Translator: Nguyetmai
"Đang yên đang lành, sao căn cốt, ngộ tính lại cao hơn nhỉ?"
"Chẳng lẽ là mơ thật sao? Mình đã sống ba năm ở trong mơ à?"
Sáng sớm, Trần Khải Tâm cầm sách vở, miệng cắn bánh bao cay, đi giữa quân đoàn sinh viên đang đi học, còn mờ mịt nghĩ tới sự lạ lùng khi căn cốt, ngộ tính của mình được nâng cao.
Ba năm trước, khi hắn vào game, căn cốt chỉ được 15 điểm, ngộ tính 17 điểm. Khi đó, bên quản lý game đã hé lộ rằng người có điểm căn cốt cao nhất là 35, ngộ tính 27!
Nghe nói dù có xóa nick đi rồi lập lại, thuộc tính của nhân vật cũng sẽ không thay đổi. Không ngờ sau ba năm, hắn quay trở lại thì điểm căn cốt đã tăng lên 18, điểm ngộ tính là 25, còn hai hạng khác thì vẫn như lúc trước, lực cánh tay là 21, thân pháp 18.
Nói tóm lại, tình hình hiện tại tốt hơn rất nhiều so với ba năm trước, hồi đó bị thiệt thòi do ngộ tính thấp, hắn gặp phải rất nhiều trắc trở, dẫn đến việc mất đi nhiều cơ duyên học tập võ thuật đẳng cấp.
"Thảo nào một bà thím tốt bụng của Mộ Dung gia tộc ở Cô Tô lại chọn mình một cách tùy ý như vậy, thì ra là vì ngộ tính đạt tới mức 25…"
Mặc dù cảm thấy khó hiểu, nhưng Khai Tâm cũng thấy mừng thầm trong lòng.
Ngộ tính cao, đồng nghĩa với việc sẽ có nhiều cơ hội đạt được võ học cao cấp hơn!
Đương nhiên, võ học cao cấp cũng sẽ không tự nhiên rơi thẳng vào đầu ai cả, nếu không chăm chỉ làm nhiệm vụ, hoàn thành những nhiệm vụ có độ khó lớn, ngộ tính có cao đến mấy cũng vô dụng, không thì những người có ngộ tính, căn cốt thấp phải làm sao bây giờ? TruyenLau
Nghĩ tới đây, Trần Khải Tâm lập tức lấy lại bình tĩnh…
Năm đó, bắt đầu với thứ hạng hơn một triệu trên bảng xếp hạng, hắn đã dựa vào sự cố gắng gian khổ của bản thân để vào được top mười sáu của cuộc luận bàn kiếm thuật ở Hoa Sơn, khi đó căn cốt, ngộ tính của hắn đều không tốt, kết quả thì sao? Thuộc tính ban đầu tốt hay xấu không thể quyết định được sự thắng bại và vận mệnh của một người sau này.
Phải dựa vào… chính bản thân mình!
Trần Khải Tâm hoàn toàn không phát hiện ba người bạn tốt của mình đã lặng lẽ rời khỏi từ lúc nào.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Từ sân học viện đi đến lớp học, có vô số người soi mói, chỉ trỏ, bàn tán về cái tên vô danh háo sắc đã chủ động đưa ô cho hoa khôi Hứa Hinh của khoa lúc tan học này, ấy thế mà đương sự lại chẳng hề cảm thấy xấu hổ, không có chút phản ứng nào cả, lại còn ra sức động viên bản thân nữa chứ.
Tới tận khi vào lớp mà Trần Khải Tâm cũng không tỏ vẻ khác thường gì, rất nhiều người đưa ra kết luận là tinh thần bị suy sụp: "Không ngờ da mặt của tên này đã dày đến mức đó rồi!"
Tất cả thành viên của ký túc xá nữ 203 đang chen lấn đi theo cũng rất thất vọng, lúc đầu định cho tên nam sinh to gan đó biết tay, nào ngờ người ta lại hoàn toàn không hề có ý định quay đầu lại nhìn, uổng công bọn họ hưng phấn nãy giờ.
"Hứa Hinh, tan học nhé, lúc tan học chúng ta đứng ở cửa hành lang, chắc chắn thằng nhóc này sẽ tỏ tình với cậu."
"Người ta cũng có ý tốt thôi, các cậu thật là…"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Đàn ông toàn là sói già vẫy đuôi cả, ý tốt gì chứ, chúng ta phải bảo vệ tốt bảo bối của phòng 203 chúng ta, không thể để tên nào lừa đi được."
"Đúng vậy, đúng vậy, ít nhất phải qua được cửa này của chúng ta đã."
Tập thể nữ sinh phòng 203 đều lên tiếng, khiến nam sinh xung quanh đều nhìn sang và bắt đầu toan tính.
"Mặc kệ các cậu!"
Hứa Hinh đỏ mặt ôm sách vở vào phòng học, một loạt tiếng cười vang lên ở đằng sau.
…
Sau khi tan học, ba nữ sinh phòng 203 nhanh chân rời khỏi phòng học để xuống dưới lầu chờ, kết quả lại không thấy Trần Khải Tâm với dáng vẻ thư sinh đi đến. Sau một hồi nghe ngóng, họ mới biết được tên đó lại làm một chuyện khiến cả trường chấn động.
Trần Khải Tâm đến phòng học ngồi một lúc rồi đến thẳng văn phòng, tìm mấy thầy cô bộ môn, nói rằng sau này hắn sẽ không đến lớp học nữa, chỉ ôn tập ở ký túc.
Điều mà mọi người không thể hiểu nổi là tất cả giáo viên đều đồng ý hết!
Vốn Hứa Hinh cũng không chú ý đến anh chàng lạ lùng lại dễ thẹn thùng đó cho lắm, nhưng sau khi biết tin này, cô cũng không khỏi cảm thấy tò mò, lần đầu tiên lẩm bẩm tên của hắn những mấy lần, ghi nhớ trong lòng.
…
Trong khi các sinh viên của đại học Nam Hoa đang mải mê cố gắng trên lớp học, Khai Tâm đã trở lại với "Giang hồ" đầy ân oán, trở lại với phủ Mộ Dung thế gia ở Cô Tô, hắn ra chợ mua cà rốt, sau đó đến hậu viện, cho đàn thỏ trắng mà tiểu thư của Mộ Dung gia nuôi, cuộc sống có thể xem như thoải mái, nhàn nhã.
Bình thường, những việc nhỏ nhặt như thế này sẽ phải kiên nhẫn làm bảy, tám ngày mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo, nếu không "vận may" của giai đoạn trước đó sẽ dừng lại ở đây, bị quản gia gắn cho cái nhãn là lười biếng rồi điều về sân trước, bắt đầu làm việc vặt và học những tâm pháp ngoại môn cơ bản nhất như những người chơi bình thường khác.
Khai Tâm đã lăn lộn trong giang hồ ba năm, hắn đã quen với cái kiểu này rồi, vậy nên luôn rất cẩn trọng khi ở trong phủ Mộ Dung, không có chỗ nào để soi mói được cả.
Có mấy lần offline để ăn cơm, ba con sói cô đơn hỏi tình hình của Khai Tâm ở trong game, nghe nói hắn đang ở Mộ Dung thế gia, ai nấy đều hưng phấn như dùng th**c l*c.
Hỏi thêm một chút nữa, biết Khai Tâm đã làm việc vặt mấy ngày, thậm chí còn chẳng học được chút võ công và tâm pháp nào, bọn họ lập tức thôi hứng thú.
"Sao lại vậy chứ?"
"Liệu có phải không có nhiệm vụ không, Khai Tâm, tôi thấy cậu nên rút đi thì hơn… Tiếp tục như vậy thì lãng phí thời gian quá, còn không bằng bắt đầu từ ngoại môn ấy, nói không chừng bây giờ đã học được chút ít công phu rồi."
"Đúng đó, suốt ngày cho thỏ ăn, chẳng ra làm sao cả."
Khai Tâm chỉ mỉm cười, nhưng không tiếp nhận lời khuyên của ba con sói cô đơn đó.
Thời gian "Giang hồ" ra mắt quá ngắn, có rất nhiều bí quyết chưa được tiết lộ, bọn họ không biết cũng có thể hiểu được.
"Thực ra cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch gì."
Khai Tâm cười giải thích: "Ngày nào cũng đi lại rồi bắt thỏ, tôi cảm thấy lực cánh tay và thân pháp đều tiến bộ, tôi định làm thêm mấy ngày nữa, nếu không có gì thay đổi thì sẽ nghe theo các cậu."
"Cũng được."
Vẻ mặt của bọn họ đều rất bất đắc dĩ, không ai miễn cưỡng bắt ép gì cả.
Từ nay về sau Khai Tâm không cần đi học nữa, có cả đống thời gian rảnh, nên dù hy sinh mấy ngày thì cũng có thể bắt kịp nhanh chóng.
Lại hai ngày qua đi.
Lúc Khai Tâm cho thỏ ăn ở hậu viện, hắn phát hiện có một con thỏ không đến ăn, trông có vẻ rất ủ rũ, nằm co lại ở góc tường, màu lông cũng nhạt đi nhiều, hắn cảm thấy kỳ lạ, bèn chạy lại ôm lấy nó.
Biết rằng tình hình đang có thay đổi, Khai Tâm vội vàng ôm con thỏ nhỏ đi tìm quản gia!
"Đứng lại." Một giọng nói thánh thót vang lên từ phía sau: "Ngươi ôm Tiểu Bạch của ta đi đâu?"
Khai Tâm xoay người lại nhìn, phát hiện ra đó là cô gái áo trắng từng nhìn thấy ở sân trước, không biết xuất hiện trong vườn từ khi nào. Trông nàng ấy hệt như tiên nữ, mắt ngọc mày ngài, tay áo trắng bay bay, khiến người ta nhìn vào là cảm thấy tự ti.
"Nó bị bệnh, ta định đi tìm quản gia, gọi đại phu cho nó."
Nhìn tiểu thư của Mộ Dung gia, Khai Tâm ấp úng nói.
"Ha ha." Mộ Dung tiểu thư cười một tiếng: "Thỏ bị bệnh ai lại tìm đại phu, cậu bé này thật đáng yêu."
"…"
Khai Tâm gãi đầu cười ngờ nghệch, lại khiến Mộ Dung tiểu thư buồn cười thêm lần nữa: "Được rồi, đưa Tiểu Bạch cho ta."
"Vâng."
Mộ Dung tiểu thư không hề để ý đến việc con thỏ đang bị bệnh, nàng ấy nhận lấy nó, đôi mắt biếc nhìn về phía Khai Tâm: "Tên ngươi là gì?"
"Khai Tâm."
"Khai Tâm, hay đó… Tiểu Bạch bị bệnh rồi, nể tình ngươi đã chăm sóc cẩn thận cho đám thỏ này, ta sẽ dạy cho ngươi một tâm pháp. Ngươi đến rừng Tử Trúc ở phía Đông ngoại thành, chặt ba đốt trúc về đây cho ta." Mộ Dung tiểu thư đến gần Khai Tâm, giao cho hắn một tờ giấy màu trắng và một cây kiếm ngắn, sau đó nhẹ nhàng rời đi.
"Nhận được một quyển 'Toàn Chân Tâm Pháp'."
"Nhận được một thanh kiếm ngắn."
Nghe thấy lời nhắc của hệ thống, Khai Tâm lập tức sửng sốt, mới đầu tưởng đó là võ học thượng thừa của Mộ Dung thế gia, không ngờ lại chỉ là "Toàn Chân tâm pháp" bình thường nhất của Toàn Chân đạo giáo.
"Toàn Chân Tâm Pháp thì Toàn Chân tâm pháp vậy, có phải chưa luyện bao giờ đâu."
Khai Tâm ngồi khoanh chân xuống ngay tại chỗ, nhớ kỹ Toàn Chân Tâm Pháp, bắt đầu vận hành theo nội dung trên tờ giấy…
- Chương 1: Người trong gương
- Chương 2: Mộ Dung thế gia
- Chương 3: Giấc mộng ba năm, câu chuyện tỏ tình xấu hổ
- Chương 4: Vào sinh ra tử, cảnh giới Xuất Nhập
- Chương 5: Nhập môn sơ cấp
- Chương 6: Cậu bé chiến đấu với sói hoang
- Chương 7: Ba chiêu
- Chương 8: Cảnh giới nội công
- Chương 9: Bảng giang hồ Nam Hoa
- Chương 10: Vũ khí nổi danh
- Chương 11: Tên côn đồ Ở quán rượu
- Chương 12: Bí quyết luyện công
- Chương 13: Nhiệm vụ môn phái
- Chương 14: Nhiệm vụ trộm mộ
- Chương 15: Lạc vào mộ địa
- Chương 16: Đánh giá về trận đấu
- Chương 17: Gặp cướp
- Chương 18: Tuyệt kỹ Huyết Luân Hồi Trảm!
- Chương 19: Cao thủ và tay mơ
- Chương 20: Tiểu Ngữ Yên
- Chương 21: Căn phòng nhỏ màu đen
- Chương 22: Tình tiết nhỏ
- Chương 23: Vẫn chưa đi xa
- Chương 24: Uy lực của phi đao
- Chương 25: Đánh giá chiến đấu cấp A
- Chương 26: Nhiệm vụ liên hoàn
- Chương 27: Viện binh
- Chương 28: Chuẩn bị cứu trợ
- Chương 29: Ám khí đốt tiền
- Chương 30: Thả diều
- Chương 31: Bát quái, cửu cung
- Chương 32: Con đường ám khí
- Chương 33: Nội lực tăng trưởng, Hoa Lang Đao Pháp
- Chương 34: Lột xác
- Chương 35: Trộm mộ báo thù
- Chương 36: Dụ cá cắn câu
- Chương 37: Phi đao cấp tông sư
- Chương 38: Nhiệm vụ báo thù
- Chương 39: Hứa Hinh đến thăm
- Chương 40: Hiệu ứng cánh bướm
- Chương 41: Hệ thống nghiên cứu và phát triển
- Chương 42: Thành Cô Tô, Long Hổ Môn
- Chương 43: Ban đêm xông vào Hắc Phong Trại
- Chương 44: Đại trại chủ của Hắc Phong Trại
- Chương 45: Ứng chiến
- Chương 46: Cả hai cùng bị thương
- Chương 47: Phỉ vương cao cấp
- Chương 48: Trừng phạt kẻ địch, kho báu
- Chương 49: Tứ đại gia tộc
- Chương 50: Hắc Long Sát
- Chương 51: Luận bàn với Dung bá
- Chương 52: Tán thành, Vật Đổi Sao Dời
- Chương 53: Ba kế sách
- Chương 54: Bóng người màu xanh lam ở sơn cốc
- Chương 55: Hiệu ứng bươm bướm
- Chương 56: Thay đổi
- Chương 57: Đưa ra phần thưởng
- Chương 58: Người trong ký ức
- Chương 59: Đại hội luận võ offline
- Chương 60: Kết bạn bằng võ
- Chương 61: Ba người xuất sắc
- Chương 62: Trêu đùa Phượng Vũ
- Chương 63: Người xuất sắc thứ tư
- Chương 64: Cao thủ tà phái
- Chương 65: Xẻng La Hán
- Chương 66: Chính - Phản lưỡng nghi kiếm pháp
- Chương 67: Nhớ lấy tên của ta
- Chương 68: Sát ý dưới võ đài
- Chương 69: Cảnh giới Tạo Hóa
- Chương 70: Thế
- Chương 71: Cao thủ đứng đầu bảng xếp hạng
- Chương 72: Sự lo lắng của Khai Tâm
- Chương 73: Dụ dỗ ngay trên lôi đài
- Chương 74: Quán quân ra đời
- Chương 75: Cơ hội buôn bán trên thị trường
- Chương 76: Huyết án trong rừng
- Chương 77: Giết người mở đường, chiếm đất làm vua
- Chương 78: Giết chóc
- Chương 79: Bích Ngọc Thiên Tàm Thủ
- Chương 80: Một mình đấu với Cự Lang
- Chương 81: Long Hổ lùi bước
- Chương 82: Phó môn chủ Long Mạnh
- Chương 83: Bắt đầu
- Chương 84: Nhà phân phối duy nhất
- Chương 85: Vận chuyển cống phẩm
- Chương 86: Tam Cung Hợp Thể
- Chương 87: Hộ vệ ở trạm dịch
- Chương 88: Mã Bài
- Chương 89: Bị tập kích
- Chương 90: Đệ tử của Thiên Bá Môn
- Chương 91: Lòng tham không đáy
- Chương 92: Chu Du
- Chương 93: Thành Dương Châu
- Chương 94: Cổ mộ
- Chương 95: Đi qua
- Chương 96: Luyện công trong cổ mộ
- Chương 97: Tới Sơn Nhạc Môn đòi nợ
- Chương 98: Khoái Kiếm Tiêu Tam
- Chương 99: Đoạn Hồn Khách
- Chương 100: Nâng cao tiến độ
- Chương 101: Sóng gió trong cổ mộ
- Chương 102: Thể diện phải tự kiếm
- Chương 103: Ngọc San Hô
- Chương 104: Miếng ngọc bí ẩn
- Chương 105: Lấy thân báo đáp, không ngại
- Chương 106: Hoa Lang Trảm
- Chương 107: Kho báu Yêu Hoa
- Chương 108: Tầng thứ bảy
- Chương 109: Tới đòi nợ
- Chương 110: Tình báo sai lệch
- Chương 111: Gia tộc Hắc Mân Côi
- Chương 112: Liên kích
- Chương 113: Khởi hành
- Chương 114: Cơn giận của đấng thiên tử
- Chương 115: Thập Tam Côn Tăng
- Chương 116: Hộ Thể thượng thừa, phá trận!
- Chương 117: Chim sẻ ở phía sau
- Chương 118: Ra tay!
- Chương 119: Người đàn ông lôi thôi
- Chương 120: 第120章 Dược Thạch Vạn Năng
- Chương 121: Kiểm tra chiến lợi phẩm
- Chương 122: Thiếu Lâm tụ tập
- Chương 123: Miếu nhỏ trong rừng sâu, cao tăng
- Chương 124: Hỏi thiền, thông qua
- Chương 125: Ván cờ dở dang
- Chương 126: Kết cục không thay đổi
- Chương 127: Sư Tử Hống của Phật môn
- Chương 128: "Phá cục"
- Chương 129: Chân Long Thập Thức
- Chương 130: Phá cửa vào
- Chương 131: Tranh giành hộp gấm
- Chương 132: Truyền nhân của Đông Tà
- Chương 133: Yến Sơn Hổ
- Chương 134: Đồ Của ta!
- Chương 135: Một người thoải mái
- Chương 136: Đạt Ma Động và Thập Bát Đồng Nhân
- Chương 137: Nơi chôn xác
- Chương 138: Con đường nguy hiểm
- Chương 139: Cầm Long hóa giải nguy hiểm
- Chương 140: Nhất Phẩm Đường nhúng tay
- Chương 141: Phong Hoa Tuyết Nguyệt Kiếm
- Chương 142: Bộc lộ tài năng
- Chương 143: Kẻ giả nhân giả nghĩa
- Chương 144: Thải Y Môn
- Chương 145: Bắt đầu giương cánh
- Chương 146: Đường chủ của Nhất Phẩm Đường
- Chương 147: Đường cùng? Đường cùng!
- Chương 148: Không nương tay
- Chương 149: Cống phẩm tối, Thần Đoạn
- Chương 150: Giang hồ Bí văn lục
- Chương 151: Ngựa cao cấp
- Chương 152: Cao thủ trên Long bảng
- Chương 153: Ân oán rõ ràng
- Chương 154: Giá cả thay đổi
- Chương 155: Trực giác của Nọa Mễ
- Chương 156: Lục Quỷ Quyết
- Chương 157: Thiên Nguyên Nhất Kiếm
- Chương 158: Cửu Âm Tuyệt Mạch
- Chương 159: Ngọc Lộ Hoàn
- Chương 160: Dược sư Dữu Tử
- Chương 161: Rời bảng
- Chương 162: Tinh thần bị tổn thương, tính cách trở nên thất thường
- Chương 163: Lời đồn
- Chương 164: Cấm địa ở Lạc Dương
- Chương 165: Kẻ cắp gặp bà già
- Chương 166: Dọa dẫm đến cùng
- Chương 167: Săn giết Thi Vương Ngàn Năm
- Chương 168: Áp lực
- Chương 169: Đánh giá chiến đấu cấp S
- Chương 170: Ma khí xuất hiện
- Chương 171: Khu gửi bán
- Chương 172: Lục Tiểu Phụng
- Chương 173: Luyện thế nào để trở thành cao thủ
- Chương 174: Ba bang phái lớn
- Chương 175: Động Hồ Ly
- Chương 176: Mặt nạ da người
- Chương 177: Kế hoạch của Dược Thạch
- Chương 178: Ba người đồng đội
- Chương 179: Cường hóa
- Chương 180: Dã thú tiềm ẩn trong cơ thể
- Chương 181: Đang hành động
- Chương 182: Dã tâm của Khai Tâm
- Chương 183: Quán rượu ở nơi hoang vắng
- Chương 184: Vạn Độc Chưởng ra oai
- Chương 185: Thôn Tiên Hồ
- Chương 186: Đội ngũ bốn người
- Chương 187: Sự tấp nập ở Động Hồ Ly
- Chương 188: Kim Chung Tráo ra oai
- Chương 189: Vào trong
- Chương 190: Vào động
- Chương 191: Bạch hồ!
- Chương 192: Vô Ảnh, Tật Phong
- Chương 193: Biến cố trong Động Hồ Ly
- Chương 194: Lợi ích biến mất
- Chương 195: Cái hang bí mật trong Động Hồ Ly
- Chương 196: Hiệp Nghĩa Môn gặp nạn
- Chương 197: Xuất hiện ở tầng thứ hai
- Chương 198: Không khí căng thẳng
- Chương 199: Bại lộ
- Chương 200: Toàn quân bị diệt
- Chương 201: Bạo Vũ Lê Hoa Châm
- Chương 202: Tử Lang Nữ
- Chương 203: Ra tay! Cánh tay của Thi Vương Ngàn Năm
- Chương 204: Nguy cơ ngoài mật thất
- Chương 205: Hạng nhất bảng danh gia
- Chương 206: Sát giới
- Chương 207: Nhung Sam Hiệp Cơ Phong
- Chương 208: Khiêu khích
- Chương 209: Di vật của Tử Lang Nữ
- Chương 210: Ngân lang phá hoàng kiếm
- Chương 211: Mưa gió trên sa mạc
- Chương 212: Vọng Nguyệt Lâu, phô trương
- Chương 213: Di Hoa Cung, Niên Thú
- Chương 214: Người đàn ông biến thái? Tú Hoa Châm
- Chương 215: Châm Độ Thuật, truyền nhân của Quỳ Hoa Bảo Điển
- Chương 216: Biến thái, ngươi định làm gì!
- Chương 217: Cao thủ quyết đấu
- Chương 218: Quỳ Hoa
- Chương 219: Tuyệt thế với tuyệt thế
- Chương 220: Đen đủi! Người trong mơ bừng tỉnh!
- Chương 221: Đề Ảnh xuất hiện
- Chương 222: Ngũ Độc Môn xuất hiện đột ngột
- Chương 223: Âm mưu của Ngũ Độc Môn!
- Chương 224: Giết!
- Chương 225: Nữ hiệp Mạc Mạc
- Chương 226: Huyễn Ma Thân Pháp
- Chương 227: Đêm trăng mê ly
- Chương 228: Thiên tài máy tính Lý Ninh
- Chương 229: Bại lộ? Chuẩn bị hai tay
- Chương 230: Thư Hương Viện
- Chương 231: Ngân Hồ
- Chương 232: Tiểu Long Hình
- Chương 233: Tinh Thần Thổ Nạp Pháp
- Chương 234: Sóng gió trên bảng danh gia!
- Chương 235: Bề ngoài của phụ nữ, nội tâm giống đàn ông
- Chương 236: Hạ chiến thư
- Chương 237: Phá phách
- Chương 238: Lời thề của Ngạo Thương Sinh
- Chương 239: Không chết không ngừng
- Chương 240: Phệ Tâm Ngân Xà
- Chương 241: Sự lo lắng của Nhất Phẩm Đường
- Chương 242: Hủy bang diệt phái
- Chương 243: Mây nổi bốn phía
- Chương 244: Hào kiệt bốn phương
- Chương 245: Cục diện ân oán
- Chương 246: Phượng bảng song thư
- Chương 247: Quét sạch
- Chương 248: Vô Tình Đao, Hữu Tình Kiếm
- Chương 249: Anh hùng, đường cùng
- Chương 250: Người sắp chết, đèn cũng tắt
- Chương 251: Ai giết Yêu Hoa của ta
- Chương 252: Ma đạo yêu hồ! Tàn sát cả thành!
- Chương 253: Yêu Hồ Biến mất, Vương Lăng xuất hiện
- Chương 254: Ngọn núi Hoa Sơn, Vũ Kiếm Phong
- Chương 255: Vương Lăng, Ninja
- Chương 256: Bảy môn phái lớn
- Chương 257: Giang hồ Không yên bình
- Chương 258: Vào lăng
- Chương 259: Phân Liệt Phi Đao, phi đao thượng thừa
- Chương 260: Thực lực của Thải Y Môn
- Chương 261: Tường đổ! Đại sảnh Vương Lăng đẫm máu
- Chương 262: Hoàng Long Cung
- Chương 263: Phái Nga Mi, Ánh Nguyệt Am
- Chương 264: Ảnh Võ Giả
- Chương 265: Cảnh giới Sinh Tử, Ảnh Nhẫn Giả
- Chương 266: Ra tay đột ngột
- Chương 267: "Chẳng lẽ là người của phái Võ Đang ta"
- Chương 268: Đường Về Sinh Tử
- Chương 269: Chém giết quả quyết
- Chương 270: Thất Tinh Diệu Nguyệt!
- Chương 271: Chiến lợi phẩm chưa lấy đi
- Chương 272: Cuộc giết chóc trong lối đi
- Chương 273: Vô Ảnh Đao - Thuật phi đao thượng thừa
- Chương 274: Cửu tử nhất sinh, thập tử vô sinh
- Chương 275: Phân thân của Vua Ninja biến mất
- Chương 276: Gặp gỡ!
- Chương 277: Thân phận, phát hiện ra
- Chương 278: Quyết tâm của ba môn phái lớn
- Chương 279: Một lưới tóm gọn
- Chương 280: Giết chết
- Chương 281: Hoàng Kim Hộ Oản
- Chương 282: Khai Tâm, Trần Khải Tâm
- Chương 283: Người bảo vệ Vương Lăng
- Chương 284: Niềm vui bất ngờ
- Chương 285: Nhẫn Vương xuất hiện, Khai Tâm bị thương nặng
- Chương 286: Né tránh kịp thời
- Chương 287: Lão Hiệp Khách
- Chương 288: Tìm đường sống trong khe hở
- Chương 289: Cám dỗ
- Chương 290: Hoàng Kim Khải Giáp
- Chương 291: Ra khỏi Vương Lăng
- Chương 292: Khai Tâm trong “vui vẻ là được rồi”
- Chương 293: Trở về Mộ Dung thế gia
- Chương 294: Củ cải, thỏ, Vũ Lạc
- Chương 295: Danh khí nhất phẩm, Hộ Quốc
- Chương 296: Gặp lại bạn cũ
- Chương 297: Động lòng, kế hoạch mới
Luận Kiếm Toàn Cầu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Luận Kiếm Toàn Cầu
Tác giả :
Võng Lạc Hắc Hiệp