Đỗ Hạ ký tên của mình xuống giấy cầm đồ, cất kim nguyên bảo cất vào ba lô.
Bạc hóa hai bên thỏa thuận xong, chưởng quầy cẩn thận thu hồi đồng hồ, Đỗ Hạ cõng ba lô liền đi ra ngoài.
“Vị cô nương này, về sau nếu cô còn thứ tốt như vậy, nhất định phải nhớ tới tiệm chúng tôi nhé, tôi nhất định sẽ không để cô nương chịu thiệt, không lo bị thua thiệt.
”Lời chưởng quầy nói Đỗ Hạ căn bản không tin, người ta mở cửa làm buôn bán, khẳng định muốn kiếm tiền, không có chuyện cô không bị thiệt.
Bất quá loại giao dịch như thế này, vốn dĩ chú ý ngươi tình ta nguyện, giá bán đồng hồ làm cô thập phần vừa lòng, còn chuyện chưởng quầy có thể bán lại cao bao nhiêu, cũng không quan hệ gì tới cô.
Kể cả người ta có thể bán được mấy trăm, hơn một ngàn lượng hoàng kim, cũng là do người ta có năng lực này.
Đỗ Hạ nhét mười mấy cân vàng bạc vào ba lô, cân nặng đó làm cô cảm thấy có chút cố hết sức.
Cũng may Tống Gia Ngôn cùng Tống Châu đã đánh xe ngựa chờ sẵn ở cửa tiệm cầm đồ, cô cũng không cần cõng cái ba lô nặng như vậy đi dạo phố.
Tống Châu ngồi ở bên ngoài xe ngựa, nhìn Đỗ Hạ đi ra khỏi hiệu cầm đồ, vội vàng nhảy xuống xe ngựa, đứng vững liền xoay người dọn ghế nhỏ từ trong xe ngựa xuống.
Vừa rồi Đỗ Hạ cứu thai phục ở trên phố, đã làm Tống Châu biết cô nương này có chỗ bất phàm, người như thế, sao có thể là nah hoàn như lời của công tử. Website TruyenLau.com
Tuy rằng Quốc công phủ đãi ngộ không tồi, nhưng Đỗ Hạ có năng lực như vậy, ra khỏi Quốc công phủ, không biết có bao nhiêu người muốn tốn đống bạc mời cô tới cửa đỡ đẻ.
Đỗ Hạ không biết suy nghĩ trong lòng Tống Châu, nhìn ghế nhỏ đặt trên mặt đất, cô liền cười cảm kích với Tống Châu.
Cô hiện tại đeo ba lô, còn bị thương một cánh tay, xác thật không bò lên xe ngựa được. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dẫm lên ghế nhỏ bò lên trên xe ngựa, Đỗ Hạ đối diện với tầm mắt của Tống Gia Ngôn ngồi trong xe.
Tống Gia Ngôn ngồi ngay ngắn ở trong xe ngựa, trong tay cầm một quyển sách không biết lấy từ đâu ra.
Đỗ Hạ nhìn lướt qua, người đã quen dùng chữ giản thể, lại xem chữ phồn thể có chút hơi quá sức, cẩn thận phân biệt một hồi lâu, cô mới nhận ra quyển sách trong tay Tống Gia Ngôn là một quyển địa phương du ký.
Đỗ Hạ tiến vào xe ngựa, Tống Gia Ngôn liền nhẹ nhàng đặt quyền sách xuống bàn con. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tống Gia Ngôn người này chính là người có giáo dưỡng ở trong xương cốt, rõ ràng chỉ là một động tác đặt ách xuống đơn giản, nhưng khi hắn làm, không duyên cớ lại có thể tạo ra mỹ cảm nói không nên lời.
Lúc này người hiện đại như Đỗ Hạ, cũng chỉ dư lại một ý niệm —— rốt cuộc là quý công tử, đi lại ngồi nằm đều có ý vị, thoạt nhìn cảnh đẹp ý vui.
Chờ Đỗ Hạ dỡ ba lô xuống, Tống Gia Ngôn mới mở miệng dò hỏi: “Đỗ cô nương còn muốn đi dạo chỗ nào không?”Yếm Đỗ Hạ muốn mua cũng đã có, đồng hồ và trang sức cũng đã bán, nên đơn giản muốn hồi phủ.
Chợ cổ đại tuy rằng náo nhiệt, nhưng một đường đi tới cô cũng đã xem được kha khá, mới mẻ qua đi, cũng không còn gì thú vị.
Đỗ Hạ lắc đầu nói: “Tôi không còn chỗ nào muốn đi, chúng ta hồi phủ đi.
”Tống Gia Ngôn gật gật đầu: “Cũng đúng, cánh tay cô cũng đnag bị thương, cần trở về nghỉ ngơi mấy ngày, chắc giờ Tống Hải cũng bố trí phòng ngủ cho cô xong rồi, trở về cô có thể trực tiếp đi qua nghỉ ngơi, tới giờ ta sẽ cho người tới gọi cô đi dùng cơm chiều.
”Thời điểm hai người trở lại Quốc công phủ đã là nửa buổi chiều, di động của Đỗ Hạ không xuyên qua với cô, đồng hồ là thứ duy nhất có thể xem thời gian cũng đã mang đi cầm cố, về sau cô cũng chỉ có thể nhìn sắc trời đoán thời gian.
Ba người trở lại Nghênh Phong viện, quả nhiên Tống Hải đã chờ ở trong sân.
Phòng của Đỗ Hạ được an bài ở Nghênh Phong viện, cách nhà chính của Tống Gia Ngôn cách một gian nhà kho, một gian phòng tạp vật.
Nhà ở tuy rằng không lớn, nhưng gia cụ đều đã được Tống Hải chuẩn bị đầy đủ hết.
Tiến vào phòng liền có nguyên một bộ bàn ghế, cửa phòng bên trái theo thứ tự đặt giá bồn, bàn trang điểm.
Giá gỗ trên dưới hai tầng đều bày một thau con bằng đồng, bên trên còn có hai cái khăn gấm trắng tinh.
Bàn trang điểm cũng chỉnh tề đặt một loạt son phấn.
Trong phòng bày một bình phong, tách cả không gian thành hai nửa.
Trong phòng đặt một chiếc giường bát bước mạ vàng, đầu giường là một cái bàn con cùng bộ, mặt trên trừ bỏ đặt hai đế nến bằng đồng, còn có một bình sứ, bên trong đan xen cắm mấy bông hoa sen cùng đài sen, thoạt nhìn thập phần lịch sự tao nhã.
Tuy rằng biết buổi tối Đỗ Hạ sẽ không ngủ ở bên này, nhưng thời điểm Tống Hải bố trí phòng cũng không có qua loa cho xong, tất cả gia cụ, vật trang trí trong phòng, hắn đều bỏ không ít tâm tư.
.
- Chương 1: 1: Xung Đột Trong Chữa Bệnh
- Chương 2: 2: Xung Đột Trong Chữa Bệnh 2
- Chương 3: 3: Tức Giận
- Chương 4: 4: Kỳ Nghỉ
- Chương 5: 5: Con Nhà Người Ta
- Chương 6: 6: Cha Mẹ Tới
- Chương 7: 7: Về Quê
- Chương 8: 8: Bò Giường
- Chương 9: 9: Bò Giường 2
- Chương 10: 10: Kỳ Lạ
- Chương 11: 11: Xuyên Không
- Chương 12: 12: Xuyên Không 2
- Chương 13: 13: Uống Thuốc
- Chương 14: 14: Sáng
- Chương 15: 15: Nha Hoàn
- Chương 16: 16: Nha Hoàn 2
- Chương 17: 17: Nha Hoàn 3
- Chương 18: 18: Ăn Sáng
- Chương 19: 19: Ăn Sáng 2
- Chương 20: 20: Kinh Ngạc
- Chương 21: 21: Quốc Công Phu Nhân
- Chương 22: 22: Con Dâu Tương Lai
- Chương 23: 23: Đi Dạo
- Chương 24: 24: Khó Sinh
- Chương 25: 25: Khó Sinh 2
- Chương 26: 26: Khó Sinh 3
- Chương 27: 27: Khó Sinh 4
- Chương 28: 28: Tửu Lâu
- Chương 29: 29: Tiệm Cầm Đồ
- Chương 30: 30: Phòng
- Chương 31: 31: Không Dễ Chịu
- Chương 32: 32: Ăn Cơm Chiều
- Chương 33: 33: Ăn Cơm Chiều 2
- Chương 34: 34: Ngủ Chung
- Chương 35: 35: Ngủ Chung 2
- Chương 36: 36: Sương Trắng
- Chương 37: 37: Về Nhà
- Chương 38: 38: Về Nhà 2
- Chương 39: 39: Về Nhà 3
- Chương 40: 40: Mua Quần Áo
- Chương 41: 41: Nghèo
- Chương 42: 42: Sơ Mi Trắng
- Chương 43: 43: Búi Tóc
- Chương 44: 44: Đi Xe Buýt
- Chương 45: 45: Đi Xe Buýt 2
- Chương 46: 46: Đi Xe Buýt 3
- Chương 47: 47: Ăn Lẩu
- Chương 48: 48: Bán Vàng
- Chương 49: 49: Mua Sắm
- Chương 50: 50: Mua Sắm 2
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Lão Công Của Ta Là Cổ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.