Bên ngoài, phóng viên chờ sẵn.
Tin "Thái tử nhà họ Cố lừa hôn, chiếm đoạt tài sản vợ" làm cả thành phố chấn động.
Uy tín nhà họ Cố sụp đổ trong nháy mắt.
Ở phiên tòa khác, Lâm Vi Vi cũng không khá hơn.
Tội phá phanh xe tôi được xác thực, thêm tội vu khống, dựng chuyện.
Tòa phán: 3 năm tù, bồi thường 1 triệu tệ cho tôi.
Cố Diễn bị bảo vệ lôi ra cửa sau, nhưng vẫn bị phóng viên bám riết, máy quay lia liên tục.
Tôi đứng từ xa, nhìn người đàn ông từng yêu sâu đậm.
Trong lòng chẳng còn hận, chỉ còn một chữ: buông.
"Cô Giang, đây là tài liệu mà cô yêu cầu."
Hạ Thanh đưa tôi một tập hồ sơ dày cộm.
Tôi mở ra, bên trong đầy đủ bằng chứng Cố Diễn biển thủ quỹ công ty, trốn thuế suốt nhiều năm.
Còn có cả ghi chép chi tiết chuyện cha con Cố Minh Viễn giao dịch nội gián, lợi dụng chức quyền để hốt bạc.
"Anh chắc chắn toàn bộ tài liệu này đã được xác minh?" – tôi hỏi.
Hạ Thanh gật đầu: "Mỗi bản đều có chứng từ gốc, lời khai nhân chứng hẳn hoi. Chỉ là… cô thật sự muốn làm tới mức này sao?"
Tôi khẽ cười, nhấp ngụm trà, giọng nhàn nhạt: "Nếu đã báo thù, thì phải nhổ tận gốc. Không để mầm họa mọc lại."
Sáng hôm sau, mớ tài liệu kia đã được một "người giấu tên" gửi cho đối thủ cạnh tranh của nhà họ Cố, đồng thời lọt luôn vào tay các cổ đông chống đối cha con Cố Minh Viễn trong Vân Đoan.
Thương giới chấn động, cơ quan giám sát tài chính cũng nhảy vào ngay. Website TruyenLau.com
Ba ngày sau, ban lãnh đạo Vân Đoan mở họp khẩn cấp.
Chủ đề duy nhất: bãi nhiệm toàn bộ chức vụ của Cố Diễn và chọn lại người kế thừa.
Trong cuộc họp, mấy vị nguyên lão từng ủng hộ nhà họ Cố đồng loạt quay xe.
Cố Minh Viễn tức đến tím mặt: "Chúng ta hợp tác bao nhiêu năm, chẳng lẽ vì chút chuyện nhỏ mà các vị trở mặt?" Website TruyenLau.com
"Một chuyện nhỏ?" – một cổ đông cười khẩy – "Con trai ông biển thủ hơn ba trăm triệu tiền công ty, ông gọi là chuyện nhỏ? Giờ cơ quan chức năng vào cuộc, chúng tôi buộc phải tách rời."
Kết cục: Cố Diễn thành vật tế thần cho chính gia tộc.
Cố Minh Viễn cũng không thoát bị điều tra nghiêm ngặt.
Vân Đoan suy sụp nặng, cổ phiếu lao dốc 30% chỉ trong một tuần.
Tôi ngồi trong biệt thự, tay cầm ly vang, nhìn bảng thị trường đỏ chót trên màn hình.
Khẽ nhấp một ngụm, tôi nghĩ thầm: Làm ác nhiều, sớm muộn cũng tự diệt.
Website TruyenLau.com
Tối đó, đang chuẩn bị đi ngủ thì ngoài cửa biệt thự vang lên tiếng gào rú điên loạn: "Thời Di! Giang Thời Di! Mở cửa! Tôi biết cô đang ở trong đó!"
Vệ sĩ bước lên chặn: "Anh Cố, xin hãy tự trọng. Nếu anh còn tiếp tục gây rối, chúng tôi buộc phải báo cảnh sát."
"Tránh ra! Tôi muốn gặp vợ tôi! Thời Di, anh sai rồi! Cho anh một cơ hội thôi, được không?!"
Giọng Cố Diễn khàn đặc, nghe như chó hoang tru giữa đêm.
Tôi đứng trước màn hình giám sát, lạnh lùng quan sát tất cả.
Từ sau khi ly hôn, gần như tuần nào Cố Diễn cũng mò đến quấy rối.
Ban đầu là đe dọa, sau đó xuống nước cầu xin, giờ thì phát điên toàn tập.
Tôi đã xin lệnh bảo vệ cá nhân, thuê hẳn đội vệ sĩ chuyên nghiệp mới yên ổn được một thời gian.
Nhưng hắn cứ như lên cơn nghiện, chẳng chịu buông tha.
Tôi cầm bộ đàm, nhàn nhạt ra lệnh: "Đừng cản anh ta, để anh ta vào."
Cố Diễn được dẫn vào phòng khách. Lúc này, chẳng còn sót lại chút thần thái nào.
"Thời Di… anh thật sự biết lỗi rồi…"
Nói chưa dứt, hắn "phịch" một tiếng quỳ ngay trước mặt tôi.
"Bây giờ anh mới nhận ra tình cảm của em trước đây là thật lòng, là quý giá biết bao. Cho anh một cơ hội thôi… một lần thôi, chúng ta bắt đầu lại được không?"
"Cố Diễn." – tôi nhìn hắn bằng ánh mắt băng giá – "Lúc anh coi tôi là con ngốc để lừa gạt, anh có từng nghĩ tới ngày hôm nay chưa? Những gì anh nhận, chỉ là quả báo."
"Anh có thể chuyển hết tài sản cho em! Miễn là em tha thứ, cho anh một cơ hội quay lại!"
"Tha thứ à?" – tôi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống cái kẻ từng gọi tôi là “vợ”.
Người Vợ Bị Lừa Dối
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.