Phiên Dịch Của Xã Hội Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phiên Dịch Của Xã Hội Đen

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

Hôm kỷ niệm thành lập bang, cả biệt thự đèn hoa rực rỡ, còn tôi thì trốn trong nhà vệ sinh run như cầy sấy.



Trong gương, tôi mặc chiếc váy dạ hội màu champagne mà Lục Tri Ngôn cho người mang tới.



Lưng trần, ôm sát eo, chân váy đính đầy pha lê vụn, giá trên mác nhiều số 0 đến mức tôi phải đếm ba lần mới tin là thật.



Thứ này… có hợp cho một phiên dịch bình thường mặc không?!



Ngoài cửa vang lên tiếng A Kiệt thúc giục: “Cô Lăng, tiệc sắp bắt đầu rồi.”



Tôi hít sâu, mở cửa bước ra, kết quả là gót giày bị trẹo.
Website TruyenLau.com


Tôi nhào thẳng vào vòng tay Lục Tri Ngôn đang đi ngang qua.



Bàn tay anh giữ chặt eo tôi, hơi ấm xuyên qua lớp vải mỏng như thiêu đốt da thịt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com


“Căng thẳng?” – anh cúi đầu nhìn tôi, yết hầu khẽ động.



Tôi ngửi thấy trên người anh mùi trầm hương thoang thoảng, quyện cùng hương rượu vang, lắp bắp đáp: “Cái… cái váy này đắt quá…

Website TruyenLau.com

Lục Tri Ngôn bất ngờ cúi sát, đôi môi mỏng gần như chạm vào vành tai tôi: “Mặc vào, đừng cởi.”



!!!



Tôi lập tức đỏ từ tai xuống tận xương quai xanh.



Phòng tiệc sáng rực và lộng lẫy, tôi lẽo đẽo theo sau Lục Tri Ngôn, y hệt một con thỏ nhỏ bị hoảng sợ.



Các nhân vật lớn lần lượt nhìn sang dò xét, có một gã mặt sẹo cố tình dùng tiếng Nhật hỏi: “Ngài Lục lại đổi sang thú cưng mới à?”



Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Lục Tri Ngôn đã vòng tay ôm eo tôi, dùng tiếng Nhật trôi chảy đáp: “Người của tôi, chú ý cách xưng hô.”



Khi anh nói, ngón cái còn khẽ vuốt trên eo tôi, khiến tôi rùng mình.



Khoan… anh giỏi tiếng Nhật thế này, cần gì đến phiên dịch như tôi?!



Đang ngỡ ngàng thì nhị phó đột ngột dẫn vài đàn em tới: “Thiếu chủ, sổ sách có vấn đề.”



Lục Tri Ngôn cau mày, buông tôi ra: “Ở đây đợi.”



Anh vừa rời đi, một nhân viên phục vụ đã vô ý làm đổ rượu vang lên váy tôi.



“Xin lỗi! Ở phòng nghỉ có váy dự phòng.” – cậu ta hoảng hốt đưa giấy lau.



Tôi đi theo cậu ta lên khúc cua hành lang tầng hai, đột nhiên bị đẩy mạnh vào một căn phòng kho tối om.



Ngay khoảnh khắc tiếng khóa cửa “cạch” vang lên, tay tôi chạm phải một chồng tài liệu tuyệt mật dán trên tường.



Hãm hại!



Tôi đập cửa điên cuồng, nhưng bên ngoài vang lên giọng lạnh lẽo của nhị phó: “Theo quy định của bang, xem trộm tài liệu tuyệt mật phải c/h/ặ/t ngón tay.”



Giữa lúc tuyệt vọng, cánh cửa bất ngờ bị đá tung.



Lục Tri Ngôn đứng ngược sáng nơi ngưỡng cửa, áo vest đen bay phần phật, trong mắt cuộn trào thứ bạo liệt tôi chưa từng thấy.



“L… Lục tiên sinh..” – giọng tôi run rẩy – “Tôi không xem trộm…



Anh sải bước tới, trước bao ánh mắt, nắm chặt cổ tay tôi: “Tôi biết.”



Rồi quay người, anh bất ngờ đan tay mười ngón với tôi, lạnh lùng nói với nhị phó: “Tôi cho cô ấy xem, có ý kiến?”



Cả hội trường lặng ngắt.



Trong phòng sách, tôi ngồi trên ghế sofa da thật, tim vẫn đập loạn sau cú sốc vừa rồi.



Lục Tri Ngôn quỳ một gối trước mặt, giúp tôi xử lý vết xước.



Bông tăm thấm thuốc sát trùng chạm nhẹ lên đầu gối.



“Đau thì nói.” – giọng anh trầm thấp.



Tôi nhìn xoáy vào lọn tóc xoáy nhỏ trên đỉnh đầu anh, lấy hết can đảm hỏi: “Tại sao lại chọn tôi làm phiên dịch?”



Động tác của anh khựng lại, bỗng ngẩng lên nhìn tôi: “Em nghĩ vì sao tôi giữ em lại lâu như vậy?”



Đôi mắt anh dưới ánh đèn mang màu hổ phách hiếm gặp, như mật ong đang tan chảy.



“Từ ngày đầu tiên em dịch thanh trừ môn hộ thành đại tảo trừ.” – anh khẽ bật cười – “tôi đã không định để em đi rồi.”



Tim tôi lỡ mất một nhịp.



Tiếng chuông điện thoại đột ngột phá tan bầu không khí mờ ám.



Nghe máy xong, sắc mặt Lục Tri Ngôn chợt lạnh hẳn: “Chuẩn bị xe.”



Khi đứng dậy, anh bất ngờ nắm lấy cằm tôi: “Tối nay tiệc sẽ có biến, bám sát tôi.”



Ngón tay cái lướt mạnh qua môi tôi: “Dám chạy loạn, tôi bẻ chân.



Bữa tiệc tối nay xuất hiện rất nhiều gương mặt xa lạ.



Lục Tri Ngôn luôn che chắn tôi bên cạnh.



Có lần tôi định với tay lấy món tráng miệng, anh liền giữ chặt cổ tay: “Đừng ăn, có độc.”



Lúc này tôi mới để ý, trên ngón áp út của anh có một chiếc nhẫn trơn, mặt trong đang phát ra ánh xanh kỳ dị.



Nhẫn thử độc?!



Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị anh kéo gọn vào lòng.



Viên đạn sượt qua vai anh, bắn tóe tia lửa trên tường.



“Nhắm mắt.” – anh che lấy mắt tôi, giọng bình tĩnh đến đáng sợ – “Đếm đến ba.”



Giữa tiếng s/ú/n/g chát chúa, tôi nghe anh thì thầm sát vành tai: “Ba.”



Anh ăn gian!!!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu