Nỗi Nhớ Không Tên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nỗi Nhớ Không Tên

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

Về đến biệt thự của Kỷ Bắc Thần, việc đầu tiên tôi làm là gọi ngay cho Mặc Bối, kể sơ sơ tình hình vừa rồi.

Mặc Bối bên kia tức muốn nổ tung: “Bảo sao cậu không chịu ly hôn, hóa ra gốc rễ là ở đây! Tớ nói rồi, cậu không cần đạo đức đến mức ấy đâu. Bà ta lấy đạo đức trói cậu, thì cậu cứ làm con sói mắt trắng luôn đi cho rồi!”

Xả xong một tràng, Mặc Bối lại chuyển mode nói nhiều y như ngày xưa.

Tôi im lặng.
Mẹ Kỷ Bắc Thần, với tôi… vẫn luôn là ngoại lệ.

“Không sao đâu, đổi góc nhìn mà nói thì, giờ tớ có tiền, có rảnh, chồng thì chẳng thèm về nhà. Như thế chẳng phải hạnh phúc à?”

Mặc Bối im lặng một lúc rồi hỏi: “Anh ta cho cậu bao nhiêu tiền một tháng?”

Tôi mở app ngân hàng, liếc nhìn rồi đọc ra một con số đủ khiến tôi há hốc miệng.

Mặc Bối: “Thật ra tớ thấy… cậu cũng không nhất thiết phải ly hôn.”

Câu đó làm tôi phì cười.

“Thôi, nghỉ ngơi đi.”

Nói chuyện thêm một lúc, tôi mới lưu luyến tắt máy.

Định đi ngủ cho yên thân, thì phát hiện Kỷ Bắc Thần đang đứng im thin thít ngay cửa phòng.

Hết hồn.
“Có chuyện gì?”

Kỷ Bắc Thần lắc đầu, rồi thản nhiên bước vào phòng, tiện tay mở tủ quần áo thay đồ.

Ủa? Không biết ngượng là gì hả?

Nghĩ lại đây là nhà anh ta, hình như tôi cũng chẳng có tư cách đuổi, nên lẳng lặng đi ra ngoài.

Sau lưng vang lên giọng điệu thản nhiên: “Đi đâu đấy?”

Tôi quay đầu: “Anh định thay đồ còn gì? Tôi nhường phòng cho anh.”

“Cũng đâu phải chưa từng thấy.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi thì đúng là chưa từng thấy thật. Có nói chắc cũng chẳng ai tin.

Sau vụ đó, tôi quyết định chọn luôn một phòng khách sáng sủa hơn làm phòng riêng.

Kỷ Bắc Thần biết nhưng chẳng phản ứng gì, tôi coi như anh ta đồng ý.
Website TruyenLau.com
Cứ vậy, chúng tôi chung nhà, sống bình bình thêm một tuần.

Cho đến một tối, Kỷ Bắc Thần không về ăn cơm.
Tôi cũng chẳng đợi.
Chắc lại đang với “chân ái” của anh ta.
Tôi đoán thế.
Website TruyenLau.com
Nửa đêm, đang ngủ thì cảm giác có ai đứng cạnh giường.

Mở mắt ra, quả thật có người.

Tôi giật mình chửi thề một câu.
Bật đèn lên — Kỷ Bắc Thần.

Bị dựng dậy giữa đêm, tôi tức xì khói: “Anh bị bệnh à? Nửa đêm không ngủ, đứng lù lù đầu giường tôi làm gì?”

Kỷ Bắc Thần nhìn tôi chằm chằm, không nói gì.

“Đồ thần kinh.” Tôi lầm bầm, xoay người ngủ tiếp.

“Ngày hôm nay, em không nhắn tin cho anh.”

?
Tin nhắn gì cơ?

Tôi mệt rũ người, lười để ý: “Có bệnh thì đi viện, thiếu yêu thì tìm tiểu tam.”

Nói xong lăn ra ngủ luôn, chẳng thèm quan tâm anh ta còn đứng đó hay không.

Nghe tiếng tôi ngáy khe khẽ, hình như Kỷ Bắc Thần bật cười: “Tiểu tam… xem ra em vẫn để tâm thật.”

Sáng hôm sau tỉnh lại, tôi định tìm anh ta tính sổ thì phát hiện Kỷ Bắc Thần đã đi từ sớm.
May cho anh ta chạy nhanh.

Ăn sáng xong, tôi lại bắt đầu hành trình tìm việc.

Từ sau khi Kỷ Bắc Thần đòi “trả tiền”, tôi cảnh giác hơn hẳn.

Nhưng cứ nộp hồ sơ vào mấy công ty đúng ngành, chỉ cần họ nghe thấy tên tôi liền từ chối thẳng.

Tôi biết, chắc chắn có bàn tay Kỷ Bắc Thần hoặc mẹ anh ta xen vào.
Không ai dám đắc tội với nhà họ Kỷ, nên cũng không dám nhận tôi.

Có lẽ đó là lý do bao năm nay tôi chẳng có công việc nào ra hồn.

Nhưng tôi không thể bỏ cuộc.
Ít nhất, tôi phải thử.

Nếu cứ ngồi chờ, thì chỉ ngày càng bị động.

Tìm rất, rất lâu, cuối cùng mới có một công ty chịu nói tôi có thể đến thử việc.

Tôi mừng rỡ như bắt được vàng, lập tức gọi điện khoe với Mặc Bối.
"Cậu nói công ty tên gì cơ?"
"Tinh Nguyên đó, sao thế? Cậu từng nghe qua à?"

Mặc Bối: "Không chỉ là nghe qua, Tinh Nguyên là công ty do Nhị thiếu nhà họ Cố sáng lập. Cố gia đấy, cậu quên rồi à? Là đối thủ lớn nhất của nhà họ Kỳ ở Giang Hoài."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu