Trong tẩm điện, sắc mặt Tiêu Yến có chút tái nhợt, dựa vào ở trên giường, Trúc Minh đang bắt mạch.
Đứa nhỏ hoảng loạn chạy vào đại điện, suýt nữa đụng trúng cung nữ, Tiểu An chỉ có thể ở một bên lôi kéo ống tay áo ra hiệu, Bạch Lạc Tích lúc này mới phản ứng lại, chính mình quá lỗ mãng rồi.
"Giống kiểu gì, cẩn thận đụng bị thương."
Không đợi Bạch Lạc Tích mở miệng, Tiêu Yến đã không nhìn nổi, không có nghiêm khắc của ngày xưa, trong giọng nói mang theo chút quan tâm.
"Mẫu Hoàng, ngài tỉnh rồi!"
Bạch Lạc Tích hoàn toàn không để ý đến trách cứ của Tiêu Yến, buớc nhanh tới trước giường, cẩn thận đoan trang.
"Sư phụ.."
Nhìn một lát, lại chuyển hướng Trúc Minh bắt mạch, muốn có được một chút tin tức.
"Ừm, độc tố đã loại trừ, không có gì đáng ngại, an dưỡng một quãng thời gian nữa là có thể khỏi hẳn."
Trúc Minh mỉm cười trả lời, kỳ thực độc tố trong cơ thể Tiêu Yến sớm đã loại trừ, chỉ là chậm chạp không có tỉnh lại.
"Mẫu Hoàng, ngài cảm thấy nơi nào không thoải mái không?"
"Có đói bụng hay không, nhi thần để thiện phòng lấy chút đồ ăn."
"Một lúc nhi thần đỡ ngài đi ra ngoài tắm nắng."
TruyenLau
Đúng rồi, mau phái người đi thông báo Ninh Vương. "
Bạch Lạc Tích một mình nói, thấy được Tiêu Yến tỉnh lại, trong lòng nàng vui mừng vô cùng, hoàn toàn không có chú ý tới phản ứng của người khác, đương nhiên c*̃ng bao gồm Tiêu Yến.
" Được được được. " Website TruyenLau.com
Vốn là nhìn đứa trẻ vui vẻ như vậy, trong lòng Tiêu Yến cũng rất là vui mừng, không ngớt đáp lời, mà khi thấy được vải màu trắng quấn quanh trên cổ tay của Bạch Lạc Tích giơ cánh tay lên quay về cung nhân hạ lệnh, sắc mặt Tiêu Yến dần dần tối tăm.
" Bị thương rồi? "
Chậm rãi mở miệng, ngữ khí bình thản, vốn là dò hỏi, nhưng thành phần khẳng định chiếm đa số.
TruyenLau.com
" Ạch.. Nhi thần không cẩn thận cắt bị thương. "
Bạch Lạc Tích vội vàng kéo ống tay áo, đem vết thương che lại, thuận miệng ứng phó.
" Ừm, thì làm theo ngươi nói, bây giờ không vội, để Ninh Vương đến dùng bữa tối đi."
Tiêu Yến nhìn ra Bạch Lạc Tích che giấu, nhưng nhiều người ở đây như vậy, giờ khắc này cũng chỉ có thể theo đứa trẻ nói tiếp, khoảng thời gian hôn mê này, triều chính làm trễ nãi không ít, cô hiện tại có chút bận tâm.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41: Đại lao (3)
- Chương 42: Đại lao (3)
- Chương 43: Quan tâm
- Chương 44: Đưa thuốc
- Chương 45: Bẩm báo
- Chương 46: Thái y
- Chương 47: Thái y
- Chương 48: Bệnh tình
- Chương 49: Âm thầm tra
- Chương 50: Đe dọa
- Chương 51: Đe dọa (2)
- Chương 52: Thăm hỏi
- Chương 53: Thăm hỏi (2)
- Chương 54: Giao lưu
- Chương 55: Chim bồ Câu trắng
- Chương 56: Thế tội (1)
- Chương 57: Nhậm chức (1)
- Chương 58: Nhậm chức (2)
- Chương 59: Say rượu
- Chương 60: Tiến cung
- Chương 61: Lửa giận
- Chương 62: Lửa giận (2)
- Chương 63: Phòng tối
- Chương 64: Hồi ức
- Chương 65: Bị thương
- Chương 66: Tắm rửa
- Chương 67: Dùng bữa
- Chương 68: Bệnh lên
- Chương 69: Bệnh lên (2)
- Chương 70: Nhậm chức
- Chương 71: Nhậm chức (2)
- Chương 72: Xuất chinh
- Chương 73: Bình loạn
- Chương 74: Cứu tế
- Chương 75: Đàm phán
- Chương 76: Đưa thư
- Chương 77: Cố nhân
- Chương 78: Cứu viện
- Chương 79: Cáo trạng
- Chương 80: Gặp mặt
- Chương 81: Bắt đầu
- Chương 82: Nghỉ ngơi
- Chương 83: Quân doanh (1)
- Chương 84: Quân doanh (2)
- Chương 85: Quân doanh (3)
- Chương 86: Dò hỏi
- Chương 87: Thương thế
- Chương 88: Đầu mối
- Chương 89: Thức tỉnh
- Chương 90: Ban tên
- Chương 91: Mưu nghịch (1)
- Chương 92: Mưu nghịch (2)
- Chương 93: Về kinh
- Chương 94: Thắng mưu
- Chương 95: Thần y
- Chương 96: Không nhớ
- Chương 97: Bắt mạch
- Chương 98: Uống thuốc
- Chương 99: Dò hỏi
- Chương 100: Dò hỏi (2)
- Chương 101: Sở thích
- Chương 102: Tìm kiếm
- Chương 103: Gặp mặt
- Chương 104: Tịnh nhi
- Chương 105: Nhắc nhở
- Chương 106: Mẫu Hoàng
- Chương 107: Thuốc trị thương
- Chương 108: Hoài nghi
- Chương 109: Nghịch tặc
- Chương 110: Khúc mắc
- Chương 111: Chân tướng
- Chương 112: Bạch Lương
- Chương 113: Bạch Lương (2)
- Chương 114: Đường về
- Chương 115: Vào thành
- Chương 116: Xông vào cung
- Chương 117: Cầu y
- Chương 118: Cầu y (2)
- Chương 119: Tính sổ
- Chương 120: Tính sổ (2)
- Chương 121: Điện Phụng Tiên
- Chương 122
- Chương 123: Xông vào cung
- Chương 124: Hôn mê
- Chương 125: Thẩm vấn
- Chương 126: Thuốc giải
- Chương 127: Vấn đề khó
- Chương 128: Giảng đạo lý
- Chương 129: Ra tay
- Chương 130: Mật mưu
- Chương 131: Thao trường
- Chương 132: Thao trường (2)
- Chương 133: Phong thưởng
- Chương 134: Ám sát
- Chương 135: Cứu giá
- Chương 136: Khúc mắc
- Chương 137: Ép hỏi
- Chương 138: Phản kháng
- Chương 139: Sinh thần
- Chương 140: Sinh thần
- Chương 141: Sinh thần (3)
- Chương 142: Kiểm chứng
- Chương 143: Hình bộ
- Chương 144: Sơ ngộ
- Chương 145: Định tội
- Chương 146: Định tội (2)
- Chương 147: Cấm túc
- Chương 148: Cấm túc (2)
- Chương 149: Cấm túc (3)
- Chương 150: Giải cứu
- Chương 151: Giải cứu (2)
- Chương 152: Giải cứu (3)
- Chương 153: Gặp lại
- Chương 154: Gặp lại (2)
- Chương 155: Nhận tội
- Chương 156: Biết được
- Chương 157: Tự sát
- Chương 158: Kết thúc
- Chương 159: Kết cục hai (1)
- Chương 160: : Kết cục hai (2)
- Chương 161: Kết cục hai (3)
- Chương 162: Kết cục hai (4)
- Chương 163: Kết cục hai (5)
- Chương 164: Kết cục hai (6)
- Chương 165: Kết cục hai (7)
- Chương 166: Kết cục hai (8)
- Chương 167: Kết cục hai (9)
Lạc Tích
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.