Translator: Nguyetmai
Lên Tung Sơn Thiếu Lâm, cũng chẳng khác nào thăm lại chốn cũ với Khai Tâm!
Trong ba năm của kiếp trước, đây là nơi Khai Tâm trú ngụ nhiều nhất, cũng là nơi mà hắn luyện tập bạt mạng và chăm chỉ nhất. Rất nhiều võ nghệ của hắn đều bước vào cảnh giới Tông Sư ở chính nơi này, vì thế hắn biết rõ như lòng bàn tay về từng ngọn cây cọng cỏ, khe núi, đường mòn, thậm chí là một vài cứ điểm của dã thú.
Cũng bởi quen thuộc với hoàn cảnh xung quanh nên Khai Tâm lựa chọn một con đường nhỏ mà rất ít người biết đến, đồng thời cũng không muốn tới gần. Hắn bước đi lại nhẹ nhàng trong rừng như một làn khói đen, chẳng mấy chốc đã tới Tung Sơn.
Khai Tâm tránh né những nơi có nhiều người chơi, bước đi như bay trong rừng, nhiệt độ xung quanh nhanh chóng hạ thấp xuống, khiến người mặc quần áo mỏng manh như Khai Tâm không khỏi cảm thấy lành lạnh!
Thỉnh thoảng, hắn lại nhìn vào bản đồ trong tay…
Hắn nhíu mày, một chấm đỏ không ngừng theo sát đằng sau, không nhanh không chậm, không thể cắt đuôi được. Nếu không phải hắn biết người đằng sau là một tên hiệp khách thích độc hành, không thích kết bè kết phái thì hắn đã nảy ý cho hắn ta phơi thây ở nơi hoang dã này rồi.
Hắn đi về phía các dãy núi xung quanh Tung Sơn Thiếu Lâm.
Thác nước ào ào.
Suối chảy róc rách…
Phong cảnh tuyệt đẹp lướt qua bên người Khai Tâm.
Chỉ chốc lát sau hắn đã tới nơi cao nhất của dãy núi, đập vào tầm mắt là cả một khoảng không rộng lớn, sáng sủa, một cảnh tượng hùng vĩ dưới ánh hoàng hôn, mang theo cảm giác trang nghiêm của năm tháng.
Khai Tâm cũng bước chậm lại, nơi này là biên giới của Tung Sơn, xung quanh toàn là những mãnh thú như bạch hổ, tê giác. Người chơi bình thường khó mà đối phó được, vì thế rất ít người tới gần khu vực này.
Chỉ khi bước vào phạm vi một dặm xung quanh cống phẩm thì người chơi mới phát hiện ra được, bây giờ còn cách sinh nhật thiên tử một ngày rưỡi nữa, chờ ở đây là an toàn nhất rồi.
Cho dù không may bị người ta phát hiện ra thì Khai Tâm cũng có cách trốn thoát…
Đương nhiên, vấn đề quan trọng nhất hiện tại là giải quyết cái đuôi đằng sau này.
"Trời sắp tối rồi, không ra đây trò chuyện sao?"
TruyenLau
Hắn vận khí ở đan điền, nhờ đó mà truyền giọng nói của mình vào rừng cây bạt ngàn ở đằng sau.
Ngay sau đó, một tiếng cười to vọng tới: "Ha ha ha ha… Tung Sơn Thiếu Lâm không hổ là một trong Ngũ Nhạc môn phái, phong cảnh đúng là tuyệt đẹp. Nhưng cũng phải nhờ lão đệ dẫn đường, chứ không thì một thầy thuốc thích đi ngao du đó đây như ta cũng không thể phát hiện ra cảnh đẹp này được!"
Vừa nói, người đàn ông lôi thôi đó vừa cười hì hì bước ra khỏi rừng, nhưng hắn ta không tới quá gần, mà đứng ở nơi cách Khai Tâm khoảng mười mét. Hắn ta chắp tay, dáng vẻ như đang thưởng thức phong cảnh Tung Sơn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đương nhiên Khai Tâm cũng biết hắn ta còn có sự đề phòng, chỉ cười thầm trong lòng chứ không nói ra.
"Huynh là thầy thuốc sao?" Khai Tâm đứng tại chỗ, liếc nhìn khuôn mặt của đối phương.
"Đúng thế." Hắn ta vẫn tươi cười, tay phải vỗ một cái, lấy ra một lá cờ màu trắng mà các thầy thuốc hành nghề khắp nơi thường dùng, trên đó viết bốn chữ to: Cứu khổ cứu nạn!
Nhìn bốn chữ đó, khóe miệng của Khai Tâm không khỏi co giật. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khai Tâm chẳng thèm để ý tới, khiến người đàn ông trung niên cảm thấy hơi bất ngờ. Hắn ta ho "khụ khụ" hai tiếng để che giấu sự lúng túng của mình, đồng thời cũng cất cờ hiệu của mình đi, cười nói: "Thực ra chúng ta cũng là kẻ tám lạng, người nửa cân cả, lá cờ này chỉ là thứ dùng tạm thời thôi, nhưng mà bộ quần áo này của lão đệ cũng được đấy, có cảm giác bí ẩn lắm. Hừm, rất đáng yêu."
"…"
Khai Tâm cúi đầu nhìn bộ quần áo của mình, sau đó mới phát hiện ra mình vẫn đang mặc quần áo đen và bịt mặt. Chắc là bộ đồ này cùng với cảnh tượng hắn xử lý tên thủ lĩnh của bọn cướp đã in sâu trong lòng đối phương, vì thế hắn ta mới cẩn thận đề phòng như vậy.
Trong tiếng reo ngạc nhiên tột độ của hắn ta, Khai Tâm tháo khăn che mặt xuống một cách tùy ý.
"Là cậu!"
Khuôn mặt trẻ tuổi tuấn tú ấy khiến vẻ mặt của người đàn ông lôi thôi bỗng trở nên rất nghiêm túc, hắn ta đứng im tại chỗ, "há mỏ" một lúc lâu.
Mặc dù trước đó cũng đã nghi ngờ rồi, nhưng khi biết được người mặc quần áo xanh trong đình chính là người áo đen bịt mặt bí ẩn đã g**t ch*t NPC cảnh giới Huyền Diệu, hắn ta vẫn không thể tránh khỏi giật mình.
Vẻ mặt của Khai Tâm cực kỳ thản nhiên, hắn nói với người đàn ông lôi thôi: "Xin tự giới thiệu, ta là Khai Tâm, đệ tử của Mộ Dung thế gia."
"Ớ."
Nghe thấy Khai Tâm giới thiệu như vậy, người đàn ông lôi thôi cảm nhận được điều gì đó từ hàng loạt hành động của đối phương, khuôn mặt hắn ta hiện lên vẻ thoải mái: "Được đấy! Tiểu huynh đệ đã chân thành như thế, ta mà che giấu thì đúng là hẹp hòi! Kẻ hèn này là Dược Thạch Vạn Năng, truyền nhân của Diệu Thủ Môn! Đương nhiên là ta cũng không hành nghề cứu khổ cứu nạn gì cả."
Người đàn ông lôi thôi cười hề hề: "Cờ hiệu vừa rồi chỉ là đồ ngụy trang thôi, chắc cũng không lừa được cậu đâu, y thuật của ta chỉ chữa được mấy vết thương như vấp ngã trầy da chẳng hạn, chứ đến gãy xương là đã thấy khó rồi… Nhưng kỹ thuật móc túi của ta cũng khá được đấy."
Vừa nói, hắn ta vừa giơ hộp gấm trong tay lên.
"Dược Thạch Vạn Năng…"
Khai Tâm cố tình nói thầm lại mấy lần như thể đây là lần đầu tiên nghe nói tới.
"Đọc ngược lại sẽ đồng âm với chìa khóa vạn năng*…"
* Dược thạch vạn năng có nghĩa là thuốc và thuật châm cứu vạn năng, đọc là /yàoshí wànnéng/, chìa khóa vạn năng đọc là /wànnéng yàoshi/.
Người đàn ông lôi thôi cười gian giải thích.
Khai Tâm sực hiểu gật đầu: "Thú vị nhỉ."
"Cậu cũng không đơn giản đâu, giành giải quán quân của đấu trường luận võ offline, hôm nay gặp mặt, đúng là danh bất hư truyền."
Từ tên của Khai Tâm, người đàn ông lôi thôi nghĩ đến đại hội võ lâm mà ít người biết tới, khiến Khai Tâm không khỏi bất ngờ và nở một nụ cười bất đắc dĩ: "Chỉ là may mắn thôi."
"Vậy sao?" Dược Thạch Vạn Năng cười hì hì: "Việc giết NPC cảnh giới Huyền Diệu chắc không phải là may mắn đâu nhỉ?"
"May mắn cả."
"Ơ, cái cậu này chẳng thú vị gì cả, phải rồi, cậu là đệ tử của Mộ Dung gia tộc, vậy mà sao có vẻ quen thuộc với Tung Sơn thế, trên đường đi chẳng đụng phải nửa bóng người…"
Dược Thạch Vạn Năng tò mò nhìn bốn phía, nói: "Cho dù từng tới Thiếu Lâm thì cũng không thể hiểu biết rõ về cách phân bố dã thú ở nơi này như vậy được?"
"Huynh tự nghĩ đi."
Khai Tâm cũng lười giải thích, hắn không tin đối phương có thể đoán ra rằng hắn có ba năm kinh nghiệm do sống lại, đôi mắt hắn nhìn vào hộp gấm mà người đàn ông đó đang ôm trong ngực, cười nói: "Hai hộp gấm mà ở chung một chỗ thì số lượng kẻ địch đến đây sẽ tăng lên nhiều. Dược huynh nhìn mà xem, khu này rất lớn, huynh có thể tìm một chỗ mà đợi, cứ sáu tiếng Lục Lâm Liên Minh mới đuổi tới một lần, hẳn là có thể ứng phó được." Câu nói này của Khai Tâm đã có ý đuổi khéo rất rõ ràng rồi.
"Ha ha."
Dược Thạch Vạn Năng nhìn hộp gấm trong tay, cười nói: "Thực ra có lấy được hộp gấm này hay không cũng không quan trọng, bây giờ ta đang rất tò mò, không biết cậu đã giết cao thủ cảnh giới Huyền Diệu thế nào. Hay là thế này nhé, ta dùng cái hộp gấm này để đổi lấy thông tin của cậu, cậu thấy thế nào?"
Bị người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm bằng ánh mắt khát khao như thế, lông tơ của Khai Tâm dựng hết cả lên. Cảm giác như gặp phải ông chú b**n th**, đã thế lại còn cầm một chiếc kẹo m*t khổng lồ để dụ hắn nữa chứ.
"Ta thấy không ổn lắm." Khai Tâm trả lời chắc nịch!
Nghe thấy đáp án này, Dược Thạch Vạn Năng không những không tỏ ra bất ngờ, ngược lại còn khiến suy nghĩ phải tìm hiểu bí mật của hắn ta càng thêm kiên định hơn, đôi mắt chỉ toàn nét tò mò và hiếu kỳ!
- Chương 1: Người trong gương
- Chương 2: Mộ Dung thế gia
- Chương 3: Giấc mộng ba năm, câu chuyện tỏ tình xấu hổ
- Chương 4: Vào sinh ra tử, cảnh giới Xuất Nhập
- Chương 5: Nhập môn sơ cấp
- Chương 6: Cậu bé chiến đấu với sói hoang
- Chương 7: Ba chiêu
- Chương 8: Cảnh giới nội công
- Chương 9: Bảng giang hồ Nam Hoa
- Chương 10: Vũ khí nổi danh
- Chương 11: Tên côn đồ Ở quán rượu
- Chương 12: Bí quyết luyện công
- Chương 13: Nhiệm vụ môn phái
- Chương 14: Nhiệm vụ trộm mộ
- Chương 15: Lạc vào mộ địa
- Chương 16: Đánh giá về trận đấu
- Chương 17: Gặp cướp
- Chương 18: Tuyệt kỹ Huyết Luân Hồi Trảm!
- Chương 19: Cao thủ và tay mơ
- Chương 20: Tiểu Ngữ Yên
- Chương 21: Căn phòng nhỏ màu đen
- Chương 22: Tình tiết nhỏ
- Chương 23: Vẫn chưa đi xa
- Chương 24: Uy lực của phi đao
- Chương 25: Đánh giá chiến đấu cấp A
- Chương 26: Nhiệm vụ liên hoàn
- Chương 27: Viện binh
- Chương 28: Chuẩn bị cứu trợ
- Chương 29: Ám khí đốt tiền
- Chương 30: Thả diều
- Chương 31: Bát quái, cửu cung
- Chương 32: Con đường ám khí
- Chương 33: Nội lực tăng trưởng, Hoa Lang Đao Pháp
- Chương 34: Lột xác
- Chương 35: Trộm mộ báo thù
- Chương 36: Dụ cá cắn câu
- Chương 37: Phi đao cấp tông sư
- Chương 38: Nhiệm vụ báo thù
- Chương 39: Hứa Hinh đến thăm
- Chương 40: Hiệu ứng cánh bướm
- Chương 41: Hệ thống nghiên cứu và phát triển
- Chương 42: Thành Cô Tô, Long Hổ Môn
- Chương 43: Ban đêm xông vào Hắc Phong Trại
- Chương 44: Đại trại chủ của Hắc Phong Trại
- Chương 45: Ứng chiến
- Chương 46: Cả hai cùng bị thương
- Chương 47: Phỉ vương cao cấp
- Chương 48: Trừng phạt kẻ địch, kho báu
- Chương 49: Tứ đại gia tộc
- Chương 50: Hắc Long Sát
- Chương 51: Luận bàn với Dung bá
- Chương 52: Tán thành, Vật Đổi Sao Dời
- Chương 53: Ba kế sách
- Chương 54: Bóng người màu xanh lam ở sơn cốc
- Chương 55: Hiệu ứng bươm bướm
- Chương 56: Thay đổi
- Chương 57: Đưa ra phần thưởng
- Chương 58: Người trong ký ức
- Chương 59: Đại hội luận võ offline
- Chương 60: Kết bạn bằng võ
- Chương 61: Ba người xuất sắc
- Chương 62: Trêu đùa Phượng Vũ
- Chương 63: Người xuất sắc thứ tư
- Chương 64: Cao thủ tà phái
- Chương 65: Xẻng La Hán
- Chương 66: Chính - Phản lưỡng nghi kiếm pháp
- Chương 67: Nhớ lấy tên của ta
- Chương 68: Sát ý dưới võ đài
- Chương 69: Cảnh giới Tạo Hóa
- Chương 70: Thế
- Chương 71: Cao thủ đứng đầu bảng xếp hạng
- Chương 72: Sự lo lắng của Khai Tâm
- Chương 73: Dụ dỗ ngay trên lôi đài
- Chương 74: Quán quân ra đời
- Chương 75: Cơ hội buôn bán trên thị trường
- Chương 76: Huyết án trong rừng
- Chương 77: Giết người mở đường, chiếm đất làm vua
- Chương 78: Giết chóc
- Chương 79: Bích Ngọc Thiên Tàm Thủ
- Chương 80: Một mình đấu với Cự Lang
- Chương 81: Long Hổ lùi bước
- Chương 82: Phó môn chủ Long Mạnh
- Chương 83: Bắt đầu
- Chương 84: Nhà phân phối duy nhất
- Chương 85: Vận chuyển cống phẩm
- Chương 86: Tam Cung Hợp Thể
- Chương 87: Hộ vệ ở trạm dịch
- Chương 88: Mã Bài
- Chương 89: Bị tập kích
- Chương 90: Đệ tử của Thiên Bá Môn
- Chương 91: Lòng tham không đáy
- Chương 92: Chu Du
- Chương 93: Thành Dương Châu
- Chương 94: Cổ mộ
- Chương 95: Đi qua
- Chương 96: Luyện công trong cổ mộ
- Chương 97: Tới Sơn Nhạc Môn đòi nợ
- Chương 98: Khoái Kiếm Tiêu Tam
- Chương 99: Đoạn Hồn Khách
- Chương 100: Nâng cao tiến độ
- Chương 101: Sóng gió trong cổ mộ
- Chương 102: Thể diện phải tự kiếm
- Chương 103: Ngọc San Hô
- Chương 104: Miếng ngọc bí ẩn
- Chương 105: Lấy thân báo đáp, không ngại
- Chương 106: Hoa Lang Trảm
- Chương 107: Kho báu Yêu Hoa
- Chương 108: Tầng thứ bảy
- Chương 109: Tới đòi nợ
- Chương 110: Tình báo sai lệch
- Chương 111: Gia tộc Hắc Mân Côi
- Chương 112: Liên kích
- Chương 113: Khởi hành
- Chương 114: Cơn giận của đấng thiên tử
- Chương 115: Thập Tam Côn Tăng
- Chương 116: Hộ Thể thượng thừa, phá trận!
- Chương 117: Chim sẻ ở phía sau
- Chương 118: Ra tay!
- Chương 119: Người đàn ông lôi thôi
- Chương 120: 第120章 Dược Thạch Vạn Năng
- Chương 121: Kiểm tra chiến lợi phẩm
- Chương 122: Thiếu Lâm tụ tập
- Chương 123: Miếu nhỏ trong rừng sâu, cao tăng
- Chương 124: Hỏi thiền, thông qua
- Chương 125: Ván cờ dở dang
- Chương 126: Kết cục không thay đổi
- Chương 127: Sư Tử Hống của Phật môn
- Chương 128: "Phá cục"
- Chương 129: Chân Long Thập Thức
- Chương 130: Phá cửa vào
- Chương 131: Tranh giành hộp gấm
- Chương 132: Truyền nhân của Đông Tà
- Chương 133: Yến Sơn Hổ
- Chương 134: Đồ Của ta!
- Chương 135: Một người thoải mái
- Chương 136: Đạt Ma Động và Thập Bát Đồng Nhân
- Chương 137: Nơi chôn xác
- Chương 138: Con đường nguy hiểm
- Chương 139: Cầm Long hóa giải nguy hiểm
- Chương 140: Nhất Phẩm Đường nhúng tay
- Chương 141: Phong Hoa Tuyết Nguyệt Kiếm
- Chương 142: Bộc lộ tài năng
- Chương 143: Kẻ giả nhân giả nghĩa
- Chương 144: Thải Y Môn
- Chương 145: Bắt đầu giương cánh
- Chương 146: Đường chủ của Nhất Phẩm Đường
- Chương 147: Đường cùng? Đường cùng!
- Chương 148: Không nương tay
- Chương 149: Cống phẩm tối, Thần Đoạn
- Chương 150: Giang hồ Bí văn lục
- Chương 151: Ngựa cao cấp
- Chương 152: Cao thủ trên Long bảng
- Chương 153: Ân oán rõ ràng
- Chương 154: Giá cả thay đổi
- Chương 155: Trực giác của Nọa Mễ
- Chương 156: Lục Quỷ Quyết
- Chương 157: Thiên Nguyên Nhất Kiếm
- Chương 158: Cửu Âm Tuyệt Mạch
- Chương 159: Ngọc Lộ Hoàn
- Chương 160: Dược sư Dữu Tử
- Chương 161: Rời bảng
- Chương 162: Tinh thần bị tổn thương, tính cách trở nên thất thường
- Chương 163: Lời đồn
- Chương 164: Cấm địa ở Lạc Dương
- Chương 165: Kẻ cắp gặp bà già
- Chương 166: Dọa dẫm đến cùng
- Chương 167: Săn giết Thi Vương Ngàn Năm
- Chương 168: Áp lực
- Chương 169: Đánh giá chiến đấu cấp S
- Chương 170: Ma khí xuất hiện
- Chương 171: Khu gửi bán
- Chương 172: Lục Tiểu Phụng
- Chương 173: Luyện thế nào để trở thành cao thủ
- Chương 174: Ba bang phái lớn
- Chương 175: Động Hồ Ly
- Chương 176: Mặt nạ da người
- Chương 177: Kế hoạch của Dược Thạch
- Chương 178: Ba người đồng đội
- Chương 179: Cường hóa
- Chương 180: Dã thú tiềm ẩn trong cơ thể
- Chương 181: Đang hành động
- Chương 182: Dã tâm của Khai Tâm
- Chương 183: Quán rượu ở nơi hoang vắng
- Chương 184: Vạn Độc Chưởng ra oai
- Chương 185: Thôn Tiên Hồ
- Chương 186: Đội ngũ bốn người
- Chương 187: Sự tấp nập ở Động Hồ Ly
- Chương 188: Kim Chung Tráo ra oai
- Chương 189: Vào trong
- Chương 190: Vào động
- Chương 191: Bạch hồ!
- Chương 192: Vô Ảnh, Tật Phong
- Chương 193: Biến cố trong Động Hồ Ly
- Chương 194: Lợi ích biến mất
- Chương 195: Cái hang bí mật trong Động Hồ Ly
- Chương 196: Hiệp Nghĩa Môn gặp nạn
- Chương 197: Xuất hiện ở tầng thứ hai
- Chương 198: Không khí căng thẳng
- Chương 199: Bại lộ
- Chương 200: Toàn quân bị diệt
- Chương 201: Bạo Vũ Lê Hoa Châm
- Chương 202: Tử Lang Nữ
- Chương 203: Ra tay! Cánh tay của Thi Vương Ngàn Năm
- Chương 204: Nguy cơ ngoài mật thất
- Chương 205: Hạng nhất bảng danh gia
- Chương 206: Sát giới
- Chương 207: Nhung Sam Hiệp Cơ Phong
- Chương 208: Khiêu khích
- Chương 209: Di vật của Tử Lang Nữ
- Chương 210: Ngân lang phá hoàng kiếm
- Chương 211: Mưa gió trên sa mạc
- Chương 212: Vọng Nguyệt Lâu, phô trương
- Chương 213: Di Hoa Cung, Niên Thú
- Chương 214: Người đàn ông biến thái? Tú Hoa Châm
- Chương 215: Châm Độ Thuật, truyền nhân của Quỳ Hoa Bảo Điển
- Chương 216: Biến thái, ngươi định làm gì!
- Chương 217: Cao thủ quyết đấu
- Chương 218: Quỳ Hoa
- Chương 219: Tuyệt thế với tuyệt thế
- Chương 220: Đen đủi! Người trong mơ bừng tỉnh!
- Chương 221: Đề Ảnh xuất hiện
- Chương 222: Ngũ Độc Môn xuất hiện đột ngột
- Chương 223: Âm mưu của Ngũ Độc Môn!
- Chương 224: Giết!
- Chương 225: Nữ hiệp Mạc Mạc
- Chương 226: Huyễn Ma Thân Pháp
- Chương 227: Đêm trăng mê ly
- Chương 228: Thiên tài máy tính Lý Ninh
- Chương 229: Bại lộ? Chuẩn bị hai tay
- Chương 230: Thư Hương Viện
- Chương 231: Ngân Hồ
- Chương 232: Tiểu Long Hình
- Chương 233: Tinh Thần Thổ Nạp Pháp
- Chương 234: Sóng gió trên bảng danh gia!
- Chương 235: Bề ngoài của phụ nữ, nội tâm giống đàn ông
- Chương 236: Hạ chiến thư
- Chương 237: Phá phách
- Chương 238: Lời thề của Ngạo Thương Sinh
- Chương 239: Không chết không ngừng
- Chương 240: Phệ Tâm Ngân Xà
- Chương 241: Sự lo lắng của Nhất Phẩm Đường
- Chương 242: Hủy bang diệt phái
- Chương 243: Mây nổi bốn phía
- Chương 244: Hào kiệt bốn phương
- Chương 245: Cục diện ân oán
- Chương 246: Phượng bảng song thư
- Chương 247: Quét sạch
- Chương 248: Vô Tình Đao, Hữu Tình Kiếm
- Chương 249: Anh hùng, đường cùng
- Chương 250: Người sắp chết, đèn cũng tắt
- Chương 251: Ai giết Yêu Hoa của ta
- Chương 252: Ma đạo yêu hồ! Tàn sát cả thành!
- Chương 253: Yêu Hồ Biến mất, Vương Lăng xuất hiện
- Chương 254: Ngọn núi Hoa Sơn, Vũ Kiếm Phong
- Chương 255: Vương Lăng, Ninja
- Chương 256: Bảy môn phái lớn
- Chương 257: Giang hồ Không yên bình
- Chương 258: Vào lăng
- Chương 259: Phân Liệt Phi Đao, phi đao thượng thừa
- Chương 260: Thực lực của Thải Y Môn
- Chương 261: Tường đổ! Đại sảnh Vương Lăng đẫm máu
- Chương 262: Hoàng Long Cung
- Chương 263: Phái Nga Mi, Ánh Nguyệt Am
- Chương 264: Ảnh Võ Giả
- Chương 265: Cảnh giới Sinh Tử, Ảnh Nhẫn Giả
- Chương 266: Ra tay đột ngột
- Chương 267: "Chẳng lẽ là người của phái Võ Đang ta"
- Chương 268: Đường Về Sinh Tử
- Chương 269: Chém giết quả quyết
- Chương 270: Thất Tinh Diệu Nguyệt!
- Chương 271: Chiến lợi phẩm chưa lấy đi
- Chương 272: Cuộc giết chóc trong lối đi
- Chương 273: Vô Ảnh Đao - Thuật phi đao thượng thừa
- Chương 274: Cửu tử nhất sinh, thập tử vô sinh
- Chương 275: Phân thân của Vua Ninja biến mất
- Chương 276: Gặp gỡ!
- Chương 277: Thân phận, phát hiện ra
- Chương 278: Quyết tâm của ba môn phái lớn
- Chương 279: Một lưới tóm gọn
- Chương 280: Giết chết
- Chương 281: Hoàng Kim Hộ Oản
- Chương 282: Khai Tâm, Trần Khải Tâm
- Chương 283: Người bảo vệ Vương Lăng
- Chương 284: Niềm vui bất ngờ
- Chương 285: Nhẫn Vương xuất hiện, Khai Tâm bị thương nặng
- Chương 286: Né tránh kịp thời
- Chương 287: Lão Hiệp Khách
- Chương 288: Tìm đường sống trong khe hở
- Chương 289: Cám dỗ
- Chương 290: Hoàng Kim Khải Giáp
- Chương 291: Ra khỏi Vương Lăng
- Chương 292: Khai Tâm trong “vui vẻ là được rồi”
- Chương 293: Trở về Mộ Dung thế gia
- Chương 294: Củ cải, thỏ, Vũ Lạc
- Chương 295: Danh khí nhất phẩm, Hộ Quốc
- Chương 296: Gặp lại bạn cũ
- Chương 297: Động lòng, kế hoạch mới
Luận Kiếm Toàn Cầu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.