Chỉ thấy hắn ta ngã ra đất, cơ thể co rúm lại, cả người phát run, cơ thể và mặt đều đỏ bừng, hai mắt vô hồn, sờ s0ạng khắp nơi, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: “Nóng... nóng quá....tôi muốn....mau đưa tôi...”
Quả Nhi đỏ mặt!
Tuy đã sớm biết trên đời có thứ thuốc này, những vẫn là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến!
Nghĩ tới thứ này suýt chút nữa đã dùng trên người cô... Cô không khỏi rùng mình!
Nếu không phải là với sư huynh thì chẳng thà chết luôn đi cho rồi!
Lý Cảnh Thiên mỉm cười nhìn đám người.
“Mấy người không phải muốn cùng nhau chơi sao? Chỉ bằng...cùng nhau thử nhé!”
Những người khác nhìn thấy dáng vẻ của Triệu Hữu Tài, biết hắn hôm nay chạy không thoát rồi. Lại thấy Lý Cảnh Thiên dường như không hề sợ thân phận của bọn họ, khí thế trong chốc lát liền sụt mất vài phần.
“Tôi nói này anh bạn, chẳng qua chỉ là đùa chút thôi mà, không cần phải làm cho nó nghiêm trọng lên thế chứ!”
“Chỉ là...chúng tôi uống nhiều quá, ngứa mồm, nói vài câu bông đùa. Ai uống say mà không nói bậy chứ, phải không nào?”
Lý Cảnh Thiên không có thời gian dây dưa với bọn chúng, liền phất tay về phía đám người!
Một thứ bột trắng bay ra, tất cả đám người đó không một ai may mắn trốn thoát, ngay lúc thứ bột đó dính vào người, toàn bộ đồng loạt ngã ra đất, dáng vẻ y hệt như Triệu Hữu Tài.
“Đùa? Thế thì đương sự cũng phải cảm thấy vui mới được. Loại chuyện khiến cho đương sự cảm thấy khó chịu, thậm chí là tức giận thì đều là trò lưu manh! Giở trò lưu manh mà còn nói như chuyện đương nhiên, vậy thì mấy người cứ cùng nhau chơi cho sảng khoái đi nhá!”
Rất nhanh! Mấy người đàn ông to lớn đồng loạt bị thuốc. phát tác, ngã ra đất, sờ s0ạng lẫn nhau, cảnh tượng trong chốc lát trở nên không thể nhìn nổi.
Lý Cảnh Thiên dựng lên một bức tường chân khí, cách li cảnh tượng và âm thanh ở bên kia, chỉ giữ lại một mình Triệu Hữu Tài ở bên này, sau đó châm một châm lên đầu hắn! Website TruyenLau.com
Triệu Hữu Tài chợt mở mắt, bắt đầu cười lớn! “Ở quanh vùng này chỉ có mỗi Quả Nhi là trông đẹp nhất!
Ông đây đã sớm nhìn trúng cô ta rồi! Thứ hàng thuần khiết như vậy, ông đây đúng là lần đầu tiên thấy!”
“Cưỡng ép thì không thú vị, ông đây muốn nhìn thấy cô gái nhỏ trong trắng ấy phải chủ động c ởi sạch, ngồi lên!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ông đây đã huấn luyện một con trăn lớn, tốn biết bao nhiêu là công sức! Còn suýt chút nữa bị trăn cắn chết! Vì để tán gái mà ông đây cũng coi như vét hết vốn liếng ra rồi!”
“Mấy người không biết đấy thôi, con nhỏ kia nhìn thấy †ao, cái ánh mắt sùng bái ấy! CMN đúng là quá ngây thơ! Ông đây đã ám thị lâu như vậy rồi, đừng nói là ăn thịt, đến húp. nước canh cũng chưa cho tao húp!”
“Lần này, ông đây phải ra tay mạnh rồi! Lãng phí nhiều công sức của ông đây như vậy, cho các anh em chơi nhé? Bỏ ra thân thể của một mình cô ta, có thể giúp ông đây đổi lại vô số tiền tài” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Vụ làm ăn tốt biết bao! Ông đây đúng là thiên tài! Hahahahal”
Triệu Hữu Tài vẫn còn đang tự mình lẩm bẩm, thâm tâm Quả Nhi trở nên lạnh lo.
Thì ra người mà cô nhận là ân nhân cứu mạng bao nhiêu năm nay, đều là giả!
Thật ra, đối với chuyện năm đó Triệu Hữu Tài cứu Quả Nhị, Lý Cảnh Thiên vẫn luôn có thắc mắc.
Bọn họ sống trên ngọn núi đó, nếu nói là rắn độc thì chắc chăn là có, nhưng chưa từng nghe nói tới thú dữ, trăn lớn.
Sau khi chuyện xảy ra, Lý Cảnh Thiên từng lên núi điều tra, ở gần chỗ Quả Nhi gặp chuyện, phát hiện vết tích của một lượng lớn hùng hoàng.
Cũng tức là, năm đó con trăn lớn mà Quả Nhi gặp phải là có người cố ý thả và lùa tới bên này!
Sau khi Triệu Hữu Tài xuất hiện, con trăn lớn đó không những không tấn công người, mà ngoan ngoãn thuận theo sự chỉ đường của gã ta mà bị bắt.
Giống như bị huấn luyện vậy.
Cho nên Lý Cảnh Thiên đoán, Triệu Hữu Tài cố ý thả trăn, tự biên tự diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân.
Sở dĩ hẳn vẫn luôn không nói cho Quả Nhi biết chân tướng, là vì năm đó bọn họ ở trên núi, ngày tháng trôi qua quá nhàm chám và cô đơn. Quả Nhi thì đang trong thời thanh xuân, chỉ có mình hắn bầu bạn. Thỉnh thoảng gặp phải ca bệnh khó, là hẳn không có thời gian chăm lo cho Quả Nhi nữa. Cô cũng cần có cuộc sống và bạn bè của chính mình.
Nếu như cái tên Triệu Hữu Tài có thể giúp cho Quả Nhi giải trí, âu cũng là một chuyện tốt.
Nhưng bây giờ, cái tên súc sinh này lại dám biến Quả Nhi thành hòn đá kê chân của hắn ta?
Thế thì hẳn không cần phải nương tay nữa!
Quả Nhi trong lòng có chút khó chịu.
Nghĩ tới sự quan tâm, chăm sóc, tất cả sự thiện ý mà Triệu Hữu Tài đối với cô đều là vì cơ thể của cô, trong lòng liền khó nén cơn giận!
“Nếu như anh đã nhằm vào tôi nhiều năm như vậy, nếu tôi làm anh thất vọng thì không phải là em gái tốt của anh nữa rồi”
Quả Nhi nhìn Triệu Hữu Tài, lạnh lùng nói.
Nhưng Triệu Hữu Tài lúc này lại hoàn toàn không có tâm tư đó, bởi vì hắn ta đã phát hiện ra, Quả Nhi trước mặt hoàn toàn không phải là dáng vẻ đơn thuần vô hại mà hẳn biết nữa, thay vào đó là gương mặt lạnh lùng, giống như phán quan dưới địa ngục!
Dưới cái nhìn của mọi người, Triệu Hữu Tài bị treo ngược. lên ở đó, mặt cho Quả Nhi lạnh lùng tháo thắt lưng của hẳn, lột quần áo của hắn, sau đó rút châm ra.
Vút vút vút!
Ba cây châm cảm vào bụng dưới và mệnh môn của hẳn, tạo thành một hình tam giác lớn.
* tiếng hét thảm thiết của Triệu Hữu Tài vang khắp phòng, khiến cho tất cả đám đàn ông ở đây đều bất giác che. nửa th@n dưới của mình.
Quả Nhi lúc này, trong mắt chỉ có xương cốt, huyệt vị và châm bạc.
Lúc này, cô không còn là Quả Nhi trong lời hàng xóm nữa. Mà là...Thánh Cô bà bài!
Ba châm này cắm xuống, Triệu Hữu Tài coi như hoàn toàn đoạn tử tuyệt tôn rồi!
Quả Nhi có chút ấm ức, nhào vào lòng Lý Cảnh Thiên khóc.
“Huhuhu...sư huynh....tại sao vậy? Sao lại có loại người xấu xa như vậy?”
Lý Cảnh Thiên đau lòng võ lưng Quả Nhi.
Nếu không phải bất đắc dĩ thì hắn cũng không muốn để Quả Nhi nhìn thấy mặt đen tối của lòng người.
Quả Nhi từ nhỏ đã cùng hắn sống trên núi. Các vị có máu mặt của các lĩnh vực trên thế giới đều đã gặp qua hết một lượt, thế nhưng lại chưa từng tiếp xúc tới mặt xấu của lòng người trong xã hội.
Có lúc, hắn thậm chí có chút hối hận, không nên vì chuyện vớ vẩn của bản thân mà kéo Quả Nhi xuống núi.
Nếu Quả Nhi không theo hẳn xuống núi, có lẽ bây giờ vẫn đang sống ở trên núi, vô lo vô nghĩ.
Nhưng cô là con gái của lão thiên y, lại gặp phải một sư huynh bị Diêm Vương bắt rể như hắn, đã xác định là đời này.
không thể nào sống bình yên rồi.
Nếu đã như vậy, hắn cũng chỉ có thể dốc toàn lực bảo vệ Quả Nhi!
Nhưng trước lúc đó, đầu tiên Quả Nhi phải học được cách tự bảo vệ chính mình!
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
- Chương 1: Thiên y
- Chương 2: Thiên mệnh
- Chương 3: Ôm chặt em
- Chương 4: Tôi muốn cưới cô ta, tối nay sẽ động phòng
- Chương 5: Dám hủy bỏ hôn ước với Thiên Y.
- Chương 6: Quả Nhi lợi hại quá!
- Chương 7: Cô đang ghen sao?
- Chương 8: Tớ ghen tị với cậu thật đấy
- Chương 9: Tại sao các người lại ở đây
- Chương 10: Đùa gì vậy?
- Chương 11: Lại là dùng châm
- Chương 12: Biến lớn rồi
- Chương 13: Dám chọc đến cô sao
- Chương 14: Tiểu thư tha mạng!
- Chương 15: Món quà này cũng quá kích thích rồi.
- Chương 16: Có muốn em không
- Chương 17: Hai người có phải là con người không
- Chương 18: Con gái của vương tộc đến rồi!
- Chương 19: Cô suy nghĩ nhiều rồi.
- Chương 20: Đã thấy đưowjc hi vọng ở đây.
- Chương 21: Một đêm yên lặng.
- Chương 22: Cô không thế từ chối người này.
- Chương 23: Tôi không thể
- Chương 24: Anh đang chạm vào cô phải không?
- Chương 25: Chúng ta phải chuyển đến đây
- Chương 26: Khách quý của Thượng Quan gia!
- Chương 27: Sẽ có cản trở sao
- Chương 28: Cô sẽ đồng ý chứ?
- Chương 29: Tại sao anh lại ở đây?
- Chương 30: Chuyện gì xảy ra?
- Chương 31: Chúng tôi nhất định sẽ đến!
- Chương 32: Bốn chuyện nào?
- Chương 33: Tôi có việc tìm em
- Chương 34: Sống thì tìm Thượng Quan, còn sinh tồn thì dựa vào Âu Dương.
- Chương 35: Đương nhiên rồi!
- Chương 36: Gia tộc hạng hai
- Chương 37: Cầu xin!
- Chương 38: Bối rối
- Chương 39: Cảm ơn anh vì món quà
- Chương 40: Hy vọng sống
- Chương 41: Biến sắc!
- Chương 42: Tiếc nuối
- Chương 43: Ngạo mạn và khắt khe
- Chương 44: Hồ đồ
- Chương 45: Phàn nàn
- Chương 46: Hy sinh bản thân vì gia tộc
- Chương 47: Trống rỗng
- Chương 48: Anh là ai?
- Chương 49: Xong thật rồi
- Chương 50: Đồ bất hiếu!
- Chương 51: Anh thật sự muốn em ở riêng sao?
- Chương 52: Anh bị trêu ghẹo?!
- Chương 53: Cô ta cố gắng bình tĩnh lại
- Chương 54: Lý Cảnh Thiên nheo mắt lại
- Chương 55: Có ai nói như anh không?
- Chương 56: Không phải là tò mò
- Chương 57: Vậy thì xong rồi
- Chương 58: Có lẽ trong mắt các người
- Chương 59: Nhưng bây giờ
- Chương 60: Thật thoải mái!
- Chương 61: Nói là làm!
- Chương 62: Đúng là phế vật!
- Chương 63: Anh ta lắc đầu
- Chương 64: Tại sao lại kỳ lạ?
- Chương 65: Chuyện tôi muốn nói
- Chương 66: Khu biệt thự trung tâm
- Chương 67: Em sẵn sàng hy sinh
- Chương 68: Chụt một tiếng!
- Chương 69: Sư huynh
- Chương 70: Một tiếng sau
- Chương 71: Trong lòng Lý Cảnh Thiên
- Chương 72: Phải nói rằng
- Chương 73: Phiền thật!
- Chương 74: Thế này thì xong rồi!
- Chương 75: Thiên Y đại nhân tha mạng!
- Chương 76: Anh nhắm mắt lại ngay!
- Chương 77: Hạ Hầu Thanh sốc!
- Chương 78: Có chuyện?
- Chương 79: Hai trăm năm mươi triệu?
- Chương 80: Vị khách VIP
- Chương 81: Cả sảnh lại kinh hãi!
- Chương 82: Nhất định là ảo giác của ông ta!
- Chương 83: Thật là không kiến thức!
- Chương 84: Làm sao bây giờ?
- Chương 85: Thật sao?
- Chương 86: Hóa ra là vì người này!
- Chương 87: Tại sao lại như vậy? !
- Chương 88: Anh hơi nhíu mày lại
- Chương 89: Ánh mắt Lý Cảnh Thiê
- Chương 90: Nước Doanh Thủy?
- Chương 91: Mấy ngày nay có người tới tìm anh không?
- Chương 92: Món đồ mấy trăm triệu
- Chương 93: Vậy ai mới đẹp?
- Chương 94: Không sai!
- Chương 95: Chữa khỏi?
- Chương 96: Đã đến lúc trả lại những gì đã nợ tôi
- Chương 97: Giải quyết xong
- Chương 98: Không sai
- Chương 99: Anh đến nói xin lỗi thay
- Chương 100: Tình huống gì thế này?
- Chương 101: Anh bạn trẻ,
- Chương 102: Hóa ra là bảo anh đi làm vịt!
- Chương 103: Xong rồi!
- Chương 104: Thân thể không bị thương
- Chương 105: Cá cược gì?
- Chương 106: Hạ Hầu Thanh tức giận
- Chương 107: Hắn tới đỡ người ta dậy
- Chương 108: Sư huynh
- Chương 109: Ba ngày sau
- Chương 110: Anh là ai vậy?
- Chương 111: Quá kiêu ngạo!
- Chương 112: Không ngờ
- Chương 113: Ai có thể ngờ rằng chưa đến ba ngày
- Chương 114: Ông ta nghĩ mình là ai chứ?
- Chương 115: Đồng ý ông nội nhà mày!
- Chương 116: Bước tiếp theo là gì?
- Chương 117: Cô cam tâm tình nguyện!
- Chương 118: Lý Cảnh Thiên lập tức cảnh giác!
- Chương 119: Gian lận!
- Chương 120: Anh không khoẻ sao?
- Chương 121: Anh thở phào nhẹ nhõm
- Chương 122: Mình chết rồi sao?
- Chương 123: Con vẫn còn muốn hỏi!
- Chương 124: Khoá cửa hỏng?
- Chương 125: Sư phụ biết kết cấu này sao?
- Chương 126: Điều này thật kỳ lạ!
- Chương 127: Mặt Âu Dương Thiến biến sắc!
- Chương 128: Âu Dương Thiến hít sâu một hơi
- Chương 129: Trước lúc xuất phát
- Chương 130: Ba ly này tôi xin tự phạt
- Chương 131: Chuyện này
- Chương 132: Đại sư Mai nhướng mày!
- Chương 133: Thôi tổng!
- Chương 134: Thăng chức tăng lương?
- Chương 135: Cô coi trọng bản thân quá rồi đó!
- Chương 136: Hạ Quân có chút bối rối
- Chương 137: Tôi muốn về nhà!
- Chương 138: Không ổn!
- Chương 139: Quên đi
- Chương 140: Cả ngày ông ta
- Chương 141: Cái con bé này thật sự học hư rồi!
- Chương 142: Kêu bậy bạ cái gì đó?
- Chương 143: Cái đầu này thực sự quá đẹp!
- Chương 144: Trước khi cô chết làm cái gì?
- Chương 145: Quả Nhi cảm thấy hơi lo lắng
- Chương 146: Thượng Quan gia
- Chương 147: Không được!
- Chương 148: Ngậm miệng!
- Chương 149: Sao anh lại đi?
- Chương 150: Anh không hiểu
- Chương 151: Đừng mặc
- Chương 152: Người này
- Chương 153: Mặc dù không biết
- Chương 154: “Mày là ai?
- Chương 155: Có lẽ Như Yên
- Chương 156: Mặc dù giá cả hơi cao
- Chương 157: Đột nhiên!
- Chương 158: Chẳng lế họ đang cố chuốc say cô sao?
- Chương 159: Anh không phải là kẻ ngốc sao?
- Chương 160: Quả Nhi đỏ mặt!
- Chương 161: Anh ta đang buồn lòng
- Chương 162: Quỷ sai cao cao chau mày
- Chương 163: Một tên chạy về báo tin!
- Chương 164: Không làm được sao?
- Chương 165: Bạch vô thường ngẩn ra
- Chương 166: Hắc vô thường cũng kịp nhận ra!
- Chương 167: Cứ như vậy
- Chương 168: Cái gì?
- Chương 169: Là Lý Cảnh Thiên!
- Chương 170: Cho nên
- Chương 171: Ngày hôm qua
- Chương 172: Nói xong
- Chương 173: Liêu Phi Lãng bị người này tát ngơ ra!
- Chương 174: Anh Cảnh Thiên
- Chương 175: Phải không?
- Chương 176: Đối với một người
- Chương 177: Sợ là hư nhược không thể bổ
- Chương 178: Cảnh Thiên huynh đệ
- Chương 179: Đây chính là kết cục!
- Chương 180: Mẹ kiếp!
- Chương 181: Chào buổi sáng!
- Chương 182: Thế nào rồi?
- Chương 183: Cô ấy đẩy Lý Cảnh Thiên ra!
- Chương 184: Tuy nhiên gần đây
- Chương 185: Âu Dương Hoằng Thái hơi do dự
- Chương 186: Cái gì?
- Chương 187: Kỳ quái!
- Chương 188: Danh y?
- Chương 189: Đây là mỹ nhân sao?
- Chương 190: Ánh mắt hắn ta
- Chương 191: Tả Hào thỏa mãn cười cười
- Chương 192: Tả Hào có chút do dự
- Chương 193: Nhưng hiển nhiên hắn ta cược thua
- Chương 194: Ngay lập tức nói ra điều cấm kỵ?
- Chương 195: Đùa gì vậy?
- Chương 196: Sao anh lại ở chỗ này?
- Chương 197: Thằng súc sinh này!
- Chương 198: Người đàn ông cầm đầu
- Chương 199: Xin lấy thiệp mời của ngài ra
- Chương 200: Xấu muốn chết!
- Chương 201: Lý Cảnh Thiên lại trực tiếp xua tay
- Chương 202: Nên xưng hô anh như thế nào?
- Chương 203: Không ngờ thằng ranh mày
- Chương 204: Mọi người lại ồ lên!
- Chương 205: Cũng may!
- Chương 206: Cậu còn chưa đủ tư cách
- Chương 207: Cậu hết chiêu chưa?
- Chương 208: Cách Không Trảm!
- Chương 209: Nghỉ ngơi được chưa vậy?
- Chương 210: Lão gia!
- Chương 211: Hạ Hầu Thanh tim đập thình thịch!
- Chương 212: Cậu đang nói cái gì vậy?
- Chương 213: Tiên Sinh
- Chương 214: Tôi định nhận hết
- Chương 215: Có người kháng được loại thuốc này?
- Chương 216: Chính là lúc này!
- Chương 217: Mã gia
- Chương 218: Cổ phần tập đoàn?
- Chương 219: Nói xong
- Chương 220: Con hàng này là ai?
- Chương 221: Máu tươi phun ran gay!
- Chương 222: Chỉ cần tung một chiêu
- Chương 223: Mọi người kinh ngạc!
- Chương 224: Sao lại thế được?
- Chương 225: Huống chỉ
- Chương 226: Đạn đâu?
- Chương 227: Quả nhiên là người đàn ông tớ nhìn trúng
- Chương 228: Nhưng bây giờ
- Chương 229: Có gì từ từ nói
- Chương 230: Sao mà hắn ta chấp nhận được điều này?
- Chương 231: Bên anh có âm thanh gì vậy?
- Chương 232: Giờ cô nghe thấy rất rõ ràng!
- Chương 233: Không ngờ đấy!
- Chương 234: Hắc Vô Thường thở dài
- Chương 235: Sao lại như vậy?
- Chương 236: Rất rõ ràng
- Chương 237: Cô tới nơi này làm gì?
- Chương 238: Hạ Hầu Thanh giận tím mặt!
- Chương 239: Đừng nhìn em
- Chương 240: Anh thấy thế nào?
- Chương 241: Cô có bị bệnh không?
- Chương 242: Cô gái sửng sốt
- Chương 243: Cái gì?
- Chương 244: Anh là một Thiên Y
- Chương 245: Khỏi hẳn!
- Chương 246: Tôi phải cảm ơn anh thế nào đây?
- Chương 247: Chẳng lẽ là người đó?
- Chương 248: Người đưa phương thuốc này
- Chương 249: Đó là Lý Cảnh Thiên!
- Chương 250: Hạ Hầu Thanh hơi cau mày!
- Chương 251: Hắn ta tát một cái lên đầu tên gầy!
- Chương 252: Đây là thiên kim tiểu thư hàng thật đấy!
- Chương 253: Không ngờ lại là Mã Tuấn Sinh!
- Chương 254: Người đàn ông này!
- Chương 255: Tên mập xong chuyện rồi!
- Chương 256: Con gái nhà mình bị bắt cóc rồi
- Chương 257: Xong hẳn rồi!
- Chương 258: Thượng Quan gia?
- Chương 259: Thôi được rồi!
- Chương 260: Lý Cảnh Thiên chưa đi ra ngoài?
- Chương 261: Hai người đều cùng ngã xuống đất!
- Chương 262: Tôn chủ này có năng lực lớn như vậy sao?
- Chương 263: Có rất nhiều chuyện cần phải xử lý
- Chương 264: Thống đốc
- Chương 265: Câu này sao lại nghe quen quen thế chứ?
- Chương 266: Không tệ
- Chương 267: Quả nhiên là con quỷ nghèo!
- Chương 268: Quả Nhi tức muốn bật cười!
- Chương 269: Nhập số tiền vào
- Chương 270: Thời nay
- Chương 271: Chuyện đơn giản
- Chương 272: Chúng ta ở địa vị thấp
- Chương 273: Đầu do cô ấy cả
- Chương 274: Tôi không có thiệp mời
- Chương 275: Quả nhiên là một kẻ ngốc không biết cái gì!
- Chương 276: Thị trưởng ư?
- Chương 277: Tôi muốn cô ấy!
- Chương 278: Đó chính là chuyên cơ riêng!
- Chương 279: Không được!
- Chương 280: Vì sao?
- Chương 281: Cô ấy quản được à?
- Chương 282: Anh là ai?
- Chương 283: Sắc mặt Châu Bình thay đổi!
- Chương 284: Là hai vị nào muốn so tài đàn cổ tranh vậy?
- Chương 285: Cô ấy muốn chủ động xông tới!
- Chương 286: Hay cho một Lý Cảnh Thiên!
- Chương 287: Còn may quá
- Chương 288: Mơ đi!
- Chương 289: Là ai có năng lực đó!
- Chương 290: Lý Cảnh Thiên cũng không giải thích
- Chương 291: Tục ngữ nói
- Chương 292: Đúng rồi!
- Chương 293: Cô ấy tức chết đi được!
Mãnh Long Thiên Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.