Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Tác giả : Úc Vũ Trúc

Chương 1502: Đính Hôn (Phần 2)

 

Nghe đồn từ khi Khâu Bồi lên mười, người trong tộc đã bắt đầu nhắm nhe chuyện khuyên vợ chồng Khâu gia nhận con nuôi. Ban đầu, vợ chồng Khâu gia cũng nhận nuôi thử hai đứa bé, nhưng chẳng hiểu vì sao, mới nuôi chưa đầy ba tháng đã vội vàng gửi trả. Từ bấy trở đi, họ không đả động gì đến chuyện nhận con nuôi nữa, mà bắt đầu tính đến nước tuyển rể cho Khâu Bồi.

 

Lúc bấy giờ, ứng cử viên sáng giá nhất chính là con trai của Giả cữu cữu.

 

Tuy nhiên, nhà họ Giả một mặt thì nhòm ngó gia sản của Khâu gia, mặt khác lại không chịu nhả đứa con trai ra cho làm rể tới cửa. Cứ cò cưa kéo dài mấy năm, bản thân Khâu Bồi cũng chẳng ưa gì người anh họ ngoại này, vợ chồng Khâu gia lại thương con gái, thế là chuyện này rơi vào quên lãng.

 

Sau đó, họ mới bắt đầu tung tin tìm rể. Trước khi gặp Chu lục lang, cô nương này cũng đã xem mắt vài đám, nhưng những kẻ chấp nhận làm rể tới cửa đều chẳng ra gì.

 

Nhà họ Khâu vốn không trọng gia cảnh, lại đề cao nhân phẩm và diện mạo, vì thế mà kén chọn mãi vẫn chưa ưng ai, tuổi tác của Khâu đại nương t.ử cứ thế mà đội lên.

 

Năm ngoái, khi tình cờ gặp Chu lục lang, hai nhà vốn chung vách, thường xuyên qua lại nên đã quen biết nhau. Biết được Chu lục lang tuổi cũng không còn nhỏ mà vẫn chăn đơn gối chiếc, lại thêm tướng mạo khôi ngô, Khâu Bồi mới vô tình để mắt đến.
Website TruyenLau.com
 

Cũng chính vì Chu lục lang có điều kiện tốt, Khâu gia mới không dám mở miệng đòi rể tới cửa, chỉ mong sao đứa trẻ sinh ra có một đứa mang họ Khâu là được.

 

Theo Chu tứ lang, Khâu gia vẫn chưa đủ nhẫn tâm, quan hệ vốn đã không tốt, hà cớ gì còn phải mời họ đến chào hỏi? Website TruyenLau.com

 

Vừa tốn kém lại chuốc lấy bực mình.

 

Như nhà hắn, cha hắn đã trở mặt với nhà ngoại, mấy lần nhà có tiệc hỉ đều không thèm mời bên đó, vừa thoải mái lại tiết kiệm.

  TruyenLau

Tuy nhiên, đã cất công mời khách đến, Chu tứ lang vẫn phải giữ thể diện, mời họ lên lầu hai, đợi mọi người an tọa mới xuống bếp hối thúc đồ ăn.

 

Chu lục lang đang phân vân không biết có nên đích thân xuống bếp hay không, thì bị Chu tứ lang ấn xuống ghế: "Hôm nay là ngày vui của đệ, chuyện bếp núc không đến lượt đệ lo."

 

Tiệm cơm đã thuê một đầu bếp chính và hai phụ bếp, dù không có Chu lục lang thì việc nấu nướng vẫn đâu vào đấy, huống hồ còn có nhóm Chu Lập Trọng phụ giúp.

 

Bữa tiệc diễn ra trong không khí vui vẻ, chủ khách đều hài lòng. Nhờ bà mối khéo léo vun vào, Chu tứ lang cho biết ngày mai sẽ mang thiếp canh của hai người đến Huyền Đô Quan nhờ xem ngày tốt.

 

Nói là đi Huyền Đô Quan, nhưng thực chất không phải vào tận bên trong, mà chỉ tìm một đạo sĩ khá có tiếng ở chân núi để xem ngày.

 

Chu tứ lang viện cớ rất hợp lý: "Ta đã dò hỏi kỹ rồi, vị đạo sĩ này xem ngày rất chuẩn. Hiện ông ấy đang tá túc ở Huyền Đô Quan, là đạo sĩ vân du, nhờ ông ấy xem còn rẻ hơn nhờ đạo sĩ trong quan."

 

Mãn Bảo theo sau hắn tò mò hỏi: "Ông ấy giành mối làm ăn của Huyền Đô Quan như vậy, Huyền Đô Quan không phản đối sao?"

 

"Người có tiền dĩ nhiên sẽ không màng chút lợi nhỏ này, vẫn tìm đến Huyền Đô Quan thôi. Còn nhà nghèo, dù không có ông ấy, họ cũng tìm đến chỗ khác xem, nên có ông ấy hay không cũng chẳng khác gì, Huyền Đô Quan chẳng hơi đâu mà để ý."

 

Mãn Bảo trầm ngâm: "Nhà ta nghèo lắm sao?"

 

Chu tứ lang khựng lại một chút rồi đáp: "Cái này gọi là tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy, hiểu chưa? Dù sao ta thấy ông ấy xem bát tự cũng khá chuẩn, muội không nghe ông ấy phán sao, duyên trời định đấy!"

 

Chu tứ lang cầm mảnh giấy đỏ ghi ba con số đưa cho bà mối, nhờ bà mang đến Khâu gia để họ chọn ngày.

 

Vị đạo sĩ tổng cộng chọn ra ba ngày lành, một ngày vào ngày 24 tháng 6, hơi cập rập nên Chu tứ lang tự gạt đi.

 

Một ngày vào ngày 20 tháng 8, và ngày còn lại là mùng 8 tháng 9.

 

Chu tứ lang nhìn hai ngày còn lại rồi nói: "Vị đạo sĩ đó bảo, xét về ngày lành, tốt nhất vẫn là mùng 8 tháng 9, vừa khéo trước ngày Tết Trùng Cửu, rất hợp bát tự của hai đứa. Nhưng ngày 20 tháng 8 cũng không tồi, để xem Khâu gia ưng ngày nào."

 

Dĩ nhiên Khâu gia chọn ngày mùng 8 tháng 9, thứ nhất là nhà gái cần giữ giá một chút, thứ hai cũng muốn giữ con gái ở lại nhà mẹ đẻ thêm một thời gian.

 

Hơn nữa, việc này cũng tạo không gian thương lượng cho nhà họ Chu. Nếu họ không muốn chờ lâu, cũng có thể lùi lại ngày 20 tháng 8.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vì vậy, hai nhà nhanh ch.óng thống nhất chọn ngày mùng 8 tháng 9.

 

Thế là còn tận bốn tháng để chuẩn bị, Chu tứ lang lập tức yên tâm thu xếp hành trang, dẫn theo Chu Lập Trọng lên đường đến Hạ Châu.

 

Mọi việc trong nhà được giao phó cho vợ chồng Chu ngũ lang và Phương thị.

 

Phương thị bàn bạc với Chu lục lang, quyết định dùng phòng hắn đang ở làm phòng tân hôn, và bắt đầu rục rịch chuẩn bị sính lễ.

 

Những việc này Mãn Bảo không cần phải bận tâm. Nàng lượn lờ nửa ngày, cuối cùng tạt qua Tế Thế Đường xem tiến độ của Tam Nha, rồi sang quầy bánh đối diện mua vài cái bánh nhân thịt, nhân lúc bỏ vào giỏ thì lén cho hết vào hệ thống.

 

Nàng định bụng để dành làm bữa ăn khuya.

 

Mãn Bảo vừa gặm bánh nhân thịt vừa đi về nhà. Bạch Thiện và những người khác đã chuẩn bị xong xuôi, đang đợi nàng: "Muội đi đâu vậy, đi nhanh lên, kẻo trễ giờ vào cung."

 

Mãn Bảo vừa nhai bánh vừa trèo lên xe ngựa phàn nàn: "Thời gian nghỉ ngắn quá, đáng lẽ phải cho chúng ta ra khỏi cung từ chiều hôm qua, sáng mai mới phải vào cung làm việc và học tập, như vậy chúng ta mới được ngủ ở nhà ba tối."

 

Bạch Thiện nói: "Muội đang nằm mơ giữa ban ngày đấy à?"

 

Bạch nhị lang tiếp lời: "Có nằm mơ cũng không nhanh đến thế đâu."

 

Ba người rôm rả trò chuyện cho đến khi đến cửa An Thượng. Vừa vặn gặp xe ngựa của Triệu lục lang đang quay đầu lại. Thấy họ, Triệu lục lang cáu bẳn vén rèm lên nói: "Cửa An Thượng cấm qua rồi, phải đi vòng qua cửa Chu Tước rồi vào cửa Thừa Thiên."

 

Mãn Bảo tò mò: "Tại sao vậy?"

 

Triệu lục lang đáp: "Ta sao biết được tại sao. Cửa An Thượng thì cứ dăm ba hôm lại đóng, cửa Trường Nhạc thì như để làm cảnh, rốt cuộc cũng phải đi cửa Thừa Thiên, thật là, thật là..."

 

Triệu lục lang tức đến nghẹn họng, đành hậm hực buông rèm, giục phu xe đi nhanh lên, nếu đi chậm không vào được cung thì cứ liệu hồn.

 

Đại Cát lập tức quay đầu xe chạy theo xe Triệu lục lang, phía sau còn có vài chiếc xe ngựa khác cũng nối đuôi theo.

 

Qua cửa Chu Tước, chạy một mạch đến cửa Thừa Thiên, mọi người nhảy xuống xe, ngoan ngoãn xếp hàng chờ kiểm tra để vào cung.

 

May mà lần này mọi người mang theo ít đồ, chủ yếu là mang thêm chút trà ngon và tiền bạc từ nhà để phòng thân.

 

Nhóm Bạch Thiện cũng mang thêm chút tiền, phần còn lại là bài tập mang ra ngoài làm, nên việc kiểm tra diễn ra khá nhanh ch.óng.

 

Họ vừa từ bên này đi vào, thì bên kia cũng có người chuẩn bị ra khỏi cung. Bạch Thiện ngoái đầu nhìn lại, tình cờ chạm ánh mắt của những người đó.

 

Vừa vặn lại là người quen, Bạch Thiện khẽ mỉm cười gật đầu, chắp tay làm lễ.

 

Mãn Bảo quay lại nhìn, chỉ kịp thấy bóng lưng một người phụ nữ bước lên xe ngựa. Nàng không nhận ra đó là ai, liền hỏi: "Ai vậy?"

 

Bạch Thiện thu hồi ánh mắt, đáp: "Là Bi quốc công phu nhân."

 

Lúc Mãn Bảo đến phủ Bi quốc công cấp cứu Tô Kiên, Bạch Thiện có đi theo, nên đã gặp Tô lão phu nhân vài lần. Vừa nãy chỉ nhìn thoáng qua, hắn đã nhận ra bà.

 

Hắn cười nói: "Chắc là vào cung thăm Thái t.ử phi."

 

Mãn Bảo gật đầu, không để tâm chuyện này nữa. Về đến nơi ở mới biết Ân Hoặc đã vào trước, hơn nữa hắn còn đi nhờ xe của cha mình.

 

Hắn cười nói: "Hôm nay cha ta phải đến doanh trại cấm vệ, nên tiện đường cho ta đi ké luôn."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu