Nhưng Dự Quốc Công này vẫn còn chút chuyện vướng bận.
Bình thường ông ta ở tại chùa Tu Đề, mỗi cuối tháng, sẽ về phủ Dự Quốc Công ở lại một ngày, thăm hỏi Vũ Trinh, con gái thứ hai của mình một chút, dù sao trong phủ này cũng chỉ còn lại một mình nàng, thật sự có chút đáng thương.
Đáng tiếc Vũ Trinh không nghĩ như vậy, nàng ước gì không ai quản mình.
Ngày phụ thân nàng trở về, nói là đến thăm nàng, không bằng nói là về dạy dỗ nàng.
Quy trình cụ thể của ngày hôm nay chính là Dự Quốc Công đập bàn trừng mắt giận dữ mắng mỏ nàng tháng này lại làm chuyện gì vô liêm sỉ, mà nàng không có việc gì làm, ánh mắt thả lỏng ngồi ở trước mặt phụ thân nhà mình, vừa nghe vừa nhàm chán ngẩn người.
Đại khái cũng coi như là một loại giao lưu tình cảm cha con khác.
Lần này còn chưa tới cuối tháng, Dự Quốc Công đã về phủ trước, Vũ Trinh thật sự có chút tò mò không biết có chuyện gì.
Dự Quốc Công không có ý giải thích nghi hoặc cho nàng, nhìn cách ăn mặc của nàng, vỗ bàn tức giận nói: "Ngươi ăn mặc như thế này sao!"
Vũ Trinh khí định thần nhàn, đối với lửa giận của phụ thân xem như không thấy, thậm chí còn cợt nhả ghé vào ngồi xuống bên cạnh hắn, vui vẻ hỏi: "Phụ thân, sao người lại trở về vào lúc này, có chuyện gì vậy?"
Giọng nói của Dự Quốc Công ngưng lại, chợt nhớ tới mục đích mình trở về, ông nhìn con gái thứ, tuổi đã không còn trẻ trung, vẻ mặt có chút bực bội, nhìn một hồi, dường như có chút không thể nhìn thẳng, quay đầu nhìn tấm rèm bên cạnh, mới nói: "Hoàng hậu gửi thư cho ta, nói muốn ban cho ngươi một mối hôn sự, bảo ta trở về thương lượng một chút."
Vũ Trinh hoàn toàn không ngờ sẽ là loại chuyện này, nàng kinh ngạc thốt lên một tiếng, gãi đầu bứt tóc, trên mặt không có nửa phần e thẹn của nữ nhi, ngược lại rất có hứng thú tựa vào án thư cười hỏi phụ thân: "Là lang quân nhà nào không muốn sống, lại dám cưới ta?"
Theo lẽ thường, nữ tử từ mười lăm mười sáu tuổi nên bàn chuyện hôn nhân, muộn một chút mười tám, mười chín tuổi cũng không sai biệt lắm, nhưng Vũ Trinh, hiện giờ đã hai mươi sáu tuổi, vẫn chưa lập gia đình, quả thực có thể nói là độc nhất vô nhị trong thành Trường An.
Từ khi nàng mười sáu tuổi, phụ thân Dự quốc công và tỷ tỷ Vũ Hoàng hậu đã hết sức lo lắng cho hôn sự của nàng.
Mấy năm nay, kỳ thật cũng đã tìm qua mấy mối hôn sự cho nàng, nhưng cuối cùng đều không thành mà kết thúc.
Điều này nghe có vẻ rất khó tin, dù sao với xuất thân và dung mạo của nàng, mặc dù danh tiếng có chút tỳ vết, cũng luôn có người nguyện ý cưới nàng, nhưng nàng vẫn chưa gả tới tận bây giờ.
Nguyên nhân chủ yếu chính là, Vũ Trinh quá có tài gây rắc rối.
Mối hôn sự đầu tiên của nàng, là với Phạm lang quân nhà Phạm Thượng Thư, môn đăng hộ đối, Phạm lang quân cũng khá tuấn tú.
TruyenLau.com
Nếu Vũ Trinh an tâm chờ gả như các nữ nhi bình thường thì đã chẳng sao, nhưng nàng đã quen thói tự do, sau khi hai nhà nạp thái, có một ngày nàng đường đường chính chính đi tìm Phạm lang quân, mời chàng ra ngoài thành săn bắn.
Cũng không biết Phạm lang quân gặp phải chuyện gì khi săn bắn, nghe nói bị dọa đến tè ra quần, sau khi trở về bệnh nặng một trận, bệnh khỏi rồi nhìn thấy Vũ Trinh liền run rẩy, ngay cả nói chuyện cũng không lưu loát, như vậy làm sao có thể tiếp tục bàn chuyện hôn nhân, vì thế đành phải bỏ dở.
Về sau lại nói đến một mối hôn sự khác, là với Hoàng lang quân, nhi tử của Hoàng Thị Trung, Hoàng lang quân là một hán tử uy vũ, thân hình cao lớn, Dự quốc công và Vũ Hoàng hậu đều rất hài lòng. TruyenLau
Nhưng có một ngày, Vũ Trinh đi tìm vị hôn phu tương lai này, nhất thời hứng khởi so tài cưỡi ngựa bắn tên với chàng, kết quả đại thắng trận.
Lần này thì hỏng bét, Hoàng lang quân kính nàng như một hán tử, tự thẹn không bằng, còn muốn bái nàng làm sư phụ, bị nàng cự tuyệt sau đó lại muốn kết bái huynh đệ với nàng, tóm lại hôn sự này không thành, Vũ Trinh có thêm một hảo huynh đệ, hiện giờ Hoàng lang quân đã sớm cưới vợ, con trai cũng đã mấy tuổi rồi.
Còn có một lần là con trai của Tả Tán Ky Thường Thị, lần này thì càng không ổn chút nào, Vũ Trinh và Lữ lang quân trước khi nạp thái đã đánh nhau một trận. Website TruyenLau.com
Nguyên nhân sự việc này có phần phức tạp, nói ra thì Lữ lang quân rất giống Vũ Trinh, đều thích la cà trong lầu xanh, mà Lữ lang quân lại say mê một vị cô nương kỹ viện tên Hộc Châu.
Hộc Châu nương tử chẳng thèm liếc mắt đến Lữ lang quân, lại thường xuyên cùng Vũ Trinh xuất ngoại du ngoạn, khoảng thời gian đó bên ngoài đồn đãi rằng Hộc Châu nương tử có tình ý với Vũ Trinh.
Lữ lang quân vì thế đố ky ganh ghét Vũ Trinh, đại nhân hai nhà đang chuẩn bị nói chuyện hôn sự, Lữ lang quân tất nhiên không chấp nhận, tức giận đùng đùng tìm đến Vũ Trinh gây sự, cuối cùng bị Vũ Trinh đánh cho thành một đống bùn nhão kêu la thảm thiết, quan hệ hai người cho đến tận bây giờ vẫn còn căng thẳng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249: Hoàn chính văn
- Chương 250: Phiên ngoại (1)
- Chương 251: Phiên ngoại (2)
- Chương 252: Phiên ngoại (3)
Mai Phu Nhân Sủng Phu Hàng Ngày
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.