Tin nhắn này của Lâm Vô Ngung tới đúng lúc Đinh Tễ dùng tay đâm Lão Lục, thực sự làm cho cậu vô cùng mất mặt.
Không ngờ rằng bản thân lại có thể lún sâu vào món nợ liên hoàn.
"Mày đã nghe rõ lời anh Bằng của mày nói chưa?" Đinh Tễ trừng Lão Lục.
Lão Lục nhìn Lưu Kim Bằng: "Cậu ta nhỏ hơn tôi mấy tuổi liền."
"Bây giờ tao có đang ở trong bụng mẹ thì vẫn là anh Bằng của mày!" Lưu Kim Bằng trừng mắt.
"Đã nghe rõ chưa?" Đinh Tễ hỏi Lão Lục, "Kiếm tiền, cùng với việc nó là anh Bằng của mày."
Lão Lục chết lặng gật đầu.
"Cút đi." Đinh Tễ đẩy hắn.
Lão Lục như cái xác không hồn chậm rì đi khỏi rồi, Lưu Kim Bằng có chút ghét bỏ chậc hai tiếng: "Nó yêu thật rồi hả?"
"Không phải là giả vờ sao?" Đinh Tễ nói.
"Cái đó có thể giả vờ được sao, nó làm gì có kỹ năng diễn xuất ấy?" Lưu Kim Bằng nói, "Phản ứng này giống như cứ ngỡ rằng gặp được tình yêu thực sự, dự định sống chết cùng nhau, đột nhiên sấm sét giữa trời quang khiến cho Vương Mẫu nương nương vung roi rạch ra một dải ngân hà."
Đinh Tễ nhìn cậu một cái: "Vương Mẫu nương nương dùng trâm vàng."
"Trâm vàng?" Lưu Kim bằng nói, "Ngân hà không phải màu bạc sao? Tại sao lại là trâm vàng?"
"Vậy là trâm bạc." Đinh Tễ nói.
"Mặc kệ là trâm gì!" Lưu Kim Bằng chỉ về hướng Lão Lục, "Loại người như Lão Lục cũng xứng sao? Nó chính là thiếu đánh, cho nên mới bị một roi quất tới!"
"Tao cũng rất phục nó," Đinh Tễ nói, "Sa vào bể tình, con mẹ nó vừa sa vào đã bị nước làm não ngủm tỏi, chẳng còn chút IQ nào?" TruyenLau
"Chuyện này mày không hiểu rồi," Lưu Kim Bằng xua tay, "Trong bể tình không phải là nước, trong bể tình đều là rượu, bước xuống là say."
"Tao uống say cũng không ngu vậy." Đinh Tễ nói.
"Chỉ là ví dụ!" Lưu Kim Bằng gào lên, có lẽ phẫn nộ vì bản thân nói ra một câu triết học như vậy mà lại không nhận được sự khen ngợi, "Với IQ của mày, không rơi vào trong bể tình thì không biết trôi tới nơi nào!"
Đinh Tễ cười không ngừng: "Hôm nay sao mày lại xuất thần như vậy."
"Yêu một người là như vậy," Lưu Kim Bằng thở dài, "Tao cũng đã từng yêu một người... Đương nhiên! Tao không giống với Lão Lục! Nó là kẻ rơi vào bể tình bị hỏng mất não." Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Tao biết, tao biết." Đinh Tễ khoác tay lên vai Lưu Kim Bằng, "Nhưng mà mày yêu có hơi nhanh, ngày hôm trước tao biết mày yêu, ngày hôm sau mày đã thành từng yêu rồi..."
"Trải nghiệm qua là được," Lưu Kim Bằng nói, "Nhóc con như mày không thể hiểu được, cảm giác ấy rất đẹp."
"Nói đi." Đin Tễ lắc lắc vai cậu ta. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Nói cái gì," Lưu Kim Bằng cau mày, dáng vẻ vừa không bằng lòng nhưng miệng nói liên miên không dứt, "Chính là luôn nghĩ tới cô ấy, nhìn thấy gì đều nghĩ tới cô ấy, người khác nói một câu ăn cơm mày cũng có thể nhớ lại chuyện uống trà sữa với cô ấy, khi cô ấy liên lạc với mày mày sẽ cảm thấy không chân thực, lúc nào cũng nhìn điện thoại, chuông điện thoại mà reo, nếu là cô ấy mày sẽ kích động, nếu như không phải cô ấy mày sẽ mắng con mẹ nó, không cần biết hôm nay mày đã dự định gì, cô ấy nói một câu chúng ta ra ngoài chơi đi, hôm nay mày sẽ lập tức chẳng có chuyện gì...."
Đinh Tễ nghe cả đoạn đường đều muốn cười, nhưng mà phải cắn răng nhịn.
Tình yêu của Lưu Kim Bằng, cậu thực sự chưa chú ý mấy đã cứ thế qua đi, cậu cũng chỉ nhìn qua ảnh cô gái kia một lần, lại còn là khi Lưu Kim Bằng nhớ lại chuyện xưa, thần trí không rõ ràng cho cậu xem.
Cậu chưa từng trải qua loại cảm giác ấy, ngược lại cũng không phải không cảm thấy cô gái nào xinh đẹp, cô gái nào tốt, lớp trưởng lớp cậu vừa xinh lại được mọi người yêu quý, cậu cũng rất thích ngắm cô, nhưng cũng không có nhiều cảm giác.
Nhưng cậu không hoàn toàn tin tưởng lời của Lưu Kim Bằng, cậu ta gặp một người thích một người, cách mấy ngày lại có thể nghe thấy cậu ta khen một cô gái nào đó vừa lương thiện lại vừa xinh đẹp, mỗi lần đều nói vô cùng chân thành giống như giây tiếp theo cậu ta sẽ nhảy xuống bể tình, nhiều năm như vậy cũng chỉ nhảy xuống một lần, vừa mới dính nước đã để sóng vỗ quay lại bờ.
Có lẽ cũng không trải nghiệm rõ ràng như kiểu yêu thầm của Lâm Vô Ngung.
Tuy rằng người mà cậu ấy yêu thầm lại là đàn ông.
Lưu Kim Bằng biểu đạt xong tình cảm, mời cậu đi ăn cơm.
Coi như là chúc mừng Lưu Kim Bằng có công ăn việc làm cùng với cậu thi đại học thuận lợi.
Đinh Tễ nhớ ra lần trước lấy cớ chúc mừng để ăn cơm, còn là khi vừa mới kết thúc thi thử lần ba.
Người khác nói một câu ăn cơm mày có thể nhớ lại lúc uống trà sữa với cô ấy....
Chậc.
Vào quán ăn ngồi xuống, khi Lưu Kim Bằng chọn cá, cậu gọi điện cho Lâm Vô Ngung.
"Không trả lời tin nhắn của tôi à," Lâm Vô Ngung nhận điện, tôi còn tưởng rằng cậu định quỵt nợ đấy."
"Vừa có việc, bây giờ vào quán ăn rồi," Đinh Tễ nghe bên Lâm Vô Ngung rất ồn, có lẽ là đang ở chung với bạn học, "Bọn cậu cũng ăn cơm à?"
"Ừ," Lâm Vô Ngung nói, "Ăn cơm xong còn đi Karaoke, mệt tâm."
"Người trẻ tuổi đi hát Karaoke cũng rất bình thường mà," Đinh Tễ nói, "Cậu là ông già từ đâu tới thế."
"Một người dùng bình Coffee Mate uống trà kim ngân hoa như cậu...." Lâm Vô Ngung bật cười.
"Mấy ngày nay không uống nữa rồi, bà nội tôi không pha trà cho tôi." Đinh Tễ nói.
"Ngày mai có thời gian không?" Lâm Vô Ngung nói.
"Cậu tìm công việc gì cho tôi vậy?" Đinh Tễ hỏi, "Sao tôi nghe có vẻ như là việc làm không sạch sẽ?"
Lâm Vô Ngung cười ra tiếng.
Đinh Tễ vẫn còn nhớ câu trai bao kia của Lâm Vô Ngung, nghe thấy anh cười như vậy quả thực có một loại lỗi giác như bị kéo vào trong hang quỷ: "Rốt cuộc là làm gì?"
"Sáng ngày mai tôi đi quay flycam." Lâm Vô Ngung nói, "Một đoạn phim..."
"Máy bay không người lái hả? Dẫn tôi đi chơi sao?" Đinh Tễ vội vàng hỏi.
"Cậu nghĩ hay lắm." Lâm Vô Ngung nói, "Tôi đi kiếm tiền, cậu đi làm thêm trả tiền cho tôi, nhưng mà nếu như ngày mai cậu có việc, thì để lần sau..."
"Tôi rảnh." Đinh Tễ nói.
Cô ấy vừa nói chúng ta ra ngoài chơi nhé, hôm nay cậu sẽ lập tức chẳng còn việc gì...
Đinh Tễ đột nhiên cảm thấy có chút bó tay, bản thân mình lại có thể bị mấy câu nói của Lưu Kim Bằng tẩy não, khi Lưu Kim Bằng đi vào cậu đạp một cái vào mông cậu ta.
"Mày điên à!" Lưu Kim Bằng ôm lấy mông trừng cậu.
"Vậy được," Lâm Vô Ngung ở đầu bên kia nói, "Ngày mai đợi tôi ở cửa siêu thị gần nhà bà nội cậu nhé, xe vòng qua đó đón cậu...."
"Nhưng mà tôi không biết." Đinh Tễ có chút lo lắng, "Tôi đi có thể làm gì?"
Buổi sáng bốn giờ, Đinh Tễ cô đơn đứng dưới đèn đường, bên chân đặt túi lớn đựng máy bay không người lái của Lâm Vô Ngung, đôi mắt ứa nước mắt vì ngáp bảy cái liên tiếp, nhìn theo chiếc xe việt dã đang chạy từ đầu đường tới, xe dừng lại, Lâm Vô Ngung nhảy từ trên xe xuống.
"Những thứ này là công việc mà cậu phải làm hôm nay." Lâm Vô Ngung nói, "Cầm túi lên đi."
Đinh Tễ xách túi đi lên, đầu óc thiếu ngủ làm cho cậu cảm thấy giờ phút này nếu như có một chiếc xe cảnh sát chạy qua, cậu sẽ lập tức giơ hai tay lên đỉnh đầu.
Bên trong cốp xe có không ít đồ đạc, có một cái túi màu bạc, giống như cái túi màu đen này của Lâm Vô Ngung, đều là loại túi đựng lớn, có lẽ cũng là máy bay không người lái, cậu xách túi đen lên.
Cậu nhìn lướt qua đồ đạc bên cạnh, đại khái có thể nhìn được ra, dây cáp, notebook, đồ sạc...
"Đi, lên xe." Lâm Vô Ngung đóng cốp sau lại, vỗ vỗ lưng cậu. "Công việc của cậu ngày hôm nay chính là làm sai vặt của tôi, đi theo tôi, cầm đồ cho tôi."
"...Ờ." Đinh Tễ đáp một tiếng, lên ghế sau xe.
Bốn giờ sáng chỉnh năm lần báo thức.
Dậy sớm làm sai vặt cho người ta?
Khoản nợ này...
"Anh Bôn, đây là trợ lý của em, Tiểu Đinh." Lâm Vô Ngung lên xe giới thiệu Đinh Tễ, rồi lại chỉ vào lái xe, "Người anh mà tôi quen biết rất nhiều năm, anh Bôn."
"Anh Bôn." Đinh Tễ chào hỏi.
"Thằng nhóc này," Anh Bôn cười nhìn Lâm Vô Ngung, "Ban nãy còn nói với anh là bạn, sao bây giờ đã thành trợ lý rồi."
Đinh Tễ nhanh chóng trừng Lâm Vô Ngung.
"Cách nói của ban tổ chức," Lâm Vô Ngung rất bình tĩnh nói, "Việc này phải chia tiền, em dẫn bạn tới thì chia kiểu gì."
Anh Bôn cười cười lái xe đi: "Được, trợ lý Tiểu Đinh, em ngủ một lát trước đi, phải lái xe hơn một tiếng mới tới nơi, anh thấy em vẫn còn chưa tỉnh ngủ đâu.
"Vâng," Đinh Tễ dụi dụi mắt, "Em ôn thi vào đại học cũng không dậy sớm thế này."
"Ngủ đi," Lâm Vô Ngung nói, nghĩ ngợi lại thêm một câu, "Hay là ăn chút gì đó rồi ngủ?"
"Có cái gì ăn?" Đinh Tễ hỏi.
"Sủi cảo chiên," Lâm Vô Ngung nói, "Vừa mới mua, vẫn còn rất thơm."
"Tôi ngửi thấy rồi," Đinh Tễ hít hít mũi, "Tôi ăn một chút trước vậy."
Anh Bôn bật cười: "Ăn vẫn quan trọng hơn, quả nhiên là bạn của Lâm Vô Ngung."
Lâm Vô Ngung lấy từ ghế phó lái một hộp tròn lớn, mở ra, đưa tới trước mặt Đinh Tễ: "Này."
"Hai người đã ăn rồi à?" Đinh Tễ cầm một cái sủi cảo chiên lên.
"Ăn rồi," Lâm Vô Ngung nói, "Đây là đồ ăn vặt dọc đường của tôi."
Đinh Tễ nhìn anh, qua một lát mới nói: "Thật sự phải cảm ơn quốc gia phồn thịnh, với cái dạ dày này của cậu, đặt vào quá khứ thì chẳng sống được tới mười tuổi."
Lâm Vô Ngung cười tới phải dựa vào ghế.
Anh Bôn vừa lái xe vừa cười: "Từ khi anh quen thằng nhóc này đã biết rồi, hôm nào có nó bay, phải chuẩn bị suất ăn hai người cho nó."
"Ăn đi," Lâm Vô Ngung hất cằm với Đinh Tễ, "Đều của cậu cả."
Đinh Tễ vốn định khách sáo để lại cho Lâm Vô Ngung một chút, dù sao đây cũng là đồ ăn vặt của người ta, trên đường không có đồ ăn vặt đói chết thì làm sao.
Nhưng không biết sủi cảo chiên này mua ở đâu, vỏ sủi cảo chiên rất tuyệt, cắn một miếng vừa thơm vừa giòn, còn thơm ngon hơn cả nhân thịt bên trong, Đinh Tễ ăn ba cái rồi mới nhận ra nhân ở bên trong là thịt, không kết hợp với chút rau nào, không hổ là đồ ăn vặt của Lâm Vô Ngung chưa từng ăn dưa chuột đập.
Cuối cùng cả hộp sủi cảo này cậu chỉ để lại cho Lâm Vô Ngung bốn cái.
Cũng coi như là tình hữu nghị trường tồn rồi.
Ăn sủi cảo xong, trong lòng thỏa mãn.
Đinh Tễ chỉ nhìn chằm chằm gáy anh Bôn ba giây, cũng chưa nói với Lâm Vô Ngung câu nào, mắt đã nhắm lại rồi.
Khi ngả vào người Lâm Vô Ngung ở bên cạnh, chút ý thức còn sót lại của cậu nhìn thấy Lâm Vô Ngung phản ứng rất nhanh lấy một cái gối dựa nhỏ đặt lên trên vai cậu, mặt cậu đập vào gối dựa lập tức ngủ luôn.
Còn tranh thủ thời gian mơ một giấc.
Sau khi xe tới nơi, Lâm Vô Ngung biến ra một chiếc máy bay không người lái to bằng máy bay trực thăng, bảo cậu ngồi lên, nói với cậu công việc hôm nay là bay thử.
Sau đó cậu ngồi lên, bay lên trời, phép thuật biến mất, trực thăng biến thành máy bay không người lái, mông cậu to như thế, cậu vừa gào thét vừa duy trì thăng bằng trong dòng khí nghiêng ngả, bớt thời gian mắng Lâm Vô Ngung một chuỗi lời thô tục.
"Ôi." Sau khi mặt bị người ta tát một cái, Đinh Tễ tỉnh lại.
Đồng thời phát hiện xe đang xóc.
Lâm Vô Ngung một tay nâng mặt cậu, một tay túm lấy cánh tay cậu, vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Sao cậu có thể ngủ như thế được nhỉ?"
"Làm sao?" Đinh Tễ ngồi thẳng dậy, lúc này mới nhìn rõ xe đã đi ra khỏi thành phố rồi, đang chạy trên một con đường toàn là ổ gà.
"Lay mười phút cũng không tỉnh." Lâm Vô Ngung buông lỏng tay, "Nếu như tôi không túm cậu thì cậu đã quỳ xuống dập đầu mười mấy cái với tôi rồi."
"Ngại quá." Đinh Tễ quẹt quẹt miệng.
"Không tới nỗi." Lâm Vô Ngung nói.
"Cái gì?" Đinh Tễ hỏi.
"Không tới nỗi lay ra nước bọt." Lâm Vô Ngung nói.
"Cậu im miệng đi!" Đinh Tễ trừng anh.
"Chịu khó một chút," anh Bôn ở đằng trước nói, "Đoạn này đường xấu, qua đoạn này là tới đường tỉnh rồi, đi thêm nửa tiếng đồng hồ nữa là tới."
"Vẫn đang ngủ sao?" Lâm Vô ngung cầm gối dựa hỏi cậu.
"Không ngủ nữa." Đinh Tễ túm lấy gối dựa bóp bóp, chiếc gối hình ngôi sao biển nhỏ màu vàng, còn rất mềm, "Trên xe còn có thứ đồ chơi này sao?"
"Lâm Vô Ngung mang lên xe làm gối đầu." Anh Bôn nói.
"Ừ." Lâm Vô Ngung gật đầu, "Tôi phải gắp mười mấy loại thú bông mới chọn được đấy."
".... Cậu rảnh nhỉ." Đinh Tễ nói,
"Có những lúc đi quay rất mệt, thời gian trên xe còn dài hơn cả làm việc, không có gối đầu không được," Lâm Vô Ngung dán sao biển nhỏ lên cửa kính xe, dựa đầu lên, "Nhìn thấy chưa, kích thước, độ mềm mại vừa khéo, ở đâu cũng ngủ được."
Đinh Tễ bật cười.
Trẻ con.
Tính toán của anh Bôn rất chuẩn, nửa tiếng sau xe của bọn họ đã tập hợp với hai chiếc xe việt dã khác ở đường tỉnh.
Sau đó lái về trước một đoạn, rẽ vào đường núi, chỉ một lát phía trước đã không còn đường.
"Tới rồi." Anh Bôn nói.
"Đi." Lâm Vô Ngung vỗ vỗ Đinh Tễ, mở cửa xuống xe.
Đinh Tễ nhảy xuống, ngửi thấy mùi hương cỏ rất nồng.
Cũng không phải chỉ có hương cỏ, còn pha lẫn cả mùi bùn, trong không khí mang theo hơi ẩm, cảm giác đầu tiên mang tới cho người ta chính là sạch sẽ.
"Cậu đeo cái này." Sau khi Lâm Vô Ngung mở cốp xe bận rộn một lát, đưa cái túi đen đựng máy bay cho cậu.
Đinh Tễ nhận lấy túi lập tức sửng sốt: "Sao lại nặng thế này?"
"Máy quay, notebook, pin." Lâm Vô Ngung nói, "Đều ở bên trong."
Trước mặt chính là chủ nợ, Đinh Tễ thành thật mang túi trên lưng: "Vậy cậu cầm gì?"
"Tôi đeo cái khác, đồ dự phòng," Lâm Vô Ngung vừa nói vừa đeo chiếc túi màu bạc kia lên, "Cái mà cậu đang đeo là thiết bị đắt nhất của tôi, làm hỏng rồi thì tôi giết cậu."
Chủ nợ cũng phải mang đồ, công bằng rồi.
"Yên tâm đi," Đinh Tễ điều chỉnh dây đeo túi, "Tôi là ai."
Hoạt động quay chụp lần này không quay mặt trời mọc, nếu như quay mặt trời mọc, có lẽ tối ngày hôm qua bọn họ đã xuất phát rồi.
Hai mươi phút sau Đinh Tễ mới nhận ra, bọn họ ngồi xe tới, nhưng sau đó vẫn còn bốn mươi phút đường núi, tới đỉnh rồi mới quay, nghe có vẻ là muốn quay từ nơi cao nhất xuống.
"Cậu có đói không?" Đinh Tễ không nhịn được hỏi Lâm Vô Ngung bên cạnh, có chút hối hận vì đã ăn sạch đồ ăn vặt của anh, chỉ với bốn chiếc sủi cảo e rằng không thể chống đỡ được dạ dày lớn đi bốn mươi phút đường núi.
"Không đói," Lâm Vô Ngung sờ trong túi, lấy ra một thanh kẹo, "Này."
"Hả?" Đinh Tễ sửng sốt.
"Cậu đói rồi thì ăn cái này." Lâm Vô Ngung nói.
"Tôi không đói, tôi cũng không phải cậu!" Đinh Tễ thấp giọng gọi.
Lâm Vô Ngung bật cười: "Hôm nay chơi vui không?"
"Chơi cái gì vui?" Đinh Tễ hỏi.
Lâm Vô Ngung cười càng vui vẻ: "Đi bộ."
"... Cũng tạm." Đinh Tễ thở dài.
"Nhìn Đông ngó Tây," Lâm Vô Ngung nói, "Nhìn cây này, ngọn cỏ kia, đỉnh núi phía đối diện, là không cảm thấy chán nữa."
"Ừ." Đinh Tễ gật đầu.
Lâm Vô Ngung rẽ phải, chỉ vào một bụi cây ven đường: "Cỏ này gọi là 'chọc chết chim'."
"Cái gì?" Đinh Tễ vội vàng quay đầu lại, nhìn thấy gai trên bụi cây dài, "Hình tượng vậy sao?"
"Đó là cách gọi ở quê," Lâm Vô Ngung lại rẽ trái, chỉ vào khóm thực vật nở hoa nhỏ màu vàng, "Cái này, ở quê gọi nó là cỏ đỉnh."
"Cỏ đỉnh." Đin Tễ có chút tò mò, "Tại sao lại gọi là cỏ đỉnh?"
"Nghe nói," Lâm Vô Ngung ghé vào bên tai Đinh Tễ nói nhỏ, "Hoa này đập nát thành hồ, bôi lên có thể lên cả đêm."
"Cái..." Đinh Tể sửng sốt, ít nhất mười giây sau mới phản ứng lại, "Đậu má? Thật hay giả đấy?"
"Giả đấy," Lâm Vô Ngung chỉ anh Bôn, "Anh Bôn đã từng thử."
"Hả?" Đinh Tễ nhìn chằm chằm anh Bôn đang đeo túi vùi đầu đi đằng trước.
Lúc này anh Bôn cũng quay đầu lại: "Lâm Vô Ngung chú lại kéo anh xuống nước rồi?"
"Không." Lâm Vô Ngung cười với anh, lại cúi người hái một cây cỏ nhỏ có lông ở bên đường, "Có biết cái này là gì không?"
"Cái gì?" Đinh Tễ nhìn cây cỏ.
"Cỏ ngứa, hơi độc, chạm vào sẽ ngứa," Lâm Vô Ngung nói xong vươn tay cọ nhánh cỏ lên mặt Đinh Tễ, "Nhưng mà chỉ cần không rách da, sẽ nhanh khỏi thôi."
"Đậu!" Đinh Tễ gào lên một tiếng, nháy mắt cảm thấy mặt mình ngứa ngáy, "Lâm Vô Ngung, cậu bị ngứa da hả!"
"Lát nữa sẽ khỏi thôi," Lâm Vô Ngung nhìn đồng hồ, "Lần trước tôi chạm vào tầm một phút là khỏi."
Đinh Tễ gãi gãi mặt, cảm giác giống như bị muỗi cắn, cậu lại lấy điện thoại ra, mở camera soi gương xem, không có gì thay đổi, chỉ có mấy vết đỏ do cậu tự cào, cậu thở phào một hơi.
"Có phải là rất thú vị không, cứ nhìn Đông ngó Tây như vậy, sẽ không có cảm giác gì nữa," Lâm Vô Ngung nói, "Đi thêm mấy phút nữa là tới đỉnh."
"Ừ," Đinh Tễ nhìn anh, "Cậu thường tới đây hả? Cho nên biết nhiều thực vật kỳ diệu vậy."
"Tôi có biết đâu." Lâm Vô Ngung nói.
"Hả?" Đinh Tễ không nghe rõ.
Lâm Vô Ngung nói: "Tôi cũng không phải là người yêu thích thực vật, đi đâu mà biết nhiều thực vật như vậy, còn biết được biệt danh của bọn chúng."
"Đậu má," Đinh Tễ ngạc nhiên, "Lâm Vô Ngung, cậu lừa tôi đấy à?"
"Đúng vậy," Lâm Vô Ngung cười lên, "Sợ cậu buồn quá."
"Chọc chết chim, lừa tôi hả?" Đinh Tễ hỏi.
"Hả." Lâm Vô Ngung gật đầu.
"Vậy... vậy cỏ dính... đậu má?" Đinh Tễ nhìn anh, "Đáng lẽ tôi phải quay lại, để toàn bộ giáo viên học sinh Trung học phụ thuộc biết, học thần của bọn họ sau lưng họ có tính cách như thế nào!"
Lâm Vô Ngung cười uống một ngụm nước.
"Vậy cỏ ngứa thì sao?" Đinh Tễ hỏi, "Ban nãy tôi ngứa thật."
"Thủ đoạn mà lúc năm tuổi thần đồng nhỏ đã từng đùa," Lâm Vô Ngung vỗ vai cậu, "Sao nào, quên rồi?"
"Được đấy, ám thị tâm lý." Đinh Tễ nắm bàn tay, "Cậu giỏi lắm."
Lâm Vô Ngung quả thực giỏi, nếu như quét ngay cỏ ngứa qua mặt cậu một cái, cậu chắc chắn sẽ nhận ra đây là ám thị tâm lý, nhưng một chuỗi các câu làm nền phía trước, còn lấy cả anh Bôn ra trêu...
"Tới rồi!" Người đằng trước hô lên.
"Tới." Lâm Vô Ngung khẽ đụng Đinh Tễ một cái, đi về phía trước.
Đinh Tễ theo anh đi thẳng về phía trước, sau khi xuyên qua đám người khác, tới bên cạnh đỉnh núi, nơi có một chiếc đình ngắm cảnh kiến trúc chắp vá ban ban đầu bây giờ đã hoàn toàn biến thành chắp vá kiêm rách nát.
"Nhìn này." Lâm Vô Ngung vẫy cánh tay.
"Rất hùng vĩ." Đinh Tễ nhìn màu xanh biếc không đồng đều trước mắt.
Những đỉnh núi lúc trước đã ở sau lưng họ, trước mặt là khoảng không rộng rãi, con đường thủy rắc rối phức tạp, đằng xa xa là cánh đồng lúa rộng lớn, thằng hàng.
"Biết tại sao tôi lại thích máy bay không người lái không." Lâm Vô Ngung nói.
"Chỉ cần thay đổi một chút góc độ." Đinh Tễ nói, "Phong cảnh sẽ hoàn toàn khác biệt."
"Đúng vậy," Lâm Vô Ngung cười cười, "Sống cả đời như vậy, có thể ngắm nhiều bao nhiêu thì ngắm bấy nhiêu."
"Ừ." Đinh Tễ quay đầu nhìn anh.
"Ngắm tôi cũng được." Lâm Vô Ngung gật đầu.
"Cút." Đinh Tễ nói.
Chap 27
Đinh Tễ vốn cho rằng, công việc trợ lý lần này chính là đi theo Lâm Vô Ngung chơi máy bay không người lái, dù sao lúc trước Lâm Vô Ngung cũng từng nói dẫn cậu đi chơi.
Nhưng không ngờ lại có nhiều người như thế.
Những người này có thân quen nhau không cũng không giới thiệu, tóm lại đều gần như tự động biết mình làm gì, người vác máy quay, người hí hoáy chiếc máy ảnh ống kính lớn, người điều khiển máy bay.
Cậu tay không đứng ở đâu cũng có thể biết là một tên sai vặt.
Lâm Vô Ngung thành thạo lấy máy bay trong túi ra, cầm notebook bàn bạc kế hoạch với một người đàn ông bên cạnh, sau đó anh ngồi xuống một bên.
"Sắp bắt đầu chưa?" Đinh Tễ hỏi.
"Ừ." Lâm Vô Ngung gật đầu, "Đưa tôi màn hình hiển thị."
"Màn hình hiển thị?" Đinh Tễ vội vàng nhìn vào trong túi, trong túi nhỏ bên sườn có một cái màn hình lớn hơn bàn tay một chút, rất dày, giống như máy chơi game, cậu lấy nó ra, "Là cái này hả?"
"Đúng, thông minh lắm." Lâm Vô Ngung nhận lấy, lắp pin vào.
"Đừng khen linh tinh." Đinh Tễ chậc một tiếng.
Lâm Vô Ngung lắp màn hình vào điều khiển từ xa.
Đinh Tễ lại gần nhìn: "Lát nữa mặt trời nắng to lên có nhìn rõ không?"
"Đây là màn hình có độ sáng cao," Lâm Vô Ngung nói, "Thông thường sẽ nhìn rõ, nếu thực sự không nhìn rõ thì lấy áo trùm lên là được."
"... Ờ." Đinh Tễ gật đầu, "Tôi còn phải làm gì nữa không?"
"Cậu có thể bắt đầu học," Lâm Vô Ngung cười, "Thần đồng nhỏ."
Thần đồng nhỏ Đinh tìm kiếm ở bên cạnh, muốn tìm một khối đá nào ngồi xuống, nhưng không tìm được, đây là đất núi, tất cả đều là bùn, không có hòn đá lớn có thể ngồi.
Cuối cùng cậu tìm một cái cọc gỗ nát ngồi xuống, chưa tới một phút đã cảm thấy nước ngấm xuyên qua quần.
Chỉ đành lập tức đứng lên.
"Trong túi tôi có hai cây gậy." Lâm Vô Ngung nói.
"Cậu cần?" Đinh Tễ vừa lục trong túi, vừa cảm thấy chẳng hiểu gì.
"Có thể ngồi." Lâm Vô Ngung đặt máy bay xuống chỗ đất phẳng, cúi đầu nhìn màn hình.
Đinh Tễ lấy trong túi ra một cây gậy dài bằng cánh tay, máy bay không người lái phát ra âm thanh vù vù nho nhỏ rồi bay lên.
Đinh Tễ cầm gậy cũng không đắn đo suy nghĩ chiếc gậy này đặt vào mông thế nào mới có thể ngồi, vội vàng đi mấy bước về phía trước, nhìn động tác của Lâm Vô Ngung.
Trên mành hình đã có hình ảnh truyền về, phong cảnh và người rất rõ ràng.
"Chúng ta tìm xem nhóc bán dưa ở đâu nào...." Lâm Vô Ngung vừa nói vừa điều kiển cần gạt nhỏ trên bộ điều khiển.
Máy bay trên không trung chậm chạp đổi hướng, Đinh Tễ vừa nhìn màn hình vừa nhìn máy bay, sắp bận không chịu nổi rồi.
Khi màn hình xuất hiện cậu và Lâm Vô Ngung, trạng thái này vô cùng rõ ràng.
Lâm Vô Ngung nhìn rất nhàn nhã bình tĩnh, còn cậu vừa nhìn đã biết là tới góp vui, còn rất bận rộn.
"Hình ảnh truyền tới thế nào?" Lâm Vô Ngung hỏi người đàn ông ban nãy một câu.
"Rõ nét," Người đàn ông nói, "Bắt đầu chưa?"
"Được." Lâm Vô Ngung gật đầu, nhìn Đinh Tễ, "Đưa gậy cho tôi."
Đinh Tễ đưa gậy cho anh, Lâm Vô Ngung trực tiếp vung một cái, gậy dài ra, trên to dưới mảnh, nhìn rất rắn chắc, Lâm Vô Ngung lại bẻ trên đầu, một cái ống kim loại vắt ngang, anh xoay tay lại, chống chiếc gậy đã thành hình chữ T xuống dưới đất, ngồi lên bên trên.
Đinh Tễ nhìn có chút mờ mịt: "Cậu lười tới mức độ nào vậy? Đứng một chút không được hay sao?"
"Đứng vậy khó chịu lắm." Lâm Vô Ngung cười cười.
Máy bay xoay nửa vòng, bay thẳng về phía trước ra khỏi vách núi.
Đinh Tễ cầm một cây gậy khác, nghiên cứu một lát, học theo Lâm Vô Ngung chống gậy dưới mông.
Không ngờ cảm giác cũng không tồi.
Cậu nhanh chóng chụp ảnh cây gậy lại, cái này có thể đề cử cho Lưu Kim Bằng, mỗi lần nó đi dạo phố với thím họ đều không tìm được chỗ để ngồi...
Nhưng mà không ngờ Lâm Vô Ngung lại mang theo hai cây.
Cậu ngước mắt nhìn Lâm Vô Ngung, có hơi cảm động.
Người này thật chu đáo.
Lâm Vô Ngung không nhìn cậu, cúi đầu nhìn màn hình phía trước.
Người đàn ông bên cạnh nói chuyện với anh: "Quay một đoạn gò đất bên trái, đúng, tốt lắm, lại bay thêm một đoạn về phía trước... có thể kéo cao hơn không? Được, cứ như vậy...."
Đinh Tễ xách gậy, ngồi xuống bên cạnh vách núi, nhìn ra bên ngoài, máy bay đã trở thành một chấm đen nhỏ, nháy mắt là không thấy rõ.
Mấy người giơ camera bắt đầu đảo qua sau núi, Đinh Tễ ngồi một lát, nhìn thấy đã ít người hơn ban nãy mới lại đi tới phía sau Lâm Vô Ngung, nhìn màn hình lướt qua vai anh.
Trèo cao nhìn ra xa là một chuyện rất tuyệt vời.
Từ nhỏ cậu đã thích leo lên sân thượng cũng vì vậy, nhìn được xa, nhìn được rất nhiều thứ.
Ruộng lúa rộng lớn, nước sông lấp lánh ánh sáng nhạt, con đường đất vàng, còn có người và xe đi giữa cánh đồng, nháy mắt tầm nhìn cao lên, bay lên không trung đối diện với đỉnh núi cao, không biết bên cạnh là ngọn núi nào, có một ngôi miếu nho nhỏ, hương khói rất vượng, sáng sớm đã có thể nhìn thấy khói thoảng.
Đinh Tễ đột nhiên biết tại sao Lâm Vô Ngung thích thứ này.
Có thứ này rồi, anh có thể bay lên.
"Khi quay lại có thể bay từ núi thấp phía Nam qua đây không?" Người đàn ông hỏi, "Liệu có bị che tín hiệu không?"
"Có thể," Lâm Vô Ngung nói, "Khoảng cách ở bên này vẫn được, nếu mà xa hơn góc không thể lớn như vậy."
"Vậy được," Người đàn ông gật đầu, "Lát nữa quay lại xuống ở đầu kia, mấy người quay mây cũng xuống ở vị trí ấy.
"Ok." Lâm Vô Ngung trả lời.
Có tiếng chuông điện thoại vang lên, Đinh Tễ vô thức sờ điện thoại của mình.
"Ở túi quần trái, giúp tôi nhận một chút," Lâm Vô Ngung nói, "Nói tôi có chút việc, muộn mới quay lại."
"Ừ." Đinh Tễ mò điện thoại từ túi quần trái của Lâm Vô Ngung.
Tên hiển thị trên màn hình là Chu Lệ.
"Chu Lệ." Đinh Tễ nhỏ giọng lặp lại tên này, muốn xác định cậu có thể nhận điện thoại từ người này không.
Lâm Vô Ngung sững người, nhỏ giọng trả lời cậu: "Mẹ tôi, nghe đi."
Đinh Tễ sửng sốt, mẹ của Lâm Vô Ngung?
Không! Tôi không nghe! Tôi không muốn nghe!
Lần trước đã làm ầm lên xấu hổ như thế!
Tôi còn phải nhận điện thoại sao? Nếu như nhận rồi, trong mắt bố mẹ Lâm Vô Ngung, đây không khác gì xác định cậu thực sự là bạn trai của anh!
"Tôi nghe?" Đinh Tễ đấu tranh hỏi lại một lần.
"Có lẽ là có việc." Lâm Vô Ngung nói.
Nghe ý này, bình thường Lâm Vô Ngung chưa chắc lần nào cũng nhận điện thoại của bố mẹ, nhưng sáng sớm đã gọi điện thoại tới có lẽ là có chuyện gì... lỡ như là chuyện có liên quan tới việc thi đại học....
Bên cạnh còn có người xa lạ, cộng thêm trạng thái công việc của Lâm Vô Ngung hiện tại, cầm tiền của người ta rồi, còn phải chia tiền cho cậu... Đinh Tễ không hỏi thêm nhiều, lùi sang một bên, hít một hơi thật sâu sau đó nhận điện thoại.
"A lô, cháu chào cô." Câu đầu tiên mà Đinh Tễ nói là chào hỏi.
"Cậu là ai?" Bên kia truyền tới giọng nói của một người đàn ông.
Giờ thì khó xử rồi! Đây là ai!
Đinh Tễ do dự một lát: "Cháu chào chú, bây giờ Lâm Vô Ngung có việc không thể nhận điện thoại, một lát nữa chú gọi lại cho cậu ấy nhé."
"Cậu là ai?" Người đàn ông lại hỏi.
Đinh Tễ nghe được ra đây là giọng của bố Lâm Vô Ngung, im lặng hai giây mới nói: "Cháu là trợ lý công tác của cậu ấy."
"Trợ lý?" Bố Lâm Vô Ngung cười lạnh một tiếng, "Hôm ấy tới nhà không phải vẫn là bạn bè sao?"
Không ngờ rằng tai của bố Lâm Vô Ngung rất tốt, vậy mà có thể nghe được ra giọng cậu qua điện thoại.
"Cháu còn là bạn lúc làm việc." Đinh Tễ nói.
"Bảo Lâm Vô Ngung nghe điện thoại," Bố Lâm Vô Ngung nói, "Ngay bây giờ."
Đinh Tễ quay đầu lại nhìn, đoạn quay này vẫn chưa xong, người đàn ông đang chỉ màn hình nói gì đó với Lâm Vô Ngung, cậu đi mấy bước về bên cạnh: "Chú ơi, bây giờ cậu ấy đang điều khiển máy bay, đang quay, thực sự không thể nhận điện thoại."
Bố Lâm Vô Ngung dừng một chút: "Được rồi, cậu nói với nó là về nhà ngay, bảo với nó là mẹ nó bệnh rồi."
"Hả," Đinh Tễ vội vàng đáp lời, "Vâng ạ."
Không đợi cậu nói gì thêm, điện thoại đã ngắt rồi.
Lâm Vô Ngung nhìn máy bay ổn định hạ cánh, sau đó xác nhận tuyến đường phải quay tiếp theo, tính toán góc độ và khoảng cách, hôm nay gió có hơi mạnh.
Khi Đinh Tễ cầm điện thoại qua, anh chỉ vào máy bay: "Cầm lên theo tôi qua đây."
"Bố cậu...." Đinh Tễ vừa đi về phía máy bay, vừa muốn nói chuyện cuộc gọi với anh.
Nhưng Lâm Vô Ngung xoay người nhanh chóng bước đi.
Số điện thoại là của mẹ, nhưng Đinh Tễ lại nói "bố cậu", tại sao bố lại dùng điện thoại của mẹ gọi điện thoại tới đây?
Hôm nay cũng không phải là cuối tuần, hai người họ đáng lẽ không nên ở cùng chỗ.
Bởi vì.... chuyện của Lâm Trạm sao?
Lâm Vô Ngung cau mày.
Công việc của anh hôm nay rất phiền phức, địa hình phức tạp, yêu cầu của đạo diễn cũng nhiều, anh không muốn bị cảm xúc của bản thân ảnh hưởng, tuy rằng chuyện này đè nén trong lòng cũng không thoải mái, nhưng anh chỉ sợ lỡ như nói về chuyện của Lâm Trạm, tâm trạng cả ngày hôm nay của anh đều bị phá hỏng.
Đinh Tễ đuổi theo, khi anh đang định mở miệng bảo Đinh Tễ đừng nói với anh, Đinh Tễ đã nói trước: "Không phải Lâm Trạm."
Lâm Vô Ngung nhìn cậu.
"Cậu sẽ không muốn nghe chuyện này có đúng không?" Đinh Tễ nói, "Chạy nhanh như vậy, nếu tôi cứ không lên tiếng tôi sợ cậu sẽ rơi ra khỏi vách núi bay cùng với máy bay."
"Có chuyện gì vậy?" Lâm Vô Ngung cười cười, "Tại sao bố tôi lại gọi tới?"
"Nói rằng mẹ cậu không thoải mái," Đinh Tễ không dùng từ 'bệnh', sợ sẽ làm Lâm Vô Ngung sợ, "Bảo cậu lát nữa gọi lại, ban nãy còn bắt cậu nghe điện thoại ngay lập tức."
"Bây giờ vẫn còn thời gian mấy phút," Lâm Vô Ngung nói, "Tôi gọi trước hỏi thử xem."
Lâm Vô Ngung cầm máy bay kiểm tra một lần, sau khi xem xét cẩn thận mới đưa cho trợ lý Tiểu Đinh, anh cầm di động đứng sang một bên, tìm nơi có tín hiệu mạnh gọi tới số của bố.
Số điện thoại của bố anh ngoài vùng phủ sóng.
Lâm Vô Ngung vội vàng gọi tới số của mẹ, điện thoại kêu mấy tiếng mới có người nhận.
"Rốt cuộc con thực sự bận tới vậy sao?" Bố cậu nói, "Đi chơi máy bay cũng phải mang... thôi bỏ đi, bố thực sự không muốn nói chuyện này..."
"Mẹ con thế nào rồi?" Lâm Vô Ngung hỏi.
"Con về nhà ngay đi," Bố anh nói, "Bố mẹ vừa từ bệnh viện về."
"Có chuyện gì vậy ạ?" Lâm Vô Ngung hỏi lại lần nữa.
"Bảo con về nhà! Lập tức! Bây giờ! Ngay!" Bố anh cao giọng nói, "Mẹ con bệnh rồi, bảo con về nhà một chuyến khó lắm sao? Cảm thấy bệnh chưa đủ nặng hả?"
"Bây giờ con không ở trong thành phố, con ở ngoại thành, ở trên núi," Lâm Vô Ngung nói, "Con còn chưa quay xong sao đi được? Cho dù con có muốn đi, cũng không có xe."
"Bố không cần biết con làm thế nào," Bố cậu nói, "Cảm xúc của mẹ con bây giờ rất kém, con là con trai mà lại... "
"Con có chút lo lắng, liệu mẹ nhìn thấy con cảm xúc có tệ hơn không?" Lâm Vô Ngung nói.
"Con cho rằng mẹ con chỉ bị bệnh vặt vãnh thôi sao!" Bố anh đột nhiên hét lên, "Là ung thư vú! Con có hiểu không! Ung thư! Sáng sớm nay khi biết được tin này bà ấy phải ngồi cả tiếng đồng hồ mới ổn lại! Bây giờ vừa mới về nhà! Bao nhiêu năm nay bà ấy luôn kiềm chế cảm xúc, bố luôn lo lắng một ngày nào đó cơ thể bà ấy sẽ xảy ra vấn đề! Bây giờ, Lâm Vô Ngung, con có chịu về nhà không đây?"
Lâm Vô Ngung không nói gì.
Bên kia bố anh đã ngắt máy.
Đinh Tễ ngồi xổm bên cạnh máy bay, nhìn chằm chằm anh từ đằng xa.
Bằng khả năng quan sát của Đinh Tễ, lúc này chắc chắn đã đoán ra đây không phải là cuộc gọi bình thường, Lâm Vô Ngung cũng không che dấu cảm xúc của mình, cúi đầu dùng cánh tay ôm lấy đầu, bàn tay vò đầu mấy cái.
Một lát sau, giày của Đinh Tễ xuất hiện trước mặt anh.
"Trông máy bay của tôi cẩn thận." Lâm Vô Ngung vẫn ôm đầu, "Thiết bị mấy vạn đấy."
"Tôi bảo anh Bôn trông hộ rồi." Đinh Tễ nói, "Đã xảy ra chuyện gì vậy? Mẹ cậu bệnh nặng lắm hả?"
"Bố tôi nói bà ấy bị chẩn đoán chính xác là ung thư vú," Lâm Vô Ngung nói, "Ông ấy cũng không nói rõ ràng tình huống cụ thể là thế nào, chỉ bảo tôi lập tức về nhà."
"...Ừ." Đinh Tễ ngây người, bệnh này vượt quá dự đoán của cậu, "Bây giờ cậu về kiểu gì?"
"Bây giờ không về được," Lâm Vô Ngung nói. "Đã tới trưa rồi, phần của tôi vẫn phải quay vài cảnh nữa, quay xong còn phải bổ sung chút tư liệu thực tế."
"Vậy làm sao bây giờ?" Đinh Tễ hỏi.
"Cậu giúp tôi phân tích chút đi?" Lâm Vô Ngung ngẩng đầu, nhìn cậu cười cười.
Đinh Tễ không nói gì, cắn môi, lại quay đầu nhìn về đám người bên kia: "Tôi nói kết luận phân tích của tôi trước nhé, quay xong mới về."
"Ừ," Lâm Vô Ngung gật đầu, "Được."
Đinh Tễ sửng sốt: "Kỳ thực cậu đã có quyết định rồi phải không, chỉ muốn để tôi nói ra với cậu.... có còn muốn tôi nói quá trình phân tích không?"
"Nói đi." Lâm Vô Ngung nói.
"Nhiều người như thế này, tôi vừa nghe thấy ý kia là biết hoạt động này khá lớn, lát nữa còn có rất nhiều nơi phải đi, quay xong ở đây chắc chắn sẽ rất khó về," Đinh Tễ nói, "Nếu như cậu quay xong phần của mình là muốn đi, tổn thất rất lớn, cậu không lấy được tiền còn phải bồi thường thiệt hại? Còn bị hao tổn danh tiếng."
Lâm Vô Ngung cười cười: "Ừ, vậy nên tôi không hiểu tại sao lại phải ép tôi lập tức về ngay, không có ý nghĩa gì cả, bây giờ mẹ tôi đang ở nhà, bố tôi cũng đang ở nhà, nếu như là nhà người khác, về nhà thăm, an ủi một chút, có lẽ trong lòng mẹ sẽ vững vàng hơn.. nhưng nhà chúng tôi... "
"Tôi cảm thấy kỳ thực bọn họ không phải muốn cậu về ngay lập tức, bọn họ cũng không có yêu cầu tình cảm này với cậu," Đinh Tễ nói, "Chẳng qua mẹ cậu đột nhiên chẩn đoán chính xác bị bệnh như vậy, bọn họ rất khó chịu, lại sợ hãi, nhưng đa phần cũng không có cách nào phát tiết, chỉ có thể bốc hỏa với cậu, cậu không thể về nhà ngay lập tức, sẽ bị mắng, cậu về ngay lập tức cũng không phải là không có lý do khác để mắng."
"Tại sao cậu lại báo danh cơ học ứng dụng." Lâm Vô Ngung nói, "Cậu không suy nghĩ một chút về ngành tâm lý học sao?"
"Cậu có thời gian rảnh thì nghĩ xem về nhà phải an ủi bố mẹ cậu thế nào," Đinh Tễ cau mày, "Bệnh này cũng không phải rất đáng sợ, nếu như phát hiện sớm cũng có rất nhiều phương pháp điều trị."
"Ừ." Lâm Vô Ngung đáp một tiếng.
"Trước hết cậu đừng nghĩ quá nhiều." Đinh Tễ nắm lấy tay anh, cọ cọ, "Đừng buồn."
"Có phải tôi có chút máu lạnh hay không?" Lâm Vô Ngung nhìn cậu, "Tôi rất ngạc nhiên, cũng có chút lo lắng, nhưng mà... tôi lại không buồn."
"Có lẽ tình cảm chưa tới mức ấy." Đinh Tễ lại thở dài, "Không liên quan gì tới máu lạnh."
Bản lĩnh khống chế cảm xúc của Lâm Vô Ngung khiến cho Đinh Tễ phải nhìn bằng con mắt khác.
Khi anh quay lại bên cạnh chiếc máy bay không người lái của mình, cầm lấy điều khiển, cả người quay về trạng thái trước đây, không ai nhận ra anh đã nhận được cuộc điện thoại như vậy.
Lâm Vô Ngung nói không buồn, Đinh Tễ tin lời này, nhưng có lẽ những lời ban nãy bố anh nói trong điện thoại không mấy dễ nghe, lại không phải là bệnh bình thường, chắc chắn không thể nào không hề ảnh hưởng tới cảm xúc cả.
Nhưng mà nói tới việc không buồn... Đinh Tễ suy nghĩ lời này, lại cảm thấy Lâm Vô Ngung rất đáng thương.
Thời gian quay phim không khác mấy so với dự đoán ban đầu của Lâm Vô Ngung, lúc đã muộn rồi, khi quay cảnh bổ sung đột nhiên trời nổi gió lớn, đợi khi gió nhỏ rồi mới tiếp tục quay xong, thời gian bị chậm trễ cũng khoảng một giờ.
Khi thu dọn xong đồ đạc xuống núi, Lâm Vô Ngung không nói được mấy câu, im lặng cúi đầu đi đường.
Mấy câu này còn là Đinh Tễ ở bên cạnh anh giữa đường hỏi xin anh một thanh kẹo, sau đó lại cầm cỏ ngứa chọc anh một lần, anh mới nói ra.
"Tôi chưa đói, cậu đã đói rồi?"
"Trẻ con."
"Nhìn đường cẩn thận không ngã, tiền nợ tôi cộng thêm tiền máy bay hỏng, cậu phải trả tới khi tốt nghiệp đại học."
Sau khi lên xe Lâm Vô Ngung nói với anh Bôn một câu: "Anh đưa Tiểu Đinh về nhà trước..."
"Đưa cậu về trước," Đinh Tễ nói, "Đưa tôi về phải đi đường vòng."
"Được rồi." Lâm Vô Ngung không khách khí với cậu nữa.
Tới dưới khu nhà, Lâm Vô Ngung tay không xuống xe, tất cả thiết bị đều để Đinh Tễ mang về nhà ông bà nội.
Khi đi ra khỏi thang máy, anh mới nhớ ra là không cầm chìa khóa nhà.
Khi còn nhỏ có đôi khi anh cũng sẽ quên mang chìa khóa, mỗi lần về nhà đều sẽ bị nghiêm khắc dạy bảo, nhiều năm sau này, anh chưa từng quên mang.
Hôm nay thực sự là không muốn về nhà.
Anh thở dài một hơi, ấn chuông cửa.
Bố anh mở cửa cho anh, khi nhìn thấy anh vẻ mặt ông có chút không vui: "Tham kiếm tiền thế cơ à."
"Mẹ con đâu?" Lâm Vô Ngung nhìn phòng khách, không thấy mẹ anh.
"Đang nằm trên giường nghỉ ngơi." Bố anh nói.
"Mẹ ngủ rồi?" Lâm Vô Ngung hỏi.
"Lúc này mà bà ấy có thể ngủ được sao?" Bố anh áp thấp giọng.
Lâm Vô Ngung không nói gì, đi vào trong phòng ngủ của bố mẹ, nhìn thấy mẹ anh đang dựa vào đầu giường ngồi ngây ngốc, mắt sưng đỏ, vành mắt vẫn còn nước.
"Mẹ." Anh đi qua đó, sau khi gọi một tiếng rồi không biết nên nói gì.
Anh có thể nói chuyện trong bất cứ trường hợp nào mà không hề nói lắp, chỉ khi đối diện với bố mẹ, anh thường thường không tìm được nội dung để nói.
"Bố con lại nổi nóng với con phải không?" Mẹ anh quay đầu nhìn anh.
Câu nói này khiến cho Lâm Vô Ngung giật mình sửng sốt.
Trong trí nhớ của anh, mẹ anh chưa bao giờ nói với anh như vậy.
"Mấy ngày nay con bận lắm à?" Mẹ anh lại hỏi, "Nhận được việc rồi?"
Lâm Vô Ngung vô cùng không quen ngữ điệu dịu dàng này của bà, cũng vô cùng không thích ứng được với nội dung nói chuyện như mẹ con thông thường này, nhưng trong kinh ngạc vẫn cảm thấy mũi mình chua xót.
"Không, mấy ngày nay con không có việc gì." Giọng của anh có chút không ổn định. "Sau khi điền nguyện vọng xong mới có việc khác để làm."
"Vậy con có thể đi một chuyến không?" Mẹ anh đột nhiên nắm lấy cổ tay anh, "Con định báo danh trường H có đúng không, có thời gian có thể đi xem hoàn cảnh trường học trước... "
"Sao vậy mẹ?" Lâm Vô Ngung sửng sốt, toàn thân đột nhiên cứng đờ.
Rất nhiều năm nay, anh với bố mẹ hoàn toàn không có bất cứ tiếp xúc cơ thể nào, mẹ anh đột nhiên túm lấy anh, anh cảm thấy như mình sắp không thở nổi.
"Con nhìn bức ảnh này đi, thực sự là anh con." Mẹ anh vừa nói vừa khóc lên, lấy từ dưới gối ra một bức ảnh, liều mạng nhét vào tay anh, "Chắc chắn là anh con, Vô Ngung à, con đi xem thử đi, con giúp bố mẹ đi xem... mẹ thật sự sợ trước khi chết không thể nhìn thấy anh con... "
~~~~~~~~~~~~~~~~~
Về mấy chiếc máy bay không người lái của Lâm Vô Ngung:
Phương tiện bay không người lái hay Máy bay không người lái, viết tắt tiếng Anh là UAV (Unmanned aerial vehicle) là tên gọi chỉ chung cho các loại máy bay mà không có người lái ở buồng lái, hoạt động tự lập và thường được điều khiển từ xa từ trung tâm hay máy điều khiển. Theo sự phát triển công nghệ hiện có các dạng UAV:
1. Máy bay theo nghĩa truyền thống được trang bị hệ thống điều khiển và lái tự động, được gọi là UAS (unmanned aircraft system), xuất hiện từ những năm 1950 và đã từng phục vụ việc do thám và trinh sát chiến trường. Loại tổ hợp máy bay này có khả năng tự động hóa các hoạt động của máy bay cao, không đòi hỏi những trang thiết bị hàng không đặc chủng, giá thành khai thác sử dụng và bảo trì hệ thống để phục vụ lâu dài rẻ, trong quân sự loại máy bay này có đặc tính tấn công chớp nhoáng.
2. Phương tiện bay kiểu mới, được chế tạo rất đa dạng, có kích thước và công suất động cơ nhỏ đến trung bình, được gọi là drone.
3. Các drone có lắp camera để quan sát, và thường được gọi là flycam. Để thuận tiện điều khiển thao tác thì drone có nhiều cánh quạt, thường là 4. (Nguồn: Wikipedia)
Lâm Vô Ngung chơi cả loại 2,3 nên mình để chung là máy bay không người lái, bản gốc cũng không phân biệt mà chỉ để 无人机。
Cái gậy mà Lâm Vô Ngung và Đinh Tễ ngồi nó tương tự thế này.
Kiêu Ngạo
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.