Nỗi Nhớ Không Tên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nỗi Nhớ Không Tên

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

Biểu cảm của anh ta vừa giận vừa cuống, như thể đang muốn xác nhận điều gì đó: "Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, đừng bày ra mấy chiêu trò vớ vẩn này nữa, người anh yêu xưa nay không phải là em, sao em mãi không hiểu vậy hả?!"

Tôi chỉ thấy vừa buồn cười vừa vô lý.
"Ờ." Tôi lạnh nhạt đáp một tiếng.

"Tôi nói lại lần nữa, chúng ta sắp ly hôn rồi. Anh muốn yêu ai thì yêu, tôi không quan tâm."

Kỷ Bắc Thần nhìn chằm chằm vào đôi mắt bình thản như mặt hồ phẳng lặng của tôi, sững vài giây rồi nghiến răng: "Lâm Từ Tình, mẹ nó, tốt nhất là cô nói được thì làm được!"

Xong câu đó liền quay lưng bỏ đi.

Tôi tức muốn lộn mắt: "Tôi nhất định làm được! Ai nuốt lời thì làm cháu trai!"

Tôi còn cố hét theo bóng lưng anh ta. Kỷ Bắc Thần chẳng buồn quay đầu, chỉ thấy bước chân càng lúc càng nhanh.

Khi tôi quay lại thì không thấy mẹ Kỷ Bắc Thần, chỉ có quản gia dẫn tôi đến đại sảnh nơi tổ chức tiệc.

Mẹ Kỷ Bắc Thần thấy tôi liền tươi cười đón: "Từ Tình đến rồi à, mau lại đây với mẹ nào."

Tôi ngồi xuống bên cạnh bà, bà còn ân cần hỏi thăm tình hình sức khỏe.

"Không sao đâu ạ, chắc hơi say xe thôi." Tôi gật nhẹ.

“Vậy thì tốt rồi.” Bà dịu dàng vỗ tay tôi.

Nhưng tôi ngồi đó thì chẳng khác gì ngồi trên đống lửa, chỉ mong tiệc bắt đầu cho nhanh.

Tôi đảo mắt quanh đại sảnh một vòng, chẳng thấy bóng dáng Kỷ Bắc Thần.

Mẹ Kỷ Bắc Thần cũng nhận ra: "Bắc Thần đâu rồi?"

Mọi người đều bảo không thấy.

Ánh mắt bà dần dần dừng lại trên người tôi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tôi mỉm cười đáp thẳng: "Con cũng không biết."

Bà rõ ràng bị sự thẳng ruột ngựa của tôi làm đứng hình vài giây, rồi lấy lại vẻ bình thản: "Chắc công việc quấn lấy, chưa thoát ra được. Thôi cứ ăn trước đi."

Tôi gật đầu.

Đồ ăn nhà họ Kỷ thật sự xịn. Tôi vừa định cầm đũa thì liếc thấy vẻ mặt mẹ Kỷ Bắc Thần hơi không vui.
Website TruyenLau.com
Tôi lịch sự hỏi: "Có chuyện gì vậy ạ?"

Bà hạ giọng: "Hồi nãy con làm sao thế? Đã là vợ của Bắc Thần, sao không biết giữ mặt mũi cho nó một chút?"

Tôi nghiêm túc hỏi lại: "Vậy con nên nói thế nào ạ?"
TruyenLau
Mẹ Kỷ Bắc Thần không muốn nói thêm, chỉ phẩy tay: "Ăn cơm đi."

Ăn xong, Kỷ Bắc Thần vẫn chưa thấy đâu.

Tôi chẳng buồn để tâm, định về phòng ngủ một giấc.

Quản gia dẫn tôi đến phòng nghỉ chuẩn bị sẵn cho tôi và Kỷ Bắc Thần. Tôi vừa nằm xuống chưa được bao lâu thì có tiếng gõ cửa – mẹ Kỷ Bắc Thần tìm tôi.

Vừa bước vào phòng bà, tôi thấy ngay Kỷ Bắc Thần – cái người mất hút cả buổi tiệc.

Tôi cố nén ngáp, lễ phép: "Mẹ gọi con có việc gì ạ?"

Sắc mặt bà chẳng còn chút thân thiện nào như ban đầu, thay vào đó là sự nghiêm khắc: "Bắc Thần nói, gần đây con lại không an phận?"

Người phụ nữ trước mặt và mẹ Kỷ Bắc Thần tôi từng biết như hai người khác hẳn.

Tôi chỉ gật đầu, thẳng thắn: "Con muốn ly hôn với anh ấy."

Kỷ Bắc Thần lập tức quay đầu nhìn tôi chằm chằm: "Trước mặt mẹ anh mà em cũng muốn ầm ĩ? Em không thấy mất mặt à, Lâm Từ Tình?"

Giọng anh ta lạnh buốt như dao. Nhưng với tôi, chẳng xi nhê.

Thấy mẹ Kỷ Bắc Thần im re không hề bênh tôi, tôi đành quay trực tiếp về phía Kỷ Bắc Thần: "Từ hôm qua tôi đã có một câu hỏi muốn hỏi anh. Hy vọng anh trả lời cho rõ."

Kỷ Bắc Thần: "Câu gì?"

"Anh dựa vào cái gì mà tự tin vậy? Tự tin đến mức tôi đã nói rõ ràng là tôi không thích anh, muốn ly hôn, mà anh vẫn cho rằng tôi chỉ đang giận dỗi?"

Kệ sắc mặt đen như than của cả hai mẹ con nhà họ Kỷ, tôi vẫn nói tiếp: "Tôi phải làm thế nào? Phải làm gì thì anh mới hiểu tôi thật sự nghiêm túc muốn chấm dứt?"

"Đây mà là tư cách của trưởng nam nhà họ Kỷ sao? Đến một chút tôn trọng cơ bản dành cho một con người cũng không có?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu