Mười một giờ đêm, tôi chuẩn bị chấm điểm tối đa cho mục “cách âm” thì bùm, một tiếng động trầm từ phòng bên cạnh vang lên.
Tôi nhíu mày, ghi vào bảng:
[Hiệu quả cách âm kém, nghe thấy rõ tiếng phòng bên.]
Chưa kịp viết xong thì âm thanh lại càng rõ hơn:
“Bảo bối à, hôm nay em muốn chơi gì nào?”
“Anh Cố, anh thật hư, cái này mà anh cũng dùng nữa cơ à.”
Tay tôi cầm bảng cứng đờ, bút rơi xuống đất.
Giọng nam đó… y hệt Cố Diễn.
Tôi tự nhủ chắc mình nghe nhầm. Ngày nào Cố Diễn cũng kêu thiếu tiền, bảo quý này công ty không đạt thành tích, chẳng có thưởng.
Một tháng hai ngàn, ngoài kia còn nợ hai triệu, thì làm sao anh ta vào nổi cái phòng tổng thống gần tám chục nghìn tệ một đêm?
Nhưng ngay lúc tôi còn đang cố tự an ủi, thì giọng Cố Diễn lại vang lên:
“Vivi, vẫn là em tốt nhất, ở bên em anh mới thật sự hạnh phúc.”
“Anh Cố à, miệng anh ngọt thế, vợ anh có biết không? Mà cô ta đúng là ngốc, tới giờ còn không biết cả cái tập đoàn khách sạn này là của nhà anh. Nếu tháng này cô ta vẫn chuyển tiền cho anh, anh còn lấy không?”
Tiếng cười khẩy của người phụ nữ ấy khiến tim tôi như bị kim chích.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Sao lại không lấy?” – Cố Diễn cười nhếch mép. – “Em chẳng vừa để ý cái túi mới ra sao? Tiện thể anh mua luôn cho em. Giang Thời Di làm trâu làm ngựa cả tháng, cũng coi như không uổng công.”
Tiếng cười của hai người bọn họ vang vọng, chói tai.
Tôi run rẩy, chết lặng như bị sét đánh giữa trời quang.
Thì ra… suốt năm năm qua, tôi đã bị lừa.
TruyenLau
Năm năm trước, Cố Diễn kể nhà anh ta kinh doanh thời trang, làm ăn sai lầm nên công ty phá sản, nợ hơn hai triệu.
Ngày đó anh ta ăn mặc xuề xòa, đi cái xe máy cũ.
Kết hôn rồi, tôi vì anh ta mà bỏ việc văn phòng ổn định, đi làm nhân viên thử phòng khách sạn, suốt ngày công tác xa.
Tuy vất vả nhưng lương tháng gần hai vạn.
Nhận lương, tôi đưa anh ta mười lăm nghìn trả nợ, giữ lại ba nghìn chi tiêu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi không dám mua váy quá hai trăm, mỹ phẩm cũng toàn hàng bình dân.
Còn Cố Diễn?
Thứ đắt nhất từng tặng tôi là sợi dây chuyền hơn trăm tệ vào ngày sinh nhật.
Anh ta còn giả vờ đáng thương, nói đó là tiền tiết kiệm từ tiền ăn.
Mỗi lần tôi chuyển tiền, anh ta xúc động bảo: “Vợ à, em thật tốt. Sau này anh vực dậy được, nhất định để em sống sung sướng.”
Tôi lúc đó ngu ngốc tin thật, tưởng mình cưới được người đàn ông nghèo nhưng có chí.
Giờ nghĩ lại, chỉ thấy nhục nhã đến buồn cười.
Anh ta sau lưng tôi ở biệt thự, nuôi bồ, còn vắt kiệt từng đồng mồ hôi nước mắt tôi.
Tôi hận không thể lao qua phòng bên, xé nát mặt hai con người đê tiện ấy.
Nhưng lý trí nói, làm vậy chỉ khiến bọn họ đắc ý.
Tôi hít sâu, cố trấn tĩnh, rút điện thoại ra mở ghi âm, áp sát vào tường.
Tiếng cười nói càng ngày càng trắng trợn.
“Vivi, anh sẽ nói với cô ta tuần sau anh đi công tác Thượng Hải, lúc đó mình bay Bali vài ngày.”
“Lại gạt con ngốc đó à? Cô ta không nghi ngờ gì sao?”
“Nghi ngờ gì chứ? Ngoài đi làm thì chỉ biết ru rú ở nhà xem phim. Anh nói gì cũng tin. Anh giả nghèo năm năm rồi, cô ta vẫn nghĩ anh là kẻ tội nghiệp gánh nợ, ha ha ha.”
Từng câu, từng chữ như dội nước đá vào người tôi.
Không phải vì sợ hãi.
Mà là sự tỉnh táo và quyết liệt chưa từng có.
Khóc để làm gì?
Nước mắt có đổi lại được lương tâm của kẻ phản bội, hay số tiền đã bị lừa gạt không?
Không.
Nhưng chứng cứ và hành động thì có thể.
Người Vợ Bị Lừa Dối
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.