Vốn dĩ tôi đang kìm nén, nhưng câu nói của bố lại khơi dậy hết uất ức trong lòng.
Tôi lao vào ngực ông, bật khóc nức nở.
Đúng, tôi đã phạm sai lầm lớn. Nhưng chẳng phải tôi cũng là bị mẹ ép đến bước này sao?
Nếu tất cả tội lỗi đều đổ lên đầu tôi, thì tôi thật sự thấy mình oan ức vô cùng!
Bố cứ vỗ nhẹ lưng tôi, đợi tôi khóc mệt mới nói nhỏ: "Bố sẽ gọi cho chị con và Cư Diên, chúng ta cùng đi xin lỗi họ nhé?"
Tôi vừa sụt sịt gật đầu, vừa hỏi: "Mẹ cũng đi chứ ạ?"
"Bà ấy muốn đi thì đi, chuyện nhà mình để sau hãy tính."
Bố gọi cho chị trước.
Điện thoại là mẹ bắt máy, giọng lạnh lùng: "Tiểu Huân bệnh rồi, tôi phải chăm con bé, không rảnh để ý đến hai người. Các người muốn xin lỗi ai thì tự đi mà xin."
Bố hỏi dồn: "Sao Tiểu Huân lại bệnh? Bệnh gì vậy? Có nặng không?"
Từng chữ mẹ nói đều châm chọc: "Xưa nay ông có coi nó là con đâu, giờ lại bày đặt làm ông bố tốt à?"
Bố hơi gắt lên: "Thế bà coi Tiểu Hà là con chưa? Nếu không phải bà ép, liệu nó sẽ nói mấy lời đó sao?"
Mẹ bật cười trong điện thoại: "Ồ, hóa ra muốn đổ lỗi sang tôi? Mấy câu bẩn thỉu đó là tôi dạy nó à? Tôi không quản nổi con gái ông thì để ông tự quản đi! Còn nữa, nếu Tiểu Huân không lấy được Cư Diên, tôi sẽ ly hôn với ông."
Bố bình thản đáp: "Chuyện Tiểu Hà gây ra, tôi sẽ đưa nó đi bù đắp. Bà cũng đừng suốt ngày lấy chuyện ly hôn ra dọa, nó chẳng uy h**p được tôi đâu."
Mẹ gào lên: "Muốn ly hôn đúng không? Được! Tôi chờ! Ai không ly hôn thì là chó!"
Nói xong bà cúp máy.
Tôi bất an hỏi: "Bố... bố sẽ không thật sự muốn ly hôn với mẹ chứ?"
TruyenLau
Bố mỉm cười: "Sao thế được, chỉ là cãi nhau thôi, con đừng nghĩ nhiều."
Ông lại gọi cho Cư Diên.
Cư Diên rất lịch sự, chẳng nói lời khó nghe nào.
Bố hẹn ăn tối, anh cũng đồng ý. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thế là suốt buổi chiều, hai bố con ngồi soạn đi soạn lại bản nháp, nghĩ nên xin lỗi thế nào.
Trước khi đi, bố còn mang theo chiếc vòng phỉ thúy, định trả lại cho anh.
Món quà ấy quá nặng, tôi không gánh nổi. Website TruyenLau.com
Chiều muộn, chúng tôi đến sớm chọn một chỗ ngồi yên tĩnh, nơi hẹn gặp là một nhà hàng sang trọng mà bình thường chẳng bao giờ bước vào.
Đang hồi hộp thì Cư Diên đến.
Hôm nay anh phải tăng ca. Lúc đến vẫn mặc áo sơ mi, quần tây, bên ngoài khoác chiếc măng-tô dài.
Chính là cái áo lần trước anh từng đắp cho tôi.
Tôi thấy mình chẳng khác nào con sói trong chuyện "Đông Quách tiên sinh" hay con rắn trong "Người nông dân và con rắn", đều là loại vong ân phụ nghĩa.
Nếu có thể quay lại, có đánh chết tôi cũng sẽ không nói ra những lời đó.
Anh ngồi đối diện, bố mời anh gọi món, anh gọi cho cả chúng tôi luôn.
Đợi phục vụ rời đi, bố cúi đầu áy náy: "Cư Diên, lần này thật sự xin lỗi! Tiểu Hà đã nhận sai, là chú dạy con không tốt. Thật sự xin lỗi cháu!"
Bố cúi đầu, tôi cũng cúi theo: "Anh Cư Diên, em xin lỗi. Em biết sai rồi, sẽ không bao giờ làm vậy nữa. Lần này đã gây ảnh hưởng xấu đến anh, còn làm hỏng hôn sự của anh với chị, em thật sự hối hận. Xin anh cho em cơ hội sửa sai, được không..."
Cư Diên đáp: "Được, anh nhận lời xin lỗi."
Qua những lần tiếp xúc trước đây, tôi đoán anh không phải người chấp nhặt, nhưng cũng không ngờ anh lại dễ dàng bỏ qua như vậy.
Tôi ngẩng phắt đầu, nhìn anh đầy chờ mong: "Anh Cư Diên, chị em bệnh rồi, chỉ có mẹ chăm. Em với bố muốn đến thăm nhưng sợ chị giận. Nếu anh nói muốn đính hôn lại, chắc chắn chị sẽ vui lắm."
Nhưng Cư Diên chỉ bình thản nói: "Không thể đính hôn nữa."
Cả tôi và bố đều ngẩn người.
Bố hỏi: "Hiểu lầm đã giải quyết rồi, tình cảm hai đứa tốt như vậy, sao lại không đính hôn?"
Cư Diên điềm đạm như đang kể chuyện của ai khác: "Vì hôm qua, Liên Huân đã chia tay cháu rồi."
- Chương 1: Bạn trai của chị gái
- Chương 2:
- Chương 3: Đêm Giáng Sinh
- Chương 4: Bạn thân thời thơ ấu
- Chương 5: Không được xem máy tính bảng
- Chương 6: Bị nắm thóp
- Chương 7: Sự thiên vị
- Chương 8: Thuận đường
- Chương 9: Nhờ một việc
- Chương 10: Tặng cái khác
- Chương 11:
- Chương 12:
- Chương 13: Người dư thừa
- Chương 14: Không muốn xa nhau
- Chương 15: Chống đối
- Chương 16: Đôi mắt đen thẳm
- Chương 17: Tác dụng phụ
- Chương 18: Du lịch nước ngoài
- Chương 19
- Chương 20: Vòng ngọc phỉ thúy
- Chương 21: Khoe khoang
- Chương 22: Nhường bà ấy đi
- Chương 23: Anh ta đã chạm vào con
- Chương 24:
- Chương 25: Trứng ốp la
- Chương 26: Hậu quả
- Chương 27: Đi chúc Tết
- Chương 28: Thú nhận
- Chương 29: Giả vờ làm ông bố tốt
- Chương 30: Rất hợp với em
- Chương 31:
- Chương 32: Yêu cầu kết bạn
- Chương 33: Chúc ngủ ngon
- Chương 34:
- Chương 35: Chẳng hiểu ra sao
- Chương 36: Ngón nghề sở trường
- Chương 37: Hòa thuận
- Chương 38: Người đàn ông đó
- Chương 39: Tán tài đồng tử
- Chương 40:
- Chương 41: Còn làm gì được nữa
- Chương 42: Tôi đã trả thay cho cậu ấy
- Chương 43: Móc ngoéo
- Chương 44: Tại sao không nghe điện thoại
- Chương 45: Không muốn nhìn thấy nó
- Chương 46: Hoa oải hương
- Chương 47: Chỉ là đồng nghiệp
- Chương 48: Đây là mượn thôi
- Chương 49: Tuyệt tự
- Chương 50:
- Chương 51: Người một nhà
- Chương 52: Biết điều một chút
- Chương 53: Bán đồ ăn trộm
- Chương 54: Mày biết cái quái gì
- Chương 55: Cười trên nỗi đau của người khác
- Chương 56: Trong lòng áy náy
- Chương 57: Tự lo chưa xong
- Chương 58: Mì trộn bạc hà
- Chương 59: Cản trở
- Chương 60: Ăn cây táo, rào cây sung
- Chương 61: Tôi bị say xe
- Chương 62: Tăng tốc
- Chương 63: Một mặt khác
- Chương 64:
- Chương 65: Của hồi môn
- Chương 66: Cây hoa đại
- Chương 67: Không làm gì cả~
- Chương 68: Tắm rửa
- Chương 69: Nịnh hót
- Chương 70: Dựa vào cái gì
- Chương 71: Chất xúc tác
- Chương 72: Buổi học thử
- Chương 73: Da dày thịt cứng
- Chương 74: Hiếu kính
- Chương 75: Không về nhà
- Chương 76: Không xứng đôi
- Chương 77: Còn em thì sao?
- Chương 78: Em nói xem anh muốn làm gì
- Chương 79: Cắt đứt
- Chương 80: Việc làm thêm
- Chương 81:
- Chương 82: Không cần chia
- Chương 83: Lên tin tức
- Chương 84: Kẻ rình trộm tôi
- Chương 85: Theo anh đi?
- Chương 86: Đồ ngốc
- Chương 87: Sạc năng lượng
- Chương 88: Bão Cách không sao chứ
- Chương 89: Trông giống nhau
- Chương 90: Lần này không tính
- Chương 91: Mẹ kế tới
- Chương 92: Dì của tôi
- Chương 93: Xem thường ai vậy
- Chương 94: Heo vàng nhỏ
- Chương 95: Gà Cô Cô
- Chương 96: Pha Va Chạm
- Chương 97:
- Chương 98: Áo lông vũ
- Chương 99: Lại bị trộm
- Chương 100: Mệnh khổ
- Chương 101: Con sống có vui không
- Chương 102: Ai mà chịu nổi
- Chương 103: Tôi không muốn
- Chương 104: Lâu rồi không gặp
- Chương 105: Mẹ ruột
- Chương 106: Ông chồng già vừa chết
- Chương 107: Sức mạnh của đồng tiền
- Chương 108: Món nợ lương tâm
- Chương 109: Mỗi người bận một việc
- Chương 110: Chị ơi, chị ơi
- Chương 111: Anh trai em gái
- Chương 112: Dù sao cũng là Disney
- Chương 113: Làm người phải có nguyên tắc
- Chương 114: Chọc tức thằng nhóc mập
- Chương 115: Đêm của ba người
- Chương 116: Bị bệnh
- Chương 117: Vui buồn đều hiện rõ trên nét mặt
- Chương 118:
- Chương 119: Lưu luyến
- Chương 120: Tối nay không về ký túc xá
- Chương 121: Chụt chụt
- Chương 122: Không còn trong sáng nữa
- Chương 123:
- Chương 124: Tuổi trẻ
- Chương 125: Lượn lờ cho vui
- Chương 126:
- Chương 127: Người đi rồi mà sách vẫn còn đó
- Chương 128:
- Chương 129: Vòng ngọc bị vỡ
- Chương 130: Kẻ ăn bám
- Chương 131: Không chạm vào em.
- Chương 132: Ngôi nhà ma ám
- Chương 133: Tại sao em khóc
- Chương 134: Thủy tinh pha lê
- Chương 135: Lửa lạnh
- Chương 136: Album ảnh
- Chương 137: Duyên mỏng
- Chương 138: Nguyên tội
- Chương 139:
- Chương 140: Khi nào rảnh thì đến chơi
- Chương 141: Một trăm vạn từ đâu ra
- Chương 142: Không bao giờ rời xa nữa
- Chương 143: Anh em họ Yến
- Chương 144:
- Chương 145: Anh là đồ rác rưởi
- Chương 146: Vòng tay vàng
- Chương 147: Kẻ xui xẻo
- Chương 148: Vẫn chưa hoạt động
- Chương 149: Thêm tiền
- Chương 150:
- Chương 151: Nhân hậu
- Chương 152: Đèn vẫn sáng
- Chương 153:
- Chương 154: Tiền riêng
- Chương 155: Không cần gửi
- Chương 156: Sự quyến rũ
- Chương 157: Theo lợi tránh hại
- Chương 158: Bận rộn
- Chương 159:
- Chương 160: Ép buộc người khác
- Chương 161:
- Chương 162:
- Chương 163: Buổi chiều nóng nực
- Chương 164:
- Chương 165: Vận may đến
- Chương 166: Anh ta là ông chủ
- Chương 167: Quà sinh nhật
- Chương 168: Ảnh gia đình
- Chương 169: Tình cảm bền lâu
- Chương 170: Tôi không đi
- Chương 171:
- Chương 172: Thằng ranh con
- Chương 173: Tôi có ý đồ riêng
- Chương 174: Chúng tôi sẽ kiện anh
- Chương 175: Thất đức
- Chương 176: Gặp lại
- Chương 177: Đừng làm khổ chúng tôi nữa
- Chương 178: Liên lụy
- Chương 179: Hợp đồng trước hôn nhân
- Chương 180: Không làm nổi nữa rồi
- Chương 181: Phu nhân nhà giàu
- Chương 182: Không thể quay lại
- Chương 183: Chính là hôm nay
- Chương 184: Dừng ở đây
- Chương 185: Chuẩn bị trước
- Chương 186: Đêm không ngủ
- Chương 187: Rau chân vịt mạnh mẽ
- Chương 188: Em còn có anh
- Chương 189: Cư Bảo Bồn
- Chương 190: Chỉ vậy thôi
- Chương 191: Phải quen với điều đó
- Chương 192: Người đàn ông đa nghi
- Chương 193: Bị bỏ lại phía sau
- Chương 194: Chúng ta lén lút qua lại nhé
- Chương 195: Hội bạn bè
- Chương 196: Đồ ngốc
- Chương 197: Yêu từ cái nhìn đầu tiên
- Chương 198: Không dám nhận
- Chương 199: Bằng mặt không bằng lòng
- Chương 200: Bị bắt cóc
- Chương 201: Sinh con cho anh
- Chương 202: Tôi cũng tiện đường
- Chương 203: Tôi hận anh
- Chương 204: Coi như hết nợ
- Chương 205:
- Chương 206:
- Chương 207: Chuẩn bị đón Tết
- Chương 208: Mất ngủ
- Chương 209: Trả lại tiền
- Chương 210: Đừng giấu anh
- Chương 211:
- Chương 212: Nước mắt của đá
- Chương 213:
- Chương 214: Vinh hoa phú quý
- Chương 215: Thăm thông gia
- Chương 216: Phiên tòa sơ thẩm
- Chương 217: Đừng thương hại đàn ông
- Chương 218: Để anh xoa cho em
- Chương 219: Đáng ghét
- Chương 220:
- Chương 221: Không phiền phức
- Chương 222:
- Chương 223: Về nhà đi
- Chương 224: Quả dưa này ngon đấy
- Chương 225:
- Chương 226: Thế giới mới
- Chương 227: Tranh giành tình cảm
- Chương 228: Nghĩ một cái tên
- Chương 229:
- Chương 230:
- Chương 231: Sắp đặt
- Chương 232: Hôm nay đóng cửa
- Chương 233:
- Chương 234: Không lo cơm áo gạo tiền
- Chương 235:
Lồng Thủy Tinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.