Phó Ngộ thấy ông cụ rời đi, cợt nhã tiến tới bên cạnh Mộc Lạp Lạp, nhưng ngại vì Phó Cảnh Phi ở đây nên chỉ dám thuận miệng hàn huyên vài câu với cô.
Cô nàng Ngữ Đồng vốn ngồi trên ghế sa lon liền đứng lên, dáng vẻ ưu nhã đi tới, gương mặt trái xoan xinh đẹp nhìn Phó Cảnh Phi, lần nữa dùng giọng làm say lòng người dịu dàng nói: “Anh Cảnh Phi, lâu rồi không gặp, anh có khoẻ không?”
Mộc Lạp Lạp thật tò mò đánh giá Ngữ Đồng, sao bây giờ nghe lại thấy quan hệ của cô nàng Ngữ Đồng và Phó Cảnh Phi… không bình thường lắm nha?
Tuy nhiên cô không biểu hiện ra nghi ngờ ở trong lòng, trái lại dù bận vẫn ung dung nhìn chăm chú vào trò chuyện của Ngữ Đồng và Phó Cảnh Phi.
Nhưng hiển nhiên, Phó thiếu gia không phải là một người thương hương tiếc ngọc, anh đối mặt với một đại mỹ nhân giọng nói dịu dàng như thế, cũng chỉ lạnh nhạt trả lời: “Khá tốt.”
Nghe giọng điệu của mỹ nhân này, Mộc Lạp Lạp là phụ nữ cũng cảm thấy khiến người ta yêu thương!
“Anh Cảnh Phi, anh sống tốt em đây cũng yên lòng.” Ngữ Đồng chớp chớp mắt, sau đó nhìn về phía Mộc Lạp Lạp.
Trong một nháy mắt, Mộc Lạp Lạp cho là mình trông thấy cái nhìn thâm trầm ớn lạnh, nhưng tiếc là không có, vẻ mặt của Ngữ Đồng rất bình thường.
Cô ta hơi mỉm cười nói: “Lạp Lạp, nghe nói rất nhiều chuyện về cô, hôm nay rốt cuộc có thể gặp được cô.”
Nghe nói rất nhiều chuyện về cô?
Vậy khẳng định đều là chuyện không tốt… Mộc Lạp Lạp không cảm thấy xấu hổ hoặc mất mặt, cho dù cô đã từng làm những chuyện kia, cũng đã sớm lưu truyền trong khắp giới thượng lưu ở thành phố Long, không sợ thêm một người biết.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mộc Lạp Lạp cười kiểu cách, đáp lại: “Phải không, chào cô, sau khi nhìn thấy tôi có phải rất thất vọng không?”
Ngữ Đồng lắc đầu: “Sao lại thế? Chẳng qua cảm thấy Lạp Lạp không giống lắm với trong tưởng tượng của tôi.”
Lời này là ý gì đây, tóm lại bất kể làm cái gì đều khiến người ta nhìn không thích ư?
Nhưng bây giờ cô đã không phải như thế từ lâu.
Hoặc là nói cô cho tới bây giờ cũng không hề có kiểu như vậy. Những hành vi đáng ghét ấy của Mộc Lạp Lạp trên thực tế là vì Mộc Diệp nên mới xuất hiện, nhưng bị người có tâm truyền bá, tất cả mọi người tin mà thôi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hơn nữa, bây giờ người ta đều bởi vậy mà không muốn tin vào chân tướng, cho dù đương sự cố sức giải thích, làm sáng tỏ, cũng không có bất cứ tác dụng gì, bọn họ chỉ muốn tin vào những gì bọn họ muốn thấy.
Mộc Lạp Lạp thản nhiên trả lời: “Mặc kệ dạng nào, tôi ở trước mặt cô mới thật sự là tôi.”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Những lời này của cô thật ra cũng là nói cho những người xung quanh chưa đi xa nghe.
TruyenLau
Lời vừa rồi của Ngữ Đồng, bất kể là cố ý hay vô ý, đều nhắc nhở Mộc Lạp Lạp: hình tượng bây giờ của cô trong lòng người nhà họ Phó hỏng như thế nào.
Cho nên cô muốn nói cho những người này, không quản bọn họ từng nghe nói Mộc Lạp Lạp như thế nào, chỉ có bọn họ thấy mới là chân thật.
Mặc bọn họ có tin hay không, dù sao lần này Mộc Lạp Lạp đã đang cố gắng làm ra sự thay đổi.
Kiếp trước cô luôn khinh thường giải thích, dù cho người hiểu lầm không tin cô, cô cũng không quan tâm, về sau mới biết được trên đời này không phải ai cũng có thể tin cô vô điều kiện như Phó Cảnh Phi.
Hơn nữa lần này, thời gian sẽ để cho tất cả mọi người thấy được, Mộc Lạp Lạp của bây giờ không phải là Mộc Lạp Lạp mà bọn họ tưởng kia.
Mộc Lạp Lạp kia đã chết từ lâu rồi.
“Lạp Lạp nói thật có triết lý.” Ngữ Đồng nhoẻn miệng cười, bộ dáng mắt hạnh môi đào thật đúng với danh hiệu đệ nhất mỹ nhân Mộc Lạp Lạp đã gặp.
Mộc Lạp Lạp căng khoé miệng cười không tim không phổi: “Vậy ư.”
Tiếc là lúc này Phó Cảnh Phi đang nói chuyện cùng Phó Ngộ không biết xấu hổ sáp lại, không có chú ý đến trò chuyện của hai người. Khuôn mặt xinh đẹp của Ngữ Đồng cũng chỉ có một mình Mộc Lạp Lạp thưởng thức.
Ngữ Đồng còn muốn nói gì đó, nhưng mới định mở miệng thì Phó Cảnh Phi lại kết thúc trò chuyện với Phó Ngộ, giơ tay lên sờ sờ đầu Mộc Lạp Lạp, nhẹ giọng nói: “Có muốn ra sân sau đi một chút hay không?”
Dù sao ở đây cũng chỉ là nói chuyện dài dòng nhàm chán, Mộc Lạp Lạp liền trả lời: “Được.”
Phó Ngộ cong môi cười: “Tôi cũng muốn đi.”
Dù sao Mộc Lạp Lạp cũng không phải là người lãnh đạm, nghĩ nhiều người thì náo nhiệt chút, nhưng câu trả lời của cô vẫn còn ngậm trong miệng, ánh mắt sâu thẳm của Phó Cảnh Phi đã lạnh lùng liếc nhìn Phó Ngộ.
Phó Ngộ giật mình một cái, vội xua tay: “Chú, tôi chỉ đùa một chút thôi.”
Mộc Lạp Lạp ở bên cạnh cười thầm, quả nhiên lúc Phó Ngộ đối mặt với Phó Cảnh Phi luôn sợ sệt.
Phó Cảnh Phi ném cho Phó Ngộ một ánh mắt hài lòng, khiến Phó Ngộ thật khóc không ra nước mắt.
Mà khi Phó Cảnh Phi kéo Mộc Lạp Lạp rời khỏi chỗ này, toàn bộ quá trình đều không để mắt đến những người khác. Mộc Lạp Lạp chú ý đến ánh mắt của cô nàng Ngữ Đồng đối với mình.
- Chương 1: Lời của ta nói chính là thánh chỉ
- Chương 2: Ngươi chẳng qua là giáo viên của ta mà thôi
- Chương 3: Ta không có thời gian tiêu hao với ngươi
- Chương 4: Ngươi coi nơi này là nhà ngươi?
- Chương 5: Nói cho ta nghe một chút, sai chỗ nào?
- Chương 6: Dù sao vẫn chỉ là đứa bé
- Chương 7: Không có sau này..
- Chương 8: Nếu đã không biết, tại sao không hỏi ta?
- Chương 9: Cô đẹp đến khiến cho ta thất thần
- Chương 10: Thực sự là độc tài
- Chương 11: Kiếp trước cô là giun đũa sao?
- Chương 12: Nàng là con gái của ta
- Chương 13: Ta lúc nào thừa nhận cô là mẹ ta rồi hả?
- Chương 14: Thực sự là lợi hại
- Chương 15: Thật sự là chỉ biết bắt nạt ta
- Chương 16: Mới một trận thì ngã bệnh rồi
- Chương 17: Ngươi có thể trở về bên cạnh ta hay không..
- Chương 18: Nàng thật sự thì suốt đêm mua vui
- Chương 19: Ngươi lại không là gì của ta
- Chương 20: Vụ án bắt cóc trong truyền thuyết
- Chương 21: Sẽ đến cứu ta sao..
- Chương 22: Mẹ? Đây là đồ Vật gì, có thể ăn sao?
- Chương 23: Đừng dẫn đứa nhỏ đi
- Chương 24: Cảm giác như 13 năm trước
- Chương 25: Coi ta là cái gì?
- Chương 26: Ta không cần nàng trả!
- Chương 27: Ta không nói phải lên đại học
- Chương 28: Ta có trở về hay không mắc mớ gì đến cô
- Chương 29: Không sợ, ta cũng có thể bảo vệ ngươi
- Chương 30: Sau này để mẹ đến ôm ngươi đi
- Chương 31: Không đủ cái gì phải nói với ta
- Chương 32: Lẽ nào ta thật không phải cô sinh..
- Chương 33: Nàng là con của ta!
- Chương 34: Cô là quản ta càng ngày càng nghiện?
- Chương 35: Địa phương có thể làm cho ta an tâm
- Chương 36: Chỉ cần mẹ
- Chương 37: Có an ủi học sinh cấp hai như cô không?
- Chương 38: Ai bảo ta trời sinh thiện lương chứ
- Chương 39: Ta mới không cần cha kế
- Chương 40: Ta không giống với mẹ
- Chương 41: Là mẹ dẫn ta vào
- Chương 42: Ông ngoại xin lỗi ngươi
- Chương 43: Của hồi môn
- Chương 44: Tín nhiệm của cô đối với ta cũng bị mất rồi
- Chương 45: Dạo gần đây ta cũng chìu ngươi quá mức rồi
- Chương 46: Ai muốn phát điên với ngươi!
- Chương 47: Ta sợ ngươi sẽ không cần ta nữa
- Chương 48: Miệng của gian thương, thực sự là nói không lại
- Chương 49: Sau này đừng ôm ta như thế
- Chương 50: Ta cảm thấy ta làm mẹ có chút thất bại rồi
- Chương 51: Cô là thật sự muốn mạng của ta
- Chương 52: Dáng vẻ ngày hôm qua của cô càng kinh khủng
- Chương 53: Ta là mẹ của nó
- Chương 54: Đem ta cởi sạch ném vào trong nước
- Chương 55: Tên của cô gọi là.. Mẹ
- Chương 56: Không cần bọn họ biết mẹ của ta rất đẹp rất ôn nhu
- Chương 57: Khắp chốn tiếng chim kêu
- Chương 58: Không phải trưng cầu ý kiến của ngươi
- Chương 59: Muốn đau rất đơn giản
- Chương 60: Nào có mẹ không cho đứa trẻ học tập
- Chương 61: Ta sẽ không rời khỏi bên cạnh ngươi
- Chương 62: Tại sao ta còn không thể trách cứ hắn
- Chương 63: Bại hoại xã hội
- Chương 64: Họ Vu các ngươi đều có bệnh
- Chương 65: Thương tổn ta đã từng chịu chắc là không thay đổi
- Chương 66: Ta yêu thích chính mình bây giờ
- Chương 67: Cuộc hành trình bỏ mạng
- Chương 68: Phiên ngoại: Chúc ngươi sinh nhật vui vẻ
- Chương 69: Phiên ngoại: Tại sao ta không có mẹ?
- Chương 70: Phiên ngoại: Ngươi là thuộc về ta
- Chương 71: Diễn xuất
- Chương 72: Về nước
- Chương 73: Trên đường đi
- Chương 74: Vạch trần
- Chương 75:
- Chương 76:
- Chương 77: Là ai quyến rũ cậu
- Chương 78: Cậu không có bộ dáng đẹp trai như tôi
- Chương 79:
- Chương 80: Khế ước bán thân
- Chương 81:
- Chương 82: Đùa giỡn
- Chương 83:
- Chương 84: Thổ lộ hết
- Chương 85: Sau khi hôn
- Chương 86: Cô sẽ chọn
- Chương 87: Cô sẽ chọn tôi
- Chương 88: Nhắc nhở
- Chương 89:
- Chương 90:
- Chương 91: Phó Cảnh Phi khá là đẹp trai
- Chương 92: Hồng Môn Yến
- Chương 93: Cây bông vải chứa thép
- Chương 94: Lựa chọn khó cả đôi đường
- Chương 95: Tình cảm ngàn vàng
- Chương 96:
- Chương 97: Cô vợ nhỏ
- Chương 98: Giác ngộ
- Chương 99: Chỉ cần để ý tôi
- Chương 100: Hôn chúc ngủ ngon
- Chương 101:
- Chương 102: Tài khoản phụ
- Chương 103: Tuổi trẻ
- Chương 104: Bị then tỵ
- Chương 105: Họp bạn
- Chương 106: Khiêu khích
- Chương 107: Thiếu cái gì thì để ý cái nấy
- Chương 108: Vị hôn phu
- Chương 109: Tôi tới đón em
- Chương 110:
- Chương 111: Nhân vật lớn
- Chương 112: Không cần phiền phức
- Chương 113: Thế giới khác nhau
- Chương 114: Tốt ở đâu
- Chương 115: Phó nam thần
- Chương 116: Đang online chờ rất gấp
- Chương 117: Hoan nghênh về nhà
- Chương 118:
- Chương 119: Nguyền rủa
- Chương 120: Già bảy tám mươi
- Chương 121: Bức ảnh lật úp
- Chương 122:
- Chương 123: Vuốt mông ngựa
- Chương 124: Ngữ Đồng
- Chương 125: Tìm tòi nghiên cứu
- Chương 126:
- Chương 127:
- Chương 128: Cố chấp
- Chương 129: Tiến triển
- Chương 130: Đùa với lửa
- Chương 131: Một mình
- Chương 132: Chân thật
- Chương 133: Cho cô chạy trốn
- Chương 134: Hiểu lầm quá độ
- Chương 135: Lời trong lòng
- Chương 136: Địa vị
- Chương 137: Chỗ ngồi
- Chương 138: Thanh mai trúc mã
- Chương 139: Bị đùa giỡn
- Chương 140: Cùng một phòng
- Chương 141: Đính hôn (1)
- Chương 142: Đính hôn (2)
- Chương 143: Đính hôn (3)
- Chương 144: Đính hôn (4)
- Chương 145: Không sơ hở tý nào (1)
- Chương 146: Không sơ hở tý nào (2)
- Chương 147: Không sơ hở tý nào (3)
- Chương 148: Tình bạn mỉa mai
- Chương 149: To gan lớn mật (1)
- Chương 150: To gan lớn mật (2)
- Chương 151: To gan lớn mật (3)
- Chương 152: Da mặt dày
- Chương 153: Vô liêm sỉ (1)
- Chương 154: Vô liêm sỉ (2)
- Chương 155: Vô liêm sỉ (3)
- Chương 156: Không cần nhìn, chính là cô
- Chương 157: Hiệp sĩ cõng chảo (1)
- Chương 158: Hiệp sĩ cõng chảo (2)
- Chương 159: Hiệp sĩ cõng chảo (3)
- Chương 160: Không mặc cho người làm thịt nữa
- Chương 161: Bình tĩnh (1)
- Chương 162: Bình tĩnh (2)
- Chương 163: Oan ức lúc trước
- Chương 164: Ngược cặn bã (1)
- Chương 165: Ngược cặn bã (2)
- Chương 166: Ngược cặn bã (3)
- Chương 167: Sẽ không cho là tôi để ý cô chứ (1)
- Chương 168: Sẽ không cho là tôi để ý cô chứ (2)
- Chương 169: Sẽ không cho là tôi để ý cô chứ (3)
- Chương 170: Không nể mặt mũi (1)
- Chương 171: Không nể mặt mũi (2)
- Chương 172: Không nể mặt mũi (3)
- Chương 173: Mọi việc không thuận
- Chương 174:
- Chương 175: Ngã đổ (tt)
- Chương 176: Gặp nhau ở Văn phòng luật
- Chương 177: Mắc lừa (1)
- Chương 178: Mắc lừa (2)
- Chương 179: Mắc lừa (3)
- Chương 180: Kẻ phản bội là ai (1)
- Chương 181: Kẻ phản bội là ai (2)
- Chương 182: Kẻ phản bội là ai (3)
- Chương 183: Cứu người (1)
- Chương 184: Cứu người (2)
- Chương 185: Chịu chết uy hiếp
- Chương 186: Cứu về (1)
- Chương 187: Cứu về (2)
- Chương 188: Nói rõ ràng
- Chương 189: Nguyên nhân nặng nề
- Chương 190:
- Chương 191: Từ biệt
- Chương 192: Cách khác quay về trường cũ
- Chương 193: Đánh mất trái tim
- Chương 194: Cự ly khoảng cách
- Chương 195: Thăm dò lẫn nhau
- Chương 196: Rốt cuộc có bao nhiêu vô tình
- Chương 197: Va chạm bất ngờ
- Chương 198: Chúng ta hẹn hò đi
- Chương 199: Bí mật kiếp trước
- Chương 200: Đứa bé trai
- Chương 201:
- Chương 202: Muốn ả thân bại danh liệt
Lột Xác
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.