Tuy rằng trong lòng Đỗ Khanh vẫn có chút sợ hãi khi phải đối mặt với thích khách, nhưng nghe Tống Gia Thành nói xong, cô vẫn lấy hết can đảm nói: “Nếu không cứ để em đi đi.”
Để người khác đói điệm nguy hiểm thay mình, trong lòng cô vẫn có chút băn khoăn.
Tống Gia Thành không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt, hắn cau mày nói: “Không được, mục tiêu của đối phương là em, đến lúc đó khẳng định tất cả thích khách sẽ đều nhắm tới em, quá nguy hiểm, em không thể đi.”
Đao kiếm không có mắt, đây là chuyện lớn, không cẩn thận sẽ bỏ mạng, cũng không phải chuyện đùa, Tống Gia Thành nhất định không muốn Đỗ Khanh mạo hiểm.
Nếu lần nàycó cái cái gì vạn nhất…….
Nghĩ đến đây, Tống Gia Thành đột nhiên lắc lắc đầu, hắn vẫy vẫy tay, nói cái gì cũng không cho Đỗ Khanh đi.
“Nhưng mà……” Đỗ Khanh há miệng th* d*c, còn định nói gì đó.
Tống Gia Thành bực bội gãi gãi tóc, vắt hết óc để thuyết phục Đỗ Khanh.
“Không có nhưng, em cũng không nghĩ, nếu em có chuyện gì, anh phải làm sao bây giờ, dì Cam và chú Đỗ phải làm sao bây giờ?”
Lúc này Tống Gia Thành cho rằng Đỗ Khanh chỉ đang không đành lòng cho nữ tử thế thân của cô, nhưng kỳ thật Đỗ Khanh cũng không chỉ lo lắng một chuyện này.
Trong khoảng thời gian này Đỗ Khanh đi theo Tần thị học tập quản gia, cũng biết không phải tất cả hạ nhân trong phủ đều có thể tín nhiệm, cô lo lắng nếu tìm người thay thế sẽ bị đối phương phát hiện, khả năng sẽ bỏ lỡ một cơ hội tốt.
Bởi vì băn khoăn vấn đề này, Đỗ Khanh mới muốn tự mình đi, chỉ có như vậy mới có thể bảo đảm đối phương nhất định sẽ ra tay.
Đỗ Khanh lấy áo giáp từ trong ngăn kéo giường gỗ ra, quơ quơ trước mặt Tống Gia Thành, cô không mua được áo chống đạn, nhưng áo giáp vẫn có thể dễ dàng mua được trên mạng.
Cái áo giáp này là dùng thép đan thành ba tầng, mặc kệ là đao kiếm hay là cung tiễn, cũng không thể xuyên qua cái áo này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/anh-chong-den-tu-co-dai/chuong-251-am-muu.html.]
Đỗ Khanh đã tính toán tốt, đến lúc đó cô sẽ mặc cái áo giáp này, mặc kệ địch nhân dùng đao hay kiếm đều không thương tổn những vị trí trọng yếu. TruyenLau.com
Đỗ Khanh sờ sờ áo giáp trong tay, thầm thấy may mắn: Còn may ở Khánh triều hầu như đều sử dụng vũ khí lạnh, tuy rằng vị Thánh tôn hoàng đế kia cũng nghiên cứu ra s.ú.n.g etpigôn, nhưng vì khó chế tạo nên số lượng ít, chỉ có hộ vệ của hoàng đế mới được trang bị, mỗi một cái đều được đánh số, cho nên trong tay những thích khách đó khẳng định không có.
Tống Gia Thành nhìn áo giáp trong tay Đỗ Khanh, vẫn nhíu chặt mày.
Website TruyenLau.com
Cái áo này, cũng chỉ có thể bảo vệ trước n.g.ự.c và phía sau lưng của cô, còn cổ, cánh tay vẫn bị lộ ở bên ngoài, chỉ dựa vào một cái áo ba lỗ này, tuyệt đối không thể bảo đảm cô bình an vô sự.
Nhưng Tống Gia Thành cũng biết, suy đoán của Đỗ Khanh xác thật có đạo lý, nếu lần này bọn họ không thể bắt được đại trưởng công chúa, về sau muốn tìm cơ hội rất khó khăn.
Hơn nữa nếu lần này đối phương không cắn câu, không biết lần ra tay tới là vào khi nào.
Anan TruyenLau.com
Nếu lần này bọn họ bỏ lỡ hung thủ, ngày thành thân có nhiều khách khứa như vậy, người nhiều chuyện tạp, dưới tình huống đó muốn phòng bị đối phương càng khó hơn.
Tống Gia Thành lập tức tiến thoái lưỡng nan, chuyện lớn như vậy hắn cũng không hạ quyết tâm ngay được, cuối cùng hắn nắm tay Đỗ Khanh, lẩm bẩm nói: “Chuyện này trước không vội, để anh nghĩ cẩn thận đã, ngày mai chúng ta lại quyết định.”
Dẫn xà xuất động là một chuyện nguy hiểm, Tống Gia Thành không thể đẩy Đỗ Khanh ra trước mũi kiếm của nhóm thích khách.
Đỗ Khanh biết Tống Gia Thànhlo lắng cho an toàn của bản thân, cô cũng không nói nhiều, đặt áo giáp lên trên bàn, cô dựa lên vai hắn, ý đồ tác tới động, xóa tan bực bội trong lòng hắn.
Tống Gia Thành cân nhắc cả một đêm, cuối cùng vẫn quyết định để Đỗ Khanh tự mình ra mặt, dưới tình huống như vậy, hắn chỉ có thể bố trí kỹ càng hơn, xác định có thể bảo vệ cô chu toàn, hơn nữa chỉ khi xử lý được đại trưởng công chúa cái tai họa ngầm này, hắn mới có thể yên tâm chuẩn bị hôn lễ.
Quốc công phủ cố ý dẫn đường, Trần Tĩnh Dao nhanh chóng nhận được tin Đỗ Khanh muốn ra phủ dự tiệc.
Nếu là trước kia, Trần Tĩnh Dao còn có thể bình tĩnh tự hỏi một chút, liệu đây có phải là cái bẫy của Đỗ Khanh bọn họ cố ý thả ra hay không. Nhưng hiện tại tin tức Tống Gia Thành và Đỗ Khanh sắp thành thân đã hoàn toàn che kín lý trí của nàng ta.
Hiện tại trong lòng Trần Tĩnh Dao chỉ muốn ngăn cản Tống Gia Thành thành thân, không rảnh lo lắng những chuyện khác.
- Chương 1: 1: Xung Đột Trong Chữa Bệnh
- Chương 2: 2: Xung Đột Trong Chữa Bệnh 2
- Chương 3: 3: Tức Giận
- Chương 4: 4: Kỳ Nghỉ
- Chương 5: 5: Con Nhà Người Ta
- Chương 6: 6: Cha Mẹ Tới
- Chương 7: 7: Về Quê
- Chương 8: 8: Bò Giường
- Chương 9: 9: Bò Giường 2
- Chương 10: 10: Kỳ Lạ
- Chương 11: 11: Xuyên Không
- Chương 12: 12: Xuyên Không 2
- Chương 13: 13: Uống Thuốc
- Chương 14: 14: Sáng
- Chương 15: 15: Nha Hoàn
- Chương 16: 16: Nha Hoàn 2
- Chương 17: 17: Nha Hoàn 3
- Chương 18: 18: Ăn Sáng
- Chương 19: 19: Ăn Sáng 2
- Chương 20: 20: Kinh Ngạc
- Chương 21: 21: Quốc Công Phu Nhân
- Chương 22: 22: Con Dâu Tương Lai
- Chương 23: 23: Đi Dạo
- Chương 24: 24: Khó Sinh
- Chương 25: 25: Khó Sinh 2
- Chương 26: 26: Khó Sinh 3
- Chương 27: 27: Khó Sinh 4
- Chương 28: 28: Tửu Lâu
- Chương 29: 29: Tiệm Cầm Đồ
- Chương 30: 30: Phòng
- Chương 31: 31: Không Dễ Chịu
- Chương 32: 32: Ăn Cơm Chiều
- Chương 33: 33: Ăn Cơm Chiều 2
- Chương 34: 34: Ngủ Chung
- Chương 35: 35: Ngủ Chung 2
- Chương 36: 36: Sương Trắng
- Chương 37: 37: Về Nhà
- Chương 38: 38: Về Nhà 2
- Chương 39: 39: Về Nhà 3
- Chương 40: 40: Mua Quần Áo
- Chương 41: 41: Nghèo
- Chương 42: 42: Sơ Mi Trắng
- Chương 43: 43: Búi Tóc
- Chương 44: 44: Đi Xe Buýt
- Chương 45: 45: Đi Xe Buýt 2
- Chương 46: 46: Đi Xe Buýt 3
- Chương 47: 47: Ăn Lẩu
- Chương 48: 48: Bán Vàng
- Chương 49: 49: Mua Sắm
- Chương 50: 50: Mua Sắm 2
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Lão Công Của Ta Là Cổ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.