Cư Diên đã không bắt tôi đền cái vòng ngọc là may lắm rồi. Mở miệng vay tiền anh, tôi thật sự không nói nổi.
Vân Trang bệnh nặng như vậy, nếu vừa mở mắt ra tôi đã hỏi vay tiền thì tôi có còn là người không?
Nghĩ đến những ngày qua, chắc bà biết rõ mình chẳng còn bao nhiêu thời gian nên mới nhiều lần tìm tôi, muốn tôi bầu bạn thêm với bà. Vậy mà tôi lại chẳng mấy khi cho bà sắc mặt dễ chịu.
Đúng, tuyệt đối không thể vay tiền bà.
Tiền của bà là của Cư Bảo Các, không phải của tôi.
Tôi nhớ lúc trước anh họ cả vì ham cờ bạc mà xoay được khối tiền từ vay online và thẻ tín dụng. Nếu tôi và Yến Lạc cũng làm thế, rồi bán căn nhà đi, nhờ thêm họ hàng bạn bè chắc cũng gom góp được.
Bác cả và bác dâu bây giờ một tháng cũng kiếm được hơn một vạn, tôi và Yến Lạc còn trẻ, anh ấy lại thông minh, chắc chắn chẳng mấy chốc sẽ kiếm lại được tiền.
Nghĩ tới đó, tôi thấy nhẹ lòng hơn, đối diện với Vân Trang cũng không còn áy náy như trước.
Tôi khuyên Cư Diên đi nghỉ ngơi, nhưng anh không đi.
Tôi thì gắng không nổi nữa, đành ra chiếc giường sofa sau vách ngăn nằm xuống, mệt mỏi nhắm mắt lại.
Trong nhà liên tiếp xảy ra biến cố, tôi thật sự chẳng còn sức để đau lòng thêm.
Về chuyện tại sao Cư Diên bỏ cả công việc để ở đây chăm Vân Trang, rốt cuộc quan hệ của hai người thế nào, tôi cũng không còn tâm trí để dò hỏi.
Tình yêu hay gì thì mặc nó vậy.
Đợi đến khi Vân Trang qua đời, dù sao tôi cũng chẳng còn liên quan gì tới gia đình này nữa.
Mơ màng, tôi dường như nghe thấy tiếng khóc.
Mở mắt ra, quả nhiên có người đang khóc thật.
Trời hửng sáng, Cư Bảo Các tới, vừa khóc nức nở vừa gọi "mẹ" trước giường bệnh.
Tôi vội ngồi bật dậy. Vân Trang không qua khỏi rồi sao?
Lại gần xem, bà vẫn hôn mê. TruyenLau
Cư Bảo Các trông thấy tôi, vội lao tới giơ nắm đấm đánh: "Chị làm gì ở đây! Đồ ăn bám!"
Cư Diên quát: "Cư Bảo Các!"
Cư Bảo Các lập tức khựng lại, nức nở rút tay về.
Tôi nhìn thoáng qua Cư Diên, có lẽ anh đã thức trắng đêm, dưới mắt thoáng hiện quầng thâm.
TruyenLau.com
Đúng lúc đó, Bác Trương mang hộp cơm bước vào. Thấy tôi, bà cũng không còn tỏ vẻ địch ý còn hỏi: "Tiểu Hà tới khi nào vậy?"
"Tối qua ạ."
Bà gật đầu, đặt cơm lên bàn: "Tôi trông phu nhân, cháu và Cư Diên lại đây ăn cơm đi."
Bà đến bên giường, ôm Bảo Các dỗ dành, thằng bé dần dần ngừng khóc. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tôi và Cư Diên ngồi đối diện nhau, cúi đầu lặng lẽ ăn.
Cơm xong, tôi định trở lại sofa bên giường bệnh tiếp tục thức canh thì Cư Diên nói: "Liên Hà, ra đây."
Tôi chẳng hiểu ra sao nhưng vẫn đi theo.
Anh đưa tôi đi kiểm tra sức khỏe.
Bác sĩ bảo các chỉ số cơ bản đều bình thường, chỉ là gần đây đau buồn quá độ nên hơi suy nhược, nghỉ ngơi tốt sẽ hồi phục.
Nghe vậy, Cư Diên thở phào.
Ra khỏi phòng khám đi được một đoạn, tôi mới nhận ra anh vẫn nắm tay tôi.
Tôi khẽ giật tay lại, anh hoàn hồn, cũng không nói gì.
Khi quay lại phòng bệnh, anh và bác Trương đi ra ngoài bàn bạc chuyện hậu sự của Vân Trang. Còn tôi và Cư Bảo Các ngồi song song trên sofa, không ai để ý đến nhau.
Một lát sau, nó không chịu nổi, chủ động trừng mắt thị uy: "Đồ ăn bám, chị đừng hòng tới đây kiếm chác! Bố tôi lập di chúc rồi, tiền bạc trong nhà đều là của người nhà họ Cư, một xu cũng không đến lượt chị..."
Tôi ôm mặt, nước mắt lại tuôn ra.
Thì ra là vậy.
Chẳng trách Vân Trang sốt sắng muốn tôi chuyển hộ khẩu.
Chỉ khi trở thành người nhà họ Cư tôi mới có thể hưởng một phần thừa kế.
Bà muốn để lại cho con gái ruột một tấm bảo hiểm.
Nhưng tôi thà rằng không có tấm bảo hiểm ấy, chỉ mong bà được bình an sống tiếp.
- Chương 1: Bạn trai của chị gái
- Chương 2:
- Chương 3: Đêm Giáng Sinh
- Chương 4: Bạn thân thời thơ ấu
- Chương 5: Không được xem máy tính bảng
- Chương 6: Bị nắm thóp
- Chương 7: Sự thiên vị
- Chương 8: Thuận đường
- Chương 9: Nhờ một việc
- Chương 10: Tặng cái khác
- Chương 11:
- Chương 12:
- Chương 13: Người dư thừa
- Chương 14: Không muốn xa nhau
- Chương 15: Chống đối
- Chương 16: Đôi mắt đen thẳm
- Chương 17: Tác dụng phụ
- Chương 18: Du lịch nước ngoài
- Chương 19
- Chương 20: Vòng ngọc phỉ thúy
- Chương 21: Khoe khoang
- Chương 22: Nhường bà ấy đi
- Chương 23: Anh ta đã chạm vào con
- Chương 24:
- Chương 25: Trứng ốp la
- Chương 26: Hậu quả
- Chương 27: Đi chúc Tết
- Chương 28: Thú nhận
- Chương 29: Giả vờ làm ông bố tốt
- Chương 30: Rất hợp với em
- Chương 31:
- Chương 32: Yêu cầu kết bạn
- Chương 33: Chúc ngủ ngon
- Chương 34:
- Chương 35: Chẳng hiểu ra sao
- Chương 36: Ngón nghề sở trường
- Chương 37: Hòa thuận
- Chương 38: Người đàn ông đó
- Chương 39: Tán tài đồng tử
- Chương 40:
- Chương 41: Còn làm gì được nữa
- Chương 42: Tôi đã trả thay cho cậu ấy
- Chương 43: Móc ngoéo
- Chương 44: Tại sao không nghe điện thoại
- Chương 45: Không muốn nhìn thấy nó
- Chương 46: Hoa oải hương
- Chương 47: Chỉ là đồng nghiệp
- Chương 48: Đây là mượn thôi
- Chương 49: Tuyệt tự
- Chương 50:
- Chương 51: Người một nhà
- Chương 52: Biết điều một chút
- Chương 53: Bán đồ ăn trộm
- Chương 54: Mày biết cái quái gì
- Chương 55: Cười trên nỗi đau của người khác
- Chương 56: Trong lòng áy náy
- Chương 57: Tự lo chưa xong
- Chương 58: Mì trộn bạc hà
- Chương 59: Cản trở
- Chương 60: Ăn cây táo, rào cây sung
- Chương 61: Tôi bị say xe
- Chương 62: Tăng tốc
- Chương 63: Một mặt khác
- Chương 64:
- Chương 65: Của hồi môn
- Chương 66: Cây hoa đại
- Chương 67: Không làm gì cả~
- Chương 68: Tắm rửa
- Chương 69: Nịnh hót
- Chương 70: Dựa vào cái gì
- Chương 71: Chất xúc tác
- Chương 72: Buổi học thử
- Chương 73: Da dày thịt cứng
- Chương 74: Hiếu kính
- Chương 75: Không về nhà
- Chương 76: Không xứng đôi
- Chương 77: Còn em thì sao?
- Chương 78: Em nói xem anh muốn làm gì
- Chương 79: Cắt đứt
- Chương 80: Việc làm thêm
- Chương 81:
- Chương 82: Không cần chia
- Chương 83: Lên tin tức
- Chương 84: Kẻ rình trộm tôi
- Chương 85: Theo anh đi?
- Chương 86: Đồ ngốc
- Chương 87: Sạc năng lượng
- Chương 88: Bão Cách không sao chứ
- Chương 89: Trông giống nhau
- Chương 90: Lần này không tính
- Chương 91: Mẹ kế tới
- Chương 92: Dì của tôi
- Chương 93: Xem thường ai vậy
- Chương 94: Heo vàng nhỏ
- Chương 95: Gà Cô Cô
- Chương 96: Pha Va Chạm
- Chương 97:
- Chương 98: Áo lông vũ
- Chương 99: Lại bị trộm
- Chương 100: Mệnh khổ
- Chương 101: Con sống có vui không
- Chương 102: Ai mà chịu nổi
- Chương 103: Tôi không muốn
- Chương 104: Lâu rồi không gặp
- Chương 105: Mẹ ruột
- Chương 106: Ông chồng già vừa chết
- Chương 107: Sức mạnh của đồng tiền
- Chương 108: Món nợ lương tâm
- Chương 109: Mỗi người bận một việc
- Chương 110: Chị ơi, chị ơi
- Chương 111: Anh trai em gái
- Chương 112: Dù sao cũng là Disney
- Chương 113: Làm người phải có nguyên tắc
- Chương 114: Chọc tức thằng nhóc mập
- Chương 115: Đêm của ba người
- Chương 116: Bị bệnh
- Chương 117: Vui buồn đều hiện rõ trên nét mặt
- Chương 118:
- Chương 119: Lưu luyến
- Chương 120: Tối nay không về ký túc xá
- Chương 121: Chụt chụt
- Chương 122: Không còn trong sáng nữa
- Chương 123:
- Chương 124: Tuổi trẻ
- Chương 125: Lượn lờ cho vui
- Chương 126:
- Chương 127: Người đi rồi mà sách vẫn còn đó
- Chương 128:
- Chương 129: Vòng ngọc bị vỡ
- Chương 130: Kẻ ăn bám
- Chương 131: Không chạm vào em.
- Chương 132: Ngôi nhà ma ám
- Chương 133: Tại sao em khóc
- Chương 134: Thủy tinh pha lê
- Chương 135: Lửa lạnh
- Chương 136: Album ảnh
- Chương 137: Duyên mỏng
- Chương 138: Nguyên tội
- Chương 139:
- Chương 140: Khi nào rảnh thì đến chơi
- Chương 141: Một trăm vạn từ đâu ra
- Chương 142: Không bao giờ rời xa nữa
- Chương 143: Anh em họ Yến
- Chương 144:
- Chương 145: Anh là đồ rác rưởi
- Chương 146: Vòng tay vàng
- Chương 147: Kẻ xui xẻo
- Chương 148: Vẫn chưa hoạt động
- Chương 149: Thêm tiền
- Chương 150:
- Chương 151: Nhân hậu
- Chương 152: Đèn vẫn sáng
- Chương 153:
- Chương 154: Tiền riêng
- Chương 155: Không cần gửi
- Chương 156: Sự quyến rũ
- Chương 157: Theo lợi tránh hại
- Chương 158: Bận rộn
- Chương 159:
- Chương 160: Ép buộc người khác
- Chương 161:
- Chương 162:
- Chương 163: Buổi chiều nóng nực
- Chương 164:
- Chương 165: Vận may đến
- Chương 166: Anh ta là ông chủ
- Chương 167: Quà sinh nhật
- Chương 168: Ảnh gia đình
- Chương 169: Tình cảm bền lâu
- Chương 170: Tôi không đi
- Chương 171:
- Chương 172: Thằng ranh con
- Chương 173: Tôi có ý đồ riêng
- Chương 174: Chúng tôi sẽ kiện anh
- Chương 175: Thất đức
- Chương 176: Gặp lại
- Chương 177: Đừng làm khổ chúng tôi nữa
- Chương 178: Liên lụy
- Chương 179: Hợp đồng trước hôn nhân
- Chương 180: Không làm nổi nữa rồi
- Chương 181: Phu nhân nhà giàu
- Chương 182: Không thể quay lại
- Chương 183: Chính là hôm nay
- Chương 184: Dừng ở đây
- Chương 185: Chuẩn bị trước
- Chương 186: Đêm không ngủ
- Chương 187: Rau chân vịt mạnh mẽ
- Chương 188: Em còn có anh
- Chương 189: Cư Bảo Bồn
- Chương 190: Chỉ vậy thôi
- Chương 191: Phải quen với điều đó
- Chương 192: Người đàn ông đa nghi
- Chương 193: Bị bỏ lại phía sau
- Chương 194: Chúng ta lén lút qua lại nhé
- Chương 195: Hội bạn bè
- Chương 196: Đồ ngốc
- Chương 197: Yêu từ cái nhìn đầu tiên
- Chương 198: Không dám nhận
- Chương 199: Bằng mặt không bằng lòng
- Chương 200: Bị bắt cóc
- Chương 201: Sinh con cho anh
- Chương 202: Tôi cũng tiện đường
- Chương 203: Tôi hận anh
- Chương 204: Coi như hết nợ
- Chương 205:
- Chương 206:
- Chương 207: Chuẩn bị đón Tết
- Chương 208: Mất ngủ
- Chương 209: Trả lại tiền
- Chương 210: Đừng giấu anh
- Chương 211:
- Chương 212: Nước mắt của đá
- Chương 213:
- Chương 214: Vinh hoa phú quý
- Chương 215: Thăm thông gia
- Chương 216: Phiên tòa sơ thẩm
- Chương 217: Đừng thương hại đàn ông
- Chương 218: Để anh xoa cho em
- Chương 219: Đáng ghét
- Chương 220:
- Chương 221: Không phiền phức
- Chương 222:
- Chương 223: Về nhà đi
- Chương 224: Quả dưa này ngon đấy
- Chương 225:
- Chương 226: Thế giới mới
- Chương 227: Tranh giành tình cảm
- Chương 228: Nghĩ một cái tên
- Chương 229:
- Chương 230:
- Chương 231: Sắp đặt
- Chương 232: Hôm nay đóng cửa
- Chương 233:
- Chương 234: Không lo cơm áo gạo tiền
- Chương 235:
Lồng Thủy Tinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.