Chợ yêu vào đêm tựa như buổi sáng sớm của nhân gian, hai bên đường đều là các quán hàng bán điểm tâm.
Lũ yêu linh tỉnh quái đi lại trên phố, phần lớn đều chui vào trong tiệm, ăn chút đồ nóng hổi trước đã.
Vũ Trinh tuy vừa mới ăn xong không lâu, chưa đói bụng lắm, nhưng ngửi thấy mùi thơm nức mũi, chân nàng vẫn bước vào trong tiệm.
Chủ quán có chòm râu trắng như tuyết, đôi mắt xanh lục ân cần bước lên lau bàn ghế cho nàng, lại nhanh chóng bưng lên một bát cá viên lớn, kèm theo một đĩa nước chấm.
Ăn xong một bát cá viên, Vũ Trinh lúc này mới lau miệng bước vào giữa hai khu chợ.
Chỉ trong khoảng thời gian ăn một bát cá viên như vậy, trên đường đã đông đúc người qua lại, phần lớn có hình dáng tướng mạo giống như người bình thường, còn những kẻ có ngoại hình dị chủng thì tương đối ít, dù sao ban ngày rất nhiều yêu quái cũng trà trộn trong đám người, chẳng khác gì người thường.
Trong Yêu thị có một tòa lầu cao giống như nhạn bay giương cánh, tường son ngói đen, dưới mái hiên treo leng keng chuông đồng, tòa Nhạn lâu này thuộc về "Miêu Công" Vũ Trinh.
Nói đúng hơn, chỉ có nửa tòa lầu bên trái Nhạn Sí mới thuộc về nàng, nửa bên kia thuộc về "Xà Công", hai người bọn họ cùng là những kẻ duy trì trật tự của Yêu thị Đông Tây.
Hai người cũng coi như quen biết đã lâu, hợp tác ăn ý, chỉ là tính cách khác biệt một trời một vực.
Địa vị hai người tuy rằng chẳng sai biệt lắm, nhưng lý do tiếp nhận vị trí "Miêu Công" "Xà Công" này lại khác nhau nhiều.
Tiểu Bạch Xà bên kia, là bởi vì mẫu thân nàng chính là "Xà Công" đời trước, bản thân vốn là yêu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mà bên phía Vũ Trinh, nàng cũng không phải là yêu quái, ít nhất trước đó vài tuổi còn là một đứa trẻ bình thường, chỉ là về sau có một phen tao ngộ kỳ lạ, mới đến mức này.
Nghĩ đến "Xà Công", Vũ Trinh nhìn sang bên phải Nhạn Lâu, bên kia đen nhánh không thấy đèn, xem ra tối nay Tiểu Bạch Xà không tới, hai phụ tá của nàng cũng không có ở đây.
Vũ Trinh bước lên tòa lầu bên trái, đi lòng vòng một vòng trên lầu dưới, không thấy bóng dáng, ôm ngực lắc đầu,"Hộc Châu không có mặt đã đành, sao Thần Côn cũng không có ở đây."
Là "Miêu Công" được yêu quái kính trọng, Vũ Trinh đương nhiên không phải làm việc một mình, nàng và "Xà Công" giống nhau, mỗi người đều có hai phụ tá hỗ trợ.
TruyenLau
Nhưng hiển nhiên, có chủ nhân thế nào thì sẽ có lưới, hai phụ tá cũng lười biếng y như vậy.
Nhưng điều này cũng không trách họ được, dù sao đã lâu không có yêu quái gây chuyện, các nàng không có việc gì làm, cũng chẳng thích canh giữ ở chỗ này.
Vũ Trinh nhảy lên lan can đỏ của Nhạn Lâu, một chân dẫm lên lan can, ngó về phía xa một lát, khóe miệng nhếch lên nói: "Tìm được rồi."
Dứt lời, từ trên Nhạn Lâu cao vút, nàng nhảy xuống.
Ban ngày, hai khu chợ đông tây người qua lại như dệt, ban đêm, quần yêu ở hai khu chợ đông tây hoạt động. Website TruyenLau.com
Cho dù là nơi náo nhiệt không phân biệt ngày đêm như vậy, cũng luôn có một vài góc hẻo lánh vắng người.
Vũ Trinh vượt nóc băng tường, xuyên qua hơn nửa chợ Đông Dạ, đến dưới một bức tường cao.
Bên này có một con hẻm nhỏ, hai bên trái phải đặt tạp vật, tạo thành một góc yên tĩnh không người.
Lúc này đang cuộn tròn trong góc, chính là người mà Vũ Trinh muốn tìm.
Nhìn qua thì là một người đàn ông trung niên toàn thân sa sút tinh thần suy sụp, hắn dựa vào tường ngủ say, trên mặt đắp một tấm vải rách theo hơi thở của hắn phập phồng, nếu đi lên phía trước nhìn kỹ, sẽ phát hiện trên tấm vải rách kia viết bốn chữ - một văn cầu tài.
Bên chân còn đặt một cái bát, nghiễm nhiên là một bộ trang phục ăn mày đầu đường.
Vũ Trinh nhảy xuống tường, vừa vặn rơi xuống trước mặt hắn, ngay cả một tiếng động cũng không phát ra.
Nàng ngồi xổm xuống nhìn vào trong cái bát bể kia, bên trong lại còn có bảy văn tiền.
Vũ Trinh tấm tắc lấy làm kỳ lạ, nơi hảo lánh như vậy, quỷ cũng không có một con nào, làm sao còn có thể xin được bảy văn tiền.
Nàng đưa tay gom đồng tiền trong bát lại, thu vào trong túi của mình, sau đó nhấc chân đá người đàn ông đang ngủ kia.
"Đứng dậy đi."
Nam nhân co rụt vào góc, bộ dáng không muốn bị người ta quấy rầy giấc mộng đẹp, Vũ Trinh lại là kẻ thích quấy nhiễu người khác, nâng tay kéo tấm vải rách trên mặt hắn tiện tay ném đi, dưới chân lại đá một cước,"Mau đứng lên, Thần Côn, có việc làm."
Lần này, nam nhân rốt cuộc cũng tỉnh lại, bò dậy ngáp một cái, ngẩng đầu nhìn Vũ Trinh.
Hắn có một gương mặt bình thường không có gì lạ, mắt nhỏ mũi tẹt, nửa bên má đang ngủ cũng sưng lên.
Vũ Trinh véo mặt hắn nhìn qua lại, thở dài: "Hôm nay gương mặt này cũng quá xấu rồi, cầu ngươi đối xử tốt hơn một chút với lão đại như ta, đổi một khuôn mặt đẹp hơn hướng về phía ta đi."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249: Hoàn chính văn
- Chương 250: Phiên ngoại (1)
- Chương 251: Phiên ngoại (2)
- Chương 252: Phiên ngoại (3)
Mai Phu Nhân Sủng Phu Hàng Ngày
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.