Editor: Miêu Bàn Tử
Ngón tay của Tô Đát Kỷ nhẹ nhàng m*n tr*n trên gương mặt Tiêu Ngự, trong ánh mắt tràn đầy nghiêm túc, giống như muốn đem dung nhan vị đế vương phong thần tuấn lang này khắc sâu vào trong lòng.
Bộ dáng thâm tình này, mặc dù Tiêu Ngự nhắm mắt không nhìn thấy, nhưng ám vệ ẩn nấp bốn phía lại nhìn thấy từng chút một.
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
Nàng biết, bọn họ sẽ không đem mỗi một động tác, ánh mắt hay thần thái báo cáo cho hắn.
Mỗi một tấc trên gương mặt hắn, Tô Đát Kỷ đều nâng đầu ngón tay lưu giữ lại, đột nhiên nàng thống khổ nhắm mắt lại, một hàng nước mắt lặng lẽ trượt xuống.
Nàng vội vàng đưa tay đi lau, chỉ là vẫn có một giọt mãnh liệt rơi xuống, đúng lúc rớt trúng trên cổ Tiêu Ngự.
Nàng ấy khóc?
Vì sớm biết hắn sẽ chết nên khóc sao?
Ngay tại lúc hắn không rõ ràng cho lắm, Tô Đát Kỷ dịu dàng nâng tay hắn đang để trên người của mình, chậm rãi để lại trên giường.
Nàng chống đỡ thân thể lên để thuận tiện hành động, tay phải đưa về phía chỗ sau lưng, nhẹ nhàng rút chủy thủ ra.
Sau đó không có chần chờ một khắc nào mà dùng sức vung lên phía trước!
"Xoẹt!"
Thậm chí Tiêu Ngự còn nghe thấy âm thanh lưỡi dao phá tan không khí.
Nàng ấy thật sự hành động rồi!
Toàn thân hắn bỗng nhiên kéo căng, liền muốn dồn lực né tránh công kích, không nghĩ tới đôi mắt vừa mở ra, chủy thủ sáng như tuyết kia đột nhiên ngoặt một cái, tránh đi cổ họng của hắn, tuột tay rơi vào bên trong giường.
Tiêu Ngự sửng sốt nhìn hung khí kia một chút, qua vài giây mới phản ứng lại.
Tại sao nàng ấy lại từ bỏ cơ hội ám sát ngay tại lúc sắp thành công? Website TruyenLau.com
Ngay sau đó, trong lòng của hắn thầm kêu một tiếng không tốt. Hắn mở mắt, chẳng phải là bị nàng phát hiện hắn đang vờ ngủ sao?
Hắn vội vàng giương mắt nhìn qua, cũng may, nàng ấy cúi đầu, dùng hai tay che mặt, không có phát hiện hắn đã tỉnh.
Tiêu Ngự tranh thủ thời gian nhắm mắt lại, chỉ để lại một chút khe hở nho nhỏ, vụng trộm nhìn về phía nàng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thân thể nhỏ nhắn của Tô Đát Kỷ run run, tiếng thút thít như gió thu, phảng phất bao trùm trong phòng rồi tan ra trong không khí.
Dòng nước mắt óng ánh trong suốt từ ngón tay tràn ra, theo tay của nàng chảy xuôi xuống, dưới ánh nến chập chờn chiếu rọi mà lóe lên ánh sáng nhỏ nhoi.
Im ắng thút thít cũng là một kiểu làm người ta cảm động.
Giọt nước mắt kia rơi xuống, như là rơi xuống trong lòng Tiêu Ngự, khiến hắn không khỏi cảm thấy đắng chát.
TruyenLau.com
Mệnh của nàng, không phải do nàng nắm giữ, nàng làm những chuyện như vậy, c*̃ng không phải do nàng tự mình làm chủ.
Cái này cũng giống như hiện tại hắn bị một đám lão già trong triều kết bè kéo cánh uy h**p hắn vậy.
Ngay cả lúc bi thương cũng không thể tùy tiện khóc lớn lên, chỉ có thể yên lặng tìm nơi không người mà lặng lẽ rơi nước mắt.
Thậm chí, khóc nhiều thêm một lúc cũng không dám.
Tô Đát Kỷ khẩn trương từ giữa hai tay ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Ngự một chút, phát hiện hắn vẫn ngủ say sưa, lúc này mới đã thả lỏng thân thể, bắt đầu thu thập tâm tình của mình.
Nàng lau khô nước mắt trên mặt, chú ý cẩn thận trở về, nằm nghiêng người về phía Tiêu Ngự, c*̃ng không ngủ, cứ lẳng lặng mà nhìn hắn như vậy.
Tiêu Ngự có thể cảm nhận được ánh mắt của nàng vẫn luôn dừng lại trên mặt của hắn, không có sát ý, chỉ cảm thấy ánh mắt ấy bao hàm lưu luyến dịu dàng.
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
Thật lâu sau đó, lỗ tai nhạy bén mới nghe được nàng đang phảng phất thì thào, nhẹ đến mức không nghe được.
"Tại sao?"
"Tại sao ngài lại đối xử tốt với ta như vậy?"
"Ta... Không đáng."
"Ta không phải người tốt như ngài nghĩ."
"Cầu xin ngài, đừng... đừng đối xử tốt với ta nữa..."
- ------✡-------
✎ Chuyên mục xoát độ có mặt của editor ( =ω=)..nyaa:
🌹Mỗi comt và bình chọn của quý dị đều là động lực tiếp sức cho Miêu edit. Thân ái🌹Meo~
- Chương 1-1: Review sương sương
- Chương 1-2: Vị diện 1 : Kiểm sát trưởng cấm dục
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51: Vị diện 2 : Tổng giám đốc, nón xanh mang tốt chứ?
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116: Vị diện 3 : Luôn có ái phi ám sát trẫm
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
Mau Xuyên Tô Đát Kỷ: Nam Thần, Trêu Chọc Một Cái!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.