Long Mạch Thức Tỉnh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Long Mạch Thức Tỉnh

Tác giả : Thanh Lương

Chương 125: Lời Cảnh Báo Cổ Xưa

Chương 123: Lời Cảnh Báo Cổ Xưa

Đội thám hiểm bốn người tiến về phía Tây của Loạn Giới Tiền Tuyến. Càng đi, khung cảnh càng có sự thay đổi rõ rệt.
Ma khí nồng đậm của Ma Giới dần tan đi, nhưng thay vào đó không phải là sự sống, mà là một sự im lặng, một nỗi buồn thương gần như hóa thành thực chất, thấm đẫm trong từng hạt bụi. Bầu trời không còn đỏ như máu, mà là một màu xám xịt vĩnh cửu.
Họ đi qua những khu rừng cây bằng pha lê đã hóa đá, đi qua những lòng sông cạn khô chỉ còn lại cát bụi lấp lánh như sao. Một vẻ đẹp hoang tàn, một minh chứng cho sự sụp đổ của một nền văn minh huy hoàng.
Sau hai ngày đi đường, họ nhìn thấy dấu hiệu đầu tiên của sự sống xưa kia: một cổng chào khổng lồ bằng đá trắng, đã bị gãy đôi, nằm nghiêng trên mặt đất. Trên cổng chào, có khắc những dòng chữ cổ vô cùng tao nhã, thanh thoát.
Lạc Thanh Y, với kiến thức của Thượng giới, tiến lại gần, cẩn thận đọc từng chữ. Gương mặt cô dần trở nên nghiêm trọng.
"Đây là một lời cảnh báo," cô nói. "Vực Thẳm Oan Hồn. Kẻ sống chớ vào. Kẻ vào khó ra. Cẩn thận... những kẻ canh gác không bao giờ ngủ."
Một lời cảnh báo đầy ghê rợn. Nhưng họ không có đường lui.
Khi cả đội vừa bước qua cổng chào, Elaria bỗng kêu lên một tiếng đau đớn, hai tay ôm lấy đầu. Trong tâm trí cô, vô số những hình ảnh đứt quãng hiện ra: một thành phố bằng bạc lộng lẫy dưới ánh trăng, rồi bầu trời bị che phủ bởi những chiếc hắc ám chiến hạm, tiếng la hét, những vụ nổ kinh hoàng...
"Đây là... ký ức còn sót lại của vùng đất này," cô thì thầm, nước mắt chảy dài. "Nỗi đau của họ... quá lớn."
Cô đã trở thành một người dẫn đường tâm linh, có thể cảm nhận được những dư âm của quá khứ.
Họ tiếp tục tiến vào sâu bên trong, đến một quảng trường khổng lồ, đổ nát. Ở giữa quảng trường, có hàng trăm bức tượng hình người bằng ngọc thạch trắng, được điêu khắc vô cùng tinh xảo, trong tư thế chiến đấu.
Cả đội đang kinh ngạc trước vẻ đẹp của chúng, thì H'lin, với trực giác của một thợ săn, bỗng hét lớn.
"Cẩn thận! Chúng không phải là tượng!"
Ngay khi cô vừa dứt lời, hàng trăm đôi mắt bằng ngọc thạch, đồng loạt mở ra, phát ra một thứ ánh sáng màu xanh lam lạnh lẽo.
Những kẻ canh gác không bao giờ ngủ, đã thức tỉnh.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu