Editor: Miêu Bàn Tử
Bởi vì có Tô Đát Kỷ đánh cược mệnh mình đi thí nghiệm thuốc, Lư thái y rất nhanh tìm ra đơn thuốc trị liệu.
Bênh của Tiêu Ngự trải qua nửa tháng trị liệu chuyển biến tốt như kỳ tích.
Trên dưới toàn cung đều là thở dài một hơi.
Lại qua mười ngày qua, Tiêu Ngự khỏi hẳn, thậm chí trên mặt không lưu lại một chút vết sẹo nào.
Toàn bộ hoàng cung càng vui mừng hớn hở, nô nức sắp xếp yến hội.
Tiêu Ngự trở về từ cõi chết cũng rất vui mừng, trực tiếp cho ban thường một phủ đệ cùng vạn lượng hoàng kim cho Lư thái y, cộng với bảng hiệu Thần y, còn tấn phong Tần Nguyệt Chiêu có công hầu hạ là Phi, lấy đó khen ngợi.
Duy nhất còn sót lại Tô Đát Kỷ.
Bệnh của Tiêu Ngự tốt dần, nhưng nàng thì không, chỉ có thể một mình chuyển về Thiên Điện, tiếp tục tiếp nhận trị liệu.
Người xưa tin tưởng thưởng lớn sẽ giảm phúc nói chuyện, vì không muốn tổn hại phần phúc của nàng, Tiêu Ngự c*̃ng không dám ban thưởng cái gì, nghĩ đến đợi nàng khỏi bệnh rồi nói sau.
Hắn nhất định phải ban thưởng cho Tô Đát Kỷ cao hơn Tần Nguyệt Chiêu, huống chi, đối với phong hào của nàng, Tiêu Ngự cảm thấy không quyết định chắc chắn được, chỉ cảm thấy trên đời này không hề có một chữ nào có thể xứng với nàng.
Lại qua hơn mười ngày, rốt cuộc Tô Đát Kỷ mới khôi phục, thế nhưng uống nhiều thuốc như vậy, thân thể vốn yếu đuối nay lại yếu hơn, cả người không còn sức sống như trước.
Quan trọng nhất chính là gương mặt nàng bị hủy!
Tại lúc hậu cung nghe được tin tức này, đám phi tần cao hứng như mình được mình tấn phong, từng người đều vỗ tay tỏ ý vui mừng.
Vừa lúc, Tiêu Ngự vướng bệnh cho nên đám lão thần kia thừa nước đục thả câu ra tay nắm chính vụ. Hiện tại hắn đã khỏi bệnh liền bắt tay vào đối phó với bọn họ, không kịp quan tâm nàng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhóm phi tần nhất trí nhận định, hồ ly tình này bị thất sủng!
Những người nàng đắc tội lúc trước dồn dập tới diễu võ giương oai, nói chuyện mang đao cầm gậy công kích nàng.
Một đám tôm tép nhãi nhép, Tô Đát Kỷ c*̃ng không thèm để ý bọn họ, mặc kệ cho đám chim chích tự biên tự diễn. Thẳng đến một ngày, Lan Phi đến.
Nàng ta kiềm chế vài ngày, thấy Tiêu Ngự không có phạt những phi tần đến châm chọc khiêu khích Tô Đát Kỷ, thế là c*̃ng không nhịn nổi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Chậc chậc chậc, ma ma, người đang nằm phơi nắng đằng kia là Lý Quý tần sao?"
Lan Phi vịn tay ma ma cố ý dạo đến phụ cận Thiên Điện, lớn tiếng hỏi,
"Làm sao hơn một tháng không gặp, đều gầy đến không nhận ra vậy."
Ma ma hiểu ý, cười một tiếng, tiếp lời nói: Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Lý Quý tần lấy thân thí nghiệm thuốc, ấn theo lý thuyết là công lao to lớn, nhưng Hoàng Thượng lại quên ban thưởng mất. Mọi người đều nói là bởi vì nàng ta hiện tại xấu như quỷ, Hoàng Thượng gặp mặt cũng cảm thấy căm ghét."
"Cũng may còn tự biết thân biết phận đeo mang che mặt, bằng không bản cung thấy là buồn nôn."
Lan Phi cùng với ma ma một xướng một họa, cực lực chê bai, trong lòng cực kỳ khoái ý.
Lúc này Tô Đát Kỷ không mặc kệ nàng ta chế giễu nữa, miễn cưỡng cất giọng:
"Bán Hạ, sao mới sáng sớm mà có chó dại sủa bậy ngoài kia vậy. Mau gọi tiểu thái giám tạt nước đái ra cho bọn chúng im miệng đi."
"Ngươi!"
Nghe nàng độc miệng như vậy, Lan Phi c*̃ng không giả vờ nữa, trực tiếp xông vào,
"Một người quái dị bị thất sủng lại còn dám phách lối như vậy, ngươi cho rằng ngươi vẫn còn là Lý Quý tần lúc trước hay sao?"
Mắng nàng thất sủng thì thôi đi, còn dám nói nàng là người quái dị?
Tô Đát Kỷ đột nhiên đứng lên, cười lạnh một tiếng, ngoài dự đoán của mọi người dùng sức nâng chân đạp qua một cước.
"A!!!"
"Tùm!"
Hai tiếng cùng vang lên, Tô Đát Kỷ thật sự đạp nàng ta rơi xuống hồ nước bên cạnh!
- ------✡-------
✎ Chuyên mục xoát độ có mặt của editor ( =ω=)..nyaa:
🌹Mỗi comt và bình chọn của quý dị đều là động lực tiếp sức cho Miêu edit. Thân ái🌹Meo~
- Chương 1-1: Review sương sương
- Chương 1-2: Vị diện 1 : Kiểm sát trưởng cấm dục
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51: Vị diện 2 : Tổng giám đốc, nón xanh mang tốt chứ?
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116: Vị diện 3 : Luôn có ái phi ám sát trẫm
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
Mau Xuyên Tô Đát Kỷ: Nam Thần, Trêu Chọc Một Cái!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.