Bởi vì sẽ có khách đến nên Phục Luân không đi ra ngoài, sau khi dùng bữa sáng xong, hắn ngồi trong thư phòng lật xem một ít văn kiện, Lăng Nghị cúi đầu cung thuận đứng bên cạnh Phục Luân chờ đợi sai bảo.
Văn kiện xem được một nửa, Phục Luân ngẩng đầu lên, bẻ bẻ cái cổ, hờ hững nói “Đổi tách trà khác cho tôi, lấy thêm chút bánh ngọt.”
Lăng Nghị im lặng không lên tiếng, mặt không chút cảm xúc cúi xuống cung cúc gật đầu với Phục Luân, sau đó máy móc xoay người rời đi khỏi thư phòng. Phục Luân nhìn theo bóng lưng thon dài thẳng tắp của Lăng Nghị, khóe miệng nhếch lên một vệt cười âm hiểm.
Lăng Nghị, trò chơi của chúng ta bắt đầu rồi.
Lăng Nghị đi tới nhà bếp, rót tách trà, sau đó lấy ra một ít điểm tâm, vừa mới đặt ở bàn ăn chuẩn bị bưng đi thì đột nhiên có 5, 6 người hầu nam đi vào bên trong nhà bếp, dẫn đầu là quản gia, cũng là gã đàn ông mà Lăng Nghị cực kỳ ghét trong 3 năm qua ở lâu đài này.
Quyền thế của vị quản gia này ở trong lâu đài rất lớn, quản lý tất cả mọi việc nhà trong lâu đài của Phục Luân, người hầu ở đây bất kể là nam hay nữ đều nhất mực cung kính đối với ông ta, tên quản gia hơn 40 tuổi này bề ngoài cương trực nghiêm túc, nhưng thực ra là một lão già hèn hạ, thường xuyên lợi dụng tư quyền trả thù riêng. Những nam thanh nữ tú ở trong lâu đài đều bị lão trù dập qua, thế nhưng đành phải yên lặng trước quyền uy của lão, còn Phục Luân chỉ quan tâm đến thú vui riêng của mình, làm ngơ trước sự lộng hành của lão, đối với hắn mà nói, chỉ cần quản gia có thể quản lý tốt những việc vặt vãnh trong lâu đài này là đủ, còn lại không đáng quan tâm.
“Sao Lăng tiên sinh lại đi làm việc thấp kém này chứ.” Quản gia híp mắt, đánh giá Lăng Nghị trước mắt anh tuấn kiên cường, trong đầu đột nhiên lướt qua 4 chữ, chế phục mê hoặc, sau đó quỷ dị cười nói “Mau, mau đi đỡ giúp Lăng tiên sinh nhanh, Lăng tiên sinh yêu kiều mỏng manh như vậy, lỡ làm việc vất vả khiến cơ thể mệt mỏi thì làm sao có thể hầu hạ phục vụ tốt Phục gia được chứ a.”
Mấy tên nam nhân mà gã quản gia mang vào đều cười rộ lên, bọn họ vốn đố kỵ ao ước, thậm chí căm ghét Lăng Nghị, vốn là chỉ là một tên hầu nằm vùng, trở thành tù nhân, hiện tại lại được Phục Luân mang theo bên người.
Có điều khiến bọn họ hiện tại thấy vui sướng đó chính là, bây giờ Lăng Nghị đã không còn bất kỳ ánh hào quang nào nữa, bị Phục Luân xem như một con chó mang theo bên người, thân phận so với đám người hầu bọn họ còn thấp kém hơn.
Cảnh tượng buổi sáng hôm nay, Lăng Nghị quỳ trên mặt đất ôm lấy chân Phục Luân khiến trong lòng bọn họ cảm thấy cực kỳ thoải mái!
Lăng Nghị không nói gì, đáy mắt vẫn một mảnh yên tĩnh, vững vàng bưng khay thức ăn, muốn bước lướt qua đám người trước mặt, kết quả lại bị lão quản gia giơ thẳng chân ra chắn ngang trước người Lăng Nghị, theo đó đám người kia đứng chắn cửa lại đồng thời đóng cửa bếp.
“Gọi mày mấy tiếng Lăng tiên sinh là mày tưởng mày còn được như 3 năm trước hả?” Quản gia khẽ cười nói, tiếp đó ung dung thong thả đưa tay nhấc lên tách trà từ trong khay ăn mà Lăng Nghị đang bưng, đột nhiên hất nước trà lên mặt Lăng Nghị, Lăng Nghị không có bất kỳ phản ứng nào, nhắm mắt lại tiếp nhận cú hất nước này, nhìn nước trà chảy dọc theo ngũ quan đẹp đẽ anh tuấn của Lăng Nghị lưu lại đến giữa cổ trắng nõn láng mịn, quản gia cười khẽ vài tiếng, đặt lại tách trà trên khay ăn, cố ý nghiêm túc nói “Phục gia thích uống trà nguội nguội một chút, trà này quá nóng.” Nói rồi, đem mũi đặt sát trước mặt Lăng Nghị, đột nhiên ngửi một cái, tiếp tục nói “Có vẻ như bỏ quá nhiều lá trà rồi, mùi vị quá nồng, cậu không biết à? Phục gia thích trà nhạt hơn.”
Lăng Nghị mở mắt, trên mặt vẫn có bất kỳ biểu lộ gì, cậu đưa tay kia lên lau lá trà còn dính trên mặt, lạnh nhạt nói “Biết rồi, tôi sẽ đi pha lại tách trà khác.”
“Đừng nóng vội a!” Quản gia kéo Lăng Nghị chuẩn bị xoay người lại, nụ cười càng thêm gian ác của gã lan rộng ra, đám nam nhân phía sau đều như đang xem kịch vui thích thú nhìn Lăng Nghị.
“Còn có chuyện gì sao?” Lăng Nghị lành lạnh hỏi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Quản gia cười khẽ cầm lấy khối bánh ngọt nhỏ trên khay ăn, giả vờ thật lòng đưa đến trước mắt cẩn thận quan sát, vừa giả ý lo lắng nói “Cậu vốn là nằm vùng tử địch Phục gia phái đến, tôi không thể không lo cậu bỏ chất kịch độc gì vào trong bánh của Phục gia, hay là, cậu ăn trước một miếng được chứ?”
“Được” Lăng Nghị nhàn nhạt đáp, cầm lấy một khối bánh ngọt nhỏ bỏ vào miệng, chỉ là vừa mới nhai một cái, Lăng Nghị đột nhiên khom người, đem miếng bánh ngọt trong miệng phun ra ngoài, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Xem ra, miếng bánh ngọt này đã bị bỏ rất nhiều muối, gần như có thể nói nguyên liệu chính là dùng muối làm thay vì đường, mặn chát cả miệng!
Hiển nhiên, chiếc bánh ngọt ở bàn kia là quản gia đặc biệt đặt ở đấy chuẩn bị cho Lăng Nghị, bọn họ dĩ nhiên không có can đảm đem bánh ngọt này dâng đến cho Phục Luân mà chỉ dùng nó để làm khó dễ Lăng Nghị.
Phía trên đầu truyền đến thanh âm cười nhạo của những người kia. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Má ơi! Nó ăn thật kìa, ha ha…”
“Sao không ăn, giờ nó chỉ bằng con chó thôi, nhất định phải nghe lời chúng ta…”
“Đừng cười nữa, mau đi vào chủ đề chính đi, phía dưới tao cứng hết cả lên rồi này…”
Lăng Nghị nắm chặt nắm đấm, cắn răng nghiến lợi nói “Các người muốn chơi tôi?!” Rốt cuộc Lăng Nghị không còn vẻ mặt hờ hững lạnh nhạt, lau đi muối mặn dính bên miệng, ánh mắt lạnh lùng nhìn gã quản gia trước mắt, cậu vốn không muốn gây sự gì với đám người này, nhưng mà…
TruyenLau.com
“Tự mày gây chuyện còn trách chúng tao cái gì!” Nam nhân phía sau gã quản gia một mặt oán giận nói “Ngài quản gia, ngài mau dạy dỗ cho nó một chút đi, nếu như bánh ngọt này bị nó bất cẩn đem dâng cho Phục gia, không chừng chúng ta cũng bị liên lụy đấy.”
“Nhất định là phải dạy dỗ rồi.” Quản gia nói, xăn ống tay lên, đám đàn ông phía sau lập tức tiến lên, vây quanh Lăng Nghị, dùng loại ánh mắt th* t*c đánh giá Lăng Nghị, khối thân thể này khiến bọn họ thèm muốn lâu lắm rồi.
“Lăng Nghị, ta lệnh cho cậu, c** q**n áo ra cho ta xem, ta phải cẩn thận kiểm tra xem trên người cậu có cất giấu vũ khí làm tổn thương đến Phục gia hay không.” Quản gia vừa cười gian nói, vừa hướng tay đến trước ngực Lăng Nghị, gã ngẩng đầu lên, tên đàn ông khác cũng cười cười hướng gần về phía Lăng Nghị.
“Ta muốn trước tiên giải quyết trong cái miệng này của nó, phía dưới giao cho chúng mày.” Quản gia kích động nói.
Bộp một tiếng, Lăng Nghị đột nhiên túm lấy cái tay của gã quản gia đang chạm vào người cậu, tập trung siết lại, Lăng Nghị ngẩng đầu lên, trong đôi con ngươi đen kịt lướt qua vô số tia sét chớp giật, ánh mắt âm vụ mang theo sát khí mãnh liệt, Lăng Nghị âm hàn nở nụ cười, thanh âm như đến từ địa ngục, chậm rãi trầm giọng nói “Hôm nay các người đã phạm phải sai lầm lớn nhất, đó chính là không biết tình huống của tôi lại dám đến khiêu khích tôi, Phục gia không nói cho các người biết sao? Động thủ với tôi, sẽ phải chịu thiệt đấy!”
“Á!!!!” Quản gia hét lên, cổ tay gần như bị Lăng Nghị bẻ gãy, la lớn “Con mẹ nó tụi mày mù hết rồi hả? Bắt nó lại cho tao!!”
Hai phút sau…
Lăng Nghị ngồi xổm người xuống, nhìn quản gia đang nằm trên mặt đất, vẻ mặt lộ ra kinh hoàng, run rẩy không ngừng, cậu nhẹ nhàng nở nụ cười, đem toàn bộ bánh ngọt trong khay đến trước mặt quản gia, cười vô hại nói “Hạn cho ông trong 1 phút ăn hết toàn bộ số bánh này, nếu không tôi sẽ bẻ gãy tay kia của ông.”
Quản gia nhìn đám thủ hạ nằm la lết ngang dọc xung quanh mình, kinh hãi không ngừng “Tôi ăn, tôi ăn!” Nói rồi, nắm lấy cái bánh trong khay cố nhét vào miệng mình. (Jian: huhu em nó ngầu vcđ TT_TT)
Lăng Nghị đứng lên, khôi phục lại vẻ mặt lành lạnh, lần nữa rót tách trà khác, lấy một cái bánh ngọt mùi vị bình thường, mắt nhìn thẳng rời khỏi nhà bếp.
Lăng Nghị vừa đi, quản gia lập tức đứng dậy, liên tục lăn lộn đi tới bồn rửa bên cạnh ra sức nôn ra.
Vừa đến thư phòng, Phục Luân rất hứng thú nhìn chằm chằm Lăng Nghị, ngón tay gõ cạch cạch trên mặt bàn “Sao lại đi lâu vậy?”
“Vì cần làm sạch nhà bếp nên bận diệt mấy con gián, thế nên tới trễ, xin chủ nhân tha thứ.” Lăng Nghị mặt không hề cảm xúc nói, một bên khom người đem trà cùng bánh ngọt đặt ở trên bàn.
Phục Luân cười khẽ, chậm rãi tiến sát vào bên tai Lăng Nghị, thấp giọng nói “Em không phải đã giết hết bọn chúng chứ?”
Sắc mặt Lăng Nghị không hề thay đổi, lạnh nhạt nói “Không dám, dù sao những người kia chỉ là nhận lệnh của chủ nhân.”
Phục Luân híp mắt, gằn giọng cười nói “Em đã sớm biết?”
Đặt trà với bánh ngọt xuống rồi, Lăng Nghị đứng dậy, mặt vẫn không có biểu cảm gì cúi đầu, giống như lúc nãy cung kính đứng bên cạnh Phục Luân “Xin lỗi chủ nhân, để ngài thất vọng rồi, ngài có thể giả vờ như nô lệ cái gì cũng không biết.”
Nụ cười ngưng đọng lại trên mặt Phục Luân, câu nói này, hắn nghe thế nào cũng giống như cậu ta đang khiêu khích cùng miệt thị hắn…
- Quyển 1 - Chương 1: Tiết tử
- Quyển 2 - Chương 1: Hợp tác cùng Hoàng Sát?
- Quyển 3 - Chương 1: Phản công
- Quyển 4 - Chương 1: Có nằm vùng!
- Quyển 5 - Chương 1: Gặp lại trong ngày tuyết rơi
- Quyển 6 - Chương 1: Phục luân và lăng nghị - thời khắc yên tĩnh cuối cùng!
- Quyển 1 - Chương 1-2: Tên tôi là Diệp Tuyền
- Quyển 1 - Chương 2: Hắn là ác ma
- Quyển 2 - Chương 2: Đáng hận
- Quyển 3 - Chương 2: Trò chơi chết người
- Quyển 4 - Chương 2: Sai lầm không gì bù đắp lại được…
- Quyển 5 - Chương 2: Chính là Diệp Mạc!
- Quyển 6 - Chương 2: Để tôi nhìn một chút bộ mặt thật của em!
- Quyển 1 - Chương 3: Cho dù em đã chết
- Quyển 2 - Chương 3: Mở cửa
- Quyển 3 - Chương 3: Ảo giác
- Quyển 4 - Chương 3: Uy hiếp?!
- Quyển 5 - Chương 3: Trở thành nhân viên của Diệp Mạc
- Quyển 6 - Chương 3: Không hối hận!
- Quyển 1 - Chương 4: Tạm biệt Tiếu Tẫn Nghiêm
- Quyển 2 - Chương 4: Phát điên cái gì
- Quyển 3 - Chương 4: Tiếu Tẫn Nghiêm vs Lạc Tần Thiên
- Quyển 4 - Chương 4: Hoài nghi quá mức?!
- Quyển 5 - Chương 4: Trước bão táp
- Quyển 6 - Chương 4: Hờ hững dưới lửa giận
- Quyển 1 - Chương 5: Đối mặt
- Quyển 2 - Chương 5: Chính là cậu!
- Quyển 3 - Chương 5: Như vậy nhất định rất đáng giá!
- Quyển 4 - Chương 5: Không có tư cách nói hắn sai
- Quyển 5 - Chương 5: Gian tế là ai?
- Quyển 6 - Chương 5: Chờ đợi trong khe hở tuyệt vọng
- Quyển 1 - Chương 6: Thế thân
- Quyển 2 - Chương 6: Nhớ kỹ lời của cậu nói!
- Quyển 3 - Chương 6: Lấy giả đánh tráo
- Quyển 4 - Chương 6: Tắt đèn
- Quyển 5 - Chương 6: Rục rà rục rịch
- Quyển 6 - Chương 6: Thay đổi phương hướng!
- Quyển 1 - Chương 7: Sự thật dọa người
- Quyển 2 - Chương 7: Quay lại
- Quyển 3 - Chương 7: Tuyệt đối sẽ làm cho ngươi hối hận!
- Quyển 4 - Chương 7: Xét nghiệm thuốc
- Quyển 5 - Chương 7: Theo đuổi ông chủ
- Quyển 6 - Chương 7: Bắt cóc?!
- Quyển 1 - Chương 8: Con trai kẻ thù
- Quyển 2 - Chương 8: Không biết tự lượng sức mình sẽ chết người
- Quyển 3 - Chương 8: Dưới chót nhất
- Quyển 4 - Chương 8: Trò hay bắt đầu rồi
- Quyển 5 - Chương 8: Theo đuổi thành công!
- Quyển 6 - Chương 8: Không hối hận!!
- Quyển 1 - Chương 9: Đứng lại!
- Quyển 2 - Chương 9: Ý gì vậy?
- Quyển 3 - Chương 9: Hung hăng
- Quyển 4 - Chương 9: Không muốn nhìn thấy mặt anh nữa!
- Quyển 5 - Chương 9: Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ có thể mắc câu
- Quyển 6 - Chương 9: Cậu ta dám nói như vậy!
- Quyển 1 - Chương 10: Hoảng sợ!
- Quyển 2 - Chương 10: Phục vụ đặc biệt
- Quyển 3 - Chương 10: Lẽ nào… còn ở?
- Quyển 4 - Chương 10: Lần cuối tha thứ cho anh
- Quyển 5 - Chương 10: Lão Tiếu! !
- Quyển 6 - Chương 10: Rượt đuổi cấp tốc
- Quyển 1 - Chương 11: Rên rỉ!
- Quyển 2 - Chương 11: Lên xe
- Quyển 3 - Chương 11: Đọ sức
- Quyển 4 - Chương 11: Trò vui sắp xảy ra
- Quyển 5 - Chương 11: Uy hiếp!!
- Quyển 6 - Chương 11: Em là của tôi!!
- Quyển 1 - Chương 12: Lừa mình dối người
- Quyển 2 - Chương 12: Cái gì là khốn nạn
- Quyển 3 - Chương 12: Em rốt cuộc là ai?
- Quyển 4 - Chương 12: Tại sao không phải Diệp Nhã?
- Quyển 5 - Chương 12: Bị ép tách ra!
- Quyển 6 - Chương 12: In hằn dấu vết trên người cậu ta!!
- Quyển 1 - Chương 13: Kinh hoảng
- Quyển 2 - Chương 13: Cơ hội chỉ có lần này
- Quyển 3 - Chương 13: Định vị
- Quyển 4 - Chương 13: Diệp Nhã…. Chết rồi!
- Quyển 5 - Chương 13: Nằm trong nguy khốn!
- Quyển 6 - Chương 13: Chủ nhân và chó!
- Quyển 1 - Chương 14: Làm người yêu của tôi
- Quyển 2 - Chương 14: Âm mưu bắt đầu
- Quyển 3 - Chương 14: Đấu!
- Quyển 4 - Chương 14: Tôi muốn anh…. Chết!
- Quyển 5 - Chương 14: Vô cùng nguy hiểm!
- Quyển 6 - Chương 14: Khiêu khích cùng miệt thị
- Quyển 1 - Chương 15: Đột nhiên tức giận
- Quyển 2 - Chương 15: Mèo vờn chuột
- Quyển 3 - Chương 15: Phục Luân
- Quyển 4 - Chương 15: Cùng xuống Địa ngục
- Quyển 5 - Chương 15: Mầm họa tầng tầng!
- Quyển 6 - Chương 15: Đều muốn biết rõ cậu ta!
- Quyển 1 - Chương 16: Xa xỉ nhất
- Quyển 2 - Chương 16: Thông báo
- Quyển 3 - Chương 16: Nô lệ!
- Quyển 4 - Chương 16: Sống chung ngột ngạt
- Quyển 5 - Chương 16: Giải cứu thành công
- Quyển 6 - Chương 16: Đố kỵ thành cuồng!!
- Quyển 1 - Chương 17: Hận thù Trong mắt
- Quyển 2 - Chương 17: Tốt nhất là thống khổ thêm chút nữa
- Quyển 3 - Chương 17: Dược hiệu?
- Quyển 4 - Chương 17: Trả thù
- Quyển 5 - Chương 17: Thành công trở về!
- Quyển 6 - Chương 17: Thoả thích hưởng dụng!
- Quyển 1 - Chương 18: Sẽ không để cho hắn ra tay
- Quyển 2 - Chương 18: Anh muốn phản bội Diệp Mạc sao?
- Quyển 3 - Chương 18: Dược hiệu!
- Quyển 4 - Chương 18: Vết rách!
- Quyển 5 - Chương 18: Chuyện gì cũng đều để em quyết định!
- Quyển 6 - Chương 18: Vui sướng và căm hận!
- Quyển 1 - Chương 19: Chỗ đáng trách
- Quyển 2 - Chương 19: Tôi sẽ điên
- Quyển 3 - Chương 19: Yêu như giun dế
- Quyển 4 - Chương 19: Hợp tác với Phục Luân
- Quyển 5 - Chương 19: Tiếu lão ba, ba hết cứu nổi rồi!
- Quyển 6 - Chương 19: Chạy trốn
- Quyển 1 - Chương 20: Mục đích thực sự
- Quyển 2 - Chương 20: Đáng thương buồn cười đáng thương
- Quyển 3 - Chương 20: Cậu ta không dám
- Quyển 4 - Chương 20: Tình yêu vỡ nát!
- Quyển 6 - Chương 20: Em ấy là người của Phục Luân ta!
- Quyển 1 - Chương 21: Bại lộ
- Quyển 2 - Chương 21: Nguy cơ
- Quyển 3 - Chương 21: Ai dám ngăn cản!
- Quyển 4 - Chương 21: Quyết tuyệt
- Quyển 6 - Chương 21: Cầu xin tuyệt vọng nhất!
- Quyển 1 - Chương 22: Kỳ hạn hợp đồng còn 13 ngày
- Quyển 2 - Chương 22: Đánh gãy chân cậu ta
- Quyển 3 - Chương 22: Phục Luân vs Lạc Tần Thiên
- Quyển 4 - Chương 22: Bỏ thuốc
- Quyển 6 - Chương 22: Không giết chết tôi thì anh chính là kẻ nhu nhược!
- Quyển 1 - Chương 23: Không sống đến ngày thứ hai
- Quyển 2 - Chương 23: Đây là cậu đang cầu tôi à?
- Quyển 3 - Chương 23: Đưa em đi
- Quyển 4 - Chương 23: Vì sao lại là như vậy!
- Quyển 6 - Chương 23: Trừng phạt liên quan đến tôn nghiêm
- Quyển 1 - Chương 24: Diệp Trọng Quang chết rồi
- Quyển 2 - Chương 24: Cấm kỵ
- Quyển 3 - Chương 24: Vứt bỏ
- Quyển 4 - Chương 24: Trả lại hắn toàn bộ
- Quyển 6 - Chương 24: Nỗi sợ của Phục Luân!!
- Quyển 1 - Chương 25: Không thích
- Quyển 2 - Chương 25: Game
- Quyển 3 - Chương 25: Tuyệt vọng?
- Quyển 4 - Chương 25: Không muốn lại hành hạ lẫn nhau
- Quyển 6 - Chương 25: Táo bạo!!!
- Quyển 1 - Chương 26: Bị đánh!
- Quyển 2 - Chương 26: Anh chết không được tử tế
- Quyển 3 - Chương 26: Cho cậu tự do
- Quyển 4 - Chương 26: Khác thường
- Quyển 6 - Chương 26: Gian kế của Tiếu Tẫn Nghiêm
- Quyển 1 - Chương 27: Không ai dám động đến cậu ta
- Quyển 2 - Chương 27: Cách không ai nhận ra
- Quyển 3 - Chương 27: Chán chường
- Quyển 4 - Chương 27: Lăng Nghị
- Quyển 6 - Chương 27: Thả tôi đi!
- Quyển 1 - Chương 28: Sợ hãi sâu sắc
- Quyển 2 - Chương 28: Tàn nhẫn đến cùng
- Quyển 3 - Chương 28: Diệp Nhã trở về
- Quyển 4 - Chương 28: Lăng Nghị cứng cỏi
- Quyển 6 - Chương 28: Có giỏi thì nhấn nước giết chết tôi đi!!
- Quyển 1 - Chương 29: Bị mang đi
- Quyển 2 - Chương 29: Hồi ức – Lần đầu gặp mặt (thượng)
- Quyển 3 - Chương 29: Nhất định phải sống sót
- Quyển 4 - Chương 29: Không giấu giếm bất cứ điều gì
- Quyển 6 - Chương 29: Tuyệt vọng trước buổi bán đấu giá
- Quyển 1 - Chương 30: Một xu cũng không cho
- Quyển 2 - Chương 30: Hồi ức – Lần đầu gặp mặt (hạ)
- Quyển 3 - Chương 30: Làm ở đâu?
- Quyển 4 - Chương 30: Mất khống chế sau tan vỡ
- Quyển 6 - Chương 30: Hắn có thể cứu được em sao?
- Quyển 1 - Chương 31: Hận kẻ bắt chước cậu ta
- Quyển 2 - Chương 31: Hồi ức – Ra giá
- Quyển 3 - Chương 31: Thay đổi dần
- Quyển 4 - Chương 31: Đã đến kết thúc
- Quyển 6 - Chương 31: Vui sướng tồn tại cùng thống khổ
- Quyển 1 - Chương 32: Chống lại một lần
- Quyển 2 - Chương 32: Hồi ức – Điên cuồng
- Quyển 3 - Chương 32: Làm trung khuyển của cậu
- Quyển 4 - Chương 32: Hứa hẹn như trò cười
- Quyển 6 - Chương 32: Nỗi bất an to lớn
- Quyển 1 - Chương 33: Không chết
- Quyển 2 - Chương 33: Hồi ức – Thế giới
- Quyển 3 - Chương 33: Diệp Tuyền? Diệp Mạc?
- Quyển 4 - Chương 33: Một chiêu tinh diệu!
- Quyển 6 - Chương 33: Khiếp sợ!!!
- Quyển 1 - Chương 34: Giấy nợ
- Quyển 2 - Chương 34: Hồi ức – Không cam lòng
- Quyển 3 - Chương 34: Em ấy thay đổi
- Quyển 4 - Chương 34: Ly hôn!!
- Quyển 6 - Chương 34: Địa Ngục thuộc về hắn
- Quyển 1 - Chương 35: Lặp lại lần nữa cho tôi
- Quyển 2 - Chương 35: Hồi ức – Kinh sợ nhìn thấy
- Quyển 3 - Chương 35: Làm một tên cầm thú
- Quyển 4 - Chương 35: Ký ức cuối cùng
- Quyển 6 - Chương 35: Lăng Nghị, chúng ta kết hôn đi!
- Quyển 1 - Chương 36: Kẻ nhu nhược
- Quyển 2 - Chương 36: Hồi ức – Lạc gia tộc
- Quyển 3 - Chương 36: Chỉ muốn đến tìm cậu ta
- Quyển 4 - Chương 36: Chết đi
- Quyển 6 - Chương 36: Kết hôn!!
- Quyển 1 - Chương 37: Cậu muốn đi đâu?
- Quyển 2 - Chương 37: Hồi ức – Đã quên
- Quyển 3 - Chương 37: Diệp Tuyền VS Diệp Mạc
- Quyển 4 - Chương 37: Sự thật phía sau sự thật
- Quyển 6 - Chương 37: Hỉ sự! Bi kịch!
- Quyển 1 - Chương 38: Một buổi tối mà thôi!
- Quyển 2 - Chương 38: Hồi ức – Buôn bán lỗ vốn
- Quyển 3 - Chương 38: Cùng rơi xuống nước
- Quyển 4 - Chương 38: Khủng hoảng!
- Quyển 6 - Chương 38: Quỳ xuống giải thích!
- Quyển 1 - Chương 39: Tôi tên Diệp Mạc
- Quyển 2 - Chương 39: Hồi ức – Lại gặp nhau
- Quyển 3 - Chương 39: Diệp Mạc thất vọng
- Quyển 4 - Chương 39: Anh đưa em về nhà
- Quyển 6 - Chương 39: Lạc giữa biển khơi!
- Quyển 1 - Chương 40: Hóa ra anh lại đáng thương như thế
- Quyển 2 - Chương 40: Hồi ức – Đêm nay gặp!
- Quyển 3 - Chương 40: Ôn nhu chốc lát
- Quyển 4 - Chương 40: Mất phương hướng sống
- Quyển 6 - Chương 40: Răng nanh của tình yêu!
- Quyển 1 - Chương 41: Dục cầm cố túng ngụy trang
- Quyển 2 - Chương 41: Hồi ức – Đến hẹn
- Quyển 3 - Chương 41: Bị mưu hại
- Quyển 4 - Chương 41: Ôm tro cốt ngủ
- Quyển 6 - Chương 41: Nước mắt của Lăng Nghị
- Quyển 1 - Chương 42: Cút
- Quyển 2 - Chương 42: Hồi ức – Muốn
- Quyển 3 - Chương 42: Quý trọng cơ hội??
- Quyển 6 - Chương 42: Sưởi ấm lẫn nhau
- Quyển 1 - Chương 43: Cậu có thể lựa chọn từ chối
- Quyển 2 - Chương 43: Hồi ức – Làm sao cam lòng
- Quyển 3 - Chương 43: Đến cùng là ai lưu lại!
- Quyển 6 - Chương 43: Em ấy muốn kết hôn!
- Quyển 1 - Chương 44: Tiễn hắn một đoạn!
- Quyển 2 - Chương 44: Hồi ức – Trở về
- Quyển 3 - Chương 44: Xuất hiện kẻ phản bội
- Quyển 6 - Chương 44: Không tính chồng trước
- Quyển 1 - Chương 45: Động sát cơ
- Quyển 2 - Chương 45: Hồi ức – Tưởng bở
- Quyển 3 - Chương 45: Mật khẩu điện thoại di động
- Quyển 6 - Chương 45: Vì em mà thay đổi
- Quyển 1 - Chương 46: Đấu không lại hắn
- Quyển 2 - Chương 46: Hồi ức thiên – Chờ đợi
- Quyển 3 - Chương 46: Toan tính của Diệp Tuyền
- Quyển 6 - Chương 46: Không thấy!!
- Quyển 1 - Chương 47: Hắn làm sao thương yêu cậu
- Quyển 2 - Chương 47: Hồi ức – Đánh!
- Quyển 3 - Chương 47: Tại sao lại là cậu?
- Quyển 6 - Chương 47: Một đời!
- Quyển 1 - Chương 48: Nghe nói
- Quyển 2 - Chương 48: Hồi ức – Mất khống chế
- Quyển 3 - Chương 48: Tan thành mây khói
- Quyển 6 - Chương 48: Hắn chính là Lạc thiếu!
- Quyển 1 - Chương 49: Tôi đã trở về
- Quyển 2 - Chương 49: Hồi ức – Làm gì?
- Quyển 3 - Chương 49: Cùng đường mạt lộ
- Quyển 6 - Chương 49: Cầu xin một người không phải như vậy!
- Quyển 1 - Chương 50: Sương mù dày đặc
- Quyển 2 - Chương 50: Hồi ức – Nghe lời em
- Quyển 3 - Chương 50: Phục Luân âm tàn
- Quyển 6 - Chương 50: Ngươi cái lão già!
- Quyển 1 - Chương 51: Hồi ức
- Quyển 2 - Chương 51: Hồi ức – Chờ tôi
- Quyển 3 - Chương 51: Nhật ký
- Quyển 6 - Chương 51: Đây không phải điều cậu muốn sao?
- Quyển 1 - Chương 52: Mặt đỏ tới mang tai
- Quyển 2 - Chương 52: Hồi ức – Gặp xui xẻo
- Quyển 3 - Chương 52: Em yêu anh
- Quyển 6 - Chương 52: Kỹ thuật tốt hơn so với trước kia!
- Quyển 1 - Chương 53: Tôi chỉ là đến trả tiền
- Quyển 2 - Chương 53: Hồi ức – Tạm biệt ác ma
- Quyển 3 - Chương 53: Chân tướng!
- Quyển 6 - Chương 53: Trước tiên giúp cậu kế vị!
- Quyển 1 - Chương 54: Sao tôi lại không nhớ rõ?
- Quyển 3 - Chương 54: Đây chính là báo ứng!!
- Quyển 6 - Chương 54: Tình yêu bí mật!
- Quyển 1 - Chương 55: Rơi vào âm mưu
- Quyển 3 - Chương 55: Tinh thần thất thường
- Quyển 6 - Chương 55: Không thể không có anh
- Quyển 1 - Chương 56: Thăng chức tăng lương
- Quyển 3 - Chương 56: Mất trí nhớ
- Quyển 6 - Chương 56: Ngươi thứ tiện nhân
- Quyển 1 - Chương 57: Nếu như không có sự tồn tại của hắn
- Quyển 3 - Chương 57: Theo đuổi em lần nữa
- Quyển 6 - Chương 57: Hách ca, lên đường bình an
- Quyển 1 - Chương 58: Mối hận ác ma
- Quyển 3 - Chương 58: Phục Luân nhớ nhung
- Quyển 6 - Chương 58: Ca, anh không thắng được em đâu
- Quyển 1 - Chương 59: Hiện tại ở đâu?
- Quyển 3 - Chương 59: Lại tới một lần nữa
- Quyển 6 - Chương 59: Cẩn thận súng hỏa!
- Quyển 1 - Chương 60: Nếu như còn sống sót…
- Quyển 3 - Chương 60: Kết hôn đi
- Quyển 6 - Chương 60: Ôn nhu hơn ca!
- Quyển 1 - Chương 61: Ngồi bên cạnh Trịnh tổng đi
- Quyển 3 - Chương 61: Nói em sẽ không rời khỏi tôi!
- Quyển 6 - Chương 61: Hạng ca? Hướng ca?
- Quyển 1 - Chương 62: Chìm xuống
- Quyển 3 - Chương 62: Vĩnh viễn sẽ không để cho em cảm thấy tuyệt vọng
- Quyển 6 - Chương 62: Nhược điểm của Lạc Hướng!
- Quyển 1 - Chương 63: Tại sao kẻ chết không phải Tiếu Tẫn Nghiêm?
- Quyển 3 - Chương 63: Kinh hãi!
- Quyển 6 - Chương 63: Ca!
- Quyển 1 - Chương 64: Tình nguyện ngồi tù
- Quyển 3 - Chương 64: Lật đổ!!
- Quyển 6 - Chương 64: Tòa nhà lớn sụp đổ!
- Quyển 1 - Chương 65: Cậu mãi mãi cũng không chống lại tôi được
- Quyển 3 - Chương 65: Sẽ không buông tay!
- Quyển 6 - Chương 65: Thống khổ mất đi!
- Quyển 1 - Chương 66: Rốt cuộc cũng thoát khỏi thế giới của hắn
- Quyển 3 - Chương 66: Chỉ mình em là toàn bộ của anh
- Quyển 6 - Chương 66: Ca vĩnh viễn yêu em!
- Quyển 1 - Chương 67: Vẫn là không yêu thì tốt hơn
- Quyển 3 - Chương 67: Lần thứ hai ôn nhu xuất kích
- Quyển 6 - Chương 67: Hạnh phúc chưa đến!
- Quyển 3 - Chương 68: Mục đích của Lạc Tần Thiên
- Quyển 6 - Chương 68: Phiên ngoại 1: Phục Luân – Lăng Nghị
- Quyển 3 - Chương 69: Theo tôi trở về!
- Quyển 6 - Chương 69: Phiên ngoại 2: Phục Luân – Lăng Nghị
- Quyển 3 - Chương 70: Đánh cược!
- Quyển 6 - Chương 70: Phiên ngoại 3: Phục Luân – Lăng Nghị
- Quyển 3 - Chương 71: Quay đĩa quay! Đánh cược! Tính mạng!
- Quyển 6 - Chương 71: Phiên ngoại 4: Tiếu Tẫn Nghiêm – Diệp Mạc
- Quyển 3 - Chương 72: Thua rồi!
- Quyển 6 - Chương 72: Phiên ngoại 5: Mạnh Truyền Tân x Huyền Phong
- Quyển 3 - Chương 73: Sao em lại tàn nhẫn đến thế!
- Quyển 6 - Chương 73: Phiên ngoại 6: Mạnh Truyền Tân x Huyền Phong
- Quyển 3 - Chương 74: Trả lại em!
- Quyển 6 - Chương 74: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng
- Quyển 3 - Chương 75: Kết thúc đi!
- Quyển 6 - Chương 75: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 2
- Quyển 3 - Chương 76: Bị đập gạch!
- Quyển 6 - Chương 76: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 3
- Quyển 3 - Chương 77: Cắt đứt
- Quyển 6 - Chương 77: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 4
- Quyển 3 - Chương 78: Không ngất
- Quyển 6 - Chương 78: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 5
- Quyển 3 - Chương 79: Rốt cục tiêu tan
- Quyển 6 - Chương 79: Phiên ngoại 7: Lạc tần thiên và nguyên hướng 6
- Quyển 3 - Chương 80: Không thể lại mất đi
Lao Tù Ác Ma
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.