Quy Tắc Của Chim Hoàng Yến

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quy Tắc Của Chim Hoàng Yến

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

13.



Tôi không dọn đi.



Phùng Tư Thời sắp xếp cho Trần Sơ Kiến một căn nhà mới.



Lúc cô ta lên xe, tôi thấy trợ lý của Phùng Tư Thời cũng xách vali từ trên lầu xuống.



“Xin lỗi cô Thẩm…”



Anh ta còn chưa nói hết câu, tôi đã phất tay cắt lời.



Tôi biết anh ta cũng khó xử.

Tôi không mù, tự nhiên cũng nhìn ra được, Phùng Tư Thời định dọn đi cùng Trần Sơ Kiến.


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Có lời đồn rằng Trần Sơ Kiến từng cứu mạng anh, nếu vậy, làm sao anh có thể coi cô ta là “dơ bẩn” được?



“Nhất định phải đi sao?”



Tôi nhìn anh, khẽ hỏi.
TruyenLau.com


“Ừ.”

“Nhân tiện xử lý vài chuyện.”



Phùng Tư Thời khẽ vén lọn tóc mái rũ trên trán tôi, định đưa ra sau tai. Website TruyenLau.com

Tôi nghiêng đầu, tránh đi bàn tay ấy.



“Phùng Tư Thời, nếu giờ em nói em không muốn anh đi thì sao?”



Tôi kiên quyết nói.



Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi lấy hết can đảm, nói với anh một câu thẳng thắn như vậy.



Phùng Tư Thời khựng lại, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.



“Chờ anh về. Chúng ta sẽ nói chuyện.”



Chờ anh về?



Anh còn có thể quay lại sao?



Cho dù thân xác quay về căn nhà này, cũng đã không còn là người ở bên tôi nữa, khi đó, chuyện cần nói, chỉ e là lời chia tay.



Tôi cứng rắn hơn một chút:



“Muốn nói thì nói ngay bây giờ. Không thì sau này cũng đừng nói nữa.”



Ngay khoảnh khắc ấy, tôi có một sự thôi thúc mãnh liệt trong lòng: Tôi chỉ dám giữ anh lại một lần này.

Nếu lần này, anh không chọn Trần Sơ Kiến, mà chọn tôi, tôi sẵn sàng bộc lộ hết lòng mình.



Tôi thậm chí có thể nhắm mắt làm ngơ trước những đáp lại mà anh dành cho cô ta.



Dù cả thế giới sẽ chê cười tôi, dù sau này tôi sẽ không còn giữ lại được gì cả.



Phùng Tư Thời bỗng đưa tay ra, vẫn vén lọn tóc rũ bên má tôi ra sau tai.



Sau đó, anh cúi đầu nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay mình, nơi vừa chạm qua tóc tôi.



Một lúc lâu, anh nở nụ cười nhàn nhạt, có chút vui vẻ:



“Hôm nay chúng ta không cãi nhau.”

“Thật hiếm có.”



“Hình như em rất hiếm khi bộc lộ bộ mặt gai góc như vậy trước mặt anh.”



“Em lúc nào cũng cố tình tỏ ra ngoan ngoãn, khiến anh có cảm giác, ở bên anh, em không thực sự vui.”

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn



“Rõ ràng đây mới là con người thật của em.”



Phùng Tư Thời khẽ cười khổ.



Anh khẽ véo nhẹ má tôi, giọng dịu dàng đến mức khiến người ta nhói lòng:



“Anh phải đi rồi, A Vụ.”



Khi bóng lưng Phùng Tư Thời khuất sau cánh cửa, nước mắt mà tôi cố kìm nén suốt cả buổi cuối cùng cũng trào ra.



Thật ra, tôi rất muốn nói: Phùng Tư Thời, không phải như vậy. Ở bên anh, em thấy rất an tâm.



Nhưng giữa chúng tôi, vẫn còn những vết nứt chưa từng được vá lành:



Ví dụ như Trần Sơ Kiến đang chắn giữa cả hai, bức ảnh năm xưa chưa kịp giải thích, và cả Chu Tịch Bạch.



Mỗi lần chúng tôi cố vươn tay về phía nhau, nghi ngờ luôn len lỏi, như một cái bóng không bao giờ chịu rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Quy tắc chim hoàng yến, điều thứ năm: Biết rõ là sẽ không đi được xa, tôi vẫn muốn dành trọn vẹn sự yêu thích trong quãng thời gian ngắn ngủi còn lại.



Đó là câu trả lời kín đáo nhất mà tôi có thể dành cho tình cảm này.



14.



Ngày đầu tiên Phùng Tư Thời không có ở nhà.



Căn nhà rộng lớn, chỉ còn lại tôi và cô giúp việc, trống vắng đến lạnh lẽo, ngay cả tiếng bước chân cũng vang vọng rợn người.



Rảnh rỗi đến mức tôi lau sạch toàn bộ đồ đạc và sàn nhà trong nhà một lượt.



Tôi nấu cả một bàn ăn thật lớn, toàn là những món anh thích.



Rồi nguội đi, hâm nóng, rồi lại nguội lạnh.



Để g.i.ế.c thời gian, tôi chạy lên thư phòng của Phùng Tư Thời tìm sách đọc.

Nhưng bên trong sách đầy những dòng chú thích bằng tay của anh.



Tôi lại nhớ đến những tấm thiệp anh từng viết, chữ trên đó là: “Tặng bảo bối A Vụ.”



Nước mắt tôi rơi xuống trang giấy, thấm nhòe cả nét mực anh từng viết.



Cuối cùng, tôi vừa khóc vừa thiếp đi trên ghế sofa.



Nhưng đến khi tỉnh dậy, anh vẫn chưa về.



15.



Ngày thứ hai Phùng Tư Thời không có ở nhà.



Tôi tỉnh dậy từ rất sớm.



Vẫn không có tin tức gì từ anh.



Tôi bắt đầu thấy bực mình, thế là tiện tay sửa luôn phần tên lưu trong danh bạ của anh từ “Phùng thiếu m.á.u lạnh” thành: “Băng thương t.ử lệ, não có vấn đề, Phùng thiếu m.á.u lạnh”.



Tâm trạng tôi cuối cùng cũng khá hơn một chút.



Nhưng đến bữa tối, anh vẫn không xuất hiện.



Tôi dần dần mất kiên nhẫn.



Cho đến khi kim đồng hồ chỉ đúng mười hai giờ đêm, tôi bất ngờ bật dậy khỏi ghế.



Mặc kệ cái “Quy tắc chim hoàng yến” của anh ta!



Tôi – không – làm – nữa!

16.



Tôi ôm tiền bỏ trốn.



Nói là “ôm tiền”, thật ra cũng chỉ mang theo một quyển sổ tiết kiệm mỏng dính mà thôi.



Số tiền trong sổ chẳng nhiều nhặn gì, so với khối tài sản mà Phùng Tư Thời sở hữu, chỉ như một giọt nước giữa biển khơi.



Nhưng trong cuốn sổ ấy, là tất cả số tiền tôi dành dụm được kể từ khi nhận vai diễn đầu tiên đến giờ.



Tôi luôn nghĩ, sẽ có một ngày, tôi sẽ tự mình trả lại toàn bộ số tiền nợ Phùng Tư Thời.



Tôi biết ơn anh.



Chính anh là người đã dang tay đỡ lấy tôi khi tôi rơi tự do xuống đáy cuộc đời.



Nhưng cho dù như vậy, tôi vẫn luôn sớm nhìn ra một điều: Tôi và Phùng Tư Thời sẽ có ngày kết thúc.



Nếu một ngày nào đó, anh chán tôi, rồi thích một cô gái trẻ trung xinh đẹp hơn, tôi sẽ đi tìm chỗ nào đó khóc một trận, rồi ngẩng đầu lên, quên sạch mọi chuyện.



Tôi sẽ dùng số tiền này mua một căn nhà nhỏ cho mình và em trai.



Giữa thế giới rộng lớn này, cuối cùng tôi cũng có thể có một ánh đèn chờ mình về nhà.



Thật ra, quên được Phùng Tư Thời cũng không phải chuyện gì tệ.



Dù sao thì điều đối lập với tình yêu chưa bao giờ là hận, mà là lãng quên.



Tôi tựa vào chiếc ghế đạo cụ ở phim trường, ném một quả nho vào miệng.



“Phì!”



Chua quá.



Chua đến mức tôi suýt rơi nước mắt.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu