“ Tình sầu thiên thu muôn lối” Lâm Vũ vừa ngắm trăng cảm thán, vừa uống riệu giải sầu.
Mỗi ngày trôi qua hắn đều cố gắng mỉn cười nhìn Oa Lệ Lệ vui vẻ hạnh phúc bên vị Vân Long công tử đó. Tối tối thì tìm nơi vắng vẻ lấy riệu làm bạn, uống say quên cả trời đất.
Lâm Vũ không phải không nhìn ra,tên Vân Long đó chẳng phải kẻ tốt lành gì. Đến cả đại hắc cẩu, mỗi lần nhìn thấy tên Vân Long đó cũng sủa inh ỏi,ánh mắt tràn đầy bất thiện.
Dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra, trên đời này có tên dưỡng khí kỳ đại viên mãn nào đi làm giặc cướp không, đã là dưỡng khí kỳ đại viên mãn đi đến trong quan phủ cũng nhận được một chức quan nhỏ, không thì cũng làm thôn trưởng, quản gia của gia tộc nào đó.
Nếu một tên ngu ngốc,Lâm Vũ còn có thể hiểu được. Nhưng mười tên ngu ngốc đó là chuyện không thể nào.
Hơn nữa đến cẩu cũng biết chọn cơm để đớp, Oa Lệ Lệ cả người chỉ có sắc đẹp, ngôi phá nhà tranh này có gì để cướp. Lũ cướp đó không cướp sắc, đi cướp tài, chẳng lẽ bọn chúng mắt mù không thấy đến cả ngôi nhà tranh cũng rát nát không chịu nổi rồi sao. Còn trùng hợp hơn cả tên Vân Long đó sớm không đến muộn không đến, lại ra tay đúng lúc nguy cấp nhất. Ra sân thì lòe loẹt, đôi ba câu là thả đám giặc cướp đó đi. Tên Vân Long đó là thánh mẫu sao, nếu là thánh mẫu tên Vân Long đó đã xuống lỗ từ lâu trong cái thế giới điên cuồng này rồi.
Đến kẻ ngu cũng nhìn ra tên Vân Long đó cùng một bọn với đám giặc cướp.
Lâm Vũ hắn không phải không nói cho Oa Lệ Lệ biết tất cả. Nhưng Oa Lệ Lệ hoàn toàn không tin hắn.
Hắn thắc mắc đến ngu ngốc như hắc cẩu cũng hiểu ra được,chẳng lẽ Oa Lệ Lệ còn ngốc hơn cả đại hắc.
“ Đinh kí chủ đừng buồn, hệ thống sẽ luôn bên kí chủ”
“cút” Website TruyenLau.com
Thời gian lại mỗi ngày trôi qua. Tên Vân Long đó vẫn như cũ dậy bảo Oa Lệ Lệ tu luyện, nhưng Oa Lệ Lệ dù có cố gắng đến đâu cũng không thể bước vào luyện khí sơ kỳ.
Trước kia,Lâm Vũ cũng từng dạy qua Oa Lệ Lệ tu luyện, đáng tiếc, Oa Lệ Lệ chỉ là phàm phẩm linh căn, thiên phú cũng vô cùng kém cỏi.
Website TruyenLau.com
Dù Lâm Vũ có dạy bảo ra sao thì Oa Lệ Lệ vẫn như cũ không hề có tiến bộ.
Mỗi lần nhìn Oa Lệ Lệ rơi nước mắt nói “ bản thân kém cỏi ra sao, làm Vân Long ca ca không vui thế nào, Lâm vũ ca ca huynh mãi mãi là anh trai tốt của muội ra sao”
Lâm Vũ lòng đau như cắt ra từng khúc vậy, nhưng hắn có thể làm gì được, hắn có tư cách gì nói tên Vân Long đó, người Oa Lệ Lệ yêu là tên Vân Long đó không phải là hắn.
Hắn chỉ có thể nói vài câu an ủi Oa Lệ Lệ, trơ mắt nhìn Oa Lệ Lệ hồn nhiên ngây thơ, vô lo vô nghĩ mỗi ngày một tiều tụy.
Website TruyenLau.com
Giết Vân Long, suy nghĩ này đã hiện ra vô số lần trong đầu Lâm Vũ. Tuy tên Vân Long đó là thông kinh cảnh, nhưng Lâm Vũ có thể dựa vào Diệt thần thể để giết tên khốn đó.
Đại giới rất nhỏ, cũng chỉ là cái mạng của hắn mà thôi. Nhưng Lâm Vũ không ra tay được, không phài hắn sợ chết.Mà hắn lo lắng hắn cùng tên khốn Vân Long đó đồng quy vô tận gây ra đả kích quá lớn cho Oa Lệ Lệ mà dẫn đến nàng tự sát. Vậy hắn giết tên khốn Vân Long còn có ý nghĩa gì nữa.
Một tháng nữa lại chớp mắt qua đi,Lâm Vũ cảm giác được tên Vân Long đó càng ngày càng không kiên nhẫn. Còn không kiên nhẫn về chuyện gì Lâm Vũ hắn không biết.
Chát.
Một cái tát mạnh đánh vào mặt Lâm Vũ, trên má hắn hiện lên một bàn tay màu đỏ ấn ký, Oa Lệ Lệ nước mắt đau thương nhìn hắn.
Lâm Vũ không biết từ lúc nào trong căn phòng hắn đầy các bùa chú kì lạ, trên còn viết đầy các từ ngữ nguyền rủa Vân Long đi chết. Không chỉ vậy, trong phòng hắn còn nhiều hơn vài lọ độc dược chết người như phệ cốt hoàn, mãng huyết độc tán, tiêu hồn hương...
Nhìn Oa Lệ Lệ trong mắt chứa đầy đau thương cùng tức giận,Lâm Vũ muốn nói đây đều là tên khốn Vân Long đó cố ý hại hắn nhưng lời của hắn không làm sao thoát ra khỏi miệng được.
Lâm Vũ nhắm mắt, quay đầu, hai hàng nước mắt của hắn chảy ướt đẫm đôi mi, hắn là người ra đi, hắn thất bại thảm hại, hắn không âm hiểm ác độc được như tên Vân Long đó.
Bóng Lưng Lâm Vũ tiều tụy vừa bước đi trong cánh rừng vừa lẩm bẩm “Tại sao, tại sao, tại sao....”
Nhìn Phàm Nhân Vực ngày càng rời xa tầm mắt, Lâm Vũ cười cay đắng “ Trăm vạn năm qua, bí mật phàm nhân vực không ai biết, cho dù tổ tiên Oa Lệ Lệ đời đời sống ở đây cũng vô pháp biết được”
Bỗng nhiên đồng tử Lâm Vũ co rút lại, trong miệng không ngừng lẩm bẩm “bí mật... đời đời”
Lâm Vũ rất nhanh nghĩ đến thể chất đặc thù của Oa Lệ Lệ. Lại nhớ đến tên khốn Vân Long đó ép Oa Lệ Lệ ngày đêm tu luyện.
Lâm Vũ tự hỏi: “ Vân Long muốn Oa Lệ Lệ tu luyện làm gì, đối với Vân Long hắn được lợi ích gì khi làm vậy”
“ Phàm nhân vực, không sai là phàm nhân vực, mở ra bí mật của phàm nhân vực nắm trong tay Oa Lệ Lệ.”
Lâm Vũ lại nghĩ đến thường thức của thế giới này, muốn mở ra một phong ấn hay bí cảnh đặc thù của gia tộc nào đó, bắt buộc cần có huyết mạch của bọn họ.
Có thề dùng tu vi để mở ra phong ấn, bí cảnh nếu không chỉ có huyết tế, lấy sinh mạng ra để...”
Lâm Vũ điên cuồng, hắn chạy như bay về phía phàm nhân vực. Lâm Vũ hiểu tất cả, tên khốn Vân Long đó cố ý đuổi hắn đi để huyết tế Oa Lệ Lệ.
Lâm Vũ cộng thêm hắc cẩu là một mối uy h**p lớn đối với tên khốn Vân Long đó. Nên tên khốn đó đã tìm cách đuổi Lâm Vũ đi.
Lâm Vũ tuyệt vọng gào thét, hắn hối hận vì sao mình ngu ngốc, hối hận vì sao mình không nghĩ ra tất cả sớm hơn.
Lâm Vũ điên cuồng,tuyệt vọng cầu xin Oa Lệ Lệ đừng xảy ra chuyện gì?
- Chương 1: Cẩu Hệ Thống
- Chương 2: Kế hoạch
- Chương 3: Hiện thực tàn khốc.
- Chương 4: Đáng sợ nhất
- Chương 5: Vua một nước
- Chương 6: Vua sát thủ
- Chương 7: Tiếng sét ái tình
- Chương 8: Nguy cơ tiềm ẩn
- Chương 9: Biến Cố
- Chương 10: Tình Sầu
- Chương 11: Hồi ức và bi thương
- Chương 12: Đồng cam cộng khổ
- Chương 13: Một đoạn lịch sử
- Chương 14: Cạm bẫy
- Chương 15: Rời Đi
- Chương 16: Thế gian hiểm ác
- Chương 17: Người cai quản
- Chương 18: Hàn gia
- Chương 19: Họa thủy đông dẫn
- Chương 20: Gió đông
- Chương 21: Tức nước thì vỡ bờ
- Chương 22: Đẹp thứ hai
- Chương 23: Diệt Hàn gia
- Chương 24: Bí Cảnh
- Chương 25: Không đơn giản
- Chương 26: Tên xui xẻo
- Chương 27: Che mờ mắt
- Chương 28: Có duyên
- Chương 29: Ảnh thần
- Chương 30: Kế trong kế
- Chương 31: Bẫy trong bẫy
- Chương 32: Trẻ nhỏ thật dễ lừa
- Chương 33: Hắc thạch
- Chương 34: Y Độc Ma
- Chương 35: Tiểu quái
- Chương 36: Hồn kinh
- Chương 37: Không ăn được
- Chương 38: Một giây
- Chương 39: Bá Vô Thiên
- Chương 40: Bình hoa
- Chương 41: Ma đạo tổ sư
- Chương 42: Giông tố nổi lên
- Chương 43: Bước cuối cùng
- Chương 44: Nhất tiễn hạ song điêu
- Chương 45: Huynh yên tâm
- Chương 46: Dưa hấu ngon hơn
- Chương 47: Kế hoạch B
- Chương 48: Lưới trời tuy thưa mà khó lọt
- Chương 49: Kéo dài thời gian
- Chương 50: Kẻ như ta
- Chương 51: Một tia sét
- Chương 52: Không xứng đáng
- Chương 53: Yến tiệc
- Chương 54: Bỏ cuộc
- Chương 55: Người chiến thắng cuối cùng
- Chương 56: Vả mặt
- Chương 57: Một điều ước
- Chương 58: May mắn
- Chương 59: Dân đen
- Chương 60: Ta thật ngốc
- Chương 61: Vô giá
- Chương 62: Đừng mà
- Chương 63: Không cao
- Chương 64: Thần Ảnh
- Chương 65: Hi vọng
- Chương 66: Là ai
- Chương 67: Đại hội tranh bá
- Chương 68: Lịch sử
- Chương 69: Cao thượng
- Chương 70: Đánh ta đi
- Chương 71: Sợ hãi
- Chương 72: Thuốc
- Chương 73: Mộng Mộng
- Chương 74: Quy tắc
- Chương 75: Không thể nhịn
- Chương 76: Ta sợ
- Chương 77: Có trách
- Chương 78: Không bao giờ
- Chương 79: Chinh phục
- Chương 80: Thua
- Chương 81: Người chiến thắng cuối cùng
- Chương 82: Buông tay
- Chương 83: Thượng Kỷ
- Chương 84: Kẻ trộm
- Chương 85: Trư vương đại đế
- Chương 86: Trang bức
- Chương 87: Không thể tha thứ
- Chương 88: Nghi ngờ
- Chương 89: Giai Di
- Chương 90: Bóng lưng
- Chương 91: Cường giả chân chính
- Chương 92: Ba người
- Chương 93: Đến đi
- Chương 94: Hối hận
- Chương 95: Là ta
- Chương 96: Truy nã
- Chương 97: Sao có thể
- Chương 98: Nuốt trôi
- Chương 99: Buộc mình
- Chương 100: Mở khóa
- Chương 101: Sát nhân
- Chương 102: Kỳ tích
- Chương 103: Phần thưởng
- Chương 104: Thiên Thiên
- Chương 105: Một chút ngoại truyện
- Chương 106: Quản gia
- Chương 107: Nguyệt Nguyệt
- Chương 108: Trái ngược
- Chương 109
- Chương 110: Sâu kiến
- Chương 111: Từ chối
- Chương 112: Nụ cười thiên sứ
- Chương 113: Phản diện
- Chương 114: Xứng đôi
- Chương 115: Cùng ta
- Chương 116: So tài
- Chương 117: Rời đi
- Chương 118: Thành hôn
- Chương 119: Hiểu ra
- Chương 120: Thực sự
- Chương 121: Hoàng kim thánh vương long
- Chương 122: Mười năm
- Chương 123: Kẻ phía sau
- Chương 124: Thợ săn tiền thưởng
- Chương 125: Tin tưởng
- Chương 126: Con nai
- Chương 127: Anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 128: Sói và cáo
- Chương 129: Túi mười hai gang
- Chương 130: Đồng xuĐồng xu
- Chương 131: Thiên Lang, Hồ Nguyệt
- Chương 132: Đám người
- Chương 133: Cạm bẫy
- Chương 134: Hợp lí
- Chương 135: Đợi đó
- Chương 136: Quán ăn
- Chương 137: Viên đá
- Chương 138: Hắc Long Bang
- Chương 139: Lão quái vật
- Chương 140: Lão quái vật
- Chương 141: Vạn Bảo Nhi
- Chương 142: Mưa
- Chương 143: Ghen ghét
- Chương 144: Hắc Long Tông
- Chương 145: Đáng cho
- Chương 146: Thật tốt
- Chương 147: Vạn Sầu
- Chương 148: Hắc hoá
- Chương 149: Mộ huyệt
- Chương 150: Con đường
- Chương 151: Chuyến đi
- Chương 152: Chữa thương đan
- Chương 153: 97 người
- Chương 154: 73 người
- Chương 155: Thôn làng
- Chương 156: Vòng lặp vô hạn
- Chương 157: Trốn tìm
- Chương 158: Trả lời
- Chương 159: Mộng cảnh
- Chương 160: Ngục giam
- Chương 161: Quyết đấu
- Chương 162: Vạn Ác Ma Kinh
- Chương 163: Tính toán
- Chương 164: Vì sao
- Chương 165: Ngoại truyện
- Chương 166: Lâm Vũ
- Chương 167: Tin đồn
- Chương 168: Lựa chọn
- Chương 169: Thí nghiệm
- Chương 170: Sắc lang
- Chương 171: Ma nữ
- Chương 172: Phản chiếu
- Chương 173: Vô tình
- Chương 174: Tội lỗi
- Chương 175: Mộng Bức
- Chương 176: Vì bản thân
- Chương 177: Đi cùng
- Chương 178: Bỏ chạy
- Chương 179: Thiên hành lệnh
- Chương 180: Ngoại truyện số đặc biệt
- Chương 181: Không cười
- Chương 182: Bàn rượu thịt
- Chương 183: Một mình
- Chương 184: Thế giới mới
- Chương 185: Mỉn cười
- Chương 186: Thảm hại
- Chương 187: Tạm biệt
- Chương 188: Điên cuồng
- Chương 189: Tham lam
- Chương 190: Đan dược
- Chương 191: Đứng dậy
- Chương 192: Vấn Thiên
- Chương 193: Chân thật
- Chương 194: Đại hiệp
- Chương 195: Ngoại truyện mùng 10/3 âm lịch
- Chương 196: Thê tử
- Chương 197: Chén riệu
- Chương 198: Linh thạch
- Chương 199: Cứu người
- Chương 200: Hạ Vân
- Chương 201: Là ta
- Chương 202: Huyết Giới
- Chương 203: Ngoại Truyện
- Chương 204: Nam sủng
- Chương 205: Thôn nữ
- Chương 206: Kẻ ngốc
- Chương 207: Anh minh
- Chương 208: Ván cờ
- Chương 209: Bắt đầu
- Chương 210: Tự tin
- Chương 211: Không xứng
- Chương 212: Huyết Quỷ
- Chương 213: Lạp Lan
- Chương 214: Kế hoạch
- Chương 215: Cuốn sách
- Chương 216: Sụp đổ
- Chương 217: Ám sát
- Chương 218: Sụp đổ
- Chương 219: Tham vọng
- Chương 220: Hắc Lâm Vũ.
- Chương 221: Huyết Ma Đỉnh
- Chương 222: Nước lọc
- Chương 223: Khoa học
- Chương 224: Ngốc
- Chương 225: Thông Minh
- Chương 226: Luật lệ ngầm
- Chương 227: Ba cái áo
- Chương 228: Bí cảnh
- Chương 229: Cách biệt
- Chương 230: Nam Thần
- Chương 231: Lựa chọn
- Chương 232: Nói dối
- Chương 233: Liều mạng
- Chương 234: Vì
- Chương 235: Lẩu ếch
- Chương 236: Nhất Khuynh Thành
- Chương 237: Canh gà
- Chương 238: Làng quê
- Chương 239: Săn bắt
- Chương 240: Không biết
- Chương 241: Hiện tại
- Chương 242: Bài học
- Chương 243: Hi vọng
- Chương 244: Tuyệt vọng
- Chương 245: Huyết Ma Ngạc
- Chương 246: Thỏa mãn
- Chương 247: Kết thúc
- Chương 248: Kinh Dị (cực dark)
- Chương 249: Không cam tâm
- Chương 250: Thấy
- Chương 251: Tại sao
- Chương 252: Trông chờ
- Chương 253: Lâm Vũ
- Chương 254: Hạ Vô Đạo
- Chương 255: Thật thà
- Chương 256: Ai bẫy Ai
- Chương 257: Ai trúng bẫy Ai
- Chương 258: Đau thương
- Chương 259: Liên minh
- Chương 260: Đề nghị
- Chương 261: Tin Tức
- Chương 262: Trong sáng
- Chương 263: Thú triều
- Chương 264: Buông tay
- Chương 265: Tên ngốc
- Chương 266: Mưa
Nhân Lộ Thành Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.