Long Mạch Thức Tỉnh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Long Mạch Thức Tỉnh

Tác giả : Thanh Lương

Chương 54: Bạch Long Hải Vực Dậy Sóng

Chương 54: Bạch Long Hải Vực Dậy Sóng

Cuộc hành trình dài ngàn dặm của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ diễn ra vô cùng nhanh chóng.
Trần An bay trên tầng mây, nhìn xuống giang sơn gấm vóc của Đại Nam. Anh thấy những dòng sông uốn lượn như những con rồng, thấy những dãy núi trập trùng của Trường Sơn, thấy những thành phố lớn giờ đây đã được bao bọc bởi những bức tường thành tạm bợ. Thế giới đã thay đổi, nhưng vẻ đẹp của non sông thì vẫn còn đó.
Sau một ngày một đêm bay không ngừng nghỉ, cuối cùng anh cũng đã đến được vùng duyên hải Đông Bắc.
Và anh nhìn thấy nó.
Vịnh Hạ Long, kỳ quan thiên nhiên của thế giới, nay đã trở nên vô cùng khác lạ. Hàng ngàn hòn đảo đá vôi lớn nhỏ, dường như đang hấp thụ linh khí của trời đất, mỗi một hòn đảo đều tỏa ra một luồng linh quang mờ ảo.
Nhưng ở trung tâm của vịnh, có một vùng biển rộng lớn bị bao phủ bởi một cơn bão sương mù màu đen kịt. Bên trong đó, sấm sét liên tục đánh xuống, tạo ra những âm thanh kinh thiên động địa. Áp lực linh khí từ cơn bão đó tỏa ra, mạnh mẽ đến mức khiến cho một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ như anh cũng cảm thấy tim mình đập nhanh.
Đây chính là Bạch Long Hải Vực trong lời của lão chủ quán.
Anh hạ độ cao, đáp xuống một khu vực gần thành phố Hạ Long. Nơi đây đã trở thành một điểm tập kết khổng lồ của giới tu luyện. Anh có thể dễ dàng nhận ra những nhóm tu sĩ mặc đồng phục khác nhau, khí tức mạnh mẽ, ánh mắt kiêu ngạo. Anh thấy cả những người của Bắc Cực Cung với khí tức băng hàn, và nhiều môn phái khác mà anh chưa từng nghe tên.
Tất cả bọn họ, đều đang nhìn chằm chằm vào cơn bão sương mù giữa biển, như những con thú đói đang chờ mồi.
Trần An thu lại toàn bộ khí tức, lại trở thành một chàng thanh niên bình thường. Anh đi vào một làng chài nhỏ ven biển, nơi những người dân thường đang sống trong sự sợ hãi. Anh muốn nghe ngóng tin tức từ chính những người dân bản địa.
Anh đến gần một ông lão đang vá lưới, chắp tay hỏi: "Lão trượng, cho cháu hỏi, cơn bão sương mù ngoài kia là sao vậy ạ?"
Ông lão nhìn anh, rồi lại nhìn những người tu luyện ở phía xa, thở dài một tiếng, giọng đầy sợ hãi:
"Cậu trai trẻ, đừng hỏi về 'Long Mộ' nữa. Từ khi nó xuất hiện, đã có quá nhiều người hiếu kỳ đi vào, nhưng không một ai quay trở lại. Nơi đó... là nơi chôn cất của rồng."
Long Mộ? Mộ của Rồng?
Trần An chấn động. Cái tên này, còn đáng sợ và bí ẩn hơn bất cứ Tiên phủ nào mà anh từng nghe.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu