Quy Tắc Của Chim Hoàng Yến

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quy Tắc Của Chim Hoàng Yến

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

17.



Hôm nay là ngày thứ tư kể từ khi Phùng Tư Thời rời đi.



Tôi đã quay lại với toàn bộ lịch trình công việc, trực tiếp chạy đến tận núi non Tây Nam để đóng phim.



Người ta vẫn bảo, chôn mình trong công việc là cách tốt nhất để chữa lành sau chia tay.



“Chị Thẩm, dạo này đúng là kỳ lạ thật đó. Thầy đạo cụ bảo nước múc từ giếng ở phim trường mấy hôm nay đều âm ấm.”



Cô trợ lý nhỏ vừa nhăn mặt vừa than vãn với tôi:



“Chỗ núi non heo hút thế này không phải là có ma đấy chứ?”



Tôi trấn an cô ấy:


Website TruyenLau.com
“Đừng sợ, dù có ma thật thì cũng bắt cô đi trước. Ai bảo cô suốt ngày bán đứng tôi.”



Cô trợ lý xụ mặt:
Website TruyenLau.com


“Chị Thẩm, đừng châm chọc em nữa. Người em sợ nhất chính là anh Phùng! Anh ấy bảo em để ý hành trình của chị, chị nghĩ em dám giấu sao?”


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi liếc cô ấy một cái.



“Lần này tôi đi quay, cô không liên lạc lại với anh ta đấy chứ?”



Cô ấy lập tức lắc đầu như cái trống bỏi:



“Trước khi vào núi là em đã chặn anh ấy luôn rồi!”



Lúc này tôi mới yên tâm.



“Tôi với Phùng Tư Thời thật sự đã kết thúc rồi. Nếu người của anh ta còn tìm đến cô nữa, đừng để ý, nghe rõ chưa?”



Cô ấy gật đầu ngoan ngoãn.



Đang nói dở, thì Hứa Tẫn bước tới.



Anh ta vẫy tay với tôi:



“Cô Thẩm, xin lỗi nhé, đây là lần đầu tiên tôi quay cảnh hôn. Lát nữa có gì phối hợp chưa tốt, mong cô thông cảm.”



“Tất nhiên rồi!”



Tôi cười tít mắt đáp lại.



Trong bộ phim này, tôi với Hứa Tẫn đóng cặp đôi CP.

Anh ta là idol bước ra từ nhóm nhạc nam đang cực hot dạo gần đây.



Tôi có nghe nói trên mạng có rất nhiều người c.h.ử.i anh ta, nhưng cũng chính vì độ “nửa đen nửa đỏ” ấy mà đạo diễn mới chọn anh làm nam chính.



Tôi không nhịn được thầm cảm thán trong lòng: Sao mấy người đẹp trai thế này lại toàn bị dân mạng mắng nhỉ?



Vì chúng tôi đóng vai một cặp đôi tình nhân, nên các ah chị ở đoàn luôn thích đùa, suốt ngày xúi giục, ghép đôi chúng tôi lại với nhau.



Nhưng tôi không có tâm trí đâu mà yêu đương gì hết, trong đầu toàn là một gương mặt khác.



Phùng Tư Thời nổi giận, Phùng Tư Thời cãi nhau với tôi, Phùng Tư Thời mệt mỏi dựa vào hõm vai tôi để nghỉ ngơi, và Phùng Tư Thời nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi khi tôi luyện thoại đến mức gần như sụp đổ.



Muôn vàn hình bóng của anh, vẫn quanh quẩn trong trí óc tôi, không cách nào xua đi được.



Tôi khẽ thở dài.



Đúng lúc đó, đạo diễn đột ngột hét lên:



“Hai người mau lại đây! Cảnh quay này sắp bắt đầu rồi!”



18.



Toàn bộ nhân viên đoàn phim đã sẵn sàng, tôi và Hứa Tẫn nhanh chóng nhập vai.



Sau khi đọc xong lời thoại, Hứa Tẫn nhẹ nhàng hôn lên môi tôi.



Thật ra, khi còn ở bên Phùng Tư Thời, tôi chưa từng đóng cảnh hôn.



Dù có kém tinh ý đến đâu, tôi cũng hiểu rõ: chuyện gì khiến kim chủ không vui thì đừng nên làm.



Còn bây giờ, cái lồng đó đã biến mất.



Tôi chỉ còn lại là chính mình, không còn là phụ thuộc của ai nữa.



Không cần lo chuyện làm ai mất mặt, cũng chẳng cần băn khoăn: đóng cảnh hôn liệu sẽ khiến ai giận?



“Cắt!”



Cảnh quay kết thúc suôn sẻ.



“Chị Thẩm, chị… chị chị chị … quay đầu lại xem…”



Cô trợ lý nhỏ run rẩy chỉ về phía xa.



Tôi nhìn theo hướng cô ấy chỉ.



?



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi thoáng nghi ngờ mắt mình có vấn đề, hoặc là tôi đang bị ảo giác.



Tại sao lại là Phùng Tư Thời?



Sao anh ấy lại có mặt ở đây?

19.



Phùng Tư Thời mặc một chiếc áo khoác dã ngoại, mặt lạnh như tiền.



Tôi dụi mắt.



Lại nghi ngờ có phải mình vẫn còn đang hoa mắt hay không.



Phùng Tư Thời râu ria lởm chởm, thoạt nhìn có chút tiều tụy.



Dù không nói lời nào, tôi vẫn cảm nhận rõ ràng cơn giận ngùn ngụt trên người anh ấy.



Chưa kịp mở miệng, Phùng Tư Thời đã kéo mạnh cổ tay tôi, lôi tôi rời khỏi phim trường.



“Này!”



Chúng tôi dừng lại ở một hang đá trong núi, nơi không có ai qua lại.

Anh không còn kiềm chế gì nữa, mặt mày sa sầm, gằn giọng hỏi:



“Thẩm Vụ, em giỏi quá nhỉ?”



Anh gần như nghiến răng mà nói ra từng chữ.



“Chơi cái trò bỏ đi không từ biệt với tôi hả? Đóng phim nhiều quá thành nghiện à? Ai dạy em trò này?”



“Lại còn quay cảnh hôn? Hả?”



“Lúc tôi đi, đã nói rất rõ là chờ tôi về rồi nói chuyện, đây là cái kiểu ‘nói chuyện’ của em à?”



Tôi mím môi, không đáp lời.

Ngay sau đó, Phùng Tư Thời ném một thứ vào lòng tôi.



Tôi đưa tay đỡ lấy, cúi đầu nhìn, là cuốn “Quy tắc chim hoàng yến” tôi từng viết tay.



C/h/e/t rồi!



Sao mình lại để rơi nó chứ…



“Thẩm Vụ, nếu không nhặt được cái sổ c/h/e/t tiệt này…”



“Đến giờ tôi vẫn còn bị em dắt mũi mà không hề hay biết!”



“Tôi chưa từng ép em phải tuân theo mấy cái quy tắc vớ vẩn ấy.”



“Nhưng em thì hay lắm, tự mình bày ra luật lệ cho bản thân.”



Anh ngừng lại một chút, trong ánh mắt là một chút bất lực lẫn đau lòng.



“Chừng ấy thời gian bên nhau, vậy mà tôi lại không hề hay biết.”



“Thì ra, ở cạnh tôi, em lại sống mệt mỏi đến vậy.”



Tôi nhìn anh, đáp từng chữ một:



“Đúng vậy, em đã rất mệt mỏi. Mối quan hệ này, ngay từ đầu đã không bình đẳng. ”



“Anh đối xử với em rất tốt, mà em thì nợ anh quá nhiều. ”



“Cho nên, việc lấy lòng anh, là chuyện em nghĩ rằng mình phải làm. ”



“Giờ thì Trần Sơ Kiến đã quay lại, em có không biết xấu hổ đến đâu, cũng hiểu được mình nên rút lui. ”



“Em không muốn sống trong cái kiểu mơ hồ m.ô.n.g lung như vậy nữa.”



Tôi siết chặt hai tay, tiếp tục nói:



“Anh biết không, Phùng Tư Thời… Mỗi lần em nhận được hoa, mọi người đều hỏi: Bạn trai tặng à? Hay là vị hôn phu?”



“Trong ánh mắt họ là sự ngưỡng mộ, nhưng trong lòng em chỉ có đắng chát.”



Em không trả lời nổi, vì em không có tư cách.”

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn



Phùng Tư Thời nhìn chằm chằm tôi, rồi bỗng nhiên bật cười:



“A Vụ…”

“Chẳng lẽ em đang ghen à?”



Nhưng đã quyết định rời đi rồi, thì câu hỏi đó không còn bất kỳ ý nghĩa gì nữa.



Anh ấy không yêu tôi, vậy thì, tình cảm của tôi chẳng qua chỉ là một trò cười.



Đây là niềm kiêu hãnh cuối cùng mà tôi giữ lại cho lòng tự trọng của mình.



“Phùng Tư Thời.”



“Chúng ta dừng ở đây thôi.”



Tôi vẫn cố chấp nói ra câu đó.



 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu