vui vẻ, có thể mở quà rồi.
"Anh trai ruột đúng là anh trai ruột." Đinh Tễ lập tức nhảy xuống giường, chạy ra ôm hộp quà to kia tới, "Mau mở ra xem đi."
Mặc dù anh đã đoán ra đây là gì nhưng khi nhìn thấy nó, anh vẫn rất ngạc nhiên.
Lâm Trạm đã làm một mô hình thu nhỏ theo yêu cầu hôm đó anh đề ra. Một chiếc giày trong cầu thủy tinh, những giọt bùn bắn lên thành hình cái bàn hình người nhỏ cầm chiếc cốc.
"Đáng yêu quá." Đinh Tễ nhìn chăm chú rất lâu, "Tôi thật đáng yêu."
"...Tôi không đáng yêu sao?" Lâm Vô Ngung hỏi.
"Cậu đừng có mà tự khen." Đinh Tễ nói.
Lâm Vô Ngung cũng nhìn chằm chằm mô hình một lúc lâu: "Tôi thật đáng yêu."
Đinh Tễ cảm thấy sinh nhật của Lâm Vô Ngung còn long trọng hơn sinh nhật của mình. Có lẽ là do sự kiện nhảy lầu và một loạt những chuyện phía sau. Mọi người trong ký túc vẫn bị vây trong cảm giác phấn khích, tình cảm cũng phát triển hơn học kỳ trước. Dù sao cũng là tình hữu nghị khi cùng trải qua một màn rung động lòng người trên sân thượng. Website TruyenLau.com
"Cậu ghen tị với đãi ngộ của tôi à." Lâm Vô Ngung nói.
"Ghen tị với người lần đầu tiên đón sinh nhật với người khác trong cuộc đời á?" Đinh Tễ nói, "Nhóc đáng thương."
Lâm Vô Ngung bật cười: "Lát nữa đừng quên mang theo quà cho tôi, bây giờ chúng ta có thể tặng quà cho nhau trước mặt mọi người rồi, không cần phải né tránh nữa."
"Cũng phải xem là gì nữa chứ," Đinh Tễ nói, "Lỡ như tôi tặng đồ chơi tình thú cho cậu thì sao? Cậu cũng không muốn tránh à."
"Có hả?" Lâm Vô Ngung lập tức hỏi. TruyenLau
"Không có." Đinh Tễ nhìn anh, "Không phải, rốt cuộc đầu óc cậu chứa bao nhiêu thứ đồi trụy hả?"
"Không biết." Lâm Vô Ngung cười, "Trước đây tôi thực sự không phải là dạng người như thế."
Website TruyenLau.com "Tại sao cậu lại sa ngã từng bước thế này hả?" Đinh Tễ hỏi.
"Hỏi tôi á?" Lâm Vô Ngung cong cong khóe môi. "Tốt nhất là cậu đừng hỏi tôi."
"Chuẩn bị đi thôi!" Đinh Tễ xoay người mở tủ quần áo ra, "Thay áo khoác đi...có lẽ nên đi mua cho cậu mấy cái áo mới, sinh nhật năm nào tôi cũng có đồ mới."
"Tôi mặc của cậu là được," Lâm Vô Ngung nói, "Cái mà tôi chưa từng mặc thì là mới."
Đinh Tễ liếc mắt nhìn anh: "Cậu có cần thể hiện rõ vậy không?"
"Cần." Lâm Vô Ngung đẩy cậu ra, nhìn tủ quần áo rồi lấy ra một cái áo khoác gió mà cậu mặc hồi Tết với một cái áo len, "Tôi lấy hai cái này mặc thêm quần của tôi nữa là được."
"...Tôi còn định mặc cái áo khoác kia." Đinh Tễ nói.
"Cậu là người được mừng sinh nhật hả?" Lâm Vô Ngung nói, "Lát nữa cậu đưa tôi cả cái khăn quàng vẽ Graffiti của cậu nữa."
Đinh Tễ lấy khăn quàng đưa cho anh: "Cậu có cần mũ, găng tay hay gì nữa không?"
"Không tới mức ấy, đã cuối tháng ba rồi," Lâm Vô Ngung nói, "Chỉ sợ buổi tối lạnh thôi."
Đinh Tễ chậc một tiếng.
"Cậu bảo tôi đòi hỏi, tôi đòi hỏi cậu lại trách tôi." Lâm Vô Ngung cởi áo của mình ra, mặc áo len của Đinh Tễ vào.
"Cậu rất hăng hái đòi hỏi tôi." Đinh Tễ nói.
"Không phải," Lâm Vô Ngung đi tới trước mặt cậu, ôm cậu vào lòng, khẽ nói bên tai cậu. "Đòi hỏi cậu tôi rất hạnh phúc, còn nghiện nữa."
Có người gõ lên cửa phòng bọn họ.
Lâm Vô Ngung buông Đinh Tễ ra. Đinh Tễ vừa mặc áo khoác vừa nói: "Cửa đang mở đấy."
"Đang mở thì làm sao," Lý Thụy Thần đẩy cửa ra, hé một con mắt vào nhìn, "Ai dám mở ra ngay...Đã xong chưa? Hứa Thiên Bác tới rồi, chúng ta gọi xe đi."
"Xong rồi." Lâm Vô Ngung đi về phía cửa, đi mấy bước lại quay đầu nhìn Đinh Tễ, "Nhớ cầm theo quà cho tôi đấy."
"Biết rồi!" Đinh Tễ gằn giọng, xoay người lấy ra một cái túi nhỏ trong tủ.
Khi Lâm Vô Ngung đi vào trong phòng khách, Hứa Thiên Bác quay đầu qua: "Đinh Tễ cậu... Lâm Vô Ngung đấy à?"
"Cậu mặc đồ của Đinh Tễ hả?" Lý Thụy Thần nhìn anh.
"Ừ." Lâm Vô Ngung nói, "Cậu ấy nói sinh nhật phải mặc đồ mới."
Hứa Thiên Bác sửng sốt, bật cười: "Cũng được đấy."
"Hai người đủ rồi đấy," Lý Thụy Thần nói, "Đi thôi, chịu hết nổi rồi."
"Những người khác đâu rồi?" Đinh Tễ hỏi.
"Gọi xe tới đó trước rồi." Lý Thụy Thần nói, "Lý Nhạc lo lắng như sắp chết tới nơi, nhất định phải tới đó kiểm tra trước."
Khi ra khỏi ký túc, xuyên qua hành lang phía dưới, có người ở phòng bên cạnh đang về phòng, chào Lâm Vô Ngung đi ở cuối hàng: "Đinh Tễ, ra ngoài hả."
"Ừ." Lâm Vô Ngung nói.
Người kia lại chào với Đinh Tễ: "Ra ngoài hả Đinh..."
"Ừ." Đinh Tễ nhịn cười.
"Hả?" Người kia quay đầu lại. "Đậu, Lâm Vô Ngung hả?"
"Tôi là Đinh Tễ lớn." Lâm Vô Ngung nói, "Cậu ấy là Đinh Tễ nhỏ."
"...Được đấy." Người kia gật đầu.
Khi xuống dưới tầng, Lâm Vô Ngung nhìn quần áo mình mặc: "Cái áo này nhìn giống Đinh Tễ lắm à?"
"Dạo này Đinh Tễ hay mặc nó," Lý Thụy Thần nói, "Hôm trước vẫn còn mặc."
"Cậu nhớ vậy cơ à." Lâm Vô Ngung nói.
"Cậu có nhớ rõ vậy không?" Lý Thụy Thần lập tức nhìn Hứa Thiên Bác.
"Hả?" Hứa Thiên Bác lập tức quay đầu nhìn tòa nhà, "Ai nhớ rõ như vậy?"
Lâm Vô Ngung không nhịn được cười: "Được rồi, tôi thua."
Hôm nay không phải ngày nghỉ, không nhiều người tới Home Party.
Mấy người bọn họ vừa xuống xe đã gọi điện ngay cho Lữ Nhạc hỏi xem ở phòng nào.
"Ở bên ngoài có biển, nếu như không có người tiếp khách thì các cậu đi theo biển mà vào." Lữ Nhạc nói.
Đinh Tễ còn chưa kịp nhìn rõ có người đón tiếp hay không, đã liếc thấy tấm biển.
"Đậu má!" Cậu chỉ tấm biển, sau đó cười như điên.
- Anh Lâm đẹp trai nhìn bên này! Lại thêm một tuổi nữa rồi nè!
"Ai làm cái này vậy?" Hứa Thiên Bác cười ngặt nghẽo, lấy điện thoại ra chụp tấm biển kia, "Anh Lâm đẹp trai không đi qua đó chụp ảnh chung à?"
"Tôi." Lý Thụy Thần khoanh tay có vẻ rất vừa lòng, "Thế nào?"
"Đẹp lắm!" Đinh Tễ giơ ngón tay cái với cậu ta.
Lâm Vô Ngung đi tới bên cạnh tấm biển: "Chụp đi."
"Xin chào," Nhân viên đón tiếp bước ra, "Xin hỏi mọi người là khách tới ăn mừng sinh nhật của...anh Lâm đẹp trai ạ?"
"Gọi anh Lâm là được rồi." Lâm Vô Ngung nói.
"Hùng Đại yêu cầu đấy." Lý Thụy Thần cười chỉ vào Lâm Vô Ngung, "Đây chính là anh Lâm đẹp trai."
"Xin chào, chúc anh sinh nhật vui vẻ." Nhân viên đón tiếp nhìn qua mặt Lâm Vô Ngung mấy lần, cười cười làm tư thế, "Xin mời theo tôi, mấy người bạn của các anh đã tới rồi ạ."
Lúc trước còn không hiểu Lữ Nhạc nói đi theo bài là có ý gì, vào rồi mới biết.
Home Party này rất lớn, đi vào trong có rất nhiều hành lang và phòng nhỏ. Mỗi một góc đều đặt một tấm biển, bên trên viết - Anh Lâm đẹp trai đi về bên này!
"Tôi biết tại sao chị đón khách lại nhìn Lâm Vô Ngung nhiều như vậy rồi," Hứa Thiên Bác nhỏ giọng nói, "Cả đoạn đường toàn anh Lâm đẹp trai, anh Lâm đẹp trai... chắc chắn người ta nhìn xem đẹp tới mức độ nào."
"Đúng." Lý Thụy Thần gật đầu, "Người xứng với tên."
Người tiếp khách dẫn bọn họ đi được một đoạn, phía trước có nhân viên phục vụ đi tới: "Xin chào."
"Mấy anh đây...là khách tới mừng sinh nhật." Nhân viên tiếp đón nói với nhân viên phục vụ, lại thêm một câu, "Đây là anh... Lâm đẹp trai."
"A!" Nhân viên phục vụ lập tức nhìn Lâm Vô Ngung, cười cười nhỏ giọng nói, "Đúng thật là... Sinh nhật vui vẻ nhé anh đẹp trai!"
"Cảm ơn." Lâm Vô Ngung cười cười.
Sau khi theo nhân viên vào trong phòng. Đinh Tễ vừa cởi áo khoác vừa ghé vào bên tai Lâm Vô Ngung nói nhỏ: "Tôi phát hiện da mặt cậu rất dày, cậu không thấy ngại à?"
"Tôi vốn đã đẹp trai rồi." Lâm Vô Ngung cũng nói nhỏ, "Có gì mà phải ngại chứ."
"Được rồi," Đinh Tễ nhìn anh, "Anh đẹp trai sinh nhật vui vẻ."
"Cảm ơn nhóc đẹp trai." Lâm Vô Ngung nói.
"Tại sao tôi lại là nhóc?" Đinh Tễ nói.
"Cảm ơn ông đẹp trai." Lâm Vô Ngung nói.
Đinh Tễ còn định nói gì, Hùng Đại ở bên kia đã hét lên: "Hai người đã nhả nhớt xong chưa! Qua đây!"
Phòng rất lớn, trong ngoài hai bên căn phòng đều điều chỉnh ánh sáng màu lam xen kẽ đậm với nhạt, ghế sô pha rộng nhìn rất thoải mái. Mọi người đều đang chen chúc giành địa bàn, cái bàn ở giữa đặt đủ loại đồ ăn vặt và đồ uống tự chọn.
Ở chính giữa bàn là một chiếc bánh sinh nhật ba tầng, bên cạnh còn một tấm bảng viết "Lâm Vô Ngung sinh nhật vui vẻ".
Lâm Vô Ngung đi qua đó, Lữ Nhạc giang tay ra: "Thế nào!"
"Cảm ơn," Lâm Vô Ngung cười nói, "Long trọng quá, thực sự cảm ơn mọi người."
"Cũng có long trọng mấy đâu, sau này sinh nhật của bọn tôi cũng làm như thế. Mọi người góp tiền lại cũng không đắt là bao." Lữ Nhạc nói.
"Tháng sau là đến lượt tôi rồi." Hà Gia Bảo giơ tay.
"Được." Hùng Đại gật đầu, "Trên biển sẽ viết là Tiểu Bảo Bảo sinh nhật vui vẻ."
"Sẽ không có người tưởng rằng đó là tiệc đầy tháng chứ?" Ngô Lãng nói.
Mọi người bật cười, bắt đầu tính toán xưng hô cho sinh nhật từng người.
"Hát trước hay là xem phim trước." Lữ Nhạc nói, "Lát nữa mới ăn, bây giờ đang là giờ tiệc Cocktail."
"Ok, nghe theo chỉ đạo của cậu." Lâm Vô Ngung ngồi xuống một chiếc ghế xích đu.
Đong đưa mấy cái anh lại đứng đậy: "Thôi tôi ngồi cái nào không đong đưa vậy."
Đinh Tễ ở bên cạnh cười nói: "Cậu lại nhớ tới thuyền hải tặc à?"
"Ừ." Lâm Vô Ngung sờ trán, "Cả đời này tôi cũng không muốn ngồi lần thứ hai."
"Vui lắm mà," Hứa Thiên Bác nói, "Rất kích thích."
"Vậy mày đi chơi với Đinh Tễ đi." Lâm Vô Ngung nói.
"Vì cậu chơi ít ấy mà," Đinh Tễ đi tới ngồi xuống cái bàn ở giữa, gắp bánh ở trong đĩa. "Chơi thêm vài lần nữa thì cảm thấy cũng bình thường thôi."
"Tại sao tôi phải cố chơi thuyền hải tặc," Lâm Vô Ngung, "Tôi bằng lòng đứng dưới ngước nhìn nó."
Đinh Tễ cười tới mức suýt nữa rơi cả đĩa xuống đất, "Người được mừng sinh nhật ăn đi này, chắc chắn cậu đã đói rồi."
Mọi người thay phiên nhau hát, Lâm Vô Ngung nghe rất vui vẻ nhưng cũng khá là đau đầu. Trình độ ca hát của mọi người trong ký túc quả thực là vô cùng hỗn tạp.
Khi Hùng Đại rống lên, nhân viên bưng đồ vào suýt chút nữa đã quăng cả đĩa đi.
"Đây là món quà mà chúng tôi tặng cho anh," Nhân viên phục vụ bưng cái đĩa tới trước mặt Lâm Vô Ngung, "Là một hộp chocolate tươi, sinh nhật vui vẻ, chúc cuộc sống của anh luôn vui vẻ tràn ngập màu sắc."
"Cảm ơn." Lâm Vô Ngung nhận lấy quà tặng, có chút bất ngờ.
Cảm giác như cộng tổng số lần anh được chúc mừng sinh nhật từ bé tới giờ cũng không nhiều bằng hôm nay.
"Tặng quà nào, tặng quà nào." Lữ Nhạc nói, "Quán người ta còn mang quà tới đây rồi."
"Nào, Lâm Vô Ngung," Hùng Đại vẫy tay, đi vào phía gian trong, "Tới nhận quà đi...Đinh Tễ, cậu để quà vào đây chưa!"
"Chưa!" Đinh Tễ giật mình, "Đợi tôi, đợi tôi."
Trong góc tường có một chiếc bàn, quà chất thành một đống nhỏ.
Đinh Tễ chạy qua, đặt chiếc hộp nhỏ màu đen lên trên cùng.
"Nhiều vậy sao?" Lâm Vô Ngung sững người.
"Cũng không phải tất cả," Lý Thụy Thần nói, "Có một số hộp rỗng, nhân viên nói nhiều một chút sẽ đẹp hơn cho nên đặt một đống hộp vào làm nền."
Lâm Vô Ngung bật cười, lấy điện thoại ra: "Để tôi chụp một tấm."
"Đứng ở đây," Hà Gia Bảo chạy tới bên cạnh bàn, chỉ vào góc tường đối diện, "Ở đó có camera, chúng ta có thể xin video của người ta, vẫy tay về phía đó đi."
Mọi người đều đứng trước bàn.
Lâm Vô Ngung kéo Đinh Tễ tới trước mặt anh, ôm cậu, nói nhỏ: "Thú vị thật đấy."
"Vẫy tay." Đinh Tễ và mọi người đều giơ cánh tay lên, hướng về phía màn hình.
Giờ phút này khiến cho Lâm Vô Ngung cảm thấy quay lại khoảnh khắc trước đây, khi lần đầu tiên dẫn Đinh Tễ đi chơi máy bay, hai người hét lên "trời xanh, tới rồi, tới rồi, tới rồi, vẫy tay về phía ống kính, nhanh lên".
Khi mọi người vẫy tay cười nói, anh quay đầu qua, hôn lên cổ Đinh Tễ.
"Ôi!" Lý Thụy Thần vèo cái bắn ra bên ngoài như bị ai đạp, "Kéo hai người họ đi ngay!"
"Làm gì đấy? Làm gì đấy? Làm gì đấy?" Hùng Đại gào lên một chuỗi.
"Cắn cổ, cắn cổ, cắn cổ." Hà Gia Bảo lại trả lời một chuỗi, "Trời còn chưa tối Lâm Vô Ngung đã biến thân rồi!"
Mọi người trong phòng cười vang.
"Phạt đi." Lữ Nhạc nói, "Không phạt không được."
"Phạt cậu ấy bóc quà của Đinh Tễ," Ngô Lãng nói, "Bóc trước mặt mọi người xem là tặng thứ gì."
"Được đấy, được đấy!" Mọi người lập tức tán thành.
"Thứ tôi dám lấy ra sẽ không có gì nguy hiểm cả..." Đinh Tễ cười nói.
"Cũng chưa chắc, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất." Hùng Đại nói, "Lần trước sinh nhật cậu, Lâm Vô Ngung cũng tặng quà, nhưng mà lại không bóc ngay."
"Kết quả thứ bên trong đúng là thứ nguy hiểm," Lý Thụy Thần chỉ vào thẻ bài trên ngực Đinh Tễ, "Trên cái thẻ bài đó viết những gì?"
"Cho chúng tôi xem nào!" Hùng Đại hung ác xông tới, "Tôi đoán là Lưu Dương cũng đã nhìn thấy nó rồi, vậy mà bọn tôi lại chưa được nhìn!"
Đinh Tễ cười, nằm ngửa ra ghế, tháo dây chuyền xuống: "Xem đi."
Lữ Nhạc cầm lấy sợi dây, sau đó bị cả đám ấn xuống bàn, xúm vào nhìn chằm chằm.
Sau đó đọc đồng thanh như học sinh tiểu học đọc bài khóa: "Sổ - Tay - Nuôi - Gà"
"Được rồi, đừng đọc nữa, nhìn là được." Lữ Nhạc vội nói.
"Đậu," Hùng Đại nói, "Lâm Vô Ngung đặt làm cái này à?"
"Là do Lâm Vô Ngung làm hả?" Lý Thụy Thần nói.
"Ừ." Lâm Vô Ngung gật đầu cười.
Anh có chút xấu hổ, dù sao cũng đang bị vây xem, nhưng mà vui vẻ chiếm phần nhiều hơn, vui vẻ giống như khi vén bức màn, ánh sáng mặt trời lập tức chiếu sáng cả khuôn mặt.
"Lập tức! Ngay bây giờ! Ngay bây giờ!" Hùng Đại chỉ đống quà, "Bóc quà của Đinh Tễ ra, tôi muốn xem! Cậu cho chúng tôi xem nào, chưa biết chừng lại là sổ tay nuôi cá!"
"Các cậu học chuyên ngành chăn nuôi đấy à?" Hứa Thiên Bác cười hỏi.
"Chúng tôi học trồng chanh." Ngô Lãng nói.
Lâm Vô Ngung nhìn Đinh Tễ, đi qua cầm hộp quà đen nhỏ ở trên cùng xuống.
"Tôi bóc nhé?" Anh lại nhìn Đinh Tễ.
"Bóc đi." Đinh Tễ cười nói, "Sinh nhật vui vẻ nhé cục cưng."
"Tôi muốn đánh cậu ấy!" Hà Gia Bảo chỉ Đinh Tễ, vừa cười vừa hét, "Cậu ấy bắt nạt người khác, cậu ấy cố ý!"
"Cho cậu mười cái xx," Đinh Tễ nói, "Xem cậu có đánh nổi tôi không."
Hà Gia Bảo nhìn xuống dưới: "...Chắc là không được."
Mọi người lại cười như điên.
Lâm Vô Ngung đặt hộp lên trên bàn, Đinh Tễ đi tới bên cạnh, lấy điện thoại ra hướng về phía anh.
"Làm gì đấy?" Lâm Vô Ngung sửng sốt.
"Quay lại." Đinh Tễ nói, "Làm kỷ niệm."
Mọi người thay nhau đi lướt qua ống kính của cậu. Bình thường Hứa Thiên Bác là một người rất nhã nhặn, lúc này cũng bị lây nhiễm cơn thần kinh của mọi người, đi lướt qua ống kính còn nói một câu: "Xin chào mọi người, mình là Hứa Thiên Bác."
Đinh Tễ cười suýt nữa thì rơi điện thoại.
Lâm Vô Ngung lắc lư cái hộp nhỏ trước ống kính, sau đó tháo nơ con bướm ra.
"Mở ra là nhìn thấy ngay hả?" Anh nói.
"Ừ đúng." Đinh Tễ nói.
Lâm Vô Ngung từ từ mở hộp ra.
"Đậu," Hùng Đại ngó vào rồi hét lớn, "Thứ gì thế này? Ngầu quá!"
Trong hộp đặt một khối nhỏ kim loại hình vuông màu đen, dựa vào sợi dây ở bên cạnh có thể đoán cái này dùng để đeo.
"Có thể mở ra nữa hả?" Lâm Vô Ngung cầm khối nhỏ ra.
"Có thể." Đinh Tễ nói, "Bên trong còn đồ nữa."
Lâm Vô Ngung vuốt ve khối nhỏ này, nhìn ngắm kỹ lưỡng, khối vuông cũng không phải hình vuông bằng phẳng, trên góc nhọn còn một vòng nhỏ để treo dây, còn có thể nhìn thấy khối nhỏ nhô lên, ở trên có một khe hở.
Lâm Vô Ngung lắc lư khối vuông, bên trong không có đồ gì di chuyển được.
Anh thử cạy nhẹ khối nhỏ nổi lên, phát hiện kỳ thực khe hở hai bên cũng hình thành từ những miếng kim loại cố định trên một trục.
"Cậu làm đây hả?" Lâm Vô Ngung nghiêng đầu nhìn Đinh Tễ.
"Ừ." Đinh Tễ đắc ý nhướn mày.
Lâm Vô Ngung ấn vào khối nhỏ nhô lên ở bên sườn, phiến kim loại màu đen xoay chuyển, lộ ra vách tường màu bạc ở bên trong cùng với một người màu đen đang ngồi khoanh chân.
"Cái này cũng là cậu làm hả?" Lý Thụy Thần híp mắt ngó qua từ sau lưng Lâm Vô Ngung.
"Không phải, cái này có sẵn." Đinh Tễ di chuyển camera lại gần, quay phía bên trong của chiếc hộp, "Còn có thể mở ra."
Lâm Vô Ngung lại ấn vào khối nhỏ thứ hai, xoay phiến kim loại ở giữa ra, phía sau người màu đen xuất hiện một người màu bạc.
Sau khi xoay hai phiến kim loại ra, khối vuông biến thành khối vuông rỗng.
Đinh Tễ lấy khối vuông rỗng khỏi tay anh, đi tới bên cửa sổ, đối diện với bên ngoài: "Cậu nhìn này, đây chính là một cái khung lấy phong cảnh, có thể thay đổi hình nền cho người nhỏ."
Cậu giơ khối vuông trước cửa sổ, di chuyển từ từ: "Nhìn thấy chưa, mặt trời, ráng chiều, cây màu xanh..."
Sau đó cậu lại đưa nó trước mắt Lâm Vô Ngung: "Ánh mắt của người khổng lồ, người khổng lồ đang nhìn trộm."
"Ngầu vãi." Hùng Đại nói, "Cho tôi sờ thử cái."
Đinh Tễ đặt khối vuông vào trong tay cậu ta: "Làm hỏng phải đền đấy."
"Cậu cầm lấy đi, cầm lấy đi!" Hùng Đại vội vàng nói với Lý Thụy Thần ở bên cạnh.
Lý Thụy Thần không nghĩ ngợi gì, kéo tay của Hứa Thiên Bác: "Đặt ở đây, dù sao cũng là bạn tốt của Lâm Vô Ngung, làm hỏng có lẽ cũng không cần phải đền."
"Cậu ngây thơ quá." Hứa Thiên Bác cẩn thận cầm lấy, xoay một mặt, nhìn vào bên trong, "Làm hỏng rồi chưa biết chừng cậu ta còn đánh tôi đấy."
Mọi người vô cùng kinh ngạc về món quà thủ công này, khi ăn cơm vẫn còn bàn luận sôi nổi về món quà.
Tuy rằng Lâm Vô Ngung đã đeo nó lên cổ rồi, nhưng chưa có cơ hội để nhìn kỹ. Dù sao mọi người cũng đều ở đây, nhìn thêm nữa sẽ bị đùa bỡn.
Cho tới khi ăn cơm xong, mọi người lại ca hát ầm ĩ để tiêu thực còn ăn bánh ngọt, Lâm Vô Ngung mới kéo Đinh Tễ lặng lẽ ra ngoài ban công.
Trời đã tối rồi, nhưng rất quang đãng, có thể nhìn thấy ánh đèn rực rỡ trải dài tới tận chân trời.
"Cậu làm cái này kiểu gì vậy?" Lâm Vô Ngung lấy khối vuông ra nhìn.
"Cắt thành từng miếng sau đó hàn quanh trục," Đinh Tễ nói, "Tôi không mài, thực sự là không làm được nên Đàm Duy Vũ đã mài hộ tôi."
"Tại sao cậu lại nghĩ được ra làm thứ này thế," Lâm Vô Ngung nói, "Tôi rất ngạc nhiên đấy."
"Tôi định làm cái lồng gà, Lâm Trạm nói có thể đặt một ổ gà bên trong." Đinh Tễ nói.
Lâm Vô Ngung quay đầu nhìn cậu.
"Sau đó lại muốn sửa thành lồng chim." Đinh Tễ nói, "Sửa từ tròn thành dẹt, nhưng thế nào cũng không đẹp không ngầu, cuối cùng Lâm Trạm nói làm thành một khối vuông."
Lâm Vô Ngung cười cười: "Tôi thích khối vuông này."
"Vốn định khắc chữ, nhưng Lâm Trạm nói sẽ không ngầu, cho nên tôi không khắc nữa." Đinh Tễ nói nhỏ.
"Cậu muốn khắc chữ gì?" Lâm Vô Ngung hỏi.
"Thương hải tang điền, cậu xem," Đinh Tễ mở khối vuông ra, giơ lên trước ánh đèn, "Bối cảnh luôn thay đổi, ban ngày, đêm tối, xuân hạ thu đông, nhưng hai chúng ta vẫn ở đây... có tuyệt không!"
"Tuyệt lắm!" Lâm Vô Ngung nói, "Vậy người đứng là tôi đúng không?"
"Ừ, sao cậu đoán được vậy?" Đinh Tễ hỏi.
"Đứng rất mệt," Lâm Vô Ngung nói, "Thương hải tang điền mà, chắc chắn cậu sẽ chọn một tư thế thoải mái, bình thường lúc nào cậu cũng nằm ườn ra trên sô pha..."
Đinh Tễ cười: "Cậu hiểu tôi thế."
Lâm Vô Ngung nhìn cậu hồi lâu, lại gần hôn lên môi cậu.
Đêm tối, dưới ngọn đèn của muôn nhà, hai người bọn họ đứng ở bên ngoài ban công đón gió Bắc, còn chưa hôn ra cảm xúc gì, Hùng Đại ở bên trong đã gào lên: "Hai người ở ngoài đó hả! Không lạnh sao! Tình yêu thật nồng cháy! Vào đây ăn bánh đi!"
Đinh Tễ đẩy Lâm Vô Ngung ra: "Tới đây."
Lâm Vô Ngung dựa vào lan can cười không dừng được.
"Đi ăn bánh kem thôi." Đinh Tễ lại nhào tới ôm lấy anh hôn một cái.
"Tôi đã nếm được vị ngọt rồi." Lâm Vô Ngung khẽ chạm lên môi.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hoàn chính văn ^^
Phiên ngoại 1
"Đã ăn xong chưa?" Đinh Tễ ra khỏi siêu thị, gọi điện cho Lâm Vô Ngung ăn vặt ở con phố đối diện.
"Vẫn còn một miếng nữa." Lâm Vô Ngung nói.
"Sao hôm nay cậu ăn chậm vậy." Đinh Tễ nói, "Tôi mua xong đồ rồi này."
"Sao cậu không nói hôm nay còn thừa lại nhiều thế." Lâm Vô Ngung nói, "Tôi ra rồi đây."
Đinh Tễ nhìn Lâm Vô Ngung đi ra khỏi quán mì phía đối diện, vừa lau miệng vừa vẫy tay, sau đó chạy tới.
"Mua được gì rồi?" Anh nhìn túi đồ.
"Đồ ăn thôi, còn có cả văn phòng phẩm nữa." Đinh Tễ nói, "Trừ những thứ mua cho bọn trẻ, tôi còn mua thêm cho Đinh Mãn một hộp văn phòng phẩm."
"Vậy thì đi thôi." Lâm Vô Ngung cầm lấy cái túi, "Cậu lái xe đi."
"Lời này của cậu làm tôi có cảm giác ảo tưởng." Đinh Tễ đi tới chỗ đỗ xe điện ở bên cạnh, đẩy xe của mình ra.
"Ảo giác gì?" Lâm Vô Ngung đặt cái túi xuống chỗ để chân, ngồi xuống ghế sau, "Làm cho cậu cảm thấy như mình lái cái xe van cũ nát của Lưu Kim Bằng tới đây hả?"
Đinh Tễ bật cười: "Cảm giác như mình cũng có xe! Không liên quan gì tới xe Van của Lưu Kim Bằng cả!"
"Hôm qua vừa mới ngồi xe của cậu ta," Lâm Vô Ngung xoa xoa hông cậu, "Cái xe Van ấy là ký ức về xe gần đây nhất của tôi."
"Bỏ tay ra." Đinh Tễ lái xe đi.
Lâm Vô Ngung dán vào lưng cậu, tay vòng qua đặt lên trên đùi cậu.
Đinh Tễ lại thở dài: "Lát nữa cậu lái đi."
"Tôi không biết lái." Lâm Vô Ngung nói.
"Cái này cũng cần phải biết sao?" Đinh Tễ nói, "Đi được xe đạp điện thì cái này cũng đi được!"
"Không được đâu, làm vậy là vi phạm quy định." Lâm Vô Ngung nói.
"Im miệng." Đinh Tễ càu nhàu.
"Đừng đi đường lớn nữa," Lâm Vô Ngung nói, "Lỡ như chú cảnh sát bắt cậu thì sao?"
"...Đường này cũng không phải là đường lớn," Đinh Tễ nói, "Được rồi, đừng lải nhải nữa, ngày mai tôi sẽ đi đổi sang loại xe điện có bàn đạp, được chưa!"
"Loại đó ghế sau bị thấp." Lâm Vô Ngung hôn một cái lên cổ cậu, "Tôi ngồi sau sẽ không chạm được vào cổ cậu, tôi chỉ có thể nhìn thấy hông cậu."
"Vậy cậu lái đi, tôi không để ý tới việc nhìn hông cậu." Đinh Tễ nói.
Xe tăng tốc, áo phông của Đinh Tễ bị gió thổi phồng lên.
Lâm Vô Ngung ở phía sau kéo áo cậu xuống, sau đó buông tay ra, vèo, áo phông lại phồng lên thành quả cầu, lại kéo xuống, buông tay ra, vèo....
"Tôi quay lại cho cậu xem." Lâm Vô Ngung lấy điện thoại ra quay lưng cậu.
"Quay gì?" Đinh Tễ nói.
"Quần áo của cậu lúc này giống như khi cậu tức giận." Lâm Vô Ngung nói, "Phồng lên, mãi mới hết giận, bất cẩn một chút lại..."
"Tôi có nóng nảy như vậy à?" Đinh Tễ bật cười, đưa tay về sau kéo áo xuống, nhét vào trong cạp quần mình, "Hai chúng ta ở bên nhau cũng đã hơn hai năm rồi, tôi đã bao giờ thực sự tức giận với cậu chưa?"
"Có," Lâm Vô Ngung đặt điện thoại lên vai cậu, chụp mấy tấm góc nghiêng của cậu, "Dùng băng dính trói tôi lại..."
"Lần đó là cậu đáng đời, tôi không giận mới lạ." Đinh Tễ nói.
"Còn lần học kỳ trước thì sao?" Lâm Vô Ngung nói, "Đột ngột muốn chuyển chuyên ngành, còn muốn đánh tôi nữa?"
"Khoảng thời gian ấy đột nhiên tôi cảm thấy áp lực quá lớn, vô cùng buồn phiền," Đinh Tễ nói, "Sau đó cũng không đổi nữa mà? Cậu không mắng tôi thì tôi đánh cậu chắc? Cậu mắng tôi là đồ vô dụng tôi không để đánh cậu chắc?"
"Bản thân cậu không muốn học chuyên ngành gì cả, không có mục tiêu gì mà cứ ồn ào đòi đổi, cậu chỉ cảm thấy học rất mệt, cậu có đổi sang gì cậu vẫn lải nhải thôi... Còn nữa, cậu không đánh tôi, cậu chỉ muốn đánh tôi thôi." Lâm Vô Ngung đính chính lại lời cậu, "Tôi cảm thấy cậu không dám đánh tôi."
"Cái khỉ," Đinh Tễ cười, "Tôi không dám đánh cậu á?"
Lâm Vô Ngung cũng bật cười, gác cằm lên vai cậu: "Kỳ thực cậu là một đứa trẻ rất biết tính toán."
"Đừng khen linh tinh," Đinh Tễ nghiêng đầu, "Bỏ mặt ra."
"Bỏ tay ra, bỏ mặt ra." Lâm Vô Ngung nói, "'Còn gì cần bỏ ra nữa không, tôi xuống xe luôn nhé?"
"Không phải," Đinh Tễ hắng giọng, nói nhỏ, "Cậu làm ảnh hưởng tới tôi lái xe."
Lâm Vô Ngung cười, lui về phía sau: "Được rồi, lái chiếc xe vi phạm quy định của cậu đi."
Nghỉ hè năm ngoái bọn họ đã tới viện phúc lợi mấy lần, ban đầu là muốn tới xem Đông Lai, nhưng mà khi tới nơi Viện trưởng nói Đông Lai đã được một đôi vợ chồng nhã nhặn nhận nuôi rồi, bọn họ bằng lòng bỏ tiền ra để điều trị cho Đông Lai.
Khi buông đồ xuống, Lâm Vô Ngung lại bị Đinh Mãn ôm lấy chân, gọi bố ơi suốt hai phút.
Sau đó bọn họ lại tới thêm mấy lần nữa, phát hiện đứa bé này rất đáng yêu nên đã hứa với nói khi nào được nghỉ sẽ về thăm nó.
Không biết đây đã là lần thứ mấy hai người họ đến thăm Đinh Mãn rồi.
Đinh Tễ vừa dừng xe lại trước cổng viện phúc lợi, còn chưa xuống xe đã nghe thấy tiếng chào đầy kích động.
"Bố ơi!" Đinh Mãn đứng phía sau lan can viện phúc lợi, hét lên một tiếng vang dội.
Lâm Vô Ngung lại thở dài, xuống xe.
Có điều khi quay đầu nhìn thấy Đinh Mãn, anh sửng sốt: "Mắt em đã được phẫu thuật rồi hả?"
"Vâng ạ." Đinh Mãn gật đầu, "Không đau đâu ạ."
"Anh xem nào, anh xem nào!" Đinh Tễ dựng xe cẩn thận, còn chưa lấy đồ đã chạy vào trong.
Đinh Mãn kích động chạy lên đón cậu, ngước mắt lên, để cậu nhìn thấy mắt của mình, dường như đang khoe khoang.
Khi Lâm Vô Ngung xách túi vào, Đinh Tễ đang nhìn chăm chú vào con mắt của Đinh Mãn, nói một cách chính xác, nó là một lỗ trống. Viện trưởng từng nói, sợ con mắt hỏng làm ảnh hưởng tới con mắt bình thường nên chỉ có thể làm phẫu thuật lấy ra.
Lúc ấy Lâm Vô Ngung còn nói nếu như cần tiền, anh có thể giúp đỡ. Không ngờ lần này đã làm phẫu thuật xong rồi.
"Bố ơi!" Đinh Mãn nhìn Lâm Vô Ngung đi vào, lại gọi lên một tiếng.
Lâm Vô Ngung đã lười sửa lời cậu bé, chỉ đành chỉ Đinh Tễ: "Vậy đó là ai?"
"Bố!" Đinh Mãn lập tức gọi hô vang với Đinh Tễ.
"Gọi là cha cũng được." Đinh Tễ ôm lấy mặt cậu bé, "Hai bố phân thế nào được là đang gọi ai?"
"Bố!" Đinh Mãn cố chấp.
"Thôi được rồi." Đinh Tễ cười, "Anh mang quà tới cho các bạn nhỏ, em có muốn xem không?"
"Có!" Đinh Mãn gật đầu.
Mỗi lần tới viện phúc lợi, Lâm Vô Ngung đều cảm thấy có chút không được tự nhiên. Ở đây không có mấy đứa trẻ khỏe mạnh, đa phần đều là có bệnh hay thân thể tàn tật, mỗi lần anh nhìn đều thấy những đứa trẻ này không biết cách tự lo cho mình.
Anh vốn không giỏi giao lưu với trẻ con, những đứa trẻ này càng khiến cho anh không biết phải xử lý thế nào. Trừ Đinh Mãn ra, anh cũng không biết phải nói chuyện với những đứa trẻ khác thế nào.
Ngược lại, có lẽ do nhà Đinh Tễ có bé Đậu Xanh cho nên không có chướng ngại giao tiếp gì với những đứa trẻ này cả.
Mỗi lần Lâm Vô Ngung đều ngồi ở bên cạnh nhìn cậu chơi với những đứa trẻ này.
Viện phúc lợi cũng có một số những đứa trẻ lớn hơn, đã đi học rồi, lúc này cũng xúm lại nghe Đinh Tễ kể chuyện học đại học.
Chị Vương làm tình nguyện ngồi xuống bên cạnh Lâm Vô Ngung, cười với anh: "Vẫn không thể nói chuyện với bọn trẻ hả?"
"Vâng ạ," Lâm Vô Ngung cười cười, "Em không biết phải nói gì."
"Tự nhiên thôi, em xem Tiểu Đinh rất được trẻ con yêu quý," Chị Vương nói, "Chị cũng thế, khi rảnh rỗi bọn nhóc thường thích dính lấy chị."
"Đinh Mãn phẫu thuật khi nào đấy ạ?" Lâm Vô Ngung hỏi.
"Lúc khai xuân." Chị Vương nói, "Có một công ty hỗ trợ bọn nhóc làm phẫu thuật, còn liên hệ với bệnh viện giúp."
"Còn phải lắp mắt giả nữa phải không ạ?" Lâm Vô Ngung nhìn Đinh Mãn.
"Ừ," Chị Vương nói, "Nếu không đi học sẽ dọa những đứa trẻ khác, lại bị bọn nhóc cười nhạo."
"Em có thể quyên góp." Lâm Vô Ngung nói, "Lắp mắt giả cho thằng bé."
Chị Vương nhìn anh, cười nói: "Thằng nhóc này."
"Mì Sợi nói sau này lấy một viên thủy tinh đặt vào trong mắt." Đinh Mãn chỉ vào mắt mình nói với Đinh Tễ, "Là được rồi, còn có thể chọn màu."
"Em muốn chọn màu gì." Đinh Tễ nói.
"Màu vàng rực rỡ." Đinh Mãn nói.
"Màu vàng không rõ lắm." Đinh Tễ nói.
"Vậy thì màu đỏ!" Đinh Mãn lại nói.
"Màu đỏ sẽ dọa người khác." Đinh Tễ nói, "Em không thể chọn màu nào bình thường một chút à?"
"Em không phải là đứa trẻ bình thường." Đinh Mãn nói.
"Ồ." Đinh Tễ nhìn nhóc cười, "Em là đứa bé rất đặc biệt đúng không nào?"
"Vâng ạ." Đinh Mãn nói, "Em chỉ có một con mắt."
"Lợi hại." Đinh Tễ nói.
"Vâng!" Đinh Mãn gật đầu, còn đắc ý. Khi quay đầu qua nhìn thấy Lâm Vô Ngung đang đi tới, cậu bé lại hô lên, "Bố ơi!"
"Haiz..." Lâm Vô Ngung nghiêng đầu qua, "Đi vào trong chơi một lát nhé?"
Mấy đứa trẻ trong viện đang chơi, Đinh Mãn đi tới ngồi xuống một xích đu gắn lốp xe: "Đẩy hộ em nhé!"
"Được." Đinh Tễ đi qua đẩy cậu bé.
Đinh Mãn cười rất vui vẻ.
"Tôi vừa nói chuyện với viện trưởng." Lâm Vô Ngung đứng ở bên cạnh cậu, "Tôi chi tiền lắp mắt giả cho Đinh Mãn."
"Thật hả?" Đinh Tễ đẩy xích đu, xích đu lại bay lên cùng với tiếng cười vang của Đinh Mãn, "Cần bao nhiêu tiền?"
"Không nhiều lắm, tôi đã tìm thử rồi, từ mấy nghìn tới mấy chục nghìn đều có." Lâm Vô Ngung nói.
"Ừ." Đinh Tễ nhìn anh, "Cậu quan tâm thật đấy, lần đầu tiên nhìn thấy cậu tôi còn tưởng cậu là cái loại máu lạnh."
"Tôi chỉ không thích trẻ con như cậu thôi." Lâm Vô Ngung nói nhỏ.
"Trẻ con vui lắm mà, nói chuyện một lát có thể vui vẻ cả ngày," Đinh Tễ nói, "Nghe bọn trẻ nói chuyện rất buồn cười."
"Làm thế nào bây giờ, sau này cậu cũng không có con để chơi chùng," Lâm Vô Ngung nói, "Chỉ có thể chơi với con nhà người ta..."
"Cái giọng điệu của cậu là sao," Đinh Tễ bật cười, "Nghe như đang giận ấy nhỉ?"
"Tôi đang giận cậu mà." Lâm Vô Ngung nói.
"Giận cái mông," Đinh Tễ nói, "Muốn chơi với trẻ con và muốn có con là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, ví như bé Đậu Xanh, tôi mà ở với nó quá hai tiếng là tôi mệt chết rồi."
"Tôi sẽ nói ngay với con bé." Lâm Vô Ngung nói, "Tối nay con bé sẽ diệt cậu."
"Bây giờ chẳng ai chọc được vào nó cả, còn ngày nào cũng tập võ. Hôm đó chú nói con bé còn hành hiệp trượng nghĩa, ấn một thằng nhóc lớp sáu xuống đánh cho các chị em." Đinh Tễ chậc một tiếng, "Cũng không biết nó nghĩ gì, sống gì mà bạo lực."
"Đáng yêu lắm mà." Lâm Vô Ngung cười.
"Cái khỉ, hôm ấy bị người ta đánh ngược lại thì làm thế nào," Đinh Tễ nói, "Bà nội đã răn đe nó mấy ngày liền, bắt nó phải học cách giải quyết vấn đề mà không dùng bạo lực."
Lâm Vô Ngung cười mãi: "Hình như bà chưa bao giờ dạy cậu như thế."
"Con trai thì khác," Đinh Tễ nói, "Hơn nữa khi tôi còn bé... còn bị người khác bắt nạt."
Lâm Vô Ngung vươn tay nắn nắn sau cổ cậu: "Ai mà ngờ được, trưởng thành rồi lại đi bắt nạt người khác, tôi bị đánh gãy răng cũng phải nuốt vào trong bụng..."
"Liêm sỉ ở đâu rồi?" Đinh Tễ nhìn anh.
"Ở đây!" Đinh Mãn không nghe rõ bọn họ đang nói gì, hô lên một tiếng.
Đinh Tễ cười ngặt nghẽo, đẩy xích đu: "Em có biết anh đang nói gì không?"
"Không biết ạ!" Đin Mãn cũng cười.
"Không biết sao còn giành trả lời." Lâm Vô Ngung nói.
Đinh Mãn nhìn anh: "Bố!"
"A..." Lâm Vô Ngung xoay người đi tới bên cạnh ngồi xuống.
Hai người họ rời khỏi viện phúc lợi cùng với tiếng tạm biệt của Đinh Mãn theo lệ thường.
"Bố!"
"Được rồi, quay về phòng đi!" Đinh Tễ phất tay với cậu bé.
"Bố!"
"Biết rồi, về đi." Lâm Vô Ngung vẫy tay.
Lái xe đi rồi Đinh Tễ lại thở dài: "Không biết sau này thằng bé sẽ thế nào đây."
"Đừng nghĩ nhiều thay cho nó," Lâm Vô Ngung nói, "Ít nhất cuộc sống của nó bây giờ vẫn ổn. Đương nhiên sau này cũng có thể tìm được phương pháp thích hợp với bản thân."
"Khi còn nhỏ cậu đã từng cảm thấy mình đáng thương chưa?" Đinh Tễ hỏi.
"Chưa từng," Lâm Vô Ngung, "Phần lớn cảm giác đáng thương tôi đều dành cho người khác."
"Hình như thế," Đinh Tễ dựa về sau, "Điện thoại tôi rung, cậu xem hộ tôi với."
Lâm Vô Ngung lấy điện thoại khỏi túi cậu xem xét: "Là cô út gửi, quần áo bà nội đặt may đã may xong rồi, bảo chúng ta đi lấy về...ở đâu vậy?"
"Bên phía... nhà bố mẹ cậu, ở cái cửa hàng tổng hợp đặt biệt cũ ấy, tôi không nhớ ra tên nó là gì." Đinh Tễ nói, "Tầng ba toàn là hiệu may."
"Tôi biết rồi." Lâm Vô Ngung nói.
"Nếu như cậu không muốn qua đó tôi sẽ về nhà bà trước rồi tự đi lấy sau." Đinh Tễ nói.
Đã hai năm rồi Lâm Vô Ngung chưa quay về nhà, cũng không liên lạc gì với bố mẹ. Nếu như không phải lúc này đột nhiên phải tới gần đó lấy quần áo cho bà, đầu óc Đinh Tễ hoàn toàn không nhớ tới hai người này.
"Không tới mức ấy." Lâm Vô Ngung nói, "Có phải là tới nhà bọn họ lấy quần áo đâu."
Có điều Lâm Vô Ngung không nói với Đinh Tễ, bên cạnh cửa hàng tổng hợp này là chợ, là nơi cư dân xung quanh tiện mua gia vị và thức ăn nhất.
Chủ yếu là anh không cảm thấy sẽ trùng hợp gặp được.
Cho nên khi hai người đỗ xe vào trong bãi đỗ ven đường, xoay người lại nhìn thấy bố anh xách một cái túi đang đi tới, anh và Đinh Tễ đều kinh ngạc.
Muốn tránh cũng không kịp nữa rồi, khoảng cách quá gần, gần tới mức anh có thể nhìn thấy nếp nhăn nơi khóe mắt của bố.
Sáu mắt nhìn nhau, bầu không khí vô cùng quái dị, không lúng túng, không có cảm giác đã lâu không gặp. Đặc biệt khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của bố, thậm chí chút bùi ngùi xúc động mới nảy sinh của Lâm Vô Ngung cũng chậm rãi biến mất.
Bố anh không có ý muốn nói chuyện với hai người, chỉ đứng tại chỗ nhìn hai người bọn họ.
Lâm Vô Ngung cũng không nói gì, chỉ im lặng nhìn ông.
Hoàn cảnh này làm Đinh Tễ rất khó xử, có nên chào hay không, nếu như không chào, nên tiếp tục đứng đây hay là xoay người đi?
"Về rồi đấy à." Đối diện cuối cùng cũng mở miệng.
"Vâng." Lâm Vô Ngung trả lời.
Đinh Tễ từ bỏ việc chào hỏi, im lặng đứng một bên.
"Bố đi mua thức ăn ạ?" Lâm Vô Ngung hỏi.
"Ừ." Bố anh nhìn túi trong tay.
"Bố mẹ vẫn khỏe cả chứ?" Lâm Vô Ngung lại hỏi.
"Vẫn khỏe lắm." Bố anh nói xong thì xoay người đi sang đường đối diện, không thèm quay đầu lại, dần dần biến mất trong đám người.
Đinh Tễ nghe thấy Lâm Vô Ngung khẽ thở dài.
"Biết thế này đã không để cậu tới đây." Cậu nhìn Lâm Vô Ngung.
"Không sao," Lâm Vô Ngung nói, "Không có cảm giác gì, chỉ đột nhiên cảm thấy giống như người xa lạ...trước đây thỉnh thoảng cũng cảm thấy bọn họ rất xa lạ, cảm thấy khó hiểu khi bọn họ là bố mẹ, nhưng bây giờ không còn cảm giác xa lạ này nữa."
"Có lẽ là do lâu rồi không gặp." Đinh Tễ nói, "Có điều nếu như tôi với ông bà mười năm không gặp cũng không tới mức như vậy."
"Đi thôi, đi lấy quần áo." Lâm Vô Ngung ôm vai Đinh Tễ, đi về phía cửa hàng tổng hợp. "Cảm giác như tình trạng của bố tôi vẫn ổn."
"Sắc mặt rất tốt." Đinh Tễ nói, "Tuy rằng hơi già."
"Có nếp nhăn rồi." Lâm Vô Ngung nói.
"Sau này ai mà chẳng có nếp nhăn." Đinh Tễ sờ mặt mình, "Sau này cũng có một ngày mặt hai ta đầy nếp nhăn..."
"Bây giờ đừng tưởng tượng tới chuyện đó vội." Lâm Vô Ngung nói.
"Sao nào?" Đinh Tễ liếc mắt nhìn anh, "Không chấp nhận nổi sao? Đúng là đồ hám đẹp! Sau này chắc chắn sẽ thay lòng!"
"Có cái khối." Lâm Vô Ngung nói.
"Vậy cậu nói đi?" Đinh Tễ nói.
"Mỗi ngày tôi soi gương đều nhìn thấy một cậu trai đẹp trai." Lâm Vô Ngung nói, "Tôi quay đầu lại, còn có thể nhìn thấy một cậu trai đẹp trai khác. Tại sao tôi lại phải tưởng tượng nhìn thấy một ông già mặt đầy nếp nhăn chứ."
"Cũng phải," Đinh Tễ nghĩ, "Quá mức đột ngột, vẫn phải từ từ tiến, còn quá trình mấy chục năm để đần thích ứng."
"Mới có mấy chục năm." Lâm Vô Ngung nói.
"Hả?" Đinh Tễ khó hiểu, nhìn anh.
"Hai chúng ta ở bên nhau cũng không quá một trăm năm." Lâm Vô Ngung nói, "Ngắn thật."
"Cậu nghĩ vậy đương nhiên là ngắn rồi." Đinh Tễ nói, "Tôi đổi một cách nói khác, ví dụ, cả đời, nghe có phải dài hơn không, oa, cả đời đấy."
"Oa cả đời tôi đều ở cùng với người này." Lâm Vô Ngung cười.
"Nghe ý của cậu có vẻ là thất vọng ấy nhỉ?" Đinh Tễ nói, "Chưa thử ở bên người khác nên tiếc nuối lắm nhỉ?"
"Không có mà," Lâm Vô Ngung nói, "Chia cả đời thành hai phần, ba phần hay nhiều phần đều không thích bằng một phần."
"Phản ứng nhanh thật." Đinh Tễ ghét bỏ, "Nói tới cả đời, tuần sau Bằng Bằng kết hôn rồi chúng ta tặng chăn đệm thật đấy à? Có quê mùa quá không?"
"Chăn lông ngỗng! Quê mùa ở đâu!" Lâm Vô Ngung suy nghĩ lại cảm khái, "Cậu ấy thực sự phải kết hôn à? Không phải bày tiệc rượu rồi lừa tiền ấy chứ?"
Đinh Tễ cười: "Cẩn thận nó mắng cậu."
"Chẳng qua vẫn còn chút chưa định thần lại được." Lâm Vô Ngung nói, "Chúng ta vẫn còn đang đi học, cậu ta đã kết hôn rồi."
"Thích hợp thì kết hôn thôi, nó vẫn luôn muốn kết hôn," Đinh Tễ nói, "Dù sao từ bé tới lớn đều chưa có một gia đình thực sự, chú họ có đối xử tốt với nó thế nào đi nữa thì chú cũng có con của mình, cũng không phải là nhà của mình chú."
"Ừ." Lâm Vô Ngung nghĩ, "Tôi có thể hiểu chuyện này.
"Cậu có nhà mà." Đinh Tễ lập tức nhắc nhở anh, "Lát nữa lấy quần áo là về nhà, đừng hâm mộ người khác."
"Tôi biết rồi." Lâm Vô Ngung bật cười, "Cậu căng thẳng cái gì."
"Sợ cậu nghĩ quá nhiều." Đinh Tễ nói.
"Bây giờ trừ cậu ra, tôi không nghĩ được gì khác." Lâm Vô Ngung nói.
"Để chừa ra vị trí khác, nghĩ xem lát nữa mua một cái lì xì lớn," Đinh Tễ nói, "Để tiền vào."
"Tôi biết rồi." Lâm Vô Ngung thuận tay nhéo nhéo vành tai cậu.
Phiên ngoại 2
"Tôi nợ số tiền cho Bằng Bằng vay nhé," Đinh Tễ ngồi khoanh chân trên giường, cúi đầu nghịch điện thoại, "Nó nói cuối năm có thể trả."
"Chuyện này còn phải hỏi tôi sao?" Lâm Vô Ngung chuyển ghế xích đu của bà nội vào trong phòng, bây giờ đang ngồi lắc lư, "Nếu tôi nói không cho vay, cậu có thể đồng ý à?"
"Tôi không hỏi cậu, tôi chỉ nói với cậu thôi," Đinh Tễ nhìn anh, "Cậu lại lôi ghế vào đây, lát nữa bà nội về sẽ đập cậu."
"Khi nào bà về tôi sẽ khiêng ghế ra đón bà," Lâm Vô Ngung nói, "Cái ghế này rất thoải mái, tay nghề của ông nội quả thật không phải là chém gió, cái ghế này cũng phải được hai mươi năm rồi ấy nhỉ? Nhưng mà vẫn chưa hỏng."
"Mười lăm, mười sáu năm gì đó." Đinh Tễ nói, "Khi còn học tiểu học tôi thích ngủ trên đó."
"Khi nào thì Lưu Kim Bằng mới có thể mở cửa hàng nhỉ?" Lâm Vô Ngung tiếp tục đong đưa, nghiêng đầu qua nhìn cậu, "Khi nào mở rồi thì cứ vơ vét mấy thứ đồ dùng của Làm Thế Nào ở đó."
"Nó còn gửi từ đây qua đó ấy," Đinh Tễ bật cười, "Tôi thấy mấy thứ đồ trong cửa hàng của nó bán còn chưa chắc đã cao cấp bằng đồ Lâm Trạm mua cho Làm Thế Nào đâu."
Lâm Vô Ngung xì một tiếng: "Làm Thế Nào bị anh ấy chiều cho chẳng giống ai. Trước lúc chúng ta về còn để máy bay ở nhà anh ấy mà, anh ấy bảo để trong phòng của Làm Thế Nào, con chó hư ấy lại không cho tôi đi vào!"
"Thật sự không ngờ đấy," Đinh Tễ nói, "Lúc trước để chó ở chỗ anh ấy, anh ấy còn rất ghét bỏ, bây giờ có muốn lấy đi cũng không dễ."
"Chúng ta nuôi thêm con mèo đi." Lâm Vô Ngung nói, "Chó bị cướp rồi, vẫn phải có động vật nào khác."
"Ai nuôi đây?" Đinh Tễ hỏi, "Hai chúng ta đều ở kí túc, còn bận muốn chết."
"Cậu chứ ai," Lâm Vô Ngung nói, "Cậu định thi nghiên cứu sinh mà, khi nào cậu tốt nghiệp thì về phòng thuê ở, sau đó nuôi mèo."
"...Kế hoạch của cậu hay quá nhỉ?" Đinh Tễ nói.
"Đỡ phiền hơn nuôi chó, còn không cần phải dắt đi dạo." Lâm Vô Ngung lại đong đưa.
"Tại sao không phải là tôi thi nghiên cứu sinh, cậu đi làm rồi nuôi mèo." Đinh Tễ bỏ điện thoại xuống, nhảy xuống giường, vòng một chân qua ghế.
"Này, này, này," Lâm Vô Ngung túm lấy vai cậu, "Đừng thế chứ, đang ở nhà, cậu nghịch như vậy ông bà về thì làm sao."
"Cậu đang nghĩ gì thế?" Đinh Tễ ngồi lên đùi anh, "Trong đầu cậu không thể nghĩ chuyện gì đứng đắn hả?"
"Cậu ngồi cái kiểu này còn nói tôi đứng đắn á?" Lâm Vô Ngung nhìn cậu.
Đinh Tễ bật cười cúi đầu hôn anh một cái, còn rất vang.
"Được rồi, dù sao chúng ta cũng đã bị phát hiện. Bình thường khi bà nội về nhà, cầm chìa khóa mở cửa rất nhanh," Lâm Vô Ngung nói, "Chỉ khi nào hai chúng ta cùng ở nhà, bà mới rung khóa hai phút mới mở được cửa."
Đinh Tễ cười ra tiếng: "Cậu cũng phát hiện ra à?"
"Không phải," Lâm Vô Ngung búng nhẹ lên môi cậu. "Cậu còn cười được? Xấu hổ lắm ấy."
"Cậu cho rằng khi chúng ta ngồi nghiêm chỉnh trong phòng xem thời sự, bà về mà không rung khóa sao?" Đinh Tễ hỏi.
Lâm Vô Ngung lại thở dài: "Ông bà tâm lý quá cũng không tốt."
Đinh Tễ chống mạnh vào lưng ghế, ghế lắc lư, cậu nhéo cằm Lâm Vô Ngung: "Cậu vừa nói cậu không thi nghiên cứu sinh nữa mà đi làm nuôi mèo hả?"
"Tôi nói là cậu thi nghiên cứu sinh, tôi đi làm nuôi mèo." Lâm Vô Ngung cười nói.
"Không." Đinh Tễ trả lời rất dứt khoát.
"Bố cậu có thể buông tha cho cậu sao?" Lâm Vô Ngung hỏi.
"Bây giờ ông ấy cũng không quản tôi nữa," Đinh Tễ nói, "Tôi có học nghiên cứu sinh cũng chẳng có ý nghĩa gì, vốn cũng không có nền tảng để học."
"Ồ, lời này," Lâm Vô Ngung nói, "Cậu muốn chọc tức ai đấy? Thần đồng nhỏ nói bản thân không có nền tảng học, còn làm người ta tức giận hơn nói cậu thi chơi chơi cũng vào được trường H."
Đinh Tễ lại thở dài: "Chọc tức thì chọc tức, tôi không thích đi học, chuyện này cậu đừng cản tôi."
"Tôi không cản cậu, cũng sẽ không nói mấy câu về sau đừng hối hận," Lâm Vô Ngung nói, "Cậu muốn làm gì cũng được, bà nội đã nói rồi, chỉ cần cậu không làm chuyện xấu, cậu có đi ăn mày cũng được, chỉ cần cậu cảm thấy vui là được."
"Không cần phải thế." Đinh Tễ vội vàng nói, "Tuy rằng tôi không chú trọng chuyện ăn uống như cậu, nhưng tôi vẫn muốn ăn uống tử tế."
Lâm Vô Ngung cười rung cả ghế.
"Được rồi, nếu tôi đi làm sẽ nuôi một con mèo cho cậu chơi." Đinh Tễ nói, "Lúc ấy cậu phải chăm chỉ học tập, nếu như cậu thực sự không thi nghiên cứu sinh, tôi sợ chú Dương sẽ mắng cậu, bây giờ rảnh rỗi cậu đều tới làm việc cho chú ấy mà."
"Cả ngày chú Dương, chú Dương..." Lâm Vô Ngung thở dài.
"Tôi có gọi trước mặt những người khác đâu," Đinh Tễ cười hì hì, "Tôi đã gọi vậy cho trẻ rồi, đáng lẽ phải là bác Dương."
Kỳ thực Lâm Vô Ngung không để ý tới việc sau khi tốt nghiệp Đinh Tễ sẽ đi làm hay là đi học. Đinh Tễ vốn là một con người bài bản, không thích đi học thì đi làm. Với đầu óc của cậu, làm gì cũng không thành vấn đề, chưa biết chừng một ngày nào đó cậu muốn đi học, thi lại cũng có thể đỗ được.
Có điều bố mẹ Đinh Tễ còn chưa biết quyết định của cậu, vẫn cho rằng chắc hẳn cậu sẽ học tiếp, không biết lúc biết sẽ ồn ào thế nào.
"Haiz." Lâm Vô Ngung duỗi hông.
"Cậu lo bố mẹ tôi nổi nóng hả?" Đinh Tễ hỏi.
"Đừng đoán chuẩn như vậy nữa," Lâm Vô Ngung nói, "Phiền chết được, không giữ được tí cảm giác thần bí nào cả."
"Cậu thở dài còn muốn duy trì cảm giác thần bí cái quái gì...." Đinh Tễ lại lắc cái ghế, "Đánh một quả rắm thần bí... có thể giống như hát sao."
"Đi xuống." Lâm Vô Ngung đẩy cậu.
"Làm gì đấy?" Đinh Tễ không nhúc nhích, "Sao bây giờ cậu hay cáu vậy? Nói một câu là đuổi người ta đi?"
"Không phải," Lâm Vô Ngung nhìn xuống bên dưới, "Đè lên tôi rồi."
"Tôi đã ngồi một lúc lâu rồi, bây giờ mới đè lên cậu hả?" Đinh Tễ rất xem thường.
Lâm Vô Ngung không hé răng, chỉ nhìn cậu.
Đinh Tễ đối diện với anh, chợt nhận ra gì đó, vừa vội vàng xuống ghế, vừa cười nói: "Biết rồi, biết rồi, tôi không cố ý đâu. Tôi không có suy nghĩ gì khác, mỗi động tác của tôi đều là vô thức, trước mắt tôi với cậu chỉ có tình yêu thuần khiết..."
"Lấy cho tôi một chai hồng trà lạnh." Lâm Vô Ngung nói.
Đinh Tễ đi về phía cửa mấy bước lại dừng: "Không tốt cho cơ thể lắm đâu, không bằng tôi lấy đá chườm qua một chút."
"Lăn ngay," Lâm Vô Nugng nói, "Tôi chỉ muốn uống nước thôi."
"Được." Đinh Tễ chạy vào trong bếp, lấy hồng trà lạnh cho anh, "Chỉ còn hai chai nữa thôi, mấy ngày nay chúng ta uống hơi nhiều, lát nữa phải đi siêu thị mua bù vào. Lỡ như bé Đậu Xanh có đến mà nhìn thấy chỉ còn thừa một chút sẽ tức giận.
"Mua thêm ít kem nữa, loại hai màu ấy," Lâm Vô Ngung nói, "Lâu lắm rồi không ăn, ở trường học toàn loại ba màu."
"Ok." Đinh Tễ cũng nhìn xuống phía dưới anh, "Lát nữa cậu đỡ rồi thì đi."
"...Cậu đừng lúc nào cũng nhắc nhở tôi, cũng đừng nhìn tôi, tôi sẽ nhanh đỡ." Lâm Vô Ngung bất đắc dĩ vẫy tay với Đinh Tễ, "Cậu phải làm gì thì đi làm đi."
"Tôi muốn rửa mặt." Đinh Tễ ra khỏi phòng ngủ.
Lâm Vô Ngung uống mấy ngụm hồng trà lạnh, cảm thấy rất thoải mái. Anh đứng dậy mở tủ, rút một cái áo phông ra, là áo của Đinh Tễ, nhưng anh cũng không cảm thấy có vấn đề gì. Bây giờ quần áo hai người đã để lẫn lộn cả.
Lâm Vô Ngung vừa mặc áo vừa đi vào phòng khách, chợt anh nghe thấy tiếng khóa cửa vang.
Hôm nay bà nội về mà không rung chìa khóa sao?
Anh vội vàng kéo áo xuống, tuy rằng không làm gì, nhưng cứ nghĩ tới việc mỗi lần bà nội ra ngoài lại nghĩ hai người sẽ thừa dịp ở nhà không có ai để làm chuyện gì đó, anh lại xấu hổ.
Còn chưa kéo áo xong, cửa đã mở ra, cô út xách một túi đồ ăn đi vào.
Lâm Vô Ngung vừa mới kéo áo xuống một nửa, còn một vòng chưa kéo xuống.
Cô út đi vào ngước mắt nhìn sửng sốt: "Ồ."
"Cô tới rồi ạ." Lâm Vô Ngung kéo áo xuống, đang muốn nói gì đó chứng minh rằng mình chỉ thay quần áo thôi. Đinh Tễ đột nhiên ra khỏi nhà vệ sinh, mặt dính đầy nước, nhìn giống như vừa tắm xong.
"Ồ." Cô út lại sửng sốt.
"Cô..." Đinh Tễ còn chưa nói xong, cô út đã xoay người đi ra khỏi phòng, vẫn xách theo túi đồ ăn.
"Đậu." Đinh Tễ phản ứng lại, vội vàng chạy tới kéo cô út về, "Cô làm gì đấy, chạy đi đâu?"
"Thu dọn xong chưa?" Cô út hỏi.
"Thu dọn cái gì cơ ạ!" Đinh Tễ nói, "Bọn cháu chuẩn bị đi siêu thị mua đồ uống cho bé Đậu Xanh!"
"Mấy ngày nay bọn cháu uống sạch hồng trà của con bé rồi." Lâm Vô Ngung nói.
Cô út dò xét hai người, chợt cảm thấy ngại ngùng: "Ồ, hai đứa làm cô giật mình."
"Không phải là cô dọa bọn cháu sao ạ?" Đinh Tễ nói, "Chúng cháu trong sạch."
"Được rồi, cháu im đi." Cô út cười đẩy cậu ra, xách thức ăn vào trong bếp, "Hai đứa đi siêu thị thì đi nhanh đi, lát nữa bà về chuẩn bị nấu cơm, mấy ngày trước khi hai đứa về đều ăn rất long trọng."
"Bé Đậu Xanh đâu rồi ạ?" Đinh Tễ nói, "Đã tan lớp học năng khiếu chưa."
"Còn ở nhà giận dỗi kìa," Cô út nói, "Đánh bạn học, bị bố nó mắng một trận, bây giờ đang ngồi trong phòng tự kiểm điểm, không chịu ra ngoài. Lát nữa bố nó đưa tới đây, hai đứa khuyên bảo nó chút đi."
"Tại sao lại đánh bạn học ạ?" Lâm Vô Ngung nói.
"Thấy việc nghĩa thì làm," Cô út thở dài, "Bạn cùng bàn nó bị bắt nạt, cho nên nó đánh người."
"Bị chú trách mắng chắc con bé tủi thân lắm," Đinh Tễ nói, "Nó làm chuyện tốt mà."
"Cho nên hai đứa xem có thể khuyên bảo không, làm việc tốt cũng không thể động tay đánh người được." Cô út nói, "Bây giờ nó đã thành đầu gấu trường rồi, hôm nay hai nhà mang con tới nói chuyện với giáo viên, đứa trẻ kia thấy nó là khóc, còn không nói được nên lời."
"Cô, nghe giọng điệu của cô," Lâm Vô Ngung dựa vào tường cười nói, "Thật ra đắc ý lắm phải không."
"Ồ." Cô út che miệng, "Cháu nghe được ra à?"
Đinh Tễ vui vẻ: "Nghe được ra ạ."
"Đứa trẻ đó phiền lắm, trong nhà cũng không ai quản. Nghỉ hè rồi mấy đứa nó cùng nhau tới lớp năng khiếu, lại còn bắt nạt bạn gái khác," Cô út cau mày, "Đúng là thiếu đánh mà... nhưng cô không thể nói như vậy."
"Đánh người không phải là biện pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề." Lâm Vô Ngung nói.
"Vậy sao?" Cô út vỗ tay.
"Cô nhìn anh con bé xem, hồi bé chỉ biết chạy, chạy không được mới đánh." Lâm Vô Ngung nói.
"Lâm Vô Ngung?" Đinh Tễ nhìn anh.
"Anh con bé sắp đánh cháu rồi kìa," Cô út bật cười, "Mau đi mua đồ uống đi, lát nữa nói chuyện với Đậu Xanh nhé."
Đinh Tễ xách một thùng hồng trà, lại bê thêm một thùng coca, cuối cùng ôm cả một đống kem về.
Lâm Vô Ngung nhìn xe đẩy: "Được rồi, lấy thêm ít đồ ăn vặt đi."
"Hôm qua bà nội còn nói cậu ăn nhiều hơn cả heo." Đinh Tễ nói.
"Trước đây bà không nói vậy," Lâm Vô Ngung thở dài, "Bây giờ quen rồi nên được đà lấn tới."
"Vẫn cao cấp hơn Bằng Bằng," Đinh Tễ nói, "Bằng Bằng là tầng lớp thấp."
"Về trường rồi tôi phải tham gia đánh giá cuộc thi máy bay không người lái, chắc là rất mệt," Lâm Vô Ngung vươn tay lấy đồ ăn vặt, "Phải bổ sung trước."
"Đánh giá mà mệt á?" Đinh Tễ nhìn anh, "Nếu như cậu nói cầm cái vợt chạy theo thì tôi tin cậu mệt."
"Được rồi." Lâm Vô Ngung do dự, lấy một gói váng đậu đặt lại lên giá.
Đinh Tễ mấp máy môi, không nói được lời nào.
"Cậu định nói chuyện với Đậu Xanh thế nào?" Lâm Vô Ngung đẩy xe về phía quầy thu ngân.
"Tùy ý nói gì đó đều được, cậu cho rằng mấy lời bố mẹ nó nói nó thực sự nghe được vào sao," Đinh Tễ nói, "Cho dù cậu nhắc lại lời của bọn họ, con bé có thể nghe sao."
"Ừ." Lâm Vô Ngung cười.
Phán đoán của Đinh Tễ rất chính xác.
Bé Đậu Xanh nằm trên giường Đinh Tễ, thở dài nói: "Được rồi, em biết cả rồi, em đánh người là không đúng, nếu như đáng đánh cũng không tới lượt em đánh."
"Có ăn không?" Lâm Vô Ngung đưa kem cho cô bé.
"Đánh người căn bản không giải quyết được vấn đề gì, cậu ta sợ em rồi, không dám bắt nạt em, không dám bắt nạt những người em bảo vệ nữa." Bé Đậu Xanh cầm lấy kem, "Nhưng mà cậu ta không cảm thấy bản thân mình sai, cậu ta còn có thể bắt nạt những người khác."
"Ừ." Đinh Tễ gật đầu, "Em vốn không có nghĩa vụ giáo dục thằng bé thay bố mẹ nó."
"Nhưng anh nói xem," Bé Đậu Xanh nhìn cậu, "Ngoại trừ đánh cậu ta ra thì còn cách nào khác giải quyết chuyện này không? Nói lý lẽ sao? Hay là mách thầy cô?"
"Đã mách chưa?" Lâm Vô Ngung nói.
"Em chưa, các bạn khác có nói với giáo viên rồi, giáo viên có nói với cậu ta cũng chẳng có ích gì," Bé Đậu Xanh chán chẳng buồn nói, "Bố mẹ cậu ta cũng không quản."
"Em đã từng nghĩ nếu như không đánh được thì phải làm thế nào chưa?" Đinh Tễ cười nói.
"Đương nhiên là em sẽ đánh người em đánh được rồi," Bé Đậu Xanh nói, "Em có bị ngốc đâu, nếu không đánh lại được em chỉ có thể an ủi người bị bắt nạt thôi, ít nhất cũng để bạn ấy không buồn vì cảm thấy không ai giúp mình cả."
Lâm Vô Ngung bật cười, ăn một miếng kem, không nói gì cả.
"Vậy bây giờ em là đại ca trường hả?" Đinh Tễ nói, "Ít nhất bây giờ em còn có một cách giải quyết khác."
"Đe dọa hả?" Bé Đậu Xanh hỏi.
"Ừ," Đinh Tễ gật đầu, vươn tay túm lấy cổ áo Lâm Vô Ngung, "Đây là lần cuối cùng tao cảnh cáo mày."
Lâm Vô Ngung nhìn cậu, một giây sau bắt đầu vào vai: "Làm gì thế! Cậu bỏ tôi ra! Có bản lĩnh thì đánh tôi này!"
"Mày chưa nhìn thấy tao đánh người thế nào thì cũng phải nghe qua rồi chứ," Đinh Tễ chỉ anh, "Nếu như mày còn dám động vào Đậu Xanh nhà tao..."
"Thả tôi ra, thả tôi ra!" Lâm Vô Ngung vùng vẫy lùi về phía sau.
Đinh Tễ buông lỏng tay, chỉ vào anh: "Không có lần sau đâu!"
"Hai anh đủ rồi đấy," Bé Đậu Xanh nằm ra giường cười vang, "Được rồi, em biết rồi, đừng diễn nữa."
"Diễn xong rồi." Đinh Tễ vỗ vỗ tay.
"Sau này em sẽ chú ý." Bé Đậu Xanh ăn một miếng kem, "Thực ra em tức giận là vì bố em chưa gì đã mắng em đánh người là sai, cũng không quan tâm là tại sao em đánh người."
"Bố em lo lắng thôi," Lâm Vô Ngung nói, "Một bé gái, thể lực đâu so được với bé trai, lỡ như em chịu thiệt thì làm thế nào."
"Bố không nói em cũng hiểu cả," Bé Đậu Xanh chun mũi, lại quay ra nhìn cậu, "Hai anh thật là, ăn ý ghê á, vừa nhìn đã biết là một đôi."
"Đừng có đánh trống lảng." Đinh Tễ nói, "Bây giờ em đang nghe dạy bảo."
"Em biết rồi." Bé Đậu Xanh xoay người nằm thẳng, "Biết rồi ạ!"
"Đậu Xanh." Lâm Vô Ngung gọi cô bé.
"Dạ?" Bé Đậu Xanh đáp lời.
"Cố gắng làm chuyện mình có thể khống chế kết quả." Lâm Vô Ngung nói.
"Em biết rồi." Bé Đậu Xanh gật đầu.
Để cảm ơn, ngày đầu tiên hai người quay lại trường, bé Đậu Xanh đã tặng hai người một ngọn nến hình hai người nhỏ hôn nhau mà tự tay cô bé làm.
Nếu như cô bé không giới thiệu tên của tác phẩm này là "Hai anh đang hôn nhau," Lâm Vô Ngung cảm thấy cơ bản chỉ là hai cái que dựa vào nhau.
Có điều anh vẫn rất quý trọng, khi lên máy bay sợ đè hỏng nên không dám bỏ vào trong vali mà xách theo một cái túi nhỏ.
"Tao sẽ tới chỗ mày nghỉ tuần trăng mật." Lưu Kim Bằng đi bên cạnh dặn dò Đinh Tễ, "Hai đứa mày phụ trách là được."
"Tuần trăng mật của mày có tạm bợ quá không vậy?" Lâm Vô Ngung nói.
"Điều quan trọng nhất là," Lưu Kim Bằng nói, "Tao chọn ra nước ngoài từ đó là vì muốn thăm hai đứa mày!"
"Được," Đinh Tễ nói, "Tao sẽ dẫn vợ chồng mày đi chơi."
"Khi về cũng về bên ấy, mang quà về cho bọn mày." Lưu Kim Bằng nói.
"Không tiện thì không phải cầm về đâu, có lòng là được." Đinh Tễ nói.
Lưu Kim Bằng xua tay: "Vẫn phải mang chứ, tao không phải là cái dạng có vợ rồi quên... anh em."
"Cảm ơn nhé." Lâm Vô Ngung bật cười.
"Có đôi khi tao nhìn thấy điệu cười của mày rất là ngứa mắt." Lưu Kim Bằng trừng mắt nhìn anh.
"Cảm ơn." Lâm Vô Ngung cười ôm lấy cậu ta.
Bây giờ hai người về trường cũng không ai đi tiễn cả, đã không phải lần đầu tiên nữa, không có cảm giác không nỡ khi lần đầu xa nhà. Mỗi lần về trường Lưu Kim Bằng đều đến tiễn, nếu như Lưu Kim Bằng không có thời gian, hai người sẽ tự gọi xe.
Còn khi tới bên kia, căn bản đều là Lâm Trạm lái xe tới đón.
Mấy lần đầu là do Đinh Tễ gọi điện tới nhờ vả, sau đó không biết là anh ta sợ Đinh Tễ, hay là đã quen rồi.
Rất tốt.
Lâm Vô Ngung đi tới bãi đỗ xe, mỗi khi nhìn thấy Lâm Trạm đang ngồi trong xe đợi bọn họ, anh đều cảm thấy có cảm giác ấm áp không thể nói thành lời.
Đinh Tễ đi tới mở cốp xe ra: "Sao nhiều đồ vậy? Giờ để hành lý thế nào đây."
"Để ở ghế sau đi." Lâm Vô Ngung không quay đầu lại.
Đinh Tễ và Lâm Vô Ngung mang dụng cụ và thùng đựng mô hình đặt ở ghế sau, nhét hành lý vào cốp.
Lâm Vô Ngung ngồi vào ghế phó lái, vừa thắt dây an toàn, vừa hỏi: "Anh mời ăn cơm ạ?"
"Anh nói không mời thì có tác dụng à," Lâm Trạm đợi Đinh Tễ đóng cửa sau rồi mới khởi động xe, "Sao da mặt hai đứa dày thế nhỉ, nói cái gì cũng như được khen."
"Đó là Đinh Tễ." Lâm Vô Ngung nói.
Đinh Tễ ngồi phía sau cười hì hì.
"Em cũng có tốt được bao nhiêu đâu." Lâm Trạm mở radio.
Đinh Tễ ở phía sau cười tới sặc.
"Hai đứa thi lấy bằng đi," Lâm Trạm nói, "Ai thi được trước thì anh cho cái xe này."
"Anh định đổi xe ạ?" Đinh Tễ lập tức ngồi thẳng.
"Ừ." Lâm Trạm gật đầu.
"Em lái xe từ ký túc tới nhà ăn xong lại lái về phòng học sao?" Lâm Vô Ngung nói.
"Cho Đinh Tễ." Lâm Trạm nói.
"Cảm ơn anh Trạm." Đinh Tễ nhận luôn.
Phiên ngoại 3
Buổi sáng Đinh Tễ rất khó thức giấc, tuy rằng mỗi khi cần dậy sớm tới cuối cùng cậu cũng có thể dậy, nhưng mỗi lần đều giống như bị kéo đi pháp trường.
Từ khi cậu bắt đầu làm việc cùng với Lâm Trạm, Lâm Vô Ngung cảm thấy cậu thức dậy không khó khăn nữa.
Sáng sớm hôm nay Đinh Tễ có việc bận, Lâm Vô Ngung dự định đi về trường.
Anh thức dậy rất sớm đã thấy Đinh Tễ dậy rồi, cậu đang gọi điện thoại ở trong phòng khách: "Tám giờ phải xếp máy xong, xe Van cũng được, gọi Tiểu Lý với ai đó qua giúp...chín rưỡi á? Không được, tám rưỡi sáng ánh sáng đã thay đổi rồi...không được, anh à, nghe giọng của tôi có thấy kiên định không? Nghe đây. Không! Được!"
Lâm Vô Ngung gối đầu lên cánh tay bật cười.
Vừa mới cười mấy tiếng, một bóng đen đã nhào tới, anh chưa kịp nghiêng đầu đi, cái bóng đó đã rơi lên mặt anh.
"A!" Anh hét lên.
Đây là mèo của Đinh...không, đây là mèo của hai người.
Khi mới mang về nuôi, nó là một nhóc đáng yêu mặt tròn tai to. Đinh Tễ đặt cho nó cái tên Đinh Đại Viên. Kết quả chỉ chưa đầy một tháng, mặt của Đinh Đại Viên càng ngày càng nhọn biến thành mặt dưa.
Đinh Tễ lập tức đổi tên cho nó, tên là Ghế Xe.
Lâm Vô Ngung phản đối kịch liệt, nhưng phản đối vô hiệu, bởi vì con mèo này do Đinh Tễ hầu hạ, Đinh Tễ nhắc nhở anh, anh không có quyền lên tiếng.
Ghế Xe đạp lên mặt Lâm Vô Ngung, nhảy tới cái bàn bên cạnh, vô cùng nhẹ nhàng thông thạo.
Giường trên đã bị nó chiếm lĩnh. Chỉ cần có mặt Lâm Vô Ngung, cái động tác xuống giường, giẫm mặt, nhảy lên bàn sẽ không lệch đi đâu được.
"Haiz...." Lâm Vô Ngung ôm mặt thở dài.
"Dậy chưa?" Đinh Tễ gọi điện thoại xong đi vào trong phòng.
"Thức rồi," Lâm Vô Ngung duỗi người, "Định dậy rồi, nhưng mà bị Ghế Xe đạp về, bây giờ không dậy nổi."
Đinh Tễ cũng duỗi hông, nhào lên người anh, nhắm mắt lại: "Haiz...tôi buồn ngủ quá, tôi không muốn dậy."
"Cậu đã dậy được nửa tiếng rồi mà?" Lâm Vô Ngung ôm cậu, xoa nắn tai cậu.
"Ừ." Đinh Tễ nhắm mắt đáp một tiếng.
"Có phải hôm nay quay cảnh biến đổi ánh sáng ngầu nhất không?" Lâm Vô Ngung hỏi.
"Đúng." Đinh Tễ vẫn nhắm mắt.
"Cậu đi với Lâm Trạm à?" Lâm Vô Ngung lại hỏi.
"Không phải," Đinh Tễ nói, "Chỉ có tôi với anh Miêu thôi, tôi đã kéo mô hình và một số nhân viên tới đó rồi."
Lâm Vô Ngung hơi khựng lại, do dự một lát nhưng không nói gì, chỉ xoa lưng Đinh Tễ.
"Lát nữa người ta đưa cơm tới đây, tôi đã để lại số điện thoại của cậu rồi." Đinh Tễ nói, "Cậu ăn xong hẵng về trường, dù sao hôm nay bên chỗ chú Dương cũng không cần cậu giúp gì cả."
"Cậu ăn gì?" Lâm Vô Ngung hỏi.
"Bánh bao nhỏ mua ngày hôm qua." Đinh Tễ thở dài, "Cả sữa bò nữa."
"Hay là muộn một tí cậu hãy đi," Lâm Vô Ngung nói, "Đợi người ta ship đồ ăn sáng tới cậu ăn thêm một chút?"
"Dạ dày của tôi không họ Lâm," Đinh Tễ chống giường chậm rãi ngồi dậy, dụi mắt nói, "Dạ dày họ Đinh thực sự không nuốt thêm được đồ ăn nữa."
Lâm Vô Ngung bật cười, gối đầu lên cánh tay: "Vậy cậu làm xong việc bên ấy thì gọi cho tôi nhé, tối nay tôi mời cậu ăn ngon."
"Ok." Đinh Tễ gật đầu.
Đinh Tễ vẫn chưa tốt nghiệp, nhưng bây giờ cũng có thể coi như là nhân viên chỗ Lâm Trạm, khi nào rảnh cậu sẽ tới phòng làm việc của Lâm Trạm làm thêm.
Mỗi lần làm đều kêu mệt, nhưng lần nào cũng làm vô cùng khí thế.
Tuy rằng hoàn toàn không phù hợp với chuyên ngành của cậu, nhưng Lâm Vô Ngung cảm thấy không có vấn đề gì. Thi đại học H hay điền chuyên ngành đều là do Đinh Tễ tự mình quyết định, cho dù xuất phát điểm ban đầu là gì, đều là chuyện tự cậu quyết định.
Bây giờ cậu lựa chọn tới chỗ Lâm Trạm làm việc cũng là quyết định của cậu, cậu cảm thấy thú vị, cậu có thể tiếp tục làm.
Có điều...
Lâm Vô Ngung ăn xong bữa sáng mà Đinh Tễ đặt cho anh, trước khi về trường, anh tới nhà Lâm Trạm một chuyến.
Lâm Trạm mặc áo ngủ đi ra mở cửa cho anh.
"Anh còn chưa dậy à?" Lâm Vô Ngung đứng bên ngoài cửa, khi Lâm Trạm thức giấc luôn có cáu kỉnh, anh phải chuẩn bị trước.
Lâm Trạm vẫy tay với anh: "Dậy rồi, còn chưa rời giường thôi, vào đây đi."
Lâm Vô Ngung vào trong phòng, Làm Thế Nào đang mặc cái váy thêu hoa màu xanh lam, lắc mông phe phẩy đuôi chạy tới chỗ anh.
"...Nó là chó đực mà?" Lâm Vô Ngung ngồi xuống xoa đầu Làm Thế Nào.
"Không nhìn ra đấy," Lâm Trạm nói, "Hơn nữa cái váy này rất đẹp mà."
"Được rồi," Lâm Vô Ngung cầm chân trước của Làm Thế Nào để nó đứng dậy, xem xét cẩn thận, "Đúng là đẹp."
"Có chuyện gì à?" Lâm Trạm rót trà hoa quả cho anh.
"Hôm nay anh không tới hiện trường ạ?" Lâm Vô Ngung đứng dậy, "Đinh Tễ nói chỉ có cậu ấy với anh Miêu thôi, còn lại là những nhân viên khác.
"Ừ." Lâm Trạm gật đầu, "Có chuyện gì à?"
"Không phải," Lâm Vô Ngung uống một ngụm trà. "Khách hàng này quan trọng lắm phải không? Trước đây bọn anh chưa từng làm video kiểu vậy mà anh lại để anh Miêu dẫn theo người mới như Đinh Tễ...."
"Là Đinh Tễ dẫn theo anh Miêu, anh Miêu làm trợ thủ cho em ấy," Lâm Trạm sửa lại, "Đinh Tễ quyết định tất cả cảnh quay lần này."
"...Cậu ấy là người mới mà," Lâm Vô Ngung nói, "Anh có thể yên tâm đến vậy sao?"
"Chuyện mà Đinh Tễ có hứng thú nhất định em ấy sẽ làm tốt, nhìn bên ngoài không thấy em ấy có thể làm được như vậy," Lâm Trạm nhìn anh, "Nhưng một khi em ấy bắt đầu ganh đua, có thể làm được chuyện mà một người "thông minh" không thể làm được."
Lâm Vô Ngung không nói gì.
"Máy nhắc lại," Lâm Trạm nói, "Lời này là em nói đấy? Không sai một chữ."
"Trước đây em không phát hiện ra trí nhớ anh lại tốt thế này đâu." Lâm Vô Ngung nói.
Anh từng nói lời này vào thời điểm nửa năm trước, khi Đinh Tễ muốn tới làm việc ở chỗ của Lâm Trạm, Lâm Trạm không cho đi, Lâm Vô Ngung đã lén đi gặp Lâm Trạm nói những lời này, tính ra cũng đã sắp được nửa năm rồi.
"Lúc trước còn khẳng định với anh như vậy, bây giờ muốn tự vả à?" Lâm Trạm nói.
"Em chỉ lo lắng chút thôi." Lâm Vô Ngung lắc lư cốc trà hoa quả lên, "Lỡ như làm hỏng, chắc chắn anh sẽ nói cậu ấy, cậu ấy sẽ áy náy."
"Vậy nên em ấy sẽ không làm hỏng đâu," Lâm Trạm nói, "Khách hàng này vốn là của em ấy bàn chuyện, trước đây Đại Tráng đã nói chuyện mấy lần mà không được, Đinh Tễ đi hai lần đã ký được hợp đồng, anh không để em ấy làm chủ không được."
Lâm Vô Ngung định thần lại: "Cậu ấy không nói gì với em cả."
"Em là một học thần chướng mắt cả học vị thạc sĩ," Lâm Trạm nói, "Có lẽ em ấy cảm thấy chuyện này trong mắt em chẳng đáng gì, hoặc là muốn cho em một bất ngờ, cũng bình thường mà nhỉ."
"Em học lên mà, em chưa từng nói chướng mắt." Lâm Vô Ngung chậc một tiếng.
"Có phải em đã nói, thôi bỏ đi học lên thì học lên, không cần phải tốn thời gian chứng minh chuyện chắc chắn mình sẽ làm được." Lâm Trạm nói.
"Trên người anh có bút ghi âm à?" Lâm Vô Ngung nhoài người tới móc túi anh ta.
"Anh vẫn luôn quan tâm tới chuyện của em mà," Lâm Trạm cười nói, "Nếu như đổi thành người khác anh sẽ không nhớ nhiều lời nhảm nhí vậy."
"Được rồi." Lâm Vô Ngung ngồi lại vào ghế, ôm lấy Làm Thế Nào vừa mới nhảy lên, vén váy nhỏ lên xoa bụng nó, "Em vẫn có lòng tin vào cậu ấy."
"Có mà em bao bọc em ấy sợ em ấy chịu uất ức thì đúng hơn." Lâm Trạm nói.
Lâm Vô Ngung bật cười.
Cười xong anh không nói gì, Lâm Trạm cũng không để ý tới anh nữa, qua một lát mới đi tới trước mặt anh: "Em không đi à?"
"Đừng lúc nào cũng đuổi em thế chứ!" Lâm Vô Ngung ôm lấy Làm Thế Nào nằm ra sô pha, "Anh nhìn giờ được không? Em mới tới đây chưa được mười phút, nói chuyện thêm một chút không được sao?"
"Nói gì?" Lâm Trạm ngồi xuống.
Lâm Vô Ngung không chuẩn bị nói gì cả, nội dung cần nói đã nói xong rồi, anh quay qua nhìn Lâm Trạm, hồi lâu mới nói: "Lần trước anh đã đi gặp cô gái mà giám đốc Hà giới thiệu chưa?"
"Em hết lời để nói rồi à..." Lâm Trạm nhìn anh, "Cô nào?"
"Cô thứ tư ấy," Lâm Vô Ngung nói, "Không phải giám đốc Hà đã nói cô gái này vô cùng ưu tú, vô số người tài năng phải nằm gục sau lưng cô ấy khóc lóc cầu xin nữ thần quay đầu nhìn bọn họ..."
Lâm Trạm dựa vào sô pha cười ngặt nghẽo: "Không đi."
"Hay là anh tùy tiện gặp một người rồi nói không hợp đi." Lâm Vô Ngung nói, "Chị ấy nhiệt tình quá mức, lại là đối tác của anh, chắc chắn sẽ tiếp tục giới thiệu cho anh."
"Không đâu." Lâm Trạm trả lời.
"Hả?" Lâm Vô Ngung nhìn anh ta.
"Anh đã nói với cô ấy rồi," Lâm Trạm nói, "Anh bất lực, không thể hãm hại người khác."
Lâm Vô Ngung sửng sốt, qua một lút sau mới cẩn thận hỏi một câu: "Thật hả?"
"Não em chạy đâu rồi?" Lâm Trạm nói.
"Đầu óc anh thì sao, sao lại tìm được lý do như vậy hả?" Lâm Vô Ngung nói.
"Không sao." Lâm Trạm nói, "Anh có bất lực hay không cũng không ảnh hưởng gì tới công việc cả."
"Vậy không bằng anh nói anh thích con trai ấy," Lâm Vô Ngung nói, "Ít nhất vẫn còn có công năng."
"Nếu như cô ấy bắt đầu giới thiệu bạn trai cho anh thì phải làm thế nào?" Lâm Trạm nói, Làm Thế Nào kêu mấy tiếng với anh ta, anh ta vươn tay vuốt ve đầu nó, "Không gọi mày, ngoan."
Lâm Vô Ngung sửng sốt mất mấy giây, ôm Làm Thế Nào cười hì hì: "Anh được lắm."
Khi điện thoại Đinh Tễ ở trong túi kêu lên lần thứ ba, cậu mới rảnh tay lấy ra nhìn. Cậu còn tưởng rằng Lâm Vô Ngung gọi điện tới, khi nhìn thấy hai chữ Hùng Đại, cậu cảm thấy vô cùng thất vọng.
"Có gì không?" Cậu nghe điện.
"Hôm nay có về trường không?" Hùng Đại nói, "Cả tuần nay mày không về rồi? Không viết đồ án nữa à? Hay là định bỏ học luôn?"
"Ai bảo là tao không viết," Đinh Tễ nói, "Sao thế?"
"Buổi tối tụ tập ăn uống." Hùng Đại cao giọng, "Cơm chia tay!"
"Cái gì," Đinh Tễ buồn cười, "Bây giờ đã ăn cơm chia tay rồi à? Chia xong rồi ngày ngày ngồi ngốc ở ký túc chắc?"
"Tiểu Bảo nói đấy, phải ăn mấy bữa cơm chia tay cho tới tận khi tốt nghiệp." Hùng Đại nói, "Hôm nay là bữa no.1, bữa sau phải xem thời gian của mọi người thế nào."
"Ok." Đinh Tễ cười nói, "Chiều tao về trường."
"Đợi mày đấy," Hùng Đại nói, "Bọn tao đặt bàn trước."
"Được." Đinh Tễ trả lời.
Công việc hôm nay thuận lợi vượt quá tưởng tượng của Đinh Tễ. Cậu đã chuẩn bị sẵn thất bại rồi, hôm nay không kịp thời gian để quay ánh sáng cần thiết, ngày mai lại quay lại.
Nhưng cảnh một của phần quan trọng nhất đã thành công rồi, không xảy ra vấn đề gì cả, cậu xem lại video cảm thấy thực sự rất hoàn hảo.
Lần này chỉ dùng mô hình thu nhỏ quay một câu chuyện, hình thức cũng không có gì đặc biệt, nhưng đối tượng hợp tác lại là một công ty nổi tiếng. Cậu khó khăn lắm...à hình như cũng không phải là khó khăn lắm, nói tóm lại là vẫn lấy được hợp đồng này. Đối phương cũng thích câu chuyện, có thể làm tăng thêm một dự án thành công cho phòng làm việc của Lâm Trạm.
Cậu rất cố gắng, thái độ hoàn toàn không muốn nhúng tay để cậu tự làm của Lâm Trạm đã cho cậu sự cổ vũ rất lớn. Tuy rằng anh Miêu cảm thấy cậu học bốn năm đại học rất uổng phí, nhưng cậu không hề cảm thấy tiếc nuối.
Bốn năm đại học không hề uổng phí, học tập chính là tích lũy những chi tiết nhỏ bé mà chính bạn cũng không cảm giác được.
"Dọn đồ chứ?" Anh Miêu đi tới hỏi.
"Vâng." Đinh Tễ gật đầu, "Lát nữa anh sắp xếp cho mọi người ăn cơm, hôm nay em phải về trường, buổi tối không ăn chung với bọn anh được."
"Vậy em mang đồ đạc về luôn đi," Anh Miêu nói, "Hôm nay toàn dùng bảo bối của Lâm Trạm cả, ngày mai đưa cho cậu ấy cũng được, lát nữa xe đông người, anh sợ làm hỏng mất."
"Vâng ạ." Đinh Tễ cười cười.
Sau khi sắp xếp đồ đạc vào trong xe cẩn thận, cậu gọi điện thoại cho Lâm Vô Ngung: "Tôi xong việc rồi, lát nữa tôi mang đồ đạc về phòng làm việc của Lâm Trạm trước sau đó mới về trường."
"Tới đây," Lâm Vô Ngung nói, "Tôi đang ở trong văn phòng, cậu đến đón tôi luôn."
"Sao cậu lại chạy tới phòng làm việc làm gì?" Đinh Tễ sửng sốt, "Cậu không về trường à?"
"Không." Lâm Vô Ngung cười cười, "Hôm nay cũng không có việc gì, tôi ngồi nói chuyện với Lâm Trạm một lát, sau đó ăn cơm ở cửa hàng phía sau phòng làm việc nên cũng lười quay lại trường."
"Được rồi, tôi qua đó ngay." Tâm tình Đinh Tễ trở nên rất vui vẻ vì có thể gặp Lâm Vô Ngung sau một tiếng nữa.
Hôm nay Lâm Trạm ở cùng Lâm Vô Ngung cả ngày, không biết tâm tình sẽ thế nào. Khi Đinh Tễ tới phòng làm việc, Lâm Trạm đang đóng cửa ngủ trong phòng.
"Tôi gọi anh ấy dậy nhé." Lâm Vô Ngung nói.
"Đừng gọi." Đinh Tễ nói, "Chỉ cần anh ấy ngủ quá năm phút khi bị đánh thức sẽ cáu kỉnh, cậu đừng chọc anh ấy thì hơn."
"Đi thôi." Lâm Vô Ngung nói, "Cậu đỗ xe trong bãi à."
"Ừ." Đinh Tễ gật đầu.
Lúc trước hai người đều thi được bằng lái cả, nhưng vì khi đi lấy bằng Đinh Tễ xếp hàng phía trước Lâm Vô Ngung, cho nên Lâm Trạm đưa xe cho Đinh Tễ.
Có điều bình thường hai người đều để ở bãi đỗ mà không dùng tới, chỉ khi nào cần dùng mới tới đây lái đi. Phải tới khi nào hai người tốt nghiệp ra ngoài chơi mới có thể lái thỏa thích.
"Người kia có phải là Lý Hương Hương không?" Khi xe taxi sắp đi tới trường, Lâm Vô Ngung híp mắt nhìn, chỉ vào con đường phía trước.
"Đúng rồi," Đinh Tễ dựa vào người anh nhìn ra bên ngoài, "Bên cạnh có phải Dư Hạo Đông không?"
"Tôi nhìn không rõ lắm," Lâm Vô Ngung vừa lấy kính ra đeo vừa nói nhỏ, "Dư Hạo Đông vừa tốt nghiệp xong là ra nước ngoài luôn rồi mà?"
"Chính là Dư Hạo Đông." Đinh Tễ nheo mắt nhìn qua đó.
Lâm Vô Ngung không mấy quan tâm chuyện tại sao Dư Hạo Đông lại đột ngột về nước rồi còn đi cùng với Lý Thụy Thần, động tác nheo mắt của Đinh Tễ lúc này khiến anh càng chú ý hơn.
"Cậu cận thị hả?" Lâm Vô Ngung hỏi.
"Đâu có?" Đinh Tễ hỏi, "Sao cậu hỏi thế?"
"Cận thị đều nheo mắt như vậy." Lâm Vô Ngung nói.
"Ồ?" Đinh Tễ suy nghĩ, nheo mắt lại. "Tôi không chú ý lắm, nhìn như thế này rõ hơn."
"Lát nữa đi kiểm tra thị lực xem," Lâm Vô Ngung nói, "Đợt này cậu hay thức đêm lắm."
"Làm đồ án tốt nghiệp." Đinh Tễ nhỏ giọng nói.
"Tôi đã nói là giúp cậu mà." Lâm Vô Ngung nói, "Cậu chỉ cần bảo vệ thôi là được."
"Cảm ơn cậu nhé thần tiên." Đinh Tễ cười, "Không có cậu là tôi không tốt nghiệp được ấy nhỉ."
Lâm Vô Ngung nghĩ ngợi, ghé lại gần nói nhỏ: "Có phải là tôi đã quá lo lắng không?"
"Đúng vậy." Đinh Tễ gật đầu.
"Về sau tôi sẽ chú ý." Lâm Vô Ngung nói, "Tôi thay đổi."
"Đừng," Đinh Tễ lập tức quay đầu qua nhìn anh, "Cậu không lo lắng cho tôi cậu định lo lắng cho ai?"
Lâm Vô Ngung cũng nhìn cậu: "Không phải, tôi chỉ sợ cậu cảm thấy..."
"Tôi không cảm thấy sao hết," Đinh Tễ nói, "Tôi không cảm thấy gì cả, cậu đừng thêm vai diễn cho tôi, tôi muốn cậu lo lắng cho tôi thì cậu phải lo, phải vô cùng lo lắng."
Lâm Vô Ngung dùng sức nhăn mày.
"Làm gì đấy?" Đinh Tễ trừng mắt nhìn anh.
"Như thế này sao?" Lâm Vô Ngung nhăn mày, "Vô cùng lo lắng thế này sao?"
Đinh Tễ dựa vào ghế, cười ha ha: "Đúng, là như vậy đấy."
"Được." Lâm Vô Ngung gật đầu.
"Đừng cười nữa." Lái xe quay đầu lại, "Đưa tiền, xuống xe."
Lâm Vô Ngung quét mã, sau khi xuống xe anh nhìn về hướng xe đi: "Hùng Đại nói tối nay ăn bữa cơm tạm biệt đầu tiên, không biết Lý Thụy Thần có tới hay không?"
"Với tính cách của cậu ta, tôi nghĩ cậu ta sẽ tới." Đinh Tễ nói, "Chắc chắn sẽ không vì Dư Hạo Đông mà không tới ăn."
Điện thoại của Lâm Vô Ngung vang lên, anh lấy ra nhìn thử, là Hứa Thiên Bác gọi tới, vừa mới ấn nghe còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy giọng nói vội vã của Hứa Thiên Bác: "Hôm nay phòng ký túc bọn mày tụ tập ăn uống à?"
"Tụ tập ăn uống gì, không phải tụ tập ăn uống, chẳng nghệ thuật gì cả," Lâm Vô Ngung nói, "Đây là bữa cơm tạm biệt đầu tiên."
"Cho tao theo với." Hứa Thiên Bác nói.
"Hả?" Lâm Vô Ngung sửng sốt.
"Dù sao tao cũng sẽ ăn cơm tạm biệt với một số người trong phòng mày mà." Hứa Thiên Bác nói, "Cho tao theo cùng nhé."
Đinh Tễ nghe ké ở bên cạnh nghe vậy rất vui vẻ: "Có phải cậu ấy gặp phải chuyện gì không?"
"Mày gặp chuyện gì hả?" Lâm Vô Ngung hỏi.
"Tao có một bữa cơm mà từ chối không được." Hứa Thiên Bác nói, "Lát nữa bọn mày đi ăn qua nhà ăn thứ ba gọi tao với, phải lôi kéo tao đi nhất định không cho vắng mặt, được không?"
"Biết rồi." Lâm Vô Ngung nói, "Được, tầm nửa tiếng nữa."
"Nhanh lên." Hứa Thiên Bác kết thúc cuộc gọi.
"Có lẽ là lại bị con gái quấn lấy rồi." Lâm Vô Ngung nói.
"Nhất định hôm nay phải bói cho cậu ấy xem." Đinh Tễ nói, "Sao số đào hoa của thằng nhóc này lại vượng đến vậy nhỉ? Tránh được một người lại thêm một người."
"Hâm mộ à?" Lâm Vô Ngung lập tức hỏi.
"Không hâm mộ." Đinh Tễ nói, "Ai cũng có chuyện của riêng mình, chuyện này có thể hâm mộ sao."
"Cậu cảm thấy chuyện của chúng ta thế nào?" Lâm Vô Ngung hỏi.
"Rất thú vị." Đinh Tễ giơ tay mình tới trước mặt, vừa bấm vừa cười, "Ban đầu tôi bói hoa đào của mình thực sự rất chuẩn."
"Hả?" Lâm Vô Ngung cũng vươn tay ra, học theo điệu bộ bấm ngón tay của cậu, "Có điều có phải cậu chưa từng nghĩ mình sẽ bói chuẩn không?"
"Thực sự chưa từng nghĩ," Đinh Tễ nói, "Đâu ai ngờ được..."
"Cũng may là cậu đã bói một quẻ." Lâm Vô Ngung nói, "Lỡ như không bói, có lẽ ông trời sẽ không sắp xếp cho tôi lên sân khấu rồi."
"Nguy hiểm thật." Đinh Tễ nhìn anh.
"Nguy hiểm thật." Lâm Vô Ngung nói.
~~~ Hoàn ~~~
(Mn cho mình hỏi để hoàn truyện bấm vào đâu vậy mình lỡ bấm vào dừng đăng tải làm nó bị mất mất tiêu luôn😢)

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu