Linh Võ Đại Lục

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Linh Võ Đại Lục

Tác giả : Phiêu Miểu

Chương 441:  Rùa hay Thỏ

Ám Linh lén lút phóng ra, tinh thần lực tích lũy được giao cho Ám Linh tùy ý vung vãi, Du Lôi Kiếm động, tụ lại dư uy lôi xà, Vạn Lôi Quy Tàng đánh ra, lại bổ xuống một nhóm. Cúc Hà Vi cười to nói: "Tốt! Các tiểu tử đánh rất tốt, bắt rùa trong chum, bọn chúng cũng phải có bản sự đó, bằng không, chính là ôm cây đợi thỏ. Đánh tốt vào, trở về mỗi đứa sẽ được thêm một con gà nguyên con." Năm vị cao thủ Võ Đế cảnh tránh được công kích điện lôi của Cúc Hà Vi, lập tức phân tán tấn công. Từ năm phương hướng, đồng thời đại hình phù lục oanh kích ra, đánh về phía các đệ tử Càn Khôn Môn đang tập hợp một chỗ. "Chẳng qua chỉ là chém giết vài tiểu binh mà thôi, có gì đáng để đắc ý chứ. Mấy người chúng ta, đủ để tiêu diệt toàn bộ các ngươi." "Đệ tử Hỗn Nguyên Tông nghe lệnh, thôi động Thánh Quả, toàn lực ứng chiến, chém giết địch tặc!" Đệ tử Hỗn Nguyên Tông ứng tiếng thi nhau bộc phát trạng thái Ma nhân, tiến hóa giai đoạn hai. Ma tộc còn sống sót ùa vào trong cơ thể Ma nhân, lập tức khí tức đại biến, linh thế Ma nhân bộc phát, tăng cường thêm hai đẳng cấp. Các đệ tử vốn ở Võ Hoàng cảnh trung kỳ, hậu kỳ thi nhau đột phá Võ Đế cảnh, lăng không mà lên, chiếm hết ưu thế từ trên cao, du ly oanh sát, chiêu nào chiêu nấy tàn nhẫn. Công kích từ năm phương hướng kịp đến, Cúc Hà Vi dùng một cái đĩa tròn đỡ hai chỗ tấn công, một chỗ dùng pháp trận phòng ngự ngăn lại, hai chỗ khác giao cho đệ tử phòng ngự. Nhất thời cũng đã phòng ngự được tấn công của năm người, nhưng năm người vẫn tiếp tục oanh kích, thêm nữa sự hỗ trợ của các đệ tử Ma hóa phía sau, toàn diện vây công, phòng ngự của đệ tử Càn Khôn Môn tan vỡ, pháp thuật liên tục không ngừng oanh sát vào trong đám người, trong khoảnh khắc trọng thương quá nửa. Đánh từ đất lên trời, công kích pháp thuật tiểu hình không chiếm ưu thế, không dễ dàng đánh tới, mà địch nhân né tránh cực kỳ dễ dàng. Thi nhau chuyển dùng đại hình phù lục tấn công, tiêu hao quá lớn, người không trọng thương cũng không kiên trì được bao lâu. Phù Dao pháp trận lấp lánh, nhất thời cần cứu chữa quá nhiều người, uy lực phân tán, hồi phục chậm chạp, nhưng mà về mặt thời gian, những người công thủ kia khó mà kiên trì đến khi người trọng thương chữa trị. Vương Kỳ và Phù A vẫn đang chém giết các đệ tử Hỗn Nguyên Tông không thể đạp không. Thường Bách Linh đối chiến một vị cao thủ, Hắc Diệu truy sát Ma tộc, tiện thể xử lý các Ma nhân ở một phương khác, Bạch Hoa duy trì pháp trận xua tan ma khí, một mặt hỗ trợ Cúc Hà Vi đối phó ba vị cao thủ, Hồ Thanh và các đệ tử phòng ngự hai vị cao thủ còn lại, nhưng ai cũng đều có cách ứng phó, không rảnh bận tâm chuyện khác. Ánh mắt Phí Hữu Sơn lướt qua Hoa Nguyệt, ma lực tụ tập trên tay, thoáng cái thân hình hòa lẫn vào một đạo ma khí công vào, một chưởng từ phía sau đánh về phía Hoa Nguyệt. Đột nhiên một luồng bạch quang bay xuống, tịnh hóa ma khí. Chợt Bạch Hoa nhìn qua. Phí Hữu Sơn vội vàng thu tay lại, ẩn giấu ma lực, chuyển dùng dị linh lực bình thường, một đòn pháp thuật oanh kích về phía không trung. Đệ tử Càn Khôn Môn kiệt lực, người trọng thương khó khăn lắm mới hồi phục thành khinh thương, tiếp nhận công kích, uy lực suy yếu đi rất nhiều. Tinh thần lực của Hoa Nguyệt phóng thích, lập tức dị linh lực màu xanh lam đầy trời ngưng tụ hiện hình, u quang lấp lánh, dòng nước hơi mờ chảy xuôi không ngừng trên không trung. Hàn ý phát ra, dòng nước thi nhau hóa thành băng tinh. Băng tinh tụ lại, đồng thời đông cứng một đám Ma nhân Hỗn Nguyên Tông thành những khối băng. Sau băng một thước có thừa, nhưng lại cực hàn, hàn khí bên trong đi sâu vào thân thể Ma nhân, triệt để đông cứng Ma nhân thành băng nhân. Mọi người sững sờ, chợt phản kích. Bên ngoài, Vương Kỳ mấy người cận chiến cùng một đám Ma nhân đang thân lâm địch trận, thi nhau linh khí đánh về phía băng nhân, ứng tiếng vỡ vụn. Ma nhân và khối băng cùng nhau vỡ vụn đầy đất. Những người vốn lăng không, sau khi bị đông thành khối băng rơi xuống. Người ở độ cao cách mặt đất trực tiếp ngã đến thịt nát xương tan. Người ở độ thấp cách mặt đất ngã không nặng, đệ tử Càn Khôn Môn xông ra, lập tức bổ đao, đá cho tan nát. Hàn băng vỡ, Ma tộc phụ thân Ma nhân xông ra, Vương Kỳ, Hắc Diệu, Bạch Hoa, tách ra ba phương, đại lực diệt sát. Toàn bộ đệ tử Hỗn Nguyên Tông trận vong, nhưng sáu vị cao thủ không hề hấn gì. Thường Bách Linh tiếp tục đối chiến với đối thủ ban đầu, phong nhận đầy trời chém qua. Người của Hỗn Nguyên Tông vốn dĩ đang ở trạng thái né tránh, bị hàn băng của Hoa Nguyệt tấn công, dưới sự phòng ngự toàn lực, không hề bị đông thành khối băng. Nhưng phong nhận đầy trời của Thường Bách Linh chưa dứt, khi phòng ngự hơi chững lại, lập tức ba đạo phong nhận xuyên thể, trọng thương. Phong Lôi triển khai, nhắm vào người trọng thương, nhanh chóng ba đạo đại hình phong nhận đánh ra, thừa lúc hắn bệnh đòi mạng hắn. Ám Linh xuất hiện phía sau một cao thủ Hỗn Nguyên Tông, cũng đang phòng ngự tấn công của hàn băng. Trong sát na hơi chững lại, một viên tiểu hình phù văn giáng thẳng xuống đầu, oanh kích hắn thành huyết thủy. Cúc Hà Vi lăng không đối mặt một người, Lôi Thích đâm ra, bị đối phương tránh được, lập tức Minh Vương Nộ truy kích mà ra. Hoa Nguyệt không xuất thủ lần nữa. Thường Bách Linh tìm tới một vị cao thủ khác, thân hình Ám Linh phiêu hốt bất định, thỉnh thoảng chợt hiện ra ở bên cạnh hai vị cao thủ bị đệ tử Càn Khôn Môn oanh kích, nắm lấy cơ hội, mỗi người một đạo phù văn oanh kích thành huyết thủy. Hỗn Nguyên Tông còn lại hai người, tình thế chắc chắn phải chết. Bất kể Ma tộc, hai người xoay người bỏ chạy. Minh Vương Nộ một đường truy kích. Mắt thấy hai người chạy trốn là cùng một phương hướng, chờ phía sau hơi xích lại gần, Cúc Hà Vi lập tức điều khiển Minh Vương Nộ chuyển hướng va về phía một người khác. Giương cánh bạo thể, trong khoảnh khắc bỏ mình. Thường Bách Linh một đường mau chóng đuổi, phong nhận công kích không ngừng. Vị trí phía trước người kia, đột nhiên một người xuất hiện, giọt nước màu đen lăng không mà ra, từng chút một xé rách không gian, phủ xuống như muốn vồ mặt. Trước sau giáp công kịp đến, thân hình cao thủ Hỗn Nguyên Tông chìm xuống, bí thuật kích phát, mắt thấy là phải huyết độn bỏ chạy. Ám Linh chợt hiện, quang mang bao khỏa trên bàn tay, một cái tát vỗ thẳng vào mặt cao thủ. Huyết Độn thuật khởi, thi thể không đầu cực nhanh vọt ra. Ám Linh chợt thân tránh đi, thuận thế vồ xuống ngón tay người này, nhẫn trữ vật tới tay, cười hì hì trở về tìm Vương Kỳ. Thường Bách Linh và Phù A nhìn nhau một cái, đành phải đi theo trở về. Quả nhiên đến sớm không bằng đến khéo, chui chỗ trống rất quan trọng, cuối cùng vẫn là làm lợi cho tên gia hỏa kia. Người của Hỗn Nguyên Tông đều chết, Ma tộc tan vỡ, thi nhau chạy trốn. Ba người Vương Kỳ không hề truy đuổi. Chiến đấu kết thúc, quét mắt toàn trường, thi thể đầy đất, một mảnh hỗn độn. Nhưng người của Càn Khôn Môn không một ai trận vong, đây là kỳ tích. Hai người Phù A trở về, Cúc Hà Vi hạ lệnh nghỉ ngơi, lát nữa sẽ chôn người của Hỗn Nguyên Tông ở đường trở về. Rốt cuộc cũng là người của Càn Khôn Môn ra ngoài, vẫn là nhập thổ cho tốt. Phù Dao và Bạch Hoa bận rộn chữa thương cho mọi người. Lát nữa người trọng thương chữa trị, người khinh thương tự lo liệu. Phù Dao lon ton chạy đi tìm Hoa Nguyệt hỏi: "Hoa Nguyệt trưởng lão, kết quả thử nghiệm có còn hài lòng không?" Hoa Nguyệt hiếm khi nở nụ cười, nói: "Ta xuất thủ rồi." "Kia là bởi vì Ma tộc. Nếu như không có Ma tộc giúp những người kia đề thăng hai cấp tu vi, mới không cần ngươi xuất thủ." "... Cũng coi như hợp cách." "Vâng, tốt quá rồi!" Vương Kỳ tìm tới mấy người Phù A, cáo tri tình hình Phí Hữu Sơn là Ma nhân. Mấy người lén lút kêu Phí Hữu Sơn ra ngoài. Bên ngoài Hỗn Nguyên Tông trăm dặm, bên trong một khu chân núi, mấy người Vương Kỳ dừng lại, xoay người vây Phí Hữu Sơn lại. Phí Hữu Sơn vẻ mặt không chút biểu cảm, cũng không nói lời nào. Linh kiếm xuất thủ, lập tức mấy đạo cuồng phong đánh ra, phân công sáu người Vương Kỳ. Sau cuồng phong, Phí Hữu Sơn tung người truy kích, đồng thời năm đạo hủy diệt phù lục oanh xuống. Người phía sau phong, chính là Vương Kỳ. Không tránh kịp, Vương Kỳ triệu hoán Ám Linh, một đòn trung hình phù văn đánh ra, phá vỡ năm đạo phù lục của Phí Hữu Sơn. Lập tức hai đạo trung hình phù văn thêm vào, cự ly gần oanh kích đi ra ngoài.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu