Tiếng s/ú/n/g vang lên dữ dội, Lục Tri Ngôn lập tức kéo tôi vào lòng.
Ngực anh áp chặt lưng tôi, nhịp tim trầm ổn, mạnh mẽ đến mức khiến màng nhĩ tôi tê dại.
Tôi nhắm nghiền mắt, mũi ngập trong mùi trầm hương lạnh lẽo pha chút tanh của m/á/u.
Cái quái gì đang xảy ra vậy?!
“Đừng ngẩng đầu.” – giọng anh đè xuống cực thấp, hơi thở nóng rực lướt vành tai – “Lùi theo tôi.”
Tôi cứng ngắc, mặc cho anh nửa ôm nửa kéo lùi lại.
Bên tai là tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng kính vỡ, và rồi… Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phát s/ú/n/g thứ hai vang lên.
Lục Tri Ngôn xoay người, đè tôi xuống dưới thân mình. TruyenLau
Pång!
Viên đạn sượt qua vai anh, bắn tung mảng vữa trên tường.
Website TruyenLau.com
Đồng tử tôi co rút, theo phản xạ chạm vào lưng anh – ướt.
“Anh bị thương rồi!” – giọng tôi run lên.
Anh lại khẽ cười, ngón tay lướt qua má tôi: “Lo cho tôi?”
Đến lúc này mà còn trêu tôi?!
Tôi tức đến ướt cả viền mắt, nhưng đã bị anh kéo bật dậy: “Đi.”
Nửa tiếng sau, chúng tôi trốn vào một căn phòng suite trên tầng thượng.
Anh khóa chặt cửa, kéo kín hết rèm mới chịu buông tay tôi ra.
Lúc này tôi mới thấy, áo sơ mi trắng dưới bộ vest đen của anh đã bị m/á/u thấm đỏ một mảng, đỏ sẫm đến chói mắt.
“Anh…” – giọng tôi run run – “phải xử lý vết thương.”
Anh chỉ khẽ “ừ”, rồi dùng một tay cởi từng cúc áo sơ mi.
Khi lớp vải được gỡ ra, tôi thấy rõ vết xước dài, dữ tợn nơi bờ vai trái.
Những giọt m/á/u trượt theo đường cơ bờ vai xuống dưới.
Da đầu tôi tê rần, vội lục tìm hộp thuốc: “Anh đừng động, tôi… tôi giúp anh..”
Lục Tri Ngôn ngồi trên mép giường, bình thản nhìn tôi cuống quýt.
“Sợ m/á/u à?” – anh hỏi.
Tôi nghiến răng lắc đầu, nhưng các ngón tay vẫn run lên bần bật.
Anh bất ngờ đưa tay, nắm lấy cổ tay tôi: “Vậy run gì?”
Tôi: “…”
Anh hỏi tôi run gì sao?!
Tôi cắn răng, lấy hết can đảm để khử trùng cho anh.
Bông tăm vừa chạm vào vết thương, tôi liền nghe thấy một tiếng “hít” rất khẽ.
“Đau à?” – tôi lập tức rụt tay lại.
Lục Tri Ngôn ngước mắt nhìn tôi, trong mắt mang ý cười: “Nếu đau thì sao?”
Tôi: “…”
Ông trùm xã hội đen… đang làm nũng với tôi sao?!
Còn chưa kịp phản ứng, anh bỗng giữ lấy sau gáy tôi, kéo sát lại.
“Hôn một cái…” – giọng anh khàn khẽ – “sẽ hết đau.”
Toàn thân tôi cứng ngắc, mặt nóng bừng.
Đ-đây là… đòi hôn sao?!
Đúng lúc não tôi đứng hình, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
“Thiếu chủ! Người của đối phương đã trà trộn vào bộ phận r/ư/ợ/u!”
Ánh mắt Lục Tri Ngôn chợt lạnh, buông tôi ra và đứng dậy: “Ở đây đợi.”
Anh vừa đi khỏi, tôi liền ngồi phịch xuống sofa, tim đập loạn không kiểm soát.
Trên bàn trà đặt điện thoại của anh, màn hình bỗng sáng lên.
Hình nền khóa màn hình… là tôi.
Là tôi đang nằm gục trên bàn phiên dịch ngủ, lông mi rũ xuống, khóe miệng còn dính chút vệt trà sữa.
Anh chụp từ bao giờ vậy?!
Tôi luống cuống định đặt lại điện thoại, nhưng vô tình mở nhầm vào album ảnh.
Giây tiếp theo, tôi hoàn toàn c/h/ế/t lặng.
Bên trong… toàn là ảnh của tôi.
Tôi ngẩn người trong vườn, tôi phồng má khi ăn, thậm chí cả lúc buổi phỏng vấn đầu tiên tôi căng thẳng vò váy …
Tấm mới nhất, là cách đây năm phút.
Tôi cúi đầu băng bó cho anh, lông mi khẽ rung.
Bi/ế/n t/h/á/i! Đồ rình rập! Đồ chụp trộm!
Tôi đỏ mặt ném điện thoại trở lại bàn, thì ngay lúc đó nghe thấy tiếng ổ khóa xoay.
Lục Tri Ngôn bưng một khay đồ ăn bước vào, thấy vẻ mặt tôi thì nhướng mày: “Nhìn thấy gì rồi?”
Tôi: “…K-không, không gì cả!”
Anh khẽ cười, đặt khay xuống: “Ăn đi.”
Tôi cúi nhìn là món mì ý sốt kem nấm tôi thích nhất, bên cạnh còn có ly chanh mật ong.
Anh… ngay cả chuyện này cũng nhớ rõ?
Tôi ăn từng miếng nhỏ, chợt nhận ra anh không ăn, chỉ tựa vào sofa nhìn tôi.
“… Anh không ăn sao? Anh đỡ hơn chưa?” – tôi nhỏ giọng hỏi.
Ánh mắt anh dừng ở khóe môi tôi, bỗng đưa tay, ngón cái lướt qua môi: “Dính rồi. Chỉ là trầy xước nhẹ, không sao.”
Nhiệt độ từ đầu ngón tay lướt qua, nhanh chóng rời đi, nhưng tai tôi lại nóng bừng.
Ngay lúc đó, tôi bỗng thấy choáng váng.
Tầm nhìn bắt đầu mờ, cơ thể nghiêng hẳn về phía trước.
Lục Tri Ngôn đỡ lấy tôi: “Nguyệt Lượng?”
Giọng anh như xa như gần, tôi cố tập trung, chỉ thấy sắc mặt anh chợt thay đổi.
“R/ư/ợ/u bị hạ thuốc.” – giọng anh lạnh đến đáng sợ – “Em đã uống gì?”
Tôi há miệng nhưng không thể phát ra tiếng.
Trong ý thức mơ hồ, tôi cảm nhận anh bế bổng mình lên, sải bước nhanh về phía phòng ngủ.
Nhịp tim anh vang lên bên tai, ồn ào đến mức muốn tràn ra ngoài.
Khi tỉnh lại, tôi nằm trên một chiếc giường lạ.
Một bàn tay ấm áp đặt ngang eo, lưng tôi áp sát vào lồng ngực rắn chắc của ai đó.
Toàn thân tôi cứng lại, cẩn thận quay đầu.
Lục Tri Ngôn nhắm mắt ngủ phía sau lưng tôi, hàng mi dưới ánh sáng ban mai in xuống một bóng mờ mỏng manh, nốt ruồi lệ ở khóe mắt gần đến mức có thể chạm.
Tôi… tôi… tôi ngủ chung giường với anh ta sao?!
Tôi sợ đến mức không dám nhúc nhích, thì nghe giọng anh trầm thấp, còn mang chút hơi buồn ngủ: “Tỉnh rồi?”
Tôi lập tức nhắm mắt giả vờ ngủ.
Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ, rồi có ngón tay nhẹ nhàng véo má tôi.
“Lông mi rung như cánh bướm.” – giọng anh khàn khàn – “Giả vờ vụng quá.”
Tôi: “…”
Cứu mạng!!!
Phiên Dịch Của Xã Hội Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.