Nhàn nhã ở trong cung mấy ngày, Tiêu Yến c*̃ng không thăm viếng nữa, Bạch Lạc Tích ở trong tiểu viện của mình tự tại vô cùng, dường như đem nàng để tới nơi nào đều có thể sinh tồn rất tốt, chỉ là không ai biết dưới bề ngoài tự tại này cất giấu bao nhiêu khổ sở chua xót.
Cần Chính Điện.
Bảy ngày kỳ hạn đã đến, giương cung bạt kiếm bên trong đại điện, ai cũng không muốn ở thời khắc then chốt như vậy thoái nhượng.
"Mẫu Hoàng, nhi thần phụng chỉ tra rõ, hiện tại chứng cứ xác thực, Chu đại học sĩ là chủ mưu gian lận của lần này." Tiêu Lạc Vân ra khỏi hàng bẩm báo.
"Đại Học Sĩ?"
Lời vừa nói ra, cả triều ồ lên, Tiêu Yến nghi hoặc, cô cũng không tin tưởng Chu Ương mỗi ngày miệng đầy nhân nghĩa đạo đức lễ giáo thi thư sẽ tham dự loại tranh bè phái này.
"Vâng, Chu đại nhân lợi dụng chức vụ phó giám khảo, tùy ý ra vào phòng thi, tự ý thay bài thi, nhân chứng vật chứng đều đủ." Tiêu Lạc Vân liếc nhìn Hạ vương, người sau mặt không hề cảm xúc, chỉ có nắm đấm nắm chặt tỏ rõ phẫn hận trong lòng.
"Chứng cớ gì?" Lặng im chốc lát, Tiêu Yến mở miệng dò hỏi.
"Lại Bộ Thị Lang Tần đại nhân cùng là phó giám khảo, tận mắt thấy hành động của Chu đại nhân, sau đó bị đe dọa, không dám nói ra sự tình, mãi đến tận nhi thần luôn mãi dò hỏi, mới toàn bộ nói ra." Tiêu Lạc Vân tiếp tục bẩm báo.
"Chu đại nhân, có gì muốn nói không?" Tiêu Yến chuyển hướng Chu Ương, vị Đại Học Sĩ tri thức phong phú
Thông cổ biết kim này cô vẫn rất kính ngưỡng.
"Thần.. Không lời nào để nói." Chu Ương quỳ gối trên mặt đất, câu nói đầu tiên gánh chịu hết thảy tội lỗi.
"Chu đại nhân, trẫm nghĩ không thông ngươi vì sao như vậy?" Tiêu Yến đối với kết quả như thế hơi kinh ngạc.
"Hoàng thượng, rất nhiều học sinh khổ học mấy năm, chính là vì ở khi khoa cử nổi bật hơn mọi người tận trung vì nước, nhưng mấy năm gần đây nếp sống gian lận càng lúc càng kịch liệt, thần vô cùng đau đớn cũng không sức xoay chuyển, chỉ có thể ra hạ sách nầy, muốn cảnh giác thế nhân. Không nghĩ tới sự tình bại lộ, thần nhận tội, chỉ là xin mời hoàng thượng coi trọng khoa cử, nghiêm trị gian lận, trả thiên hạ công bằng cho thí sinh."
Chu Ương một phen lời giải thích càng để Tiêu Yến thay đổi sắc mặt, mấy năm qua cô xác thực lợi dụng khoa cử để củng cố hoàng quyền, chỉ là.. Trọng thần như vậy, đáng tiếc rồi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41: Đại lao (3)
- Chương 42: Đại lao (3)
- Chương 43: Quan tâm
- Chương 44: Đưa thuốc
- Chương 45: Bẩm báo
- Chương 46: Thái y
- Chương 47: Thái y
- Chương 48: Bệnh tình
- Chương 49: Âm thầm tra
- Chương 50: Đe dọa
- Chương 51: Đe dọa (2)
- Chương 52: Thăm hỏi
- Chương 53: Thăm hỏi (2)
- Chương 54: Giao lưu
- Chương 55: Chim bồ Câu trắng
- Chương 56: Thế tội (1)
- Chương 57: Nhậm chức (1)
- Chương 58: Nhậm chức (2)
- Chương 59: Say rượu
- Chương 60: Tiến cung
- Chương 61: Lửa giận
- Chương 62: Lửa giận (2)
- Chương 63: Phòng tối
- Chương 64: Hồi ức
- Chương 65: Bị thương
- Chương 66: Tắm rửa
- Chương 67: Dùng bữa
- Chương 68: Bệnh lên
- Chương 69: Bệnh lên (2)
- Chương 70: Nhậm chức
- Chương 71: Nhậm chức (2)
- Chương 72: Xuất chinh
- Chương 73: Bình loạn
- Chương 74: Cứu tế
- Chương 75: Đàm phán
- Chương 76: Đưa thư
- Chương 77: Cố nhân
- Chương 78: Cứu viện
- Chương 79: Cáo trạng
- Chương 80: Gặp mặt
- Chương 81: Bắt đầu
- Chương 82: Nghỉ ngơi
- Chương 83: Quân doanh (1)
- Chương 84: Quân doanh (2)
- Chương 85: Quân doanh (3)
- Chương 86: Dò hỏi
- Chương 87: Thương thế
- Chương 88: Đầu mối
- Chương 89: Thức tỉnh
- Chương 90: Ban tên
- Chương 91: Mưu nghịch (1)
- Chương 92: Mưu nghịch (2)
- Chương 93: Về kinh
- Chương 94: Thắng mưu
- Chương 95: Thần y
- Chương 96: Không nhớ
- Chương 97: Bắt mạch
- Chương 98: Uống thuốc
- Chương 99: Dò hỏi
- Chương 100: Dò hỏi (2)
- Chương 101: Sở thích
- Chương 102: Tìm kiếm
- Chương 103: Gặp mặt
- Chương 104: Tịnh nhi
- Chương 105: Nhắc nhở
- Chương 106: Mẫu Hoàng
- Chương 107: Thuốc trị thương
- Chương 108: Hoài nghi
- Chương 109: Nghịch tặc
- Chương 110: Khúc mắc
- Chương 111: Chân tướng
- Chương 112: Bạch Lương
- Chương 113: Bạch Lương (2)
- Chương 114: Đường về
- Chương 115: Vào thành
- Chương 116: Xông vào cung
- Chương 117: Cầu y
- Chương 118: Cầu y (2)
- Chương 119: Tính sổ
- Chương 120: Tính sổ (2)
- Chương 121: Điện Phụng Tiên
- Chương 122
- Chương 123: Xông vào cung
- Chương 124: Hôn mê
- Chương 125: Thẩm vấn
- Chương 126: Thuốc giải
- Chương 127: Vấn đề khó
- Chương 128: Giảng đạo lý
- Chương 129: Ra tay
- Chương 130: Mật mưu
- Chương 131: Thao trường
- Chương 132: Thao trường (2)
- Chương 133: Phong thưởng
- Chương 134: Ám sát
- Chương 135: Cứu giá
- Chương 136: Khúc mắc
- Chương 137: Ép hỏi
- Chương 138: Phản kháng
- Chương 139: Sinh thần
- Chương 140: Sinh thần
- Chương 141: Sinh thần (3)
- Chương 142: Kiểm chứng
- Chương 143: Hình bộ
- Chương 144: Sơ ngộ
- Chương 145: Định tội
- Chương 146: Định tội (2)
- Chương 147: Cấm túc
- Chương 148: Cấm túc (2)
- Chương 149: Cấm túc (3)
- Chương 150: Giải cứu
- Chương 151: Giải cứu (2)
- Chương 152: Giải cứu (3)
- Chương 153: Gặp lại
- Chương 154: Gặp lại (2)
- Chương 155: Nhận tội
- Chương 156: Biết được
- Chương 157: Tự sát
- Chương 158: Kết thúc
- Chương 159: Kết cục hai (1)
- Chương 160: : Kết cục hai (2)
- Chương 161: Kết cục hai (3)
- Chương 162: Kết cục hai (4)
- Chương 163: Kết cục hai (5)
- Chương 164: Kết cục hai (6)
- Chương 165: Kết cục hai (7)
- Chương 166: Kết cục hai (8)
- Chương 167: Kết cục hai (9)
Lạc Tích
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.