Lăng Nghị tuy cảm thấy Phục Luân trước mắt có chỗ là lạ, nhưng lạ chỗ nào cậu vẫn chưa nhìn ra được, lúc này cậu chỉ nghĩ đến chuyện có cơ hội rời đi, Lăng Nghị liền không nói dối câu nào, sắc mặt cậu có bởi vì xấu hổ nên có chút ửng đỏ nói “Mấy năm qua tôi làm thuộc hạ của Tân ca không ngừng nỗ lực, chính là để bản thân mình có một ngày sẽ có thể xứng đáng được với anh ấy, nhưng Tân ca thực sự quá ưu tú, bất kể tôi có phấn đấu đến mức nào cũng không theo kịp được bước tiên của anh ấy, trong mắt anh ấy, tôi cũng chỉ như bao thuộc hạ khác của anh ấy, tôi muốn chứng minh bản thân, muốn để cho Tân ca chú ý đến tôi, thế nên năm đó tôi đã chủ động nhận lệnh đến nơi này ẩn nấp bên cạnh anh.” Lăng Nghị nói tựa hồ quên mất tình huống hiện tại, cậu khẽ cúi đầu dại ra nhìn mặt nước, trong đầu toàn bộ đều là hình bóng của Mạnh Truyền Tân “Tôi vẫn cứ nghĩ rằng Tân ca đối với tôi chỉ có tình huynh đệ, nhưng không nghĩ tới….” Lăng Nghị mím môi, sắc mặt ngày càng đỏ bừng “Tân ca lại chủ động đưa ra lời cầu hôn với tôi, chỉ cần tôi trở lại, anh ấy liền….”
“Nói như vậy khi đó em cầm súng của tôi nhưng không tự sát cũng là bởi vì nghĩ đến hôn lễ với Mạnh Truyền Tân?” Phục Luân ngắt lời Lăng Nghị, vẫn khuôn mặt tươi cười ôn hòa khiến người ta không cảm giác được chút gì nguy hiểm.
“Tân ca khiến tôi cho dù có gặp phải bất luận khó khăn gì cũng đều phải kiên trì sống tiếp….” Lăng Nghị thấp giọng nói.
“Bởi vì chỉ cần em sống sót sẽ liền có cơ hội trở về cùng hắn ta kết hôn.” Phục Luân lần thứ hai đem đề tài kết hôn mỉm cười tự nhiên nói “Nói như vậy, chỉ cần tôi không giết em thì em sẽ không muốn chết, lần trước em nuốt mảnh thủy tinh kia, cho dù tôi có không lấy mảnh thủy tinh đó ra thì em cũng sẽ không nuốt xuống phải không?”
Lăng Nghị ngẩn người, cậu không biết tại sao Phục Luân lại nhắc đến chuyện này, lần kia cậu nuốt mảnh thủy tinh tự sát là bởi vì không muốn tiếp tục chịu sự lăng nhục nữa, dù sao trước lúc Phục Luân nói sẽ gửi video cho Mạnh Truyền Tân, cậu thực sự muốn nỗ lực sống tiếp, nhưng chỉ là khi cậu còn có thể giữ gìn lại một chút tôn nghiêm cho bản thân.
Thấy Lăng Nghị do dự không đáp, Phục Luân cho rằng Lăng Nghị đã ngầm thừa nhận.
“Lăng Nghị, tôi hỏi em một vấn đề cuối cùng.” Phục Luân chậm rãi cười nói “Tại sao ở trong mắt em Mạnh Truyền Tân lại ưu tú như vậy, ưu tú đến mức em cảm thấy em không xứng với hắn, còn tôi thì em lại xem như sâu bọ, khiến cho em nghĩ ngủ cùng với tôi sẽ làm dơ bẩn bản thân em.”
Phục Luân đột nhiên lôi chuyện cũ ra khiến Lăng Nghị nhất thời không biết nên trả lời như thế nào, hết nửa ngày Lăng Nghị mới khó khăn nặn ra nụ cười, chậm chạp nói “Vào lúc ấy tôi quả thực có chút mất lý trí, kỳ thực Phục gia, anh cũng rất…. rất ưu tú.” Nói dối thì nói dối, chỉ cần có thể khiến Phục Luân cao hứng, muốn cậu dối lòng nói tốt về hắn thế nào cũng được.
Phục Luân ôm eo Lăng Nghị, hôn lên lỗ tai Lăng Nghị, thấp giọng nói “Nếu tôi cũng ưu tú như vậy, không bằng em cứ vĩnh viễn ngoan ngoãn ngốc bên cạnh tôi đi” Cảm nhân được thân thể Lăng Nghị khẽ rung động, Phục Luân ôm càng chặt hơn, thanh âm dị thường nguy hiểm nói “Mạnh Truyền Tân chỉ là một tên bảo tiêu, cho dù có năng lực tài giỏi hơn đi chăng nữa, cũng chỉ là kẻ hạ nhân, em kết hôn với hắn ta nhất định sẽ không được hưởng thụ vinh hoa phú quý gì, không bằng em theo tôi, bất kể là quyền hay thế em đều sẽ có trong tay.”
Sắc mặt Lăng Nghị bắt đầu không được tự nhiên “Anh… vừa nãy anh đã đồng ý chỉ cần tôi thành thật trả lời câu hỏi của anh, anh sẽ thả tôi đi.”
“Tôi có nói thế à, sao tôi không nhớ nhỉ?” Phục Luân âm u cười nói.
“Mẹ nó, anh….” Lăng Nghị vừa mới định chửi tục, đột nhiên bị Phục Luân bóp lấy sau gáy nhấn trụ xuống, nửa bên mặt dính sát vào men trắng, thân thể không cách nào nhúc nhích được.
“Vừa nãy không phải đang nói chuyện rất vui vẻ sao? Sao đột nhiên lại muốn mắng tôi rồi?” Phục Luân âm hiểm cười, càng dùng lực nhấn mặt Lăng Nghị xuống, hận không thể nhấn nát xương gò má Lăng Nghị.
Phẫn nộ của hắn đã đạt lên đến đỉnh điểm, vốn chỉ là tâm huyết dâng trào mới đi hỏi dò Lăng Nghị tình cảm đối với Mạnh Truyền Tân, không ngờ tới lại tự mình chuốc đả kích về cho chính mình, hắn vốn cứ tưởng rằng tình cảm của Lăng Nghị đối với Mạnh Truyền Tân chỉ đơn giản là ngưỡng mộ đơn thuần, không ngờ lại sâu sắc đến như thế.
Hắn căn bản không thể chen chân vào được.
Một câu kết hôn của Mạnh Truyền Tân lại là lý do lớn nhất khiến cậu ta chống đỡ cho đến tận bây giờ, lần trước cậu ta nuốt vào mảnh thủy tinh khiến trong lòng hắn như bị lửa đốt, giống như bị ai đó cầm một nắm kim nhọn đâm vào, giờ khắc này hắn mới sực bừng tỉnh, cảm thấy dáng vẻ lo lắng sợ hãi của chính mình khi đó khẳng định rất buồn cười đáng thương.
Phục Luân vốn không hề định đưa Lăng Nghị đến buổi đấu giá ở Địa Thị như một món hàng, thậm chí hắn còn dự tính sẽ cùng Lăng Nghị đến đấy chỉ để quan sát xem trò vui, thuận tiện ở trước mặt Mạnh Truyền Tân tú ân ái một hồi, tưởng rằng khi không còn là kẻ địch liền có thể dễ dàng biến thành người yêu, bây giờ nghĩ lại loại ý nghĩ này cũng thật là tưởng bở.
Phục Luân khó có thể tiếp nhận được mình và Mạnh Truyền Tân ở trong lòng Lăng Nghị hình tượng khác nhau một trời một vực. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Người nói không giữ lời, khốn nạn!” Lăng Nghị hung dữ mắng to một tiếng, cậu đúng là điên mới nói những chuyện kia với Phục Luân, đúng là đã làm bẩn tình cảm của cậu đối với Tân ca.
“Thật là đáng tiếc” Phục Luân tiếp tục cười gian, động tác trên tay càng lúc càng nặng “Em muốn cùng Tân ca ưu tú của em kết hôn lại không thể kết hôn được.”
“Có bản lĩnh thì anh cứ g**t ch*t tôi đi, chỉ cần tôi còn sống, nhất định sẽ có cơ hội cùng Tân ca đoàn tụ….” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Thật cảm động a” Phục Luân âm hiểm cười, kiếm mi nộ lên gằn giọng nói “Còn đang ở trong tay tôi mà đã nghĩ đến chuyện cùng hắn đoàn tụ, còn muốn kết hôn, con mẹ nó em liền như thế muốn cùng Mạnh Truyền Tân kết hôn.” Thanh âm của Phục Luân càng nói càng lớn, câu cuối cùng trực tiếp hống lên.
Đã đến nước này, Lăng Nghị chẳng còn cảm thấy sợ hãi gì nữa.
“Tôi chính là muốn cùng Tân ca kết hôn, chỉ cần anh không dám xuống tay giết tôi, tôi liền sẽ tìm cách chạy trốn cùng Tân ca…..A….”
Phục Luân không chờ Lăng Nghị nói xong, đột nhiên nắm lấy tóc Lăng Nghị, nhấn đầu Lăng Nghị xuống nước, mặc cho Lăng Nghị có giãy giụa như thế nào, thân thể Phục Luân đều gắt gao đem mặt Lăng Nghị khống chế ở dưới nước ép cậu đến nghẹt thở.
Website TruyenLau.com
“Con mẹ nó tôi để các người kết hôn cái x” Phục Luân dữ tợn gào thét, kiên trì nhấn gần mười mấy giây mới lôi đầu Lăng Nghị ra khỏi nước.
Không thể phủ nhận được, bất luân là Phục Luân có mất khống chế đến mức độ nào, hắn cũng vẫn lo sợ cho tính mạng của Lăng Nghị, hắn sợ hãi, sợ hãi rằng Lăng Nghị sẽ kết, loại lo lắng này khiến cho chính Phục Luân cũng rất hận sự nhu nhược của chính mình.
Đây là loại cảm xúc Phục Luân hắn không nên có.
“Có còn muốn cùng hắn kết hôn không? Có còn muốn không?” Phục Luân thô bạo gào thét, gắt gao nắm tóc Lăng Nghị kéo lại, đem mặt cậu giơ lên quay mặt về phía hắn.
Rốt cuộc sau một hồi lấy lại tinh thần, Lăng Nghị phun ra nước vừa nãy uống vào dưới đáy nước, cười gằn lên “Tôi chính là muốn như vậy, chỉ cần sống sót tôi sẽ vẫn…..A….”
Phục Luân tức giận phát điên dùng cả hai tay nắm lấy đầu Lăng Nghị lần thứ hai nhấn mạnh vào bên trong nước.
“Con mẹ nó tôi g**t ch*t em g**t ch*t em” Mỗi một tiếng của Phục Luân càng cao vút, đáng tiếc hắn không phải là tên bạo lực b**n th** dễ mất đi khống chế, hắn thậm chí còn hận chính lý tính của bản thân giờ khắc này, bởi vì chẳng quá 20 giây hắn lại lần nữa nhấc Lăng Nghị lên khỏi mặt nước.
Động tác như thế liên tục lặp lại nhiều lần nhấc lên lại dìm xuống, Phục Luân dường như đang cùng Lăng Nghị kịch liệt đối kháng với nhau.
Lăng Nghị đã sắp đến cực hạn, đầu vừa mới nhấc lên khỏi mặt nước chưa kịp thở liền lại bị Phục Luân mạnh mẽ nhấn vào bên trong nước, hai tay bị khóa chặt khiến Lăng Nghị căn bản không thể giãy giụa được, chỉ có thể để mặc cho Phục Luân hành hạ tra tấn mình.
Nhưng so với Lăng Nghị, Phục Luân tựa hồ như đã chạm đến ranh giới tan vỡ, hắn không ngừng ở trong miệng rống to lặp đi lặp lại “Em là của tôi!” Ngoài câu ấy ra thì chỉ còn câu “Chỉ có thể nghĩ đến tôi!”
Không biết là lần thứ mấy, Phục Luân lần nữa lôi Lăng Nghị đã đến giới hạn chịu đựng ra, kề sát trước mặt tức giận khàn giọng nói “Tiếu Tẫn Nghiêm nói không sai! Đối phó với loại tiện nhân như em thì không nên từ bất cứ thủ đoạn nào! Lăng Nghị, Phục Luân tôi thề rằng không quá 3 ngày em sẽ phải khóc lóc cầu xin tôi!”
Thiếu hụt dưỡng khí trầm trọng khiến bên tai ù đi, đầu óc ong ong, Lăng Nghị căn bản không nghe rõ được Phục Luân đang nói cái gì, cậu há miệng nửa ngày mới khó nhọc nói ra được một tiếng “Anh có giỏi…. thì cứ… nhấn nước chết tôi đi…”
- Quyển 1 - Chương 1: Tiết tử
- Quyển 2 - Chương 1: Hợp tác cùng Hoàng Sát?
- Quyển 3 - Chương 1: Phản công
- Quyển 4 - Chương 1: Có nằm vùng!
- Quyển 5 - Chương 1: Gặp lại trong ngày tuyết rơi
- Quyển 6 - Chương 1: Phục luân và lăng nghị - thời khắc yên tĩnh cuối cùng!
- Quyển 1 - Chương 1-2: Tên tôi là Diệp Tuyền
- Quyển 1 - Chương 2: Hắn là ác ma
- Quyển 2 - Chương 2: Đáng hận
- Quyển 3 - Chương 2: Trò chơi chết người
- Quyển 4 - Chương 2: Sai lầm không gì bù đắp lại được…
- Quyển 5 - Chương 2: Chính là Diệp Mạc!
- Quyển 6 - Chương 2: Để tôi nhìn một chút bộ mặt thật của em!
- Quyển 1 - Chương 3: Cho dù em đã chết
- Quyển 2 - Chương 3: Mở cửa
- Quyển 3 - Chương 3: Ảo giác
- Quyển 4 - Chương 3: Uy hiếp?!
- Quyển 5 - Chương 3: Trở thành nhân viên của Diệp Mạc
- Quyển 6 - Chương 3: Không hối hận!
- Quyển 1 - Chương 4: Tạm biệt Tiếu Tẫn Nghiêm
- Quyển 2 - Chương 4: Phát điên cái gì
- Quyển 3 - Chương 4: Tiếu Tẫn Nghiêm vs Lạc Tần Thiên
- Quyển 4 - Chương 4: Hoài nghi quá mức?!
- Quyển 5 - Chương 4: Trước bão táp
- Quyển 6 - Chương 4: Hờ hững dưới lửa giận
- Quyển 1 - Chương 5: Đối mặt
- Quyển 2 - Chương 5: Chính là cậu!
- Quyển 3 - Chương 5: Như vậy nhất định rất đáng giá!
- Quyển 4 - Chương 5: Không có tư cách nói hắn sai
- Quyển 5 - Chương 5: Gian tế là ai?
- Quyển 6 - Chương 5: Chờ đợi trong khe hở tuyệt vọng
- Quyển 1 - Chương 6: Thế thân
- Quyển 2 - Chương 6: Nhớ kỹ lời của cậu nói!
- Quyển 3 - Chương 6: Lấy giả đánh tráo
- Quyển 4 - Chương 6: Tắt đèn
- Quyển 5 - Chương 6: Rục rà rục rịch
- Quyển 6 - Chương 6: Thay đổi phương hướng!
- Quyển 1 - Chương 7: Sự thật dọa người
- Quyển 2 - Chương 7: Quay lại
- Quyển 3 - Chương 7: Tuyệt đối sẽ làm cho ngươi hối hận!
- Quyển 4 - Chương 7: Xét nghiệm thuốc
- Quyển 5 - Chương 7: Theo đuổi ông chủ
- Quyển 6 - Chương 7: Bắt cóc?!
- Quyển 1 - Chương 8: Con trai kẻ thù
- Quyển 2 - Chương 8: Không biết tự lượng sức mình sẽ chết người
- Quyển 3 - Chương 8: Dưới chót nhất
- Quyển 4 - Chương 8: Trò hay bắt đầu rồi
- Quyển 5 - Chương 8: Theo đuổi thành công!
- Quyển 6 - Chương 8: Không hối hận!!
- Quyển 1 - Chương 9: Đứng lại!
- Quyển 2 - Chương 9: Ý gì vậy?
- Quyển 3 - Chương 9: Hung hăng
- Quyển 4 - Chương 9: Không muốn nhìn thấy mặt anh nữa!
- Quyển 5 - Chương 9: Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ có thể mắc câu
- Quyển 6 - Chương 9: Cậu ta dám nói như vậy!
- Quyển 1 - Chương 10: Hoảng sợ!
- Quyển 2 - Chương 10: Phục vụ đặc biệt
- Quyển 3 - Chương 10: Lẽ nào… còn ở?
- Quyển 4 - Chương 10: Lần cuối tha thứ cho anh
- Quyển 5 - Chương 10: Lão Tiếu! !
- Quyển 6 - Chương 10: Rượt đuổi cấp tốc
- Quyển 1 - Chương 11: Rên rỉ!
- Quyển 2 - Chương 11: Lên xe
- Quyển 3 - Chương 11: Đọ sức
- Quyển 4 - Chương 11: Trò vui sắp xảy ra
- Quyển 5 - Chương 11: Uy hiếp!!
- Quyển 6 - Chương 11: Em là của tôi!!
- Quyển 1 - Chương 12: Lừa mình dối người
- Quyển 2 - Chương 12: Cái gì là khốn nạn
- Quyển 3 - Chương 12: Em rốt cuộc là ai?
- Quyển 4 - Chương 12: Tại sao không phải Diệp Nhã?
- Quyển 5 - Chương 12: Bị ép tách ra!
- Quyển 6 - Chương 12: In hằn dấu vết trên người cậu ta!!
- Quyển 1 - Chương 13: Kinh hoảng
- Quyển 2 - Chương 13: Cơ hội chỉ có lần này
- Quyển 3 - Chương 13: Định vị
- Quyển 4 - Chương 13: Diệp Nhã…. Chết rồi!
- Quyển 5 - Chương 13: Nằm trong nguy khốn!
- Quyển 6 - Chương 13: Chủ nhân và chó!
- Quyển 1 - Chương 14: Làm người yêu của tôi
- Quyển 2 - Chương 14: Âm mưu bắt đầu
- Quyển 3 - Chương 14: Đấu!
- Quyển 4 - Chương 14: Tôi muốn anh…. Chết!
- Quyển 5 - Chương 14: Vô cùng nguy hiểm!
- Quyển 6 - Chương 14: Khiêu khích cùng miệt thị
- Quyển 1 - Chương 15: Đột nhiên tức giận
- Quyển 2 - Chương 15: Mèo vờn chuột
- Quyển 3 - Chương 15: Phục Luân
- Quyển 4 - Chương 15: Cùng xuống Địa ngục
- Quyển 5 - Chương 15: Mầm họa tầng tầng!
- Quyển 6 - Chương 15: Đều muốn biết rõ cậu ta!
- Quyển 1 - Chương 16: Xa xỉ nhất
- Quyển 2 - Chương 16: Thông báo
- Quyển 3 - Chương 16: Nô lệ!
- Quyển 4 - Chương 16: Sống chung ngột ngạt
- Quyển 5 - Chương 16: Giải cứu thành công
- Quyển 6 - Chương 16: Đố kỵ thành cuồng!!
- Quyển 1 - Chương 17: Hận thù Trong mắt
- Quyển 2 - Chương 17: Tốt nhất là thống khổ thêm chút nữa
- Quyển 3 - Chương 17: Dược hiệu?
- Quyển 4 - Chương 17: Trả thù
- Quyển 5 - Chương 17: Thành công trở về!
- Quyển 6 - Chương 17: Thoả thích hưởng dụng!
- Quyển 1 - Chương 18: Sẽ không để cho hắn ra tay
- Quyển 2 - Chương 18: Anh muốn phản bội Diệp Mạc sao?
- Quyển 3 - Chương 18: Dược hiệu!
- Quyển 4 - Chương 18: Vết rách!
- Quyển 5 - Chương 18: Chuyện gì cũng đều để em quyết định!
- Quyển 6 - Chương 18: Vui sướng và căm hận!
- Quyển 1 - Chương 19: Chỗ đáng trách
- Quyển 2 - Chương 19: Tôi sẽ điên
- Quyển 3 - Chương 19: Yêu như giun dế
- Quyển 4 - Chương 19: Hợp tác với Phục Luân
- Quyển 5 - Chương 19: Tiếu lão ba, ba hết cứu nổi rồi!
- Quyển 6 - Chương 19: Chạy trốn
- Quyển 1 - Chương 20: Mục đích thực sự
- Quyển 2 - Chương 20: Đáng thương buồn cười đáng thương
- Quyển 3 - Chương 20: Cậu ta không dám
- Quyển 4 - Chương 20: Tình yêu vỡ nát!
- Quyển 6 - Chương 20: Em ấy là người của Phục Luân ta!
- Quyển 1 - Chương 21: Bại lộ
- Quyển 2 - Chương 21: Nguy cơ
- Quyển 3 - Chương 21: Ai dám ngăn cản!
- Quyển 4 - Chương 21: Quyết tuyệt
- Quyển 6 - Chương 21: Cầu xin tuyệt vọng nhất!
- Quyển 1 - Chương 22: Kỳ hạn hợp đồng còn 13 ngày
- Quyển 2 - Chương 22: Đánh gãy chân cậu ta
- Quyển 3 - Chương 22: Phục Luân vs Lạc Tần Thiên
- Quyển 4 - Chương 22: Bỏ thuốc
- Quyển 6 - Chương 22: Không giết chết tôi thì anh chính là kẻ nhu nhược!
- Quyển 1 - Chương 23: Không sống đến ngày thứ hai
- Quyển 2 - Chương 23: Đây là cậu đang cầu tôi à?
- Quyển 3 - Chương 23: Đưa em đi
- Quyển 4 - Chương 23: Vì sao lại là như vậy!
- Quyển 6 - Chương 23: Trừng phạt liên quan đến tôn nghiêm
- Quyển 1 - Chương 24: Diệp Trọng Quang chết rồi
- Quyển 2 - Chương 24: Cấm kỵ
- Quyển 3 - Chương 24: Vứt bỏ
- Quyển 4 - Chương 24: Trả lại hắn toàn bộ
- Quyển 6 - Chương 24: Nỗi sợ của Phục Luân!!
- Quyển 1 - Chương 25: Không thích
- Quyển 2 - Chương 25: Game
- Quyển 3 - Chương 25: Tuyệt vọng?
- Quyển 4 - Chương 25: Không muốn lại hành hạ lẫn nhau
- Quyển 6 - Chương 25: Táo bạo!!!
- Quyển 1 - Chương 26: Bị đánh!
- Quyển 2 - Chương 26: Anh chết không được tử tế
- Quyển 3 - Chương 26: Cho cậu tự do
- Quyển 4 - Chương 26: Khác thường
- Quyển 6 - Chương 26: Gian kế của Tiếu Tẫn Nghiêm
- Quyển 1 - Chương 27: Không ai dám động đến cậu ta
- Quyển 2 - Chương 27: Cách không ai nhận ra
- Quyển 3 - Chương 27: Chán chường
- Quyển 4 - Chương 27: Lăng Nghị
- Quyển 6 - Chương 27: Thả tôi đi!
- Quyển 1 - Chương 28: Sợ hãi sâu sắc
- Quyển 2 - Chương 28: Tàn nhẫn đến cùng
- Quyển 3 - Chương 28: Diệp Nhã trở về
- Quyển 4 - Chương 28: Lăng Nghị cứng cỏi
- Quyển 6 - Chương 28: Có giỏi thì nhấn nước giết chết tôi đi!!
- Quyển 1 - Chương 29: Bị mang đi
- Quyển 2 - Chương 29: Hồi ức – Lần đầu gặp mặt (thượng)
- Quyển 3 - Chương 29: Nhất định phải sống sót
- Quyển 4 - Chương 29: Không giấu giếm bất cứ điều gì
- Quyển 6 - Chương 29: Tuyệt vọng trước buổi bán đấu giá
- Quyển 1 - Chương 30: Một xu cũng không cho
- Quyển 2 - Chương 30: Hồi ức – Lần đầu gặp mặt (hạ)
- Quyển 3 - Chương 30: Làm ở đâu?
- Quyển 4 - Chương 30: Mất khống chế sau tan vỡ
- Quyển 6 - Chương 30: Hắn có thể cứu được em sao?
- Quyển 1 - Chương 31: Hận kẻ bắt chước cậu ta
- Quyển 2 - Chương 31: Hồi ức – Ra giá
- Quyển 3 - Chương 31: Thay đổi dần
- Quyển 4 - Chương 31: Đã đến kết thúc
- Quyển 6 - Chương 31: Vui sướng tồn tại cùng thống khổ
- Quyển 1 - Chương 32: Chống lại một lần
- Quyển 2 - Chương 32: Hồi ức – Điên cuồng
- Quyển 3 - Chương 32: Làm trung khuyển của cậu
- Quyển 4 - Chương 32: Hứa hẹn như trò cười
- Quyển 6 - Chương 32: Nỗi bất an to lớn
- Quyển 1 - Chương 33: Không chết
- Quyển 2 - Chương 33: Hồi ức – Thế giới
- Quyển 3 - Chương 33: Diệp Tuyền? Diệp Mạc?
- Quyển 4 - Chương 33: Một chiêu tinh diệu!
- Quyển 6 - Chương 33: Khiếp sợ!!!
- Quyển 1 - Chương 34: Giấy nợ
- Quyển 2 - Chương 34: Hồi ức – Không cam lòng
- Quyển 3 - Chương 34: Em ấy thay đổi
- Quyển 4 - Chương 34: Ly hôn!!
- Quyển 6 - Chương 34: Địa Ngục thuộc về hắn
- Quyển 1 - Chương 35: Lặp lại lần nữa cho tôi
- Quyển 2 - Chương 35: Hồi ức – Kinh sợ nhìn thấy
- Quyển 3 - Chương 35: Làm một tên cầm thú
- Quyển 4 - Chương 35: Ký ức cuối cùng
- Quyển 6 - Chương 35: Lăng Nghị, chúng ta kết hôn đi!
- Quyển 1 - Chương 36: Kẻ nhu nhược
- Quyển 2 - Chương 36: Hồi ức – Lạc gia tộc
- Quyển 3 - Chương 36: Chỉ muốn đến tìm cậu ta
- Quyển 4 - Chương 36: Chết đi
- Quyển 6 - Chương 36: Kết hôn!!
- Quyển 1 - Chương 37: Cậu muốn đi đâu?
- Quyển 2 - Chương 37: Hồi ức – Đã quên
- Quyển 3 - Chương 37: Diệp Tuyền VS Diệp Mạc
- Quyển 4 - Chương 37: Sự thật phía sau sự thật
- Quyển 6 - Chương 37: Hỉ sự! Bi kịch!
- Quyển 1 - Chương 38: Một buổi tối mà thôi!
- Quyển 2 - Chương 38: Hồi ức – Buôn bán lỗ vốn
- Quyển 3 - Chương 38: Cùng rơi xuống nước
- Quyển 4 - Chương 38: Khủng hoảng!
- Quyển 6 - Chương 38: Quỳ xuống giải thích!
- Quyển 1 - Chương 39: Tôi tên Diệp Mạc
- Quyển 2 - Chương 39: Hồi ức – Lại gặp nhau
- Quyển 3 - Chương 39: Diệp Mạc thất vọng
- Quyển 4 - Chương 39: Anh đưa em về nhà
- Quyển 6 - Chương 39: Lạc giữa biển khơi!
- Quyển 1 - Chương 40: Hóa ra anh lại đáng thương như thế
- Quyển 2 - Chương 40: Hồi ức – Đêm nay gặp!
- Quyển 3 - Chương 40: Ôn nhu chốc lát
- Quyển 4 - Chương 40: Mất phương hướng sống
- Quyển 6 - Chương 40: Răng nanh của tình yêu!
- Quyển 1 - Chương 41: Dục cầm cố túng ngụy trang
- Quyển 2 - Chương 41: Hồi ức – Đến hẹn
- Quyển 3 - Chương 41: Bị mưu hại
- Quyển 4 - Chương 41: Ôm tro cốt ngủ
- Quyển 6 - Chương 41: Nước mắt của Lăng Nghị
- Quyển 1 - Chương 42: Cút
- Quyển 2 - Chương 42: Hồi ức – Muốn
- Quyển 3 - Chương 42: Quý trọng cơ hội??
- Quyển 6 - Chương 42: Sưởi ấm lẫn nhau
- Quyển 1 - Chương 43: Cậu có thể lựa chọn từ chối
- Quyển 2 - Chương 43: Hồi ức – Làm sao cam lòng
- Quyển 3 - Chương 43: Đến cùng là ai lưu lại!
- Quyển 6 - Chương 43: Em ấy muốn kết hôn!
- Quyển 1 - Chương 44: Tiễn hắn một đoạn!
- Quyển 2 - Chương 44: Hồi ức – Trở về
- Quyển 3 - Chương 44: Xuất hiện kẻ phản bội
- Quyển 6 - Chương 44: Không tính chồng trước
- Quyển 1 - Chương 45: Động sát cơ
- Quyển 2 - Chương 45: Hồi ức – Tưởng bở
- Quyển 3 - Chương 45: Mật khẩu điện thoại di động
- Quyển 6 - Chương 45: Vì em mà thay đổi
- Quyển 1 - Chương 46: Đấu không lại hắn
- Quyển 2 - Chương 46: Hồi ức thiên – Chờ đợi
- Quyển 3 - Chương 46: Toan tính của Diệp Tuyền
- Quyển 6 - Chương 46: Không thấy!!
- Quyển 1 - Chương 47: Hắn làm sao thương yêu cậu
- Quyển 2 - Chương 47: Hồi ức – Đánh!
- Quyển 3 - Chương 47: Tại sao lại là cậu?
- Quyển 6 - Chương 47: Một đời!
- Quyển 1 - Chương 48: Nghe nói
- Quyển 2 - Chương 48: Hồi ức – Mất khống chế
- Quyển 3 - Chương 48: Tan thành mây khói
- Quyển 6 - Chương 48: Hắn chính là Lạc thiếu!
- Quyển 1 - Chương 49: Tôi đã trở về
- Quyển 2 - Chương 49: Hồi ức – Làm gì?
- Quyển 3 - Chương 49: Cùng đường mạt lộ
- Quyển 6 - Chương 49: Cầu xin một người không phải như vậy!
- Quyển 1 - Chương 50: Sương mù dày đặc
- Quyển 2 - Chương 50: Hồi ức – Nghe lời em
- Quyển 3 - Chương 50: Phục Luân âm tàn
- Quyển 6 - Chương 50: Ngươi cái lão già!
- Quyển 1 - Chương 51: Hồi ức
- Quyển 2 - Chương 51: Hồi ức – Chờ tôi
- Quyển 3 - Chương 51: Nhật ký
- Quyển 6 - Chương 51: Đây không phải điều cậu muốn sao?
- Quyển 1 - Chương 52: Mặt đỏ tới mang tai
- Quyển 2 - Chương 52: Hồi ức – Gặp xui xẻo
- Quyển 3 - Chương 52: Em yêu anh
- Quyển 6 - Chương 52: Kỹ thuật tốt hơn so với trước kia!
- Quyển 1 - Chương 53: Tôi chỉ là đến trả tiền
- Quyển 2 - Chương 53: Hồi ức – Tạm biệt ác ma
- Quyển 3 - Chương 53: Chân tướng!
- Quyển 6 - Chương 53: Trước tiên giúp cậu kế vị!
- Quyển 1 - Chương 54: Sao tôi lại không nhớ rõ?
- Quyển 3 - Chương 54: Đây chính là báo ứng!!
- Quyển 6 - Chương 54: Tình yêu bí mật!
- Quyển 1 - Chương 55: Rơi vào âm mưu
- Quyển 3 - Chương 55: Tinh thần thất thường
- Quyển 6 - Chương 55: Không thể không có anh
- Quyển 1 - Chương 56: Thăng chức tăng lương
- Quyển 3 - Chương 56: Mất trí nhớ
- Quyển 6 - Chương 56: Ngươi thứ tiện nhân
- Quyển 1 - Chương 57: Nếu như không có sự tồn tại của hắn
- Quyển 3 - Chương 57: Theo đuổi em lần nữa
- Quyển 6 - Chương 57: Hách ca, lên đường bình an
- Quyển 1 - Chương 58: Mối hận ác ma
- Quyển 3 - Chương 58: Phục Luân nhớ nhung
- Quyển 6 - Chương 58: Ca, anh không thắng được em đâu
- Quyển 1 - Chương 59: Hiện tại ở đâu?
- Quyển 3 - Chương 59: Lại tới một lần nữa
- Quyển 6 - Chương 59: Cẩn thận súng hỏa!
- Quyển 1 - Chương 60: Nếu như còn sống sót…
- Quyển 3 - Chương 60: Kết hôn đi
- Quyển 6 - Chương 60: Ôn nhu hơn ca!
- Quyển 1 - Chương 61: Ngồi bên cạnh Trịnh tổng đi
- Quyển 3 - Chương 61: Nói em sẽ không rời khỏi tôi!
- Quyển 6 - Chương 61: Hạng ca? Hướng ca?
- Quyển 1 - Chương 62: Chìm xuống
- Quyển 3 - Chương 62: Vĩnh viễn sẽ không để cho em cảm thấy tuyệt vọng
- Quyển 6 - Chương 62: Nhược điểm của Lạc Hướng!
- Quyển 1 - Chương 63: Tại sao kẻ chết không phải Tiếu Tẫn Nghiêm?
- Quyển 3 - Chương 63: Kinh hãi!
- Quyển 6 - Chương 63: Ca!
- Quyển 1 - Chương 64: Tình nguyện ngồi tù
- Quyển 3 - Chương 64: Lật đổ!!
- Quyển 6 - Chương 64: Tòa nhà lớn sụp đổ!
- Quyển 1 - Chương 65: Cậu mãi mãi cũng không chống lại tôi được
- Quyển 3 - Chương 65: Sẽ không buông tay!
- Quyển 6 - Chương 65: Thống khổ mất đi!
- Quyển 1 - Chương 66: Rốt cuộc cũng thoát khỏi thế giới của hắn
- Quyển 3 - Chương 66: Chỉ mình em là toàn bộ của anh
- Quyển 6 - Chương 66: Ca vĩnh viễn yêu em!
- Quyển 1 - Chương 67: Vẫn là không yêu thì tốt hơn
- Quyển 3 - Chương 67: Lần thứ hai ôn nhu xuất kích
- Quyển 6 - Chương 67: Hạnh phúc chưa đến!
- Quyển 3 - Chương 68: Mục đích của Lạc Tần Thiên
- Quyển 6 - Chương 68: Phiên ngoại 1: Phục Luân – Lăng Nghị
- Quyển 3 - Chương 69: Theo tôi trở về!
- Quyển 6 - Chương 69: Phiên ngoại 2: Phục Luân – Lăng Nghị
- Quyển 3 - Chương 70: Đánh cược!
- Quyển 6 - Chương 70: Phiên ngoại 3: Phục Luân – Lăng Nghị
- Quyển 3 - Chương 71: Quay đĩa quay! Đánh cược! Tính mạng!
- Quyển 6 - Chương 71: Phiên ngoại 4: Tiếu Tẫn Nghiêm – Diệp Mạc
- Quyển 3 - Chương 72: Thua rồi!
- Quyển 6 - Chương 72: Phiên ngoại 5: Mạnh Truyền Tân x Huyền Phong
- Quyển 3 - Chương 73: Sao em lại tàn nhẫn đến thế!
- Quyển 6 - Chương 73: Phiên ngoại 6: Mạnh Truyền Tân x Huyền Phong
- Quyển 3 - Chương 74: Trả lại em!
- Quyển 6 - Chương 74: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng
- Quyển 3 - Chương 75: Kết thúc đi!
- Quyển 6 - Chương 75: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 2
- Quyển 3 - Chương 76: Bị đập gạch!
- Quyển 6 - Chương 76: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 3
- Quyển 3 - Chương 77: Cắt đứt
- Quyển 6 - Chương 77: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 4
- Quyển 3 - Chương 78: Không ngất
- Quyển 6 - Chương 78: Phiên ngoại 7: Lạc Tần Thiên – Nguyên Hướng 5
- Quyển 3 - Chương 79: Rốt cục tiêu tan
- Quyển 6 - Chương 79: Phiên ngoại 7: Lạc tần thiên và nguyên hướng 6
- Quyển 3 - Chương 80: Không thể lại mất đi
Lao Tù Ác Ma
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Lao Tù Ác Ma
Tác giả :
Cáp Khiếm Huynh