Lồng ngực Diệp Đình đau thắt lại.
Hắn nhìn giọt nước mắt đang chảy dài trên má Dương Gia Lập cùng với ánh mắt vừa chết lặng vừa đấu tranh của cậu, hắn chỉ muốn nhanh chóng ôm cậu vào lòng, mang cậu về nhà.
Dương Gia Lập nhìn những bông tuyết đang rơi rào rạt, giọng nói dần trở nên nức nở.
Hắn ngẩng đầu nhìn Diệp Đình, đôi mắt hiện lên ánh sáng mờ mịt: “Sau đó, là đến lúc học đại học.”
“Điều may mắn nhất của tôi chính là trong khoảng thời gian học đại học tôi gặp được anh,” Dương Gia Lập nhẹ giọng, nói: “Đó là bốn năm hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.”
“Ngoại trừ mẹ và bà ngoại, trước nay không có ai đối xử tối với tôi như vậy, chưa từng có ai.”
“Tôi thích mật ong, anh lập tức cất một hũ trong ngăn tủ. Tôi thích sữa bò Cao Lương Lộ, mỗi ngày anh đều sẽ đem cho tôi. Tôi vĩnh viễn nhớ rõ, vào một ngày tuyết rơi, khi tôi ngồi ở ghế sau xe đạp của anh, dựa đầu vào lưng anh, tôi đã có bao nhiêu yên tâm. Bốn năm đó, mỗi một giây mỗi một phút tôi đều không nỡ quên đi.”
“Cho đến khi tôi nhìn thấy anh đưa cho Tiểu Hạ ly sữa bò Cao Lương Lộ, nhưng lại quên rằng tôi cũng rất thích nó, khi tôi thấy anh nhớ rõ ngày lễ tốt nghiệp của Tiểu Hạ nhưng lại quên rằng ngày đó cũng là sinh nhật của tôi. Tôi liền hiểu được, bốn năm hạnh phúc mà tôi trộm giữ đó đã sớm kết thúc rồi, người anh thích đã không còn là tôi nữa.”
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Lòng ngực Diệp Đình co rút dữ dội, trái tim quặn lên đau nhói.
Hắn nửa quỳ xuống dưới, hoảng loạn nắm lấy tay Dương Gia Lập: “Không phải, bé cưng, không phải đâu……”
Ánh mắt Dương Gia Lập từng chút từng chút trở nên tối sầm lại: “Sau khi chia tay với anh tôi lập tức bắt đầu đi làm công.”
TruyenLau
“Bệnh của mẹ rất nghiêm trọng, cuối cùng vẫn không thể kéo dài được, bác sĩ nói, không còn cách nào xoay chuyển bệnh tình nữa.”
“Tôi không tin, tôi lại càng muốn cứu bà. Mỗi một ngày tôi đều làm bốn công việc, một ngày chỉ ngủ có 5 tiếng, chuyện gì tôi cũng đồng ý làm, tôi chỉ muốn nhanh chóng kiếm tiền, mời cho bà một người bác sĩ giỏi nhất, cho bà dùng thiết bị tốt nhất.”
Mí mắt Dương Gia Lập run lên, hốc mắt ngập lệ.
Cậu nức nở nói: “Mẹ tôi hôm mê, tôi lén nói với bà, mẹ đừng đi, trên đời này con chỉ còn mỗi mẹ ở cạnh thôi, mẹ có thể mở mắt ra được không, có thể ở lại cạnh con thêm mấy năm nữa được không? Tôi càng làm việc thì lại càng trở nên kiệt sức, tôi thật sự đã làm hết sức rồi, nhưng lại chỉ có thể nhìn bệnh tình của bà càng ngày càng chuyển biến xấu, đến cuối cùng, tôi trơ mắt nhìn nhịp tim của bà trở thành một đường thẳng.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Sau khi mẹ mất, tôi không khóc, trong lòng giống như chết lặng vậy, không thể cảm nhận được bất cứ thứ gì.”
“Sau đó có một ngày, tôi gặp một đứa con nít ở dưới lầu, mẹ của nó đang mắng nó tại sao lại còn ở đó chơi, sao không chịu trở về ăn cơm. Tôi đi lên lầu, mở cửa nhà ra, bên trong là một mảnh tối đen trống rỗng, không có chút âm thanh nào, không có chút ánh sáng nào, giống như hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.”
“Lúc đó tôi mới nhận ra rằng, bên cạnh tôi, một người cũng không có.” TruyenLau.com
“Không có ai lo lắng cho tôi đã ăn no chưa, có ăn đói mặc rách không, có vất vả có bị liên luỵ hay không, ở bên ngoài có chịu oan ức, có bị người khác bắt nạt không, khi tết đến vĩnh viễn không còn ai nguyện ý vì tôi mà gói một lồng sủi cảo, không còn ai lén lút nhét vào túi tôi một bao lì xì nhỏ.”
“Tôi không còn mẹ.”
“Cũng không còn ai yêu thương tôi nữa.”
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Dương Gia Lập ngẩng đầu, nước mắt đã cạn khô, ánh mắt trống rỗng.
Cậu nhìn Diệp Đình, khẽ nói: “Diệp Đình, rốt cuộc không còn ai yêu thương tôi nữa rồi.”
Diệp Đình trở nên rối loạn rồi.
Hắn hoang mang hoảng loạn ôm Dương Dương vào lòng, vội vàng nói: “Sẽ không đâu, sẽ không đâu. Tuyết rơi rất lạnh, đi, tôi mang em về nhà được không, em muốn ăn gì, ăn sủi cảo được không? Hay vẫn muốn uống sữa Cao Lương Lộ? Hay là..”
Hắn nâng Dương Gia Lập lên, gắt gao ôm chặt cậu vào lòng.
Hắn vẫn đang chờ Dương Gia Lập trả lời, nhưng lại chỉ nghe thấy giọng nói hoảng sợ của người thư ký: “Diệp tổng, cậu ấy nhắm mắt rồi. Cậu….cậu ấy không có phản ứng.” Diệp Đình sửng sốt một giây, khẽ nghiêng đầu.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Khuôn mặt hắn cọ vào chiếc má vì hứng chịu gió lạnh và tuyết đêm mag trở nên đông cứng của Dương Gia Lập.
Diệp Đình không dám tin, khẽ nói: “Bé cưng, em đừng làm tôi sợ.”
Dương Gia Lập không hề phản ứng lại, hai mắt nhắm nghiền.
Bàn tay đang run rẩy dữ dội của Diệp Đình sờ sờ lên lưng Dương Gia Lập, giống như đang giả vờ trấn an mình, nhưng lại không tài nào trấn an được: “Bé cưng, ngoan, nói với tôi một câu, đừng làm tôi sợ, tôi mang em về nhà, không sao đâu.”
Thư ký sợ hãi không yên: “Diệp tổng, cậu ấy bị choáng rồi.”
Diệp Đình ôm Dương Gia Lập, hô hấp trở nên dồn dập: “Xe cấp cứu, gọi xe cấp cứu….”
Thư ký vội vàng lấy điện thoại ra.
Diệp Đình ôm chặt Dương Gia Lập vào trong lòng mình, đứng ở trong màn đêm tuyết tối đen.
Bốn phía không có một chút âm thanh nào, đêm tối dừng như vĩnh viễn không biến mất, tuyết lớn làm lòng người giá lạnh đến thấu xương.
Diệp Đình muốn ôm Dương Gia Lập rời khỏi nghĩ trang.
Vừa mới bước ra được nửa bước, hắn cảm thấy cây cung trong lòng nháy mắt “phựt” một tiếng, đứt dây.
Tiếp theo là một trận đau nhói lan ra khắp cơ thể.
Trong chốt lát, khiến hắn đau tựa hồ như muốn quỳ ngã xuống đất.
- Chương 1: 1: Hôm Nay Tôi Buộc Phải Đi Bồi Rượu
- Chương 2: 2: Từ Tình Nồng Đến Tình Mỏng
- Chương 3: 3: Mười Phút Làm Chó Phần 1
- Chương 4: 4: Mười Phút Làm Chó Phần2
- Chương 5: 5: Sau Khi Tiểu Dương Say Rượu Phần 1
- Chương 6: 6: Sau Khi Tiểu Dương Say Rượu Phần 2
- Chương 7: 7: Báo Ứng Của Em Là Tôi Phần 1
- Chương 8: 8: Báo Ứng Của Em Là Tôi Phần 2
- Chương 9: 9: Báo Ứng Của Em Là Tôi Phần 3
- Chương 10: 10: Trăm Năm Ắt Có Quả
- Chương 11: 11: Ai Cũng Sẽ Không Biết
- Chương 12: 12: Cơ Hội Hay Cái Bẫy
- Chương 13: 13: Lén Lén Lút Lút
- Chương 14: 14: Khi Đêm Tối Tĩnh Lặng
- Chương 15: 15: Bị Nhục Nhã Trước Mặt Mọi Người
- Chương 16: 16: Sự Dịu Dàng Của Anh Ấy
- Chương 17: 17: Ngẩng Đầu Lên Cho Tôi
- Chương 18: 18: Em Có Hối Hận Không
- Chương 19: 19: Tiệc Rượu
- Chương 20: 20: Phải Ngoan Ngoãn Hiểu Không
- Chương 21: 21: Một Mặt Bạo Lực Của Diệp Cẩu
- Chương 22: 22: Hành Động Đi Bắt Tiểu Dương
- Chương 23: 23: Ôm Cây Đợi Tiểu Dương
- Chương 24: 24: Buộc Cậu Đi Vào Khuôn Khổ
- Chương 25: 25: Triệu Chứng
- Chương 26: 26: Tôi Không Muốn Chết
- Chương 27: 27: Lấy Máu Của Em Ấy
- Chương 28: 28: Em Đang Uống Cái Gì
- Chương 29: Bày ra thiên la địa võng
- Chương 30: Phát giác
- Chương 31: Đêm trước khi bùng nổ
- Chương 32: Tuyệt vọng
- Chương 33: Không còn chỗ trốn
- Chương 34: Diệp Đình thất thố rồi
- Chương 35: Dương Dương khóc rồi
- Chương 36: Nhớ lại khoảng thời gian tăm tối
- Chương 37: Trước khi chết
- Chương 38: Tuyệt Vọng
- Chương 38-2: Phiên ngoại 1: Thiếu niên nơi đây
- Chương 39: Một cái tát
- Chương 40: Hành chết Vương Dương được không?
- Chương 41: Vả mặt
- Chương 42: Dẫn tôi đi
- Chương 43: Hành chết nó
- Chương 44: Chủ mưu
- Chương 45: Vạn kiếp bất phục
- Chương 46: Một con chó điên
- Chương 47: Đêm trước bão tố
- Chương 48: Kịch hay sắp bắt đầu
- Chương 49: Muốn bằng chứng có bằng chứng
- Chương 50: Vương Dương gào khóc đáng thương
- Chương 51: Dương Dương bỏ trốn
- Chương 52: Truy bắt
- Chương 53: Cầu toàn
- Chương 54: Thiếu niên kỳ quái
- Chương 55: Thăm dò
- Chương 56: Động lòng
- Chương 57: Không từ bỏ
- Chương 58: Gõ núi doạ hổ
- Chương 59: Đừng ép tôi
- Chương 60: Thú cưng
- Chương 61: Không dám thích nữa rồi
- Chương 62: Chiếm đoạt cả linh hồn lẫn thể xác
- Chương 63: Tự tay đẩy tôi
- Chương 64: Trà sữa
- Chương 65: Vuốt lông Diệp Cẩu
- Chương 66: Lời tạm biệt lặng lẽ
- Chương 67: Hướng về phía tự do
- Chương 68: Thợ săn khôn khéo nhất
- Chương 69: Dương đông kích tây
- Chương 70: Cao chạy xa bay
- Chương 70-2: Phiên ngoại: Ai phạt ai?
- Chương 71: Hung bạo
- Chương 72: Anh Huân
- Chương 73: Cực kỳ nóng nảy
- Chương 74: Đáng đời
- Chương 75: Chủ động gọi điện
- Chương 76: Diệp Đình mất thế chủ động
- Chương 77: Trừng mắt chờ điện thoại
- Chương 78: Chơi đùa hắn
- Chương 79: Không được cúp!
- Chương 80: Ước định gọi điện thoại
- Chương 81: Em ấy vẫn là của tôi
- Chương 82: Thà chết không buông
- Chương 83: Cừu bông lớn
- Chương 84: Còn thích anh không
- Chương 85: Chặn được
- Chương 86: Nhìn trộm vợ
- Chương 87: Ghen tuông đầy trời
- Chương 88: Hai con chó
- Chương 89: Gió bão
- Chương 90: Trò chuyện
- Chương 91: Chuẩn bị hành động
- Chương 92: Trả em ấy lại cho tôi
- Chương 93: Song sát
- Chương 94: Đêm đó chia tay
- Chương 95: Cuối cùng cũng gặp
- Chương 96: Mùa hè năm ấy
- Chương 97: Quà tặng
- Chương 98: Ba mươi ngày
- Chương 99: Đau lòng
- Chương 100: Không nỡ
- Chương 101: Văn kiện
- Chương 102: Giả cũng tốt
- Chương 103: Yêu nhất
- Chương 104: Trở về tự do
- Chương 105: Đính hôn
- Chương 106: Tức chết con chó ngu xuẩn
- Chương 107: Không thấy bóng dáng
- Chương 108: Tung tích
- Chương 109: Hoang mang
- Chương 110: Ông xã
- Chương 111: Cứ ly hôn như vậy?
- Chương 112: Trừng phạt
- Chương 113: Như mới gặp
- Chương 114: Bắt đầu ở chung
- Chương 115: Tu La tràng
- Chương 116: Đánh người
- Chương 117: Đánh cược
- Chương 118: Em rất trong sáng đó
- Chương 119: Nam sinh nhỏ nhút nhát
- Chương 120: Đôi mắt
- Chương 121: Mắng chó
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184: Phiên ngoại 1: Thiếu niên nơi đây
- Chương 185: Phiên ngoại 2: Ai phạt ai?
- Chương 186: Ngoại truyện 1: Tỉnh mộng 01
- Chương 187: Ngoại truyện 2: Tỉnh mộng 02
- Chương 188: Ngoại truyện 3: Tỉnh mộng 03
- Chương 189: Ngoại truyện 4: Tỉnh mộng 04
- Chương 190: Ngoại truyện 5: Tỉnh mộng 05
- Chương 191: Ngoại truyện 6: Tỉnh mộng 06
- Chương 192: Ngoại truyện 7: Tỉnh mộng 07
- Chương 193: Ngoại truyện 8: Tỉnh mộng 08
- Chương 194: Ngoại truyện 9: Tỉnh mộng 09
- Chương 195: Ngoại truyện 10: Tỉnh mộng 10
- Chương 196: Ngoại truyện 11: Tỉnh mộng 11
- Chương 197: Ngoại truyện 12: Tỉnh mộng 12
- Chương 198: Ngoại truyện 13: Tỉnh mộng 13
- Chương 199: Ngoại truyện 14: Tỉnh mộng 14
- Chương 200: Ngoại truyện 15: Tỉnh mộng 15
- Chương 201: Ngoại truyện 16: Tỉnh mộng 16
- Chương 202: Ngoại truyện 17: Tỉnh mộng 17
- Chương 203: Ngoại truyện 18: Tỉnh mộng 18
- Chương 204: Ngoại truyện 19: Tỉnh mộng 19
- Chương 205: Ngoại truyện 20: Tỉnh mộng 20
- Chương 206: Ngoại truyện 21: Tỉnh mộng 21
- Chương 207: Ngoại truyện 22: Tỉnh mộng 22
- Chương 208: Ngoại truyện 23: Tỉnh mộng 23
- Chương 209: Ngoại truyện 24: Tỉnh mộng 24
- Chương 210: Ngoại truyện 25: Ngày tháng gà bay chó sủa 01
- Chương 211: Ngoại truyện 26: Ngày tháng gà bay chó sủa 02
- Chương 212: Ngoại truyện 27: Ngày tháng gà bay chó sủa 03
- Chương 213: Ngoại truyện 28: Ngày tháng gà bay chó sủa 04
- Chương 214: Ngoại truyện 29: Ngày tháng gà bay chó sủa 05
- Chương 215: Ngoại truyện 30: Ngày tháng gà bay chó sủa 06
- Chương 216: Ngoại truyện 31: Ngày tháng gà bay chó sủa 07
- Chương 217: Ngoại truyện 32: Ngày tháng gà bay chó sủa 08
- Chương 218: Ngoại truyện 33: Ngày tháng gà bay chó sủa 09
- Chương 219: Ngoại truyện 34: Ngày tháng gà bay chó sủa 10
- Chương 220: Ngoại truyện 35: Ngày tháng gà bay chó sủa 11
- Chương 221: Ngoại truyện 36: Đại đoàn viên (Hết)
Lại Bị Bạn Trai Cũ Nhắm Đến Rồi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.