“Đùa đùa đùa cái gì?” Mộc Lạp Lạp bỗng nhiên trở nên nói lắp, cô chợt cảm thấy rằng vẻ mặt của Phó Cảnh Phi lúc này hiện đầy nguy hiểm.
Phó Cảnh Phi nhướn mày, không định tiếp tục lý luận với cái người nhát gan luôn chìa móng vuốt trêu chọc anh xong sau đó liền lập tức đem cả người giấu đi này nữa.
Vì vậy, anh trực tiếp sâu đậm hôn lên Mộc Lạp Lạp.
Nụ hôn này vừa triền miên lại nhiệt tình như lửa khiến cả người Mộc Lạp Lạp đều choáng váng, chẳng những cảm thấy không khí chung quanh đều lưu động, mà còn suýt chút nữa quên mất hít thở như thế nào.
Cả người cô dựa vào lồng ngực Phó Cảnh Phi, cảm thấy thân thể đều nóng lên.
Vì sao một nụ hôn của Phó Cảnh Phi lại có ma lực lớn như vậy? Cô đã suýt nữa điên mất…
“Phó Cảnh Phi! Chú!” Phía sau đột nhiên vang lên tiếng nói của một người, khiến Mộc Lạp Lạp đang ở trong mây mù tỉnh táo lại. Cô mở to hai mắt, lập tức đẩy Phó Cảnh Phi ra.
Cô bị hôn đến mức hoàn toàn quên mất nơi này vẫn là sân sau của Phó gia cơ chứ! Nếu như bị ai thấy, đó là chuyện rất xấu hổ… Hơn nữa bây giờ chắc là đã bị người ta thấy được.
Mộc Lạp Lạp và Phó Cảnh Phi cùng nhìn về chỗ tiếng nói phát ra, bốn ánh mắt đều dừng ở trên người Phó Ngộ.
Nhưng bản chất ánh mắt của hai người bọn họ hoàn toàn khác nhau.
Của Mộc Lạp Lạp là mang theo chút xấu hổ cùng ngượng ngùng. Dù sao bị người khác đâm sầm vào chuyện hôn môi như thế này, cô là một người còn có lòng xấu hổ đương nhiên sẽ không dễ chịu. TruyenLau.com
Mà Phó Cảnh Phi… Ánh mắt sắc bén như chim ưng đâm thẳng vào người của Phó Ngộ, khiến anh ta cảm nhận được ớn lạnh da đầu tê dại.
Phó Ngộ ngây như phỗng đứng ở chỗ cách bọn họ mấy mét, mặt đầy hối hận.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mặc dù là đến sân sau, nhưng vừa rồi anh ta thật nên gõ cửa trước rồi mới vào, bây giờ phá hư thời gian ngọt ngào của Phó Cảnh Phi và Mộc Lạp Lạp có nghĩa là anh ta sắp tiêu đời rồi…
Bên môi Phó Cảnh Phi cong lên một nụ cười nhạt, ở trong mắt của Phó Ngộ là tràn đầy mùi vị khói lửa địa ngục, khiến anh ta rất muốn bỏ chạy, tiếp đó tương lai trong vòng một tháng không nên xuất hiện dưới mí mắt của Phó Cảnh Phi.
Nhưng mà anh ta đến cũng là vì có chính sự, không thể thuận theo mà chạy trốn được. TruyenLau
Cho nên Phó Ngộ chỉ có thể kiên trì nói: “Tôi không phải cố ý quấy rối các người.”
“Thì ra là cậu còn biết.” Phó Cảnh Phi hừ lạnh một tiếng, trong mắt viết mấy chữ, rõ ràng là… ham muốn không được thoả mãn.
Phó Ngộ giơ tay đầu hàng: “Ông cụ bảo tôi tới gọi chú.”
Biểu cảm trên mặt Phó Cảnh Phi phai đi, trầm giọng hỏi: “Làm gì?”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Việc này tôi cũng không biết, ông cụ bảo tôi đến báo cho chú một tiếng, kêu chú đi thư phòng.”
Phó Cảnh Phi gật đầu: “Biết rồi, tôi đi bây giờ.”
Phó Ngộ do dự một chút, ánh mắt liếc về phía Mộc Lạp Lạp: “Ông cụ còn nói…”
Chân mày Phó Cảnh Phi xoắn lại: “Nói cái gì?”
“Để Lạp Lạp đi trước, ông ấy có chuyện muốn nói cùng Lạp Lạp.” Sau khi Phó Ngộ nói xong, trong mắt hiện lên lo lắng. “Nếu như chú không muốn để Mộc Lạp Lạp đi, tôi phái người đưa Lạp Lạp đi trước, mượn cớ lấp liếm cho qua.”
Đỏ ửng trên mặt Mộc Lạp Lạp theo tâm tình bình tĩnh mà dần tan biến đi, lý trí mất đi vì Phó Cảnh Phi cũng đều về lại trong đầu, cô hỏi: “Ông cụ muốn tìm một mình tôi nói chuyện?”
“Đúng vậy.” Phó Ngộ trả lời. “Nếu cô không muốn đi thì không cần đi.”
Mộc Lạp Lạp căng khoé miệng, lộ ra một nụ cười sáng lạn, quay đầu nhìn Phó Cảnh Phi.
“Anh nghĩ em có nên đi hay không?”
Vẻ mặt Phó Cảnh Phi khó hiểu: “Tôi đi cùng em.”
Mộc Lạp Lạp kéo vạt áo Phó Cảnh Phi, khẽ nói: “Em biết anh đang lo lắng cái gì.”
Ông cụ Phó tìm một mình cô nói chuyện khẳng định không phải là cửa ải dễ qua. Nếu chỗ nào xảy ra bất trắc, đối với Phó Cảnh Phi mà nói đều là không thể chịu đựng được.
Anh quan tâm cô, cho nên sẽ không yên lòng.
Nhưng Mộc Lạp Lạp cũng biết, nếu ngay cả một mình gặp mặt ông cụ mà cũng không dám, cô còn có tư cách gì đứng ở Phó gia?
Phó gia cũng sẽ không cần một người nhát gan sợ sệt như cô.
Ít nhất nếu muốn có thể quang minh chính đại đứng ở bên cạnh Phó Cảnh Phi, cô phải làm ra chút chuyện gì có tính thực chất để người nhà họ Phó đều thấy cô, Mộc Lạp Lạp, cũng không phải là Mộc Lạp Lạp mà bọn họ coi là đồ bỏ đi kia.
Cô của bây giờ có thể có tư cách theo cùng Phó Cảnh Phi, làm vị hôn thê của Phó Cảnh Phi.
Mộc Lạp Lạp thề, mục tiêu sau này của cô còn nhiều hơn, khiến cho người ở thành phố Long đều công nhận thân phận của cô.
“Nếu ông cụ muốn gặp em, em phải đi. Phó Cảnh Phi, anh yên tâm đi, em không sao đâu, ông cụ sẽ không ở ngay trước mặt anh gây bất lợi cho em.” Mộc Lạp Lạp giống như làm nũng nhìn Phó Cảnh Phi.
Vẻ mặt Phó Cảnh Phi âm trầm, cả nửa ngày mới gật đầu dưới sự khẩn cầu của Mộc Lạp Lạp.
- Chương 1: Lời của ta nói chính là thánh chỉ
- Chương 2: Ngươi chẳng qua là giáo viên của ta mà thôi
- Chương 3: Ta không có thời gian tiêu hao với ngươi
- Chương 4: Ngươi coi nơi này là nhà ngươi?
- Chương 5: Nói cho ta nghe một chút, sai chỗ nào?
- Chương 6: Dù sao vẫn chỉ là đứa bé
- Chương 7: Không có sau này..
- Chương 8: Nếu đã không biết, tại sao không hỏi ta?
- Chương 9: Cô đẹp đến khiến cho ta thất thần
- Chương 10: Thực sự là độc tài
- Chương 11: Kiếp trước cô là giun đũa sao?
- Chương 12: Nàng là con gái của ta
- Chương 13: Ta lúc nào thừa nhận cô là mẹ ta rồi hả?
- Chương 14: Thực sự là lợi hại
- Chương 15: Thật sự là chỉ biết bắt nạt ta
- Chương 16: Mới một trận thì ngã bệnh rồi
- Chương 17: Ngươi có thể trở về bên cạnh ta hay không..
- Chương 18: Nàng thật sự thì suốt đêm mua vui
- Chương 19: Ngươi lại không là gì của ta
- Chương 20: Vụ án bắt cóc trong truyền thuyết
- Chương 21: Sẽ đến cứu ta sao..
- Chương 22: Mẹ? Đây là đồ Vật gì, có thể ăn sao?
- Chương 23: Đừng dẫn đứa nhỏ đi
- Chương 24: Cảm giác như 13 năm trước
- Chương 25: Coi ta là cái gì?
- Chương 26: Ta không cần nàng trả!
- Chương 27: Ta không nói phải lên đại học
- Chương 28: Ta có trở về hay không mắc mớ gì đến cô
- Chương 29: Không sợ, ta cũng có thể bảo vệ ngươi
- Chương 30: Sau này để mẹ đến ôm ngươi đi
- Chương 31: Không đủ cái gì phải nói với ta
- Chương 32: Lẽ nào ta thật không phải cô sinh..
- Chương 33: Nàng là con của ta!
- Chương 34: Cô là quản ta càng ngày càng nghiện?
- Chương 35: Địa phương có thể làm cho ta an tâm
- Chương 36: Chỉ cần mẹ
- Chương 37: Có an ủi học sinh cấp hai như cô không?
- Chương 38: Ai bảo ta trời sinh thiện lương chứ
- Chương 39: Ta mới không cần cha kế
- Chương 40: Ta không giống với mẹ
- Chương 41: Là mẹ dẫn ta vào
- Chương 42: Ông ngoại xin lỗi ngươi
- Chương 43: Của hồi môn
- Chương 44: Tín nhiệm của cô đối với ta cũng bị mất rồi
- Chương 45: Dạo gần đây ta cũng chìu ngươi quá mức rồi
- Chương 46: Ai muốn phát điên với ngươi!
- Chương 47: Ta sợ ngươi sẽ không cần ta nữa
- Chương 48: Miệng của gian thương, thực sự là nói không lại
- Chương 49: Sau này đừng ôm ta như thế
- Chương 50: Ta cảm thấy ta làm mẹ có chút thất bại rồi
- Chương 51: Cô là thật sự muốn mạng của ta
- Chương 52: Dáng vẻ ngày hôm qua của cô càng kinh khủng
- Chương 53: Ta là mẹ của nó
- Chương 54: Đem ta cởi sạch ném vào trong nước
- Chương 55: Tên của cô gọi là.. Mẹ
- Chương 56: Không cần bọn họ biết mẹ của ta rất đẹp rất ôn nhu
- Chương 57: Khắp chốn tiếng chim kêu
- Chương 58: Không phải trưng cầu ý kiến của ngươi
- Chương 59: Muốn đau rất đơn giản
- Chương 60: Nào có mẹ không cho đứa trẻ học tập
- Chương 61: Ta sẽ không rời khỏi bên cạnh ngươi
- Chương 62: Tại sao ta còn không thể trách cứ hắn
- Chương 63: Bại hoại xã hội
- Chương 64: Họ Vu các ngươi đều có bệnh
- Chương 65: Thương tổn ta đã từng chịu chắc là không thay đổi
- Chương 66: Ta yêu thích chính mình bây giờ
- Chương 67: Cuộc hành trình bỏ mạng
- Chương 68: Phiên ngoại: Chúc ngươi sinh nhật vui vẻ
- Chương 69: Phiên ngoại: Tại sao ta không có mẹ?
- Chương 70: Phiên ngoại: Ngươi là thuộc về ta
- Chương 71: Diễn xuất
- Chương 72: Về nước
- Chương 73: Trên đường đi
- Chương 74: Vạch trần
- Chương 75:
- Chương 76:
- Chương 77: Là ai quyến rũ cậu
- Chương 78: Cậu không có bộ dáng đẹp trai như tôi
- Chương 79:
- Chương 80: Khế ước bán thân
- Chương 81:
- Chương 82: Đùa giỡn
- Chương 83:
- Chương 84: Thổ lộ hết
- Chương 85: Sau khi hôn
- Chương 86: Cô sẽ chọn
- Chương 87: Cô sẽ chọn tôi
- Chương 88: Nhắc nhở
- Chương 89:
- Chương 90:
- Chương 91: Phó Cảnh Phi khá là đẹp trai
- Chương 92: Hồng Môn Yến
- Chương 93: Cây bông vải chứa thép
- Chương 94: Lựa chọn khó cả đôi đường
- Chương 95: Tình cảm ngàn vàng
- Chương 96:
- Chương 97: Cô vợ nhỏ
- Chương 98: Giác ngộ
- Chương 99: Chỉ cần để ý tôi
- Chương 100: Hôn chúc ngủ ngon
- Chương 101:
- Chương 102: Tài khoản phụ
- Chương 103: Tuổi trẻ
- Chương 104: Bị then tỵ
- Chương 105: Họp bạn
- Chương 106: Khiêu khích
- Chương 107: Thiếu cái gì thì để ý cái nấy
- Chương 108: Vị hôn phu
- Chương 109: Tôi tới đón em
- Chương 110:
- Chương 111: Nhân vật lớn
- Chương 112: Không cần phiền phức
- Chương 113: Thế giới khác nhau
- Chương 114: Tốt ở đâu
- Chương 115: Phó nam thần
- Chương 116: Đang online chờ rất gấp
- Chương 117: Hoan nghênh về nhà
- Chương 118:
- Chương 119: Nguyền rủa
- Chương 120: Già bảy tám mươi
- Chương 121: Bức ảnh lật úp
- Chương 122:
- Chương 123: Vuốt mông ngựa
- Chương 124: Ngữ Đồng
- Chương 125: Tìm tòi nghiên cứu
- Chương 126:
- Chương 127:
- Chương 128: Cố chấp
- Chương 129: Tiến triển
- Chương 130: Đùa với lửa
- Chương 131: Một mình
- Chương 132: Chân thật
- Chương 133: Cho cô chạy trốn
- Chương 134: Hiểu lầm quá độ
- Chương 135: Lời trong lòng
- Chương 136: Địa vị
- Chương 137: Chỗ ngồi
- Chương 138: Thanh mai trúc mã
- Chương 139: Bị đùa giỡn
- Chương 140: Cùng một phòng
- Chương 141: Đính hôn (1)
- Chương 142: Đính hôn (2)
- Chương 143: Đính hôn (3)
- Chương 144: Đính hôn (4)
- Chương 145: Không sơ hở tý nào (1)
- Chương 146: Không sơ hở tý nào (2)
- Chương 147: Không sơ hở tý nào (3)
- Chương 148: Tình bạn mỉa mai
- Chương 149: To gan lớn mật (1)
- Chương 150: To gan lớn mật (2)
- Chương 151: To gan lớn mật (3)
- Chương 152: Da mặt dày
- Chương 153: Vô liêm sỉ (1)
- Chương 154: Vô liêm sỉ (2)
- Chương 155: Vô liêm sỉ (3)
- Chương 156: Không cần nhìn, chính là cô
- Chương 157: Hiệp sĩ cõng chảo (1)
- Chương 158: Hiệp sĩ cõng chảo (2)
- Chương 159: Hiệp sĩ cõng chảo (3)
- Chương 160: Không mặc cho người làm thịt nữa
- Chương 161: Bình tĩnh (1)
- Chương 162: Bình tĩnh (2)
- Chương 163: Oan ức lúc trước
- Chương 164: Ngược cặn bã (1)
- Chương 165: Ngược cặn bã (2)
- Chương 166: Ngược cặn bã (3)
- Chương 167: Sẽ không cho là tôi để ý cô chứ (1)
- Chương 168: Sẽ không cho là tôi để ý cô chứ (2)
- Chương 169: Sẽ không cho là tôi để ý cô chứ (3)
- Chương 170: Không nể mặt mũi (1)
- Chương 171: Không nể mặt mũi (2)
- Chương 172: Không nể mặt mũi (3)
- Chương 173: Mọi việc không thuận
- Chương 174:
- Chương 175: Ngã đổ (tt)
- Chương 176: Gặp nhau ở Văn phòng luật
- Chương 177: Mắc lừa (1)
- Chương 178: Mắc lừa (2)
- Chương 179: Mắc lừa (3)
- Chương 180: Kẻ phản bội là ai (1)
- Chương 181: Kẻ phản bội là ai (2)
- Chương 182: Kẻ phản bội là ai (3)
- Chương 183: Cứu người (1)
- Chương 184: Cứu người (2)
- Chương 185: Chịu chết uy hiếp
- Chương 186: Cứu về (1)
- Chương 187: Cứu về (2)
- Chương 188: Nói rõ ràng
- Chương 189: Nguyên nhân nặng nề
- Chương 190:
- Chương 191: Từ biệt
- Chương 192: Cách khác quay về trường cũ
- Chương 193: Đánh mất trái tim
- Chương 194: Cự ly khoảng cách
- Chương 195: Thăm dò lẫn nhau
- Chương 196: Rốt cuộc có bao nhiêu vô tình
- Chương 197: Va chạm bất ngờ
- Chương 198: Chúng ta hẹn hò đi
- Chương 199: Bí mật kiếp trước
- Chương 200: Đứa bé trai
- Chương 201:
- Chương 202: Muốn ả thân bại danh liệt
Lột Xác
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.