Thái độ của Lý Đại cực kì kiên quyết.
Dương Gia Lập nhìn ánh mắt bình tĩnh của hắn, cậu lập tức cảm thấy đau đầu.
Giống như Lý Đại nói, tính cách của hắn thế nào, cậu rõ vô cùng.
Lý Đại yêu ghét rõ ràng, tựa như chiếc nam châm hai cực. Đối với người hắn thích, người hắn khâm phục, hắn nhất định sẽ thề sống thề chết đi theo làm bạn, không một câu oán giận, nhưng đối với người hắn cảm thấy ghét, thái độ của hắn quyết không hoà hảo, thậm chí nói với nhau một câu hắn còn ngại nhiều, cố chấp đến mức ngoài mặt cũng lười ngụy trang, nhìn vào là có thể nhận thấy rõ sự chán ghét.
Dương Gia Lập đỡ trán, thở dài nói: “Anh cũng không phải là bảo em tha thứ cho cậu ấy, anh chỉ muốn cho cậu ấy một cơ hội thôi.”
Lý Đại ngồi ngay ngắn, sắc mặt cũng nghiêm túc: “Anh Dương, anh quên mất bản mặt chanh chua của cậu ta rồi sao, anh quên anh đã từng bị ép tới bước đường nào rồi sao, nếu anh không nhớ thì để em lấy video ra cho anh xem kỹ lại, xem rõ ràng một chút.”
Dương Gia Lập nói: “Món nợ của anh và cậu ấy đã xử lý xong rồi.”
Thái độ của Lý Đại vẫn kiên quyết: “Mặc kệ thế nào em cũng không muốn nhận người này, em cảm thấy cậu ta rất dơ bẩn.”
Dương Gia Lập nhíu mày, có lòng muốn giúp Vương Dương nói một hai câu, Lý Đại lại thất thần đứng dậy, đi mất tiêu.
Lý Nhị ngồi kế bên Dương Gia Lập, nhất thời cũng có chút xấu hổ.
Cậu ta vỗ vỗ vai Dương Gia Lập, nói: “Anh Dương, hay là…..anh cân nhắc kỹ lại đi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Em hiểu sao anh lại làm như vậy, bây giờ thanh danh của Vương Dương bị huỷ đến không còn gì để huỷ nữa rồi, ra khỏi cửa thì chính là con chuột chạy qua đường, không ai cho cậu ta tài nguyên đâu, hơn nữa tinh thần của cậu ta không được ổn định, còn tự sát một lần, em biết là anh muốn cho cậu ta hy vọng sống. Nói nhỏ anh nghe nè, nếu anh muốn dẫn dắt Vương Dương, thật ra em cũng có thể chấp nhận, nhưng mà….”
Lý Nhị thở dài: “Lý Đại là người thế nào anh rõ nhất mà, thật thà, đầu óc cố chấp. Vương Dương đắc tội với anh ấy, em thấy không chừng anh ấy thà c** q**n chạy vòng vòng trên đài truyền hình chứ cũng không chịu chấp nhận Vương Dương đâu.”
Dương Gia Lập cúi đầu, chống tay lên má rầu rĩ.
Dương Gia Lập bên này phiền muộn, bên chỗ Diệp Đình cũng không tốt hơn là bao.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ông nội Diệp cuối cùng cũng dành ra một khoảng thời gian rảnh kéo ba mẹ Diệp Đình cùng nhau bay về nước.
Diệp Đình từ mình lái xe đến đón bọn họ.
Mấy năm nay ông nội Diệp vẫn luôn ở Los Angeles, rất nhiều năm chưa về nước. Thật ra bây giờ nhìn ông vẫn chưa lộ nhiều vẻ già nua, khí chất vẫn oai phong sắc bén như năm nào, xương cốt cơ thể cũng rất khoẻ mạnh.
Diệp Đình chào hỏi ông nội, ông cũng chỉ thản nhiên ừ một tiếng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng mẹ của Diệp Đình, bà Bành Lệnh Nghi, đã lâu chưa gặp con mình, nhất thời kích động đỏ cả mắt, nhịn không được tiến lên ôm Diệp Đình một cái, xúc động nói: “Mẹ luôn nhớ dáng vẻ trước đây của con, mới chớp mắt một cái con đã cao hơn ba con nhiều như vậy rồi.”
Diệp Đình tuy rằng không thích ứng được với hành động thân mật đột ngột này của mẹ mình nhưng hắn cũng không nói gì cả.
Hắn dẫn ba mẹ và ông nội đi ra khỏi sân bay, ông nội và ba hắn ngồi ở ghế sau, mẹ hắn ngồi ghế phó lái.
Mẹ Diệp Đình ngồi vào xe, nhìn xung quanh xe Diệp Đình một vòng, lập tức có chút bất mãn: “Sao lại toàn cừu thế này, xem xem, móc khoá cũng là cừu, đệm lót cũng là cừu, đồ trang trí bên trên cũng là mấy con cừu, gối ôm trong xe cũng là cừu bông…….Diệp Đình, con là hổ mà.”
Diệp Đình khởi động xe, nhàn nhạt đáp: “Thích cừu thôi mà.”
Mẹ Diệp Đình lập tức nhăn mặt nhăn mày.
Mẹ hắn xuất thân từ dòng dõi Nho giáo, nhận sự giáo dục ở nước ngoài, sau khi gả cho ba Diệp Đình thì càng được bảo bọc tốt hơn, đến bây giờ gần năm mươi tuổi nhưng bà vẫn còn giữ một chút tính cách thẳng thắn ngây thơ năm đó, lúc này mới trách móc hắn: “Đứa nhỏ này, đâu ra cái vụ thích là chất đầy xe như này chứ.”
Diệp Đình mỉm cười không nói nữa.
Bây giờ mẹ hắn đang nén giận, đợt lát nữa vào tới biệt thự, có lẽ sẽ càng trợn mắt há mồm.
Trong xe này chỉ là một chút lòng thành, bên trong căn biệt thự kia mới thật sự gọi là một thiên đường của những chú cừu. Đi đâu cũng có thể nhìn thấy cừu, trong nhà còn nuôi một chú cừu thích nhảy nhót thích ầm ĩ bằng xương bằng thịt.
Nghĩ tới Dương Gia Lập, tâm trạng Diệp Đình liền tốt hơn một chút.
Xe chạy tới biệt thự, ông nội Diệp và ba Diệp xuống xe trước.
Mẹ Diệp đình vốn tay đã đụng vào chỗ mở cửa xe, bỗng nhiên khựng lại một lát, quay đầu lại, ánh mắt có chút nghiêm túc nhìn Diệp Đình, nói: “Con nói cho mẹ biết, nhiều cừu như vậy có phải là bởi vì người kia không.”
Diệp Đình nhíu mày: “Người nào?”
“Chính là cái người con tâm tâm niệm niệm, trong ngăn tủ phòng sách còn giấu đầy ảnh chụp của người kia,” Mẹ Diệp Đình dừng lại tự hỏi vài giây rồi nói, “….Cái cậu ca sĩ, tên gì mà, Dương, Dương….”
Diệp Đình mỉm cười. Hắn trịnh trọng nói từng chữ một: “Mẹ, em ấy tên Dương Gia Lập.”
Tác giả có chuyện nói:
Mị tới rồi đây!!!
Cả nhà yên tâm nhá, không có cảnh mẹ chồng chàng dâu gì đâu…
Tóm lại nội dung đoạn này vẫn rất hữu ích cho mấy chương sau.
Hơn nữa Diệp Cẩu có bao nhiêu cố chấp với Dương Dương mọi người chắc biết hết mà, cho nên cứ an tâm xem nha?
- Chương 1: 1: Hôm Nay Tôi Buộc Phải Đi Bồi Rượu
- Chương 2: 2: Từ Tình Nồng Đến Tình Mỏng
- Chương 3: 3: Mười Phút Làm Chó Phần 1
- Chương 4: 4: Mười Phút Làm Chó Phần2
- Chương 5: 5: Sau Khi Tiểu Dương Say Rượu Phần 1
- Chương 6: 6: Sau Khi Tiểu Dương Say Rượu Phần 2
- Chương 7: 7: Báo Ứng Của Em Là Tôi Phần 1
- Chương 8: 8: Báo Ứng Của Em Là Tôi Phần 2
- Chương 9: 9: Báo Ứng Của Em Là Tôi Phần 3
- Chương 10: 10: Trăm Năm Ắt Có Quả
- Chương 11: 11: Ai Cũng Sẽ Không Biết
- Chương 12: 12: Cơ Hội Hay Cái Bẫy
- Chương 13: 13: Lén Lén Lút Lút
- Chương 14: 14: Khi Đêm Tối Tĩnh Lặng
- Chương 15: 15: Bị Nhục Nhã Trước Mặt Mọi Người
- Chương 16: 16: Sự Dịu Dàng Của Anh Ấy
- Chương 17: 17: Ngẩng Đầu Lên Cho Tôi
- Chương 18: 18: Em Có Hối Hận Không
- Chương 19: 19: Tiệc Rượu
- Chương 20: 20: Phải Ngoan Ngoãn Hiểu Không
- Chương 21: 21: Một Mặt Bạo Lực Của Diệp Cẩu
- Chương 22: 22: Hành Động Đi Bắt Tiểu Dương
- Chương 23: 23: Ôm Cây Đợi Tiểu Dương
- Chương 24: 24: Buộc Cậu Đi Vào Khuôn Khổ
- Chương 25: 25: Triệu Chứng
- Chương 26: 26: Tôi Không Muốn Chết
- Chương 27: 27: Lấy Máu Của Em Ấy
- Chương 28: 28: Em Đang Uống Cái Gì
- Chương 29: Bày ra thiên la địa võng
- Chương 30: Phát giác
- Chương 31: Đêm trước khi bùng nổ
- Chương 32: Tuyệt vọng
- Chương 33: Không còn chỗ trốn
- Chương 34: Diệp Đình thất thố rồi
- Chương 35: Dương Dương khóc rồi
- Chương 36: Nhớ lại khoảng thời gian tăm tối
- Chương 37: Trước khi chết
- Chương 38: Tuyệt Vọng
- Chương 38-2: Phiên ngoại 1: Thiếu niên nơi đây
- Chương 39: Một cái tát
- Chương 40: Hành chết Vương Dương được không?
- Chương 41: Vả mặt
- Chương 42: Dẫn tôi đi
- Chương 43: Hành chết nó
- Chương 44: Chủ mưu
- Chương 45: Vạn kiếp bất phục
- Chương 46: Một con chó điên
- Chương 47: Đêm trước bão tố
- Chương 48: Kịch hay sắp bắt đầu
- Chương 49: Muốn bằng chứng có bằng chứng
- Chương 50: Vương Dương gào khóc đáng thương
- Chương 51: Dương Dương bỏ trốn
- Chương 52: Truy bắt
- Chương 53: Cầu toàn
- Chương 54: Thiếu niên kỳ quái
- Chương 55: Thăm dò
- Chương 56: Động lòng
- Chương 57: Không từ bỏ
- Chương 58: Gõ núi doạ hổ
- Chương 59: Đừng ép tôi
- Chương 60: Thú cưng
- Chương 61: Không dám thích nữa rồi
- Chương 62: Chiếm đoạt cả linh hồn lẫn thể xác
- Chương 63: Tự tay đẩy tôi
- Chương 64: Trà sữa
- Chương 65: Vuốt lông Diệp Cẩu
- Chương 66: Lời tạm biệt lặng lẽ
- Chương 67: Hướng về phía tự do
- Chương 68: Thợ săn khôn khéo nhất
- Chương 69: Dương đông kích tây
- Chương 70: Cao chạy xa bay
- Chương 70-2: Phiên ngoại: Ai phạt ai?
- Chương 71: Hung bạo
- Chương 72: Anh Huân
- Chương 73: Cực kỳ nóng nảy
- Chương 74: Đáng đời
- Chương 75: Chủ động gọi điện
- Chương 76: Diệp Đình mất thế chủ động
- Chương 77: Trừng mắt chờ điện thoại
- Chương 78: Chơi đùa hắn
- Chương 79: Không được cúp!
- Chương 80: Ước định gọi điện thoại
- Chương 81: Em ấy vẫn là của tôi
- Chương 82: Thà chết không buông
- Chương 83: Cừu bông lớn
- Chương 84: Còn thích anh không
- Chương 85: Chặn được
- Chương 86: Nhìn trộm vợ
- Chương 87: Ghen tuông đầy trời
- Chương 88: Hai con chó
- Chương 89: Gió bão
- Chương 90: Trò chuyện
- Chương 91: Chuẩn bị hành động
- Chương 92: Trả em ấy lại cho tôi
- Chương 93: Song sát
- Chương 94: Đêm đó chia tay
- Chương 95: Cuối cùng cũng gặp
- Chương 96: Mùa hè năm ấy
- Chương 97: Quà tặng
- Chương 98: Ba mươi ngày
- Chương 99: Đau lòng
- Chương 100: Không nỡ
- Chương 101: Văn kiện
- Chương 102: Giả cũng tốt
- Chương 103: Yêu nhất
- Chương 104: Trở về tự do
- Chương 105: Đính hôn
- Chương 106: Tức chết con chó ngu xuẩn
- Chương 107: Không thấy bóng dáng
- Chương 108: Tung tích
- Chương 109: Hoang mang
- Chương 110: Ông xã
- Chương 111: Cứ ly hôn như vậy?
- Chương 112: Trừng phạt
- Chương 113: Như mới gặp
- Chương 114: Bắt đầu ở chung
- Chương 115: Tu La tràng
- Chương 116: Đánh người
- Chương 117: Đánh cược
- Chương 118: Em rất trong sáng đó
- Chương 119: Nam sinh nhỏ nhút nhát
- Chương 120: Đôi mắt
- Chương 121: Mắng chó
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184: Phiên ngoại 1: Thiếu niên nơi đây
- Chương 185: Phiên ngoại 2: Ai phạt ai?
- Chương 186: Ngoại truyện 1: Tỉnh mộng 01
- Chương 187: Ngoại truyện 2: Tỉnh mộng 02
- Chương 188: Ngoại truyện 3: Tỉnh mộng 03
- Chương 189: Ngoại truyện 4: Tỉnh mộng 04
- Chương 190: Ngoại truyện 5: Tỉnh mộng 05
- Chương 191: Ngoại truyện 6: Tỉnh mộng 06
- Chương 192: Ngoại truyện 7: Tỉnh mộng 07
- Chương 193: Ngoại truyện 8: Tỉnh mộng 08
- Chương 194: Ngoại truyện 9: Tỉnh mộng 09
- Chương 195: Ngoại truyện 10: Tỉnh mộng 10
- Chương 196: Ngoại truyện 11: Tỉnh mộng 11
- Chương 197: Ngoại truyện 12: Tỉnh mộng 12
- Chương 198: Ngoại truyện 13: Tỉnh mộng 13
- Chương 199: Ngoại truyện 14: Tỉnh mộng 14
- Chương 200: Ngoại truyện 15: Tỉnh mộng 15
- Chương 201: Ngoại truyện 16: Tỉnh mộng 16
- Chương 202: Ngoại truyện 17: Tỉnh mộng 17
- Chương 203: Ngoại truyện 18: Tỉnh mộng 18
- Chương 204: Ngoại truyện 19: Tỉnh mộng 19
- Chương 205: Ngoại truyện 20: Tỉnh mộng 20
- Chương 206: Ngoại truyện 21: Tỉnh mộng 21
- Chương 207: Ngoại truyện 22: Tỉnh mộng 22
- Chương 208: Ngoại truyện 23: Tỉnh mộng 23
- Chương 209: Ngoại truyện 24: Tỉnh mộng 24
- Chương 210: Ngoại truyện 25: Ngày tháng gà bay chó sủa 01
- Chương 211: Ngoại truyện 26: Ngày tháng gà bay chó sủa 02
- Chương 212: Ngoại truyện 27: Ngày tháng gà bay chó sủa 03
- Chương 213: Ngoại truyện 28: Ngày tháng gà bay chó sủa 04
- Chương 214: Ngoại truyện 29: Ngày tháng gà bay chó sủa 05
- Chương 215: Ngoại truyện 30: Ngày tháng gà bay chó sủa 06
- Chương 216: Ngoại truyện 31: Ngày tháng gà bay chó sủa 07
- Chương 217: Ngoại truyện 32: Ngày tháng gà bay chó sủa 08
- Chương 218: Ngoại truyện 33: Ngày tháng gà bay chó sủa 09
- Chương 219: Ngoại truyện 34: Ngày tháng gà bay chó sủa 10
- Chương 220: Ngoại truyện 35: Ngày tháng gà bay chó sủa 11
- Chương 221: Ngoại truyện 36: Đại đoàn viên (Hết)
Lại Bị Bạn Trai Cũ Nhắm Đến Rồi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.