Khi Phùng gia mở đường, những người khác cũng hùa theo.
Những người này bình thường đều để mắt trên đỉnh đầu, nếu không vì uy thế của ngũ đại gia tộc, bọn họ tuyệt đối sẽ không cho phép một người đàn ông có thân phận thấp kém trèo lên đầu mình!
Thấy sự tình sắp trở nên nghiêm trọng, Thượng Quan Nhược Minh cũng khuyên nhủ em gái: "Mau lấy thứ đó ra nhìn xem. Dù không đáng tiền nhưng cũng là tấm lòng của anh ta."
Thượng Quan Nhược Hoa nhìn anh trai mình một cái thật sâu, trong mắt đầy vẻ lạnh lùng!
Nghe có vẻ như anh ta đang bảo vệ Lý Cảnh Thiên, nhưng thực tế lại đang gài bẫy anh!
Thượng Quan Nhược Minh nhìn chằm chằm vào Lý Cảnh Thiên. Mặc dù thỉnh thoảng sự thông minh của anh khiến anh ta rất kinh ngạc nhưng vậy thì sao chứ? Giữa anh và danh gia vọng tộc vẫn có một sự khác biệt rất lớn!
Anh ta muốn nhân cơ hội này để nói với Lý Cảnh Thiên rằng anh và Thượng Quan Nhược Hoa không thể có kết quả.
Cho dù Nhược Hoa có nhận định là anh thì Thượng Quan gia cũng sẽ không bao giờ đồng ý để hai người ở bên nhau.
Thượng Quan Nhược Hoa còn đang do dự, Lý Cảnh Thiên nháy mắt với cô, ra hiệu cô có thể lấy ra.
Thượng Quan Nhược Hoa hít sâu một hơi, vẻ mặt có chút lạnh lùng, nghĩ thầm nếu có người dám thô lỗ với anh Cảnh Thiên, cô sẽ khiến nhà đó phải trả giá!
Chiếc hộp được nhẹ nhàng mở ra, một chiếc nhẫn ngọc nhỏ màu trắng được bày ra trước mặt mọi người.
Chưa đầy ba giây, ánh mắt tò mò của mọi người đã chuyển thành ánh mắt khinh thường.
Chỉ là một chiếc nhẫn ngọc không đáng tiền mà cũng dám tặng cho Thượng Quan tiểu thư sao?
Là con gái của Thượng Quan gia, có đồ tốt gì người ta chưa từng thấy chứ?
Nhưng trong tiếng xì xào, Tề Thiên lại nhìn ra cách thức.
Anh ta đã sớm nghe nói tại một cuộc đấu giá, một vị khách VIP bí ẩn đã đấu giá được một chiếc nhẫn ngọc trắng không bắt mắt.
Dù chưa từng thấy nhưng anh ta vẫn nghi ngờ.
Khách VIP nhất định là người có hiểu biết, sành sỏi, sao lại chỉ mua một chiếc nhẫn? Nhưng khi nhìn thấy chiếc nhẫn ngọc trắng này, anh ta lập tức hiểu ra!
Tề gia là một gia đình làm về sưu tầm nên đương nhiên có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không thể nhìn thấy. Chiếc nhẫn ngọc trắng này nhìn có vẻ như được làm bằng vật liệu rẻ tiền, nhưng màu sắc và hào quang bên trong lại là thứ trăm năm khó gặp!
"Bảo vật! Bảo vật tuyệt thế!" Lời nói của Tề Thiên ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ngay cả Thượng Quan Nhược Minh cũng không khỏi nhìn lại thêm lần nữa, nhưng vẫn không nhìn ra điều gì.
"Tề công tử, anh nói đây là gì? Bảo vật ư? Không phải chứ!"
Thượng Quan Nhược Minh tự nhận mình cũng có chút nghiên cứu về sưu tầm, nhưng dù nhìn thế nào thì nó cũng chỉ là một chiếc nhẫn ngọc bình thường, không có gì đặc biệt. TruyenLau
Nhưng Tề Thiên không quan tâm tới ánh mắt của người khác, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn ngọc trắng này.
"Mặc dù màu sắc của nhẫn ngọc rất bình thường, nhưng hào quang bên trăng khiến người ta không thể bỏ coi thường!"
Anh ta có vẻ hơi nôn nóng:"Chắc chắn các người không thể nhìn ra nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng sức hấp dẫn đang chảy bên trong nó! Mặc dù tôi không biết đó là gì, nhưng chắc chắn là bảo vật tuyệt thế. Khắp Giang Nam cũng không thể tìm được cái thứ hai!”
Lời nói mơ hồ này lập tức khiến Phùng Vĩnh Khang cau mày. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đây rõ ràng là để bào chữa cho Lý Cảnh Thiên!
Tuy rằng anh ta không biết tại sao Tề gia muốn nói đỡ cho Lý Cảnh Thiên nhưng rõ ràng bọn họ là cùng một hội!
Điều khiến anh ta cay cú hơn là nếu ai ở thành phố Bạch nói điều này thì anh ta có thể phản bỏ, nhưng là Tề gia ở tỉnh Giang Nam thì anh ta không thể đắc tội.
Anh ta chỉ có thể tức giận trừng mắt nhìn Lý Cảnh Thiên, nhưng lại không dám làm gì cả.
Sự ngưỡng mộ của Tề Thiên đối với Lý Cảnh Thiên vào lúc này đã đạt đến cực điểm!
Ban đầu Lý Cảnh Thiên đã cứu mạng cha mình, lại còn nhìn ra điểm bất thường của bộ trang sức, gián tiếp cứu cả Tề gia! Cộng thêm chiếc nhẫn ngọc trắng hôm nay khiến anh ta cảm thấy Lý Cảnh Thiên này quả thực là thần! Đồng thời, anh ta cũng thầm hối hận vì trước đây mình có mắt như mù, suýt nữa đã đắc tội với Lý Cảnh Thiên.
"Không biết anh mua chiếc nhẫn ngọc trắng này ở đâu? Nhưng..."
Lý Cảnh Thiên liếc anh ta một cái, ra hiệu anh ta đúng nói gì về cuộc đấu giá.
Không phải là vì sợ phiền phức gì, nhưng bảo vật Tư Nam cũng bị người ta suy đoán một khoảng thời gian rồi. Nếu chiếc nhẫn ngọc trắng này lại dính líu đến nữa, ở thành phố Bạch thân phận của anh sẽ không còn tiếp tục che giấu được nữa.
Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, trước khi có thể sử dụng chân khí đột phá Nguyên Dương, anh vẫn phải tiếp tục ở lại thành phố Bạch.
Cũng may Tề Thiên lập tức hiểu ý anh, giữ im lặng.
Tranh cãi về việc tặng quà đã lặng lẽ kết thúc trong bối cảnh đồn đoán về chiếc nhẫn ngọc trắng.
Lúc bữa tiệc bắt đầu, Tề Thiên vẫn luôn đi theo Lý Cảnh Thiên để hỏi han ân cần. Điều này khiến những người vốn đã không hiệu lại càng thêm nghi ngờ về thân phận của Lý Cảnh Thiên.
Nhưng lúc này Tề Thiên lại hỏi về chuyện của bộ nữ trang.
Sức khỏe của Tề lão gia dần hồi phục, đã chuyển về nhà để chăm sóc nhưng vẫn lo lắng về tà khí trong bộ nữ trang.
Lý Cảnh Thiên trấn an Tề Thiên. Vốn dĩ ba ngày qua anh tu luyện là để độ hoá tà khí trong bộ nữ trang. Tuy rằng tà khí rất oán hận nhưng cũng không thể địch lại chân chính của Luyện Khí cấp năm, hiện tại đã hoàn toàn bị hoá giải rồi.
Không những vậy, anh còn chế tạo mặt dây chuyền ngọc thành Tử Mẫu Quyết và chiếc vòng ngọc thành chiếc khóa đôi, tổng cộng có bốn món rồi đặt vào hộp gỗ thông của bảo vật Tư Nam.
Ba ngày sau, bốn món này không những không còn tà khí mà còn mơ hồ có linh khí!
Anh lấy chiếc nhẫn ngọc ra đưa lại cho Tề Thiên, căn dặn anh ta nhất định phải mang theo bên mình. Bây giờ đây là một thứ đồ tốt hiếm có, nó không những không hại người mà còn bảo vệ chủ nhân khi gặp nguy hiểm.
Tề Thiên vô cùng biết ơn nhận lấy đồng thời đưa cho Lý Cảnh Thiên một chiếc thẻ ngân hàng.
“Nhà chúng tôi đã nhận được rất nhiều thứ, nhưng không có thứ gì có thể lấy ra được, nghèo đến mức chỉ có lại tiền thôi. Đây là 100 triệu, xin anh hãy nhận lấy. Nếu sau này Tề gia có thu thập được thứ gì quý hiếm, chỉ cần anh thích sẽ tặng cho anh. Ngoài ra, cha tôi còn dặn tôi phải đích thân đưa cái này cho anh."
Tề Thiên đưa hai tay ra: "Đây là thẻ đen của Tề gia, anh có thể tùy ý ra vào các đại sản nghiệp của Tề." Nói đến đây, anh ta lại cảm thấy có chút ngại ngùng.
“Mặc dù tài sản của Tề gia đều ở tỉnh Giang Nam, hiện tại anh Lý có thể không dùng đến nhưng tôi tin rằng với tài năng của anh Lý, sau này anh nhất định sẽ có thể đặt chân đến Giang Nam! Thành phố Bạch nhỏ bé này không thể trói buộc anh."
Lý Cảnh Thiên cũng không từ chối, liền nhận lấy.
Tề Thiên còn muốn nói thêm với anh điều gì đó nhưng lại nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào, quản gia nhà Thượng Quan vội vàng bước vào.
"Tiểu thư, bên ngoài có một người tên là Vương Quang nói muốn gặp cô!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
- Chương 1: Thiên y
- Chương 2: Thiên mệnh
- Chương 3: Ôm chặt em
- Chương 4: Tôi muốn cưới cô ta, tối nay sẽ động phòng
- Chương 5: Dám hủy bỏ hôn ước với Thiên Y.
- Chương 6: Quả Nhi lợi hại quá!
- Chương 7: Cô đang ghen sao?
- Chương 8: Tớ ghen tị với cậu thật đấy
- Chương 9: Tại sao các người lại ở đây
- Chương 10: Đùa gì vậy?
- Chương 11: Lại là dùng châm
- Chương 12: Biến lớn rồi
- Chương 13: Dám chọc đến cô sao
- Chương 14: Tiểu thư tha mạng!
- Chương 15: Món quà này cũng quá kích thích rồi.
- Chương 16: Có muốn em không
- Chương 17: Hai người có phải là con người không
- Chương 18: Con gái của vương tộc đến rồi!
- Chương 19: Cô suy nghĩ nhiều rồi.
- Chương 20: Đã thấy đưowjc hi vọng ở đây.
- Chương 21: Một đêm yên lặng.
- Chương 22: Cô không thế từ chối người này.
- Chương 23: Tôi không thể
- Chương 24: Anh đang chạm vào cô phải không?
- Chương 25: Chúng ta phải chuyển đến đây
- Chương 26: Khách quý của Thượng Quan gia!
- Chương 27: Sẽ có cản trở sao
- Chương 28: Cô sẽ đồng ý chứ?
- Chương 29: Tại sao anh lại ở đây?
- Chương 30: Chuyện gì xảy ra?
- Chương 31: Chúng tôi nhất định sẽ đến!
- Chương 32: Bốn chuyện nào?
- Chương 33: Tôi có việc tìm em
- Chương 34: Sống thì tìm Thượng Quan, còn sinh tồn thì dựa vào Âu Dương.
- Chương 35: Đương nhiên rồi!
- Chương 36: Gia tộc hạng hai
- Chương 37: Cầu xin!
- Chương 38: Bối rối
- Chương 39: Cảm ơn anh vì món quà
- Chương 40: Hy vọng sống
- Chương 41: Biến sắc!
- Chương 42: Tiếc nuối
- Chương 43: Ngạo mạn và khắt khe
- Chương 44: Hồ đồ
- Chương 45: Phàn nàn
- Chương 46: Hy sinh bản thân vì gia tộc
- Chương 47: Trống rỗng
- Chương 48: Anh là ai?
- Chương 49: Xong thật rồi
- Chương 50: Đồ bất hiếu!
- Chương 51: Anh thật sự muốn em ở riêng sao?
- Chương 52: Anh bị trêu ghẹo?!
- Chương 53: Cô ta cố gắng bình tĩnh lại
- Chương 54: Lý Cảnh Thiên nheo mắt lại
- Chương 55: Có ai nói như anh không?
- Chương 56: Không phải là tò mò
- Chương 57: Vậy thì xong rồi
- Chương 58: Có lẽ trong mắt các người
- Chương 59: Nhưng bây giờ
- Chương 60: Thật thoải mái!
- Chương 61: Nói là làm!
- Chương 62: Đúng là phế vật!
- Chương 63: Anh ta lắc đầu
- Chương 64: Tại sao lại kỳ lạ?
- Chương 65: Chuyện tôi muốn nói
- Chương 66: Khu biệt thự trung tâm
- Chương 67: Em sẵn sàng hy sinh
- Chương 68: Chụt một tiếng!
- Chương 69: Sư huynh
- Chương 70: Một tiếng sau
- Chương 71: Trong lòng Lý Cảnh Thiên
- Chương 72: Phải nói rằng
- Chương 73: Phiền thật!
- Chương 74: Thế này thì xong rồi!
- Chương 75: Thiên Y đại nhân tha mạng!
- Chương 76: Anh nhắm mắt lại ngay!
- Chương 77: Hạ Hầu Thanh sốc!
- Chương 78: Có chuyện?
- Chương 79: Hai trăm năm mươi triệu?
- Chương 80: Vị khách VIP
- Chương 81: Cả sảnh lại kinh hãi!
- Chương 82: Nhất định là ảo giác của ông ta!
- Chương 83: Thật là không kiến thức!
- Chương 84: Làm sao bây giờ?
- Chương 85: Thật sao?
- Chương 86: Hóa ra là vì người này!
- Chương 87: Tại sao lại như vậy? !
- Chương 88: Anh hơi nhíu mày lại
- Chương 89: Ánh mắt Lý Cảnh Thiê
- Chương 90: Nước Doanh Thủy?
- Chương 91: Mấy ngày nay có người tới tìm anh không?
- Chương 92: Món đồ mấy trăm triệu
- Chương 93: Vậy ai mới đẹp?
- Chương 94: Không sai!
- Chương 95: Chữa khỏi?
- Chương 96: Đã đến lúc trả lại những gì đã nợ tôi
- Chương 97: Giải quyết xong
- Chương 98: Không sai
- Chương 99: Anh đến nói xin lỗi thay
- Chương 100: Tình huống gì thế này?
- Chương 101: Anh bạn trẻ,
- Chương 102: Hóa ra là bảo anh đi làm vịt!
- Chương 103: Xong rồi!
- Chương 104: Thân thể không bị thương
- Chương 105: Cá cược gì?
- Chương 106: Hạ Hầu Thanh tức giận
- Chương 107: Hắn tới đỡ người ta dậy
- Chương 108: Sư huynh
- Chương 109: Ba ngày sau
- Chương 110: Anh là ai vậy?
- Chương 111: Quá kiêu ngạo!
- Chương 112: Không ngờ
- Chương 113: Ai có thể ngờ rằng chưa đến ba ngày
- Chương 114: Ông ta nghĩ mình là ai chứ?
- Chương 115: Đồng ý ông nội nhà mày!
- Chương 116: Bước tiếp theo là gì?
- Chương 117: Cô cam tâm tình nguyện!
- Chương 118: Lý Cảnh Thiên lập tức cảnh giác!
- Chương 119: Gian lận!
- Chương 120: Anh không khoẻ sao?
- Chương 121: Anh thở phào nhẹ nhõm
- Chương 122: Mình chết rồi sao?
- Chương 123: Con vẫn còn muốn hỏi!
- Chương 124: Khoá cửa hỏng?
- Chương 125: Sư phụ biết kết cấu này sao?
- Chương 126: Điều này thật kỳ lạ!
- Chương 127: Mặt Âu Dương Thiến biến sắc!
- Chương 128: Âu Dương Thiến hít sâu một hơi
- Chương 129: Trước lúc xuất phát
- Chương 130: Ba ly này tôi xin tự phạt
- Chương 131: Chuyện này
- Chương 132: Đại sư Mai nhướng mày!
- Chương 133: Thôi tổng!
- Chương 134: Thăng chức tăng lương?
- Chương 135: Cô coi trọng bản thân quá rồi đó!
- Chương 136: Hạ Quân có chút bối rối
- Chương 137: Tôi muốn về nhà!
- Chương 138: Không ổn!
- Chương 139: Quên đi
- Chương 140: Cả ngày ông ta
- Chương 141: Cái con bé này thật sự học hư rồi!
- Chương 142: Kêu bậy bạ cái gì đó?
- Chương 143: Cái đầu này thực sự quá đẹp!
- Chương 144: Trước khi cô chết làm cái gì?
- Chương 145: Quả Nhi cảm thấy hơi lo lắng
- Chương 146: Thượng Quan gia
- Chương 147: Không được!
- Chương 148: Ngậm miệng!
- Chương 149: Sao anh lại đi?
- Chương 150: Anh không hiểu
- Chương 151: Đừng mặc
- Chương 152: Người này
- Chương 153: Mặc dù không biết
- Chương 154: “Mày là ai?
- Chương 155: Có lẽ Như Yên
- Chương 156: Mặc dù giá cả hơi cao
- Chương 157: Đột nhiên!
- Chương 158: Chẳng lế họ đang cố chuốc say cô sao?
- Chương 159: Anh không phải là kẻ ngốc sao?
- Chương 160: Quả Nhi đỏ mặt!
- Chương 161: Anh ta đang buồn lòng
- Chương 162: Quỷ sai cao cao chau mày
- Chương 163: Một tên chạy về báo tin!
- Chương 164: Không làm được sao?
- Chương 165: Bạch vô thường ngẩn ra
- Chương 166: Hắc vô thường cũng kịp nhận ra!
- Chương 167: Cứ như vậy
- Chương 168: Cái gì?
- Chương 169: Là Lý Cảnh Thiên!
- Chương 170: Cho nên
- Chương 171: Ngày hôm qua
- Chương 172: Nói xong
- Chương 173: Liêu Phi Lãng bị người này tát ngơ ra!
- Chương 174: Anh Cảnh Thiên
- Chương 175: Phải không?
- Chương 176: Đối với một người
- Chương 177: Sợ là hư nhược không thể bổ
- Chương 178: Cảnh Thiên huynh đệ
- Chương 179: Đây chính là kết cục!
- Chương 180: Mẹ kiếp!
- Chương 181: Chào buổi sáng!
- Chương 182: Thế nào rồi?
- Chương 183: Cô ấy đẩy Lý Cảnh Thiên ra!
- Chương 184: Tuy nhiên gần đây
- Chương 185: Âu Dương Hoằng Thái hơi do dự
- Chương 186: Cái gì?
- Chương 187: Kỳ quái!
- Chương 188: Danh y?
- Chương 189: Đây là mỹ nhân sao?
- Chương 190: Ánh mắt hắn ta
- Chương 191: Tả Hào thỏa mãn cười cười
- Chương 192: Tả Hào có chút do dự
- Chương 193: Nhưng hiển nhiên hắn ta cược thua
- Chương 194: Ngay lập tức nói ra điều cấm kỵ?
- Chương 195: Đùa gì vậy?
- Chương 196: Sao anh lại ở chỗ này?
- Chương 197: Thằng súc sinh này!
- Chương 198: Người đàn ông cầm đầu
- Chương 199: Xin lấy thiệp mời của ngài ra
- Chương 200: Xấu muốn chết!
- Chương 201: Lý Cảnh Thiên lại trực tiếp xua tay
- Chương 202: Nên xưng hô anh như thế nào?
- Chương 203: Không ngờ thằng ranh mày
- Chương 204: Mọi người lại ồ lên!
- Chương 205: Cũng may!
- Chương 206: Cậu còn chưa đủ tư cách
- Chương 207: Cậu hết chiêu chưa?
- Chương 208: Cách Không Trảm!
- Chương 209: Nghỉ ngơi được chưa vậy?
- Chương 210: Lão gia!
- Chương 211: Hạ Hầu Thanh tim đập thình thịch!
- Chương 212: Cậu đang nói cái gì vậy?
- Chương 213: Tiên Sinh
- Chương 214: Tôi định nhận hết
- Chương 215: Có người kháng được loại thuốc này?
- Chương 216: Chính là lúc này!
- Chương 217: Mã gia
- Chương 218: Cổ phần tập đoàn?
- Chương 219: Nói xong
- Chương 220: Con hàng này là ai?
- Chương 221: Máu tươi phun ran gay!
- Chương 222: Chỉ cần tung một chiêu
- Chương 223: Mọi người kinh ngạc!
- Chương 224: Sao lại thế được?
- Chương 225: Huống chỉ
- Chương 226: Đạn đâu?
- Chương 227: Quả nhiên là người đàn ông tớ nhìn trúng
- Chương 228: Nhưng bây giờ
- Chương 229: Có gì từ từ nói
- Chương 230: Sao mà hắn ta chấp nhận được điều này?
- Chương 231: Bên anh có âm thanh gì vậy?
- Chương 232: Giờ cô nghe thấy rất rõ ràng!
- Chương 233: Không ngờ đấy!
- Chương 234: Hắc Vô Thường thở dài
- Chương 235: Sao lại như vậy?
- Chương 236: Rất rõ ràng
- Chương 237: Cô tới nơi này làm gì?
- Chương 238: Hạ Hầu Thanh giận tím mặt!
- Chương 239: Đừng nhìn em
- Chương 240: Anh thấy thế nào?
- Chương 241: Cô có bị bệnh không?
- Chương 242: Cô gái sửng sốt
- Chương 243: Cái gì?
- Chương 244: Anh là một Thiên Y
- Chương 245: Khỏi hẳn!
- Chương 246: Tôi phải cảm ơn anh thế nào đây?
- Chương 247: Chẳng lẽ là người đó?
- Chương 248: Người đưa phương thuốc này
- Chương 249: Đó là Lý Cảnh Thiên!
- Chương 250: Hạ Hầu Thanh hơi cau mày!
- Chương 251: Hắn ta tát một cái lên đầu tên gầy!
- Chương 252: Đây là thiên kim tiểu thư hàng thật đấy!
- Chương 253: Không ngờ lại là Mã Tuấn Sinh!
- Chương 254: Người đàn ông này!
- Chương 255: Tên mập xong chuyện rồi!
- Chương 256: Con gái nhà mình bị bắt cóc rồi
- Chương 257: Xong hẳn rồi!
- Chương 258: Thượng Quan gia?
- Chương 259: Thôi được rồi!
- Chương 260: Lý Cảnh Thiên chưa đi ra ngoài?
- Chương 261: Hai người đều cùng ngã xuống đất!
- Chương 262: Tôn chủ này có năng lực lớn như vậy sao?
- Chương 263: Có rất nhiều chuyện cần phải xử lý
- Chương 264: Thống đốc
- Chương 265: Câu này sao lại nghe quen quen thế chứ?
- Chương 266: Không tệ
- Chương 267: Quả nhiên là con quỷ nghèo!
- Chương 268: Quả Nhi tức muốn bật cười!
- Chương 269: Nhập số tiền vào
- Chương 270: Thời nay
- Chương 271: Chuyện đơn giản
- Chương 272: Chúng ta ở địa vị thấp
- Chương 273: Đầu do cô ấy cả
- Chương 274: Tôi không có thiệp mời
- Chương 275: Quả nhiên là một kẻ ngốc không biết cái gì!
- Chương 276: Thị trưởng ư?
- Chương 277: Tôi muốn cô ấy!
- Chương 278: Đó chính là chuyên cơ riêng!
- Chương 279: Không được!
- Chương 280: Vì sao?
- Chương 281: Cô ấy quản được à?
- Chương 282: Anh là ai?
- Chương 283: Sắc mặt Châu Bình thay đổi!
- Chương 284: Là hai vị nào muốn so tài đàn cổ tranh vậy?
- Chương 285: Cô ấy muốn chủ động xông tới!
- Chương 286: Hay cho một Lý Cảnh Thiên!
- Chương 287: Còn may quá
- Chương 288: Mơ đi!
- Chương 289: Là ai có năng lực đó!
- Chương 290: Lý Cảnh Thiên cũng không giải thích
- Chương 291: Tục ngữ nói
- Chương 292: Đúng rồi!
- Chương 293: Cô ấy tức chết đi được!
Mãnh Long Thiên Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.