Linh Võ Đại Lục

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Linh Võ Đại Lục

Tác giả : Phiêu Miểu

Chương 251:  Vương gia bình yên vô sự

Thời gian quay trở lại đêm hai ngày trước, sau khi Phong Ma Trận bố trí xong, Vương Kỳ liền đi ngay đến Vương gia trong đêm. Vốn định trước tiên tìm được phòng của Vương Chấn Đông và một đoàn người, giải thích rõ tình hình với người trong nhà rồi mới hành sự, không ngờ vừa mới leo tường vào đã bị một người chặn đứng ngay. Vương Ỷ Thiên cảm thụ uy lực của Phong Ma Trận, đang lúc say mê, một đạo hắc ảnh leo tường mà qua, nhảy người lên liền chặn lại. Cười trêu chọc nói: “Là ngươi, đêm hôm khuya khoắt leo tường tới, cách ngươi đến bản gia thật đúng là đặc biệt.” Vương Kỳ một chiêu lướt qua cảm thấy thực lực đối phương không kém, liền thoáng rời khỏi một chút, tập trung nhìn vào, hóa ra lại là Vương Ỷ Thiên, lập tức quay người bỏ chạy. Một đoàn hắc vụ lớn từ Vương Ỷ Thiên tràn ra, thân hình lóe lên chặn Vương Kỳ lại, bao phủ hai người vào trong hắc vụ, nói: “Chạy cái gì, ngươi không đi cửa chính, lại cứ leo tường vào trạch viện của ta, có phải đã nghĩ rõ ràng muốn hợp tác với ta không?” “Phi, ai biết ngươi sẽ ở cái xó xỉnh này chứ, đường đường là trụ cột của Vương gia, chẳng phải nên ở vị trí trung tâm, trong viện lạc thượng giai sao? Biết ngươi ở đây, ta mới không từ đây đi vào đâu.” “Ta thích thanh tĩnh, có gì không tốt.” “Phong Ma Trận mở ra, ma lực của ma tộc các ngươi cũng đã bị áp chế, khoảng cách này, hiệu quả áp chế không nhỏ, ngươi bây giờ không phải là đối thủ của ta, tránh ra.” “Ngươi xuất thủ thử xem.” Vương Kỳ hồi ức cảm giác lúc trước, dùng ngọc giản dẫn Dị Linh Lực thuộc tính quang ra, lập tức tịnh hóa hắc vụ sạch sẽ. Dị Linh Lực có tính công kích cực mạnh đối với ma lực, sau khi tịnh hóa xong hắc vụ trói buộc Vương Kỳ, liền chủ động đuổi theo các hắc vụ khác công kích. Căn bản không cần Vương Kỳ điều khiển. Trong đan điền, Huyền đan thuộc tính quang không ngừng vận chuyển, đại lượng Dị Linh Lực tuôn trào ra, thẳng đến bản thể Vương Ỷ Thiên. Vương Ỷ Thiên cực tốc lùi lại, cắt đứt hắc vụ, ẩn đi ma lực, dùng một kiện Linh khí phòng ngự chắn bạch quang lại, đứng vững cười nói: “Thì ra là thế. Ta cứ nghĩ con Vân Lân Thú kia còn chưa có uy lực này, có thể bố trí ra pháp trận ma pháp điên cuồng mạnh như vậy, hóa ra là ngươi làm.” “Đây là Dị Linh Lực được Đạo Chủ cải tạo phải không? Cực kỳ mẫn cảm với ma lực, chủ động công kích, bất tử bất diệt. Ngươi vậy mà có thể đồng thời có được U Minh Cửu Sát và Dị Linh Lực cải tạo thế này, thân thể của ngươi thật đúng là kì lạ.” Chủ động công kích bất tử bất diệt, nhưng lại mặc kệ tiêu hao. Loại lực lượng không thể điều khiển này, Vương Kỳ cũng không thích. May mắn lần này tiêu hao không lớn, không xuất hiện tình huống tiêu hao quá độ như lần ám cổ phù kia, vẫn xem như có thể tiếp nhận. “Ngươi không đi ra xem một chút sao? Bên ngoài náo nhiệt như vậy, tiếng kêu thảm thiết của ma nhân cũng mau xông phá cửu tiêu rồi, chẳng phải nên đi cứu bọn họ sao?” “Bây giờ ra ngoài chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao, ngươi cho là ta ngốc sao?” Vương Kỳ cười to nói: “Ma Thần cũng có lúc sợ hãi.” “Cũng không phải. Bất quá chỉ là một đám lính quèn, khi đại chiến ngay cả thực lực đỡ được hai chiêu cũng không có, ta không có tất yếu đi cứu.” “Ma tộc thuần khiết thì sao, ngươi cũng không cứu?” Vương Ỷ Thiên cười nhạo nói: “Tộc nhân ta căn bản sẽ không đi ra ngoài, loạn Thịnh An, bất quá chỉ là một màn kịch náo nhiệt của loài người các ngươi mà thôi.” “Màn kịch náo nhiệt là do ngươi khiêu khích. Công khai tin tức ma tộc, lợi dụng loạn Thịnh An để chuyển dời lực chú ý của nhân loại, các ngươi hẳn là đã chuẩn bị xong để khai chiến rồi sao?” “Muốn biết? Gia nhập chúng ta.” “Thôi bỏ đi. Ông nội của ta bọn họ ở đâu?” “Đối diện chéo với trạch viện của ta, tiểu viện ở phía cuối cùng bên kia. Vương Đồ Long vì bảo vệ người nhà của ngươi, thật đúng là tận tâm tận lực, người minh đạo nghĩa có nguyên tắc như vậy, ta đều muốn cưỡng ép ma hóa hắn rồi.” “Cáo từ.” Vương Kỳ biết được phương vị, lập tức đi ngay. Ma Thần này thật đúng là một kẻ yêu tài, chuẩn tắc nhận diện người cũng coi như không tệ, nhưng không phải tộc loại của ta, đã định trước chỉ có thể là ngươi chết ta vong. Hướng đông nam, một mảnh đình viện chìm vào trong bóng đêm dần dần sáng lên những ngọn đèn, những người phân gia đến Thịnh An tham gia thi đấu trong tộc, nhao nhao đi ra quan sát. Một lão giả bước nhanh đến, quát lớn hô: “Tất cả trở về. Chuyện bên ngoài không liên quan đến chúng ta, mặc kệ náo loạn thế nào, chỉ cần không đánh vào nội bộ Vương gia, Vương gia sẽ không tham gia. Các ngươi cũng không được phép đi ra ngoài.” “Bên ngoài có chuyện gì vậy? Từ vừa rồi bắt đầu đã cảm thấy giống như có thứ gì đó đang lan ra, nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều, ngay cả không khí cũng tươi mát.” “Đừng hỏi, đi về nghỉ. Đến lúc cần biết các ngươi đương nhiên sẽ biết.” Thái độ của lão giả kiên quyết, một đám người phân gia đến đây là khách, cũng không tiện hỏi thêm, đành phải trở về phòng nghỉ ngơi. Nhưng lại không ai ngủ được, mọi người nghị luận ầm ĩ. Vương Kỳ đợi mọi người tẩu tán xong, túm lấy bóng lưng Vương Chấn Đông cực tốc lao tới, ngay lúc Vương Chấn Đông xoay người lại đóng cửa có khe hở, một đạo hắc ảnh chui vào. Vẫn tự nâng chén trà lên uống hai ngụm lớn, nói: “Ông nội, tâm tình của ông không tệ a, còn có công phu pha trà.” Vậy mà là trà nóng. Một bàn tay từ sau lưng đập vào đầu Vương Kỳ, lớn tiếng quát mắng: “Sao lại nói chuyện với ông nội ngươi như vậy. Hảo hảo đi đường không được sao? Lén lén lút lút cái gì, ta còn tưởng là một tên trộm.” Vương Kỳ hưng phấn xoay người, đi lên liền ôm chặt, vui vẻ kêu lên: “Cha, người cũng đến rồi.” Vương Thanh Lam dùng sức hướng phía dưới kéo hai cánh tay của Vương Kỳ, vậy mà không kéo ra được. “Xuống đi, hai đại lão gia ôm ôm ấp ấp, ra thể thống gì.” “Mặc kệ, ta vui vẻ.” “Khục, Kỳ nhi, ngồi xuống nói chuyện. Bây giờ bên ngoài đến cùng là tình huống gì, ngươi vào thời điểm này chạy đến, có phải có việc không?” Vương Chấn Đông mở miệng, Vương Kỳ ngoan ngoãn nghe lời, đi xuống ngồi xuống nói: “Phong Ma Trận mở ra, ma lực của ma nhân và ma tộc đã bị áp chế, tình huống nhìn thấy trên đường trở về, có thể thân thể ma nhân cũng sẽ bị ảnh hưởng, đều đang hướng ra ngoài thành chạy trốn đó.” “Nhân loại bất mãn ma nhân, thừa cơ hội diệt ma, đã đánh nhau rồi. Con vừa đi Bách Vân Tông mở ra Phong Ma Trận, bây giờ không có chuyện gì nên mới qua đây, còn năm ngày nữa là thi đấu trong tộc, con cũng nên qua nhìn xem tình hình sao?” Vương Thanh Lam nghiêm túc hỏi: “Kỳ nhi, nói thật đi, hai năm nay con đã trải qua những gì?” Vương Kỳ mộng bức: “Trải qua cái gì?” Lão cha sẽ không tin tên nói chuyện đó chứ? Mẹ nó, thật muốn đi đánh chết hắn. “Sao con lại biến thành Thiên Tai Huyền Vũ quét sạch rồi? Ở Phàn Thành diệt đi ngũ đại thế lực địa phương, có phải là thật hay không?” “Đó là do tên nói chuyện đó bịa đặt. Ngũ đại thế lực ở Phàn Thành đều là ma nhân, con trừ ma mà.” “Lão tổ Quân gia, bảo con làm vậy sao?” Ha ha, lão cha người thật đúng là biết tự an ủi mình, lão tổ mặc kệ, là chính ta nghĩ thôi. “Đúng, chính là lão tổ mệnh lệnh.” Vương Chấn Đông: “Được rồi. Ma tộc biến mất đã công khai, mấy thế lực ma nhân bị diệt thì diệt thôi. Dù sao cũng trảm thảo trừ căn, cũng không để lại hậu hoạn, không sao cả.” “Bất quá Kỳ nhi, đối đầu với ma tộc, đối đầu trực tiếp với Ma Thần... nhưng không cẩn thận liền muốn mệnh đó, con có thể nghĩ kỹ chưa?” “Ông nội yên tâm, Linh khí của Đạo Chủ, Dương Giản, đang ở trong tay con, vũ khí diệt ma tối thượng được Đạo Chủ cải tạo, công chúa Dao Hi chính là Tuyết Nhi, con thế nào cũng phải đối đầu với ma tộc, không thoát được đâu.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu