Vạn Bảo Nhi vui vẻ kéo tay Lâm Vũ đi trên các con phố, thưởng thức không khí náo nhiệt nơi đây. Vừa đi hai người vừa thưởng thức những quán ăn bên đường phố.
Bỗng khuôn mặt Vạn Bảo Nhi trắng bệch bước đi lảo đảo, Lâm Vũ thấy vậy liền đỡ lấy Vạn Bảo Nhi ngồi xuống. Vạn Bảo Nhi cố gắng mỉn cười nói.
“Lâm huynh, ta cảm thấy hơi mệt.Ta xin phép về trước”
Nói xong Vạn Bảo Nhi liền đứng dậy loạng choạng rời đi. Lâm Vũ muốn đi theo thì một vệt kiếm đã xuất hiện dưới chân. Lâm Vũ ngẩng đầu. Trước mắt hắn là một tên nam tử đang ôm kiếm, hai mắt lạnh lùng không chứa một tia tình cảm, đang đứng chắn đường. Không muốn hắn đi theo Vạn Bảo Nhi. Lâm Vũ hai tay nắm chặt, tên nam tử từ từ rút kiếm. Đúng lúc hai người định ra tay, thì Vạn Bảo Nhi khuôn mặt trắng bệch, lảo đảo đi tới nói.
“Vạn Sầu, huynh hãy thu kiếm lại đi. Lâm huynh, xin huynh cũng đừng đi theo muội”
Vạn Sầu thu kiếm, từng bước theo sau bóng lưng Vạn Bảo Nhi rời đi. Bỏ lại Lâm Vũ một mình cô độc đứng đó.
Vừa đến một ngõ nhỏ không người, khóe miệng Vạn Bảo Nhi liền lập tức phun ra máu tươi, ngã quỵ trên mặt đất lạnh giá. Vạn Sầu nhẹ nhàng đỡ Vạn Bảo Nhi ngồi dậy, đưa cho Vạn Bảo Nhi một chiếc khăn tay.
Vạn Bảo Nhi lau chùi vết máu trên khóe miệng, khuôn mặt trắng bệch không còn một tia huyết sắc mỉn cười nói.
“Đa ta huynh đã giúp ta, ta không muốn Trần Lâm nhìn thấy bộ dáng thảm hại của ta như bây giờ. Ta muốn huynh ấy có thể nhìn thấy ta là là một Vạn Bảo Nhi năng động, vui tươi, tinh nghịch chứ không phải một Vạn Bảo Nhi, yếu đuối, ốm đau vì bệnh tật”
Vạn Sầu vẫn im lặng đứng bên cạnh Vạn Bảo Nhi, nhưng hai tay đã nắm chặt đến chảy máu. Tình trạng của Vạn Bảo Nhi càng ngày càng xấu, đã đến mức hôn mê bất tỉnh, cả người lạnh toát như một bộ thi thể. Vạn Sầu liền cẩn thận cõng Vạn Bảo Nhi trên lưng, nhẹ nhàng di chuyển từng bước một tránh Vạn Bảo Nhi tỉnh giấc.
Vạn Sầu cảm nhận bàn tay lạnh giá của Vạn Bảo Nhi, hai mắt đỏ bừng nhớ về quá khứ. Hắn vốn là cô nhi, thiên phú cực kém, lại là phế phẩm linh căn không thể tu luyện. Người đời nhìn thấy hắn đều khinh bỉ, đánh đập, chửi mắng hắn. Hắn sống lang thang nay đây mai đó, không có mục đích sống. Rồi đến một ngày tuyết rơi rất lớn, hắn đi lang thang trên tuyết, hắn lạnh, hắn gục ngã, từng người qua đường đều thờ ơ nhìn hắn chết dần chết mòn dưới cơn mưa tuyết trắng xóa phủ kín bầu trời. Tâm hắn lạnh như cái lạnh của lòng người. Hắn muốn sống, nhưng một đứa trẻ như hắn có thể làm gì, tuyết trắng dần dần bao chùm cả người hắn, hắn chỉ có thể ôm mình co quắp tay chân run rẩy chờ đợi cái chết. Ngay lúc này một cô bé chạy đến chỗ hắn, cho hắn một cái bánh bao nóng hổi. Nhưng lúc đó trong lòng hắn chỉ có thù hận, hắn thề nếu sống sót hắn sẽ nhấn chìm thế gian trong biển máu, g**t ch*t tất cả những kẻ còn sống trong thế gian này. Không do dự hắn không hề nhận lấy bánh bao mà cắn vào tay cô bé đến chảy máu. Cô bé đó cũng không hề tức giận mà chỉ mỉn cười ôm hắn vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về hắn.
“Huynh chắc lạnh lắm, đi theo ta có được không”
Đó là lần đầu tiên hắn cảm nhận được hơi ấm của tình người. Con ác quỷ bên trong người hắn cũng biến mất. Hắn ôm lấy cô bé cố gắng níu kéo một chút hơi ấm cuối cùng. Cô bé đó không phải ai khác chính là Vạn Bảo Nhi.
Hắn đi theo cô bé đó, hắn muốn trở thành người bảo vệ cô bé đó cả đời. Đó là ước mơ lúc trẻ con và cũng là ước mơ cả đời này của hắn. Hắn chỉ là phế phẩm linh căn, thiên phú tu luyện gần như bằng không. Muốn trở thành người bên cạnh Vạn Bảo Nhi là không có khả năng, mọi người trong phủ đều xem thường nỗ lực của hắn, khinh thường hắn, nhạo báng hắn. Nhưng chỉ có duy nhất Vạn Bảo Nhi vẫn thường tới cổ vũ hắn, lén lút mang cho hắn chút tài nguyên tu luyện. Trong một lần hắn cùng Vạn Bảo Nhi trốn đi chơi, không may bị yêu thú phục kích. Hắn đã không thể bảo vệ được Vạn Bảo Nhi, chỉ có thể trơ mắt nhìn Vạn Bảo Nhi sắp bị yêu thú ăn thịt. May mắn lúc đó các chủ xuất hiện, cứu Vạn Bảo Nhi một mạng, các chủ không hề trách hắn, mà chỉ mang theo Vạn Bảo Nhi im lăng rời đi. Vạn Bảo Nhi cũng không hề trách hắn. Nhưng điều này càng làm hắn ân hận suốt đời. Từ đó hắn một lòng khổ luyện. Bỏ ra công sức người thường không thể bỏ ra nổi, chịu đau khổ mà người thường không thể chịu đựng nổi. Vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần. Để rồi hôm nay, hắn từ một kẻ phế phẩm linh căn, thiên phú ngu ngốc bị mọi người khinh thường đã trở thành thiên tài, yêu nghiệt sánh ngang với thánh tử, thánh nữ của Tứ Thánh Địa. Hắn biết mình có được ngày hôm nay không phải vì hắn lợi hại, vì hắn có được cơ duyên, hay thiên tài bảo địa. Mà là vì Vạn Bảo Nhi luôn ở bên cạnh, động viên ủng hộ hắn. Nếu Vạn Bảo Nhi không cứu hắn trong đêm mưa tuyết lạnh giá đó có lẽ bây giờ hắn đã trở thành một con ác ma lấy giết người làm niềm vui thú.
Từ sau cuộc chia tay với Vạn Bảo Nhi, Lâm Vũ đã không còn nhìn thấy Vạn Bảo Nhi đến đây nữa. Trong lòng hắn đột nhiên cảm thấy trống vắng kỳ lạ. Vạn Sầu người luôn đi theo Vạn Bảo Nhi, bây giờ lại thường xuyên lui tới quán ăn của hắn, ngồi một mình uống riệu từ sáng tới tối mới mò về.
Vạn Sầu cầm vò riệu trên tay, liên tục uống không ngừng. Vạn Bảo Nhi muốn hắn giúp muội ấy nhìn xem Lâm Vũ sống có tốt không, còn bản thân thì đang dùng linh dược chống đỡ qua ngày, nằm thoi thót bên giường bệnh. Vạn Sầu càng nghĩ càng vô cùng sầu bi, đau khổ. Hắn có điểm gì không bằng Lâm Vũ chứ. Hắn không tốt điểm nào, tại sao Vạn Bảo Nhi lại thích Lâm Vũ mà không thích hắn. Vạn Sầu lại cầm thêm một vò riệu lớn trên tay uống liên tục. Nhưng men say không thể làm hắn vơi sầu, hắn có thực lực, có tấm chân tình, hắn có điểm nào không bằng Lâm Vũ.
Lâm Vũ đi đến người Vạn Sầu nói.
“Vạn huynh, đã đến giờ ta phải đóng cửa”
Website TruyenLau.com
Vạn Sầu không để ý tới Lâm Vũ, để lại linh thạch, liền đứng dậy cầm vò riệu trên tay rồi rời đi. Vừa đi vừa ngẩng đầu uống liên tục. Vạn Sầu nhìn vầng trăng khuyết đang tỏa sáng mỉn cười cay đắng hét lớn.
“Ta có điểm gì không bằng hắn chứ”
Vạn Sầu khử sạch mùi riệu, thay bộ y phục mới, chỉnh đốn lại đầu tóc rối bời mới đến gặp Vạn Bảo Nhi. Vạn Bảo Nhi cả người trắng bệch, khô gầy như que củi, hai tay lạnh giá nằm trên giường bệnh. Mỉn cười nói.
Website TruyenLau.com
“Vạn Sầu, Trần Lâm thế nào, sống có tốt không”
Vạn Sầu trong lòng cay đắng, nhưng chỉ cần Bảo Nhi hạnh phúc là hắn đã mãn nguyện.
“Muội yên tâm, Trần Lâm huynh ấy sống rất tốt, buôn bán cũng rất thuận lợi, không có điều gì xảy ra cả”
Vạn Bảo Nhi mỉn cười, cố gắng nói.
“Vậy là được rồi. Cảm ơn huynh, Vạn Sầu.”
- Chương 1: Cẩu Hệ Thống
- Chương 2: Kế hoạch
- Chương 3: Hiện thực tàn khốc.
- Chương 4: Đáng sợ nhất
- Chương 5: Vua một nước
- Chương 6: Vua sát thủ
- Chương 7: Tiếng sét ái tình
- Chương 8: Nguy cơ tiềm ẩn
- Chương 9: Biến Cố
- Chương 10: Tình Sầu
- Chương 11: Hồi ức và bi thương
- Chương 12: Đồng cam cộng khổ
- Chương 13: Một đoạn lịch sử
- Chương 14: Cạm bẫy
- Chương 15: Rời Đi
- Chương 16: Thế gian hiểm ác
- Chương 17: Người cai quản
- Chương 18: Hàn gia
- Chương 19: Họa thủy đông dẫn
- Chương 20: Gió đông
- Chương 21: Tức nước thì vỡ bờ
- Chương 22: Đẹp thứ hai
- Chương 23: Diệt Hàn gia
- Chương 24: Bí Cảnh
- Chương 25: Không đơn giản
- Chương 26: Tên xui xẻo
- Chương 27: Che mờ mắt
- Chương 28: Có duyên
- Chương 29: Ảnh thần
- Chương 30: Kế trong kế
- Chương 31: Bẫy trong bẫy
- Chương 32: Trẻ nhỏ thật dễ lừa
- Chương 33: Hắc thạch
- Chương 34: Y Độc Ma
- Chương 35: Tiểu quái
- Chương 36: Hồn kinh
- Chương 37: Không ăn được
- Chương 38: Một giây
- Chương 39: Bá Vô Thiên
- Chương 40: Bình hoa
- Chương 41: Ma đạo tổ sư
- Chương 42: Giông tố nổi lên
- Chương 43: Bước cuối cùng
- Chương 44: Nhất tiễn hạ song điêu
- Chương 45: Huynh yên tâm
- Chương 46: Dưa hấu ngon hơn
- Chương 47: Kế hoạch B
- Chương 48: Lưới trời tuy thưa mà khó lọt
- Chương 49: Kéo dài thời gian
- Chương 50: Kẻ như ta
- Chương 51: Một tia sét
- Chương 52: Không xứng đáng
- Chương 53: Yến tiệc
- Chương 54: Bỏ cuộc
- Chương 55: Người chiến thắng cuối cùng
- Chương 56: Vả mặt
- Chương 57: Một điều ước
- Chương 58: May mắn
- Chương 59: Dân đen
- Chương 60: Ta thật ngốc
- Chương 61: Vô giá
- Chương 62: Đừng mà
- Chương 63: Không cao
- Chương 64: Thần Ảnh
- Chương 65: Hi vọng
- Chương 66: Là ai
- Chương 67: Đại hội tranh bá
- Chương 68: Lịch sử
- Chương 69: Cao thượng
- Chương 70: Đánh ta đi
- Chương 71: Sợ hãi
- Chương 72: Thuốc
- Chương 73: Mộng Mộng
- Chương 74: Quy tắc
- Chương 75: Không thể nhịn
- Chương 76: Ta sợ
- Chương 77: Có trách
- Chương 78: Không bao giờ
- Chương 79: Chinh phục
- Chương 80: Thua
- Chương 81: Người chiến thắng cuối cùng
- Chương 82: Buông tay
- Chương 83: Thượng Kỷ
- Chương 84: Kẻ trộm
- Chương 85: Trư vương đại đế
- Chương 86: Trang bức
- Chương 87: Không thể tha thứ
- Chương 88: Nghi ngờ
- Chương 89: Giai Di
- Chương 90: Bóng lưng
- Chương 91: Cường giả chân chính
- Chương 92: Ba người
- Chương 93: Đến đi
- Chương 94: Hối hận
- Chương 95: Là ta
- Chương 96: Truy nã
- Chương 97: Sao có thể
- Chương 98: Nuốt trôi
- Chương 99: Buộc mình
- Chương 100: Mở khóa
- Chương 101: Sát nhân
- Chương 102: Kỳ tích
- Chương 103: Phần thưởng
- Chương 104: Thiên Thiên
- Chương 105: Một chút ngoại truyện
- Chương 106: Quản gia
- Chương 107: Nguyệt Nguyệt
- Chương 108: Trái ngược
- Chương 109
- Chương 110: Sâu kiến
- Chương 111: Từ chối
- Chương 112: Nụ cười thiên sứ
- Chương 113: Phản diện
- Chương 114: Xứng đôi
- Chương 115: Cùng ta
- Chương 116: So tài
- Chương 117: Rời đi
- Chương 118: Thành hôn
- Chương 119: Hiểu ra
- Chương 120: Thực sự
- Chương 121: Hoàng kim thánh vương long
- Chương 122: Mười năm
- Chương 123: Kẻ phía sau
- Chương 124: Thợ săn tiền thưởng
- Chương 125: Tin tưởng
- Chương 126: Con nai
- Chương 127: Anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 128: Sói và cáo
- Chương 129: Túi mười hai gang
- Chương 130: Đồng xuĐồng xu
- Chương 131: Thiên Lang, Hồ Nguyệt
- Chương 132: Đám người
- Chương 133: Cạm bẫy
- Chương 134: Hợp lí
- Chương 135: Đợi đó
- Chương 136: Quán ăn
- Chương 137: Viên đá
- Chương 138: Hắc Long Bang
- Chương 139: Lão quái vật
- Chương 140: Lão quái vật
- Chương 141: Vạn Bảo Nhi
- Chương 142: Mưa
- Chương 143: Ghen ghét
- Chương 144: Hắc Long Tông
- Chương 145: Đáng cho
- Chương 146: Thật tốt
- Chương 147: Vạn Sầu
- Chương 148: Hắc hoá
- Chương 149: Mộ huyệt
- Chương 150: Con đường
- Chương 151: Chuyến đi
- Chương 152: Chữa thương đan
- Chương 153: 97 người
- Chương 154: 73 người
- Chương 155: Thôn làng
- Chương 156: Vòng lặp vô hạn
- Chương 157: Trốn tìm
- Chương 158: Trả lời
- Chương 159: Mộng cảnh
- Chương 160: Ngục giam
- Chương 161: Quyết đấu
- Chương 162: Vạn Ác Ma Kinh
- Chương 163: Tính toán
- Chương 164: Vì sao
- Chương 165: Ngoại truyện
- Chương 166: Lâm Vũ
- Chương 167: Tin đồn
- Chương 168: Lựa chọn
- Chương 169: Thí nghiệm
- Chương 170: Sắc lang
- Chương 171: Ma nữ
- Chương 172: Phản chiếu
- Chương 173: Vô tình
- Chương 174: Tội lỗi
- Chương 175: Mộng Bức
- Chương 176: Vì bản thân
- Chương 177: Đi cùng
- Chương 178: Bỏ chạy
- Chương 179: Thiên hành lệnh
- Chương 180: Ngoại truyện số đặc biệt
- Chương 181: Không cười
- Chương 182: Bàn rượu thịt
- Chương 183: Một mình
- Chương 184: Thế giới mới
- Chương 185: Mỉn cười
- Chương 186: Thảm hại
- Chương 187: Tạm biệt
- Chương 188: Điên cuồng
- Chương 189: Tham lam
- Chương 190: Đan dược
- Chương 191: Đứng dậy
- Chương 192: Vấn Thiên
- Chương 193: Chân thật
- Chương 194: Đại hiệp
- Chương 195: Ngoại truyện mùng 10/3 âm lịch
- Chương 196: Thê tử
- Chương 197: Chén riệu
- Chương 198: Linh thạch
- Chương 199: Cứu người
- Chương 200: Hạ Vân
- Chương 201: Là ta
- Chương 202: Huyết Giới
- Chương 203: Ngoại Truyện
- Chương 204: Nam sủng
- Chương 205: Thôn nữ
- Chương 206: Kẻ ngốc
- Chương 207: Anh minh
- Chương 208: Ván cờ
- Chương 209: Bắt đầu
- Chương 210: Tự tin
- Chương 211: Không xứng
- Chương 212: Huyết Quỷ
- Chương 213: Lạp Lan
- Chương 214: Kế hoạch
- Chương 215: Cuốn sách
- Chương 216: Sụp đổ
- Chương 217: Ám sát
- Chương 218: Sụp đổ
- Chương 219: Tham vọng
- Chương 220: Hắc Lâm Vũ.
- Chương 221: Huyết Ma Đỉnh
- Chương 222: Nước lọc
- Chương 223: Khoa học
- Chương 224: Ngốc
- Chương 225: Thông Minh
- Chương 226: Luật lệ ngầm
- Chương 227: Ba cái áo
- Chương 228: Bí cảnh
- Chương 229: Cách biệt
- Chương 230: Nam Thần
- Chương 231: Lựa chọn
- Chương 232: Nói dối
- Chương 233: Liều mạng
- Chương 234: Vì
- Chương 235: Lẩu ếch
- Chương 236: Nhất Khuynh Thành
- Chương 237: Canh gà
- Chương 238: Làng quê
- Chương 239: Săn bắt
- Chương 240: Không biết
- Chương 241: Hiện tại
- Chương 242: Bài học
- Chương 243: Hi vọng
- Chương 244: Tuyệt vọng
- Chương 245: Huyết Ma Ngạc
- Chương 246: Thỏa mãn
- Chương 247: Kết thúc
- Chương 248: Kinh Dị (cực dark)
- Chương 249: Không cam tâm
- Chương 250: Thấy
- Chương 251: Tại sao
- Chương 252: Trông chờ
- Chương 253: Lâm Vũ
- Chương 254: Hạ Vô Đạo
- Chương 255: Thật thà
- Chương 256: Ai bẫy Ai
- Chương 257: Ai trúng bẫy Ai
- Chương 258: Đau thương
- Chương 259: Liên minh
- Chương 260: Đề nghị
- Chương 261: Tin Tức
- Chương 262: Trong sáng
- Chương 263: Thú triều
- Chương 264: Buông tay
- Chương 265: Tên ngốc
- Chương 266: Mưa
Nhân Lộ Thành Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.