Edit: Cà ri
Tiên sơn Thiên Diễn Tông, rõ ràng nhìn giống như gần ngay trước mắt, nhưng tới khi người trèo lên lại phảng phất như xa tận cuối chân trời.
Mà lúc này một thân ảnh nho nhỏ đang nỗ lực leo lên, trên khuôn mặt non nớt tràn đầy mồ hôi.
Mỗi bước đi đều như có một cỗ áp lực vô hình, dời núi lấp biển mà đến, người có tư chấp quá kém, căn bản nửa bước đều khó đi.
Hắn là người cuối cùng...
Mà thời gian của hắn không còn bao nhiêu.
Lại... thất bại sao?
Trong ánh mắt hài đồng hiện lên vẻ mất mác, nhưng ánh mắt mất mác này rất nhanh đã biến mất, hắn cắn răng tiếp tục chịu áp lực, dừng hết toàn bộ sức lực, bước thêm một bước!
Hắn... tuyệt đối không thể nhận thua!
Vào lúc này, mây mù trên đỉnh núi chậm rãi tản đi, đứa bé mạnh mẽ ngẩng đầu lên, nhìn cánh cửa tiên môn bên trong mây mù chậm rãi khép lại...
Quả nhiên, hắn không có tư chất với duyên phận tu tiên.
Dù sao vẫn chỉ hài tử bảy tám tuổi, lúc này trong lòng đứa nhỏ đã chứa đầy tuyệt vọng, nhưng vào lúc này, có một đạo tuyết trắng bóng dáng đạp gió mang theo từng trận từng trận mùi hương thơm ngát làm người ta thoải mái mà tới.
Đứa bé lại ngẩng đầu lên, trong đôi mắt trong suốt phản chiếu một thân ảnh thanh lãnh mà xuất trần.
"Ngươi tên gì?"
Giọng nữ trong trẻo lạnh lùng nhưng bên trong hơi thở lại mang theo vài phần trấn an lòng người.
"Ta..."
Hài đồng há miệng th* d*c, sắc mặt đỏ bừng, căng thẳng lại có chút xấu hổ nói nhỏ: "Ta là cái cô nhi, không có tên."
Hắn từ nhỏ bị vứt bỏ lại bị người toàn thôn ghét bỏ, không xứng có tên họ.
Hôm nay các đệ tử đến khảo nghiệm, bên hông cũng có danh bài, phía trên có tên của mỗi người, nhưng duy chỉ có đứa nhỏ này, tên trên danh bài của hắn là để trống...
"Không có tên?"
Nghe được lời nói của đứa bé, tiên tử thanh lãnh xuất trần kia lại mỉm cười vươn tay về phía hắn: "Bản tiên tử ban tên cho ngươi! Từ hôm nay trở đi, người tên - Lạc Vô Tình."
"Lạc... Vô Tình?"
Đứa bé còn nhỏ tuổi căn bản không biết ba chữ này có thâm ý gì, nhưng trong lòng lại tràn đầy vui mừng.
Hắn, có tên.
Từ giờ trở đi, hắn tên Lạc Vô Tình, mà tên này... là tiên nhân ban cho hắn!
"Đa tạ tiên tử!"
Lạc Vô Tình đứng thẳng thân thể lên, hai tay giơ trước ngực nắm thật chặt, hướng về phía tiên tử trước mặt chậm rãi hành lễ.
"Đừng gọi ta là Tiên tử, gọi ta là Sư tôn, từ hôm nay trở đi, con chính là đồ đệ thân truyền của Thanh Ngọc tiên tử ta!"
Lúc này Lăng Hiểu đứng giữa sườn núi, cảm thấy thật mỹ mãn nhìn tiểu đệ tử mình mới nhận vào môn hạ, trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ--
Đợi thêm mười năm?
Nghĩ cùng đừng có nghĩ!
Ngươi nhìn đi, không phải hiện tại nàng đã thanh công thu được đồ đệ Lạc Vô Tình sao?
Về phần tư chất thế nào...
Nàng mới không cần quan tâm!
"Đi! Cùng sư tôn đi lên!" Website TruyenLau.com
Lăng Hiểu mỉm cười dắt tay Lạc Vô Tình, dường như là trong nháy mắt đã xuất hiện trước cửa sơn môn.
"Sư muội!"
Vũ Hữu Đạo thấy Lăng Hiểu mang theo Lạc Vô Tình đi lên, hơi hơi nhíu mày: "Sư muội mấy trăm năm nay muội chưa bao giờ thu đồ đệ, hôm nay đây là..."
Thanh Ngọc tiên tử ở Thiên Diễn tông vẫn luôn là thiên tài nổi danh, đồng thời cũng có tiếng lười nhác tùy tính, Vũ Hữu Đạo biết nàng hơn ba trăm năm, đây vẫn là lần đầu tiên nàng chủ động thu nhận đồ đệ!
Chẳng qua tư chất đồ đệ này... thật sự là tạm được!
"Đứa nhỏ này có duyên với muội, muội liền thu nhận nó."
Lăng Hiểu chính là cười nhẹ, lập tức hơi vung tay áo lên, lấy ra phi hành bảo pháp của mình, mang theo Lạc Vô Tình nháy mắt biến mất ở trước mặt mọi người...
Cùng vào thời gian này. Website TruyenLau.com
Ở một trấn nhỏ náo nhiệt các Thiên Diễn Tông năm trăm dặm, một tiếng khóc nỉ non phát sáng vang lên trong một gian phòng đổ nát truyền ra...
"Sinh! Sinh! Tiểu thư sinh tiểu thiếu gia!"
Một thiếu nữ mặc xiên y vải thô nhìn đứa bé sơ sinh trên người còn mang theo đầy tơ máu kích động bật khóc.
Mà trên giường, người được gọi là tiểu thư lúc này sắc mặt trắng bệch, hấp hối: "Điệp nhi, xin nhờ muội, đứa nhỏ này... Về sau tên... Lạc Lạc Vô, Tình..."
Cuộc đời này của nàng bởi vì đa tình thiện lương mà lưu lạc đến tận đây, nàng không hi vọng con trai của nàng giẫm lên vết xe đổ của mình-- Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lạc làm người, Vô Tình thì không dục.
Không dục, cả đời kiên cường!
"Tiểu thư!"
Điệp Nhi ôm đứa nhỏ trong lòng còn muốn nói cái gì, nhưng nữ tử trên giường đã không còn sự sống!
"Tiểu thư! Muội sẽ nuôi nấng tiểu thiếu gia thật tốt, chờ hắn trưởng thành, sẽ để cho hắn đi bái nhập tiên muôn học thuật pháp, sau đó tìm tên đại ác nhân kia, giết hắn, vì người và cô gia, còn có lão gia phu nhân bọn họ trả thù!
Đáy mắt Điệp Nhi tràn đầy ngọn lửa cừu hận, mà đứa nhỏ trong lòng của làng dường như cảm ứng được mẫu thân rời đi, tiếng khóc nỉ non càng thêm lớn tiếng...
- Chương 1: Ta là một NPC không có tình cảm
- Chương 2: Từ hôm này trở đi, ngươi tên Lạc Vô Tình.
- Chương 3: Khắc kim mới là vương đạo
- Chương 4: Nuôi đồ đệ rất tốn tiền
- Chương 5: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ (thượng)
- Chương 6: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ (hạ)
- Chương 7: Tư thế chính xác để đánh cướp Ma môn.
- Chương 8: Đều bởi vì yêu mà!
- Chương 9: Thiên cơ không thể tiết lộ
- Chương 10: Đẹp bằng một nửa Hoắc Đông Lưu
- Chương 11: An Bài
- Chương 12: Tám năm sau
- Chương 13: Xuống núi...mua nước tương
- Chương 14: Hai thầy trò ngươi là ma quỷ sao?
- Chương 15: Hôm nay sư tôn dẫn con đi ăn linh thú
- Chương 16: Công chúa Bạch Tuyết
- Chương 17: Dựa theo kinh nghiệm thất bại nhiều lần của ta mà nói...
- Chương 18: Toàn bộ đều là giả
- Chương 19: Nhiệm vụ giả Cố Tuyết Dao
- Chương 20: Hoan nghênh tham gia show thực tế
- Chương 21: Cái này không khoa học!
- Chương 22: Có cần ta giúp họ làm phản không?
- Chương 23: Chỉ có kẻ vô năng mới đi cướp hôn
- Chương 24: Ta quá khó khăn rồi!
- Chương 25: Sư huynh, ta muốn về nhà
- Chương 26: Sống chết rất đơn giản, không cần thì không nên dính dáng tới.
- Chương 27: Không phải, ta không có
- Chương 28: Tay trái vẽ một con rồng, tay phải vẽ một cái cầu vòng
- Chương 29: Cái này gọi là chiến lược hoãn binh
- Chương 30: Hỏi ra thì chính là hối hận, cực kỳ hối hận.
- Chương 31: Ta cần cái hệ thống như ngươi để làm gì?
- Chương 32: Đồng học Cố Tuyết Dao thật đáng khen ngợi!
- Chương 33: Đại sư huynh truyền tin
- Chương 34: Nàng là khách qua đường, cũng là người trong cuộc
- Chương 35: Kí ức tốt đẹp của Hoắc Đông Lưu
- Chương 36: Đinh! Cơm hộp của ngươi đã giao đến!
- Chương 37: Phiên ngoại: Vô tận tu tiên
- Chương 38: Hôm nay Trình tổng vẫn chưa phá sản
- Chương 39: Có một số thứ không thể chia sẻ cùng người khác
- Chương 40: Đàn ông đều là móng heo lớn
- Chương 41: Ngạc nhiên không? Kích thích không?
- Chương 42: Tôi thích ăn cơm, ăn cơm làm tôi vui sướng!
- Chương 43: Cậu nên tìm một người bạn gái đi
- Chương 44: Có chuyện khác thường... không phải lưu manh cũng là phường trộm cắp!
- Chương 45: Học tra và học tra không nói chuyện cũng hiểu nhau
- Chương 46: Để cô nhỏ dạy cậu làm người.
- Chương 47: Thế giới này quá nhỏ
- Chương 48: Đây là quá gian xảo rồi!
- Chương 49: Hạnh phúc đến quá đột ngột
- Chương 50: Cửu biệt trùng phùng
- Chương 51: Bí mật của Trình Cẩm?
- Chương 52: Đồ ăn vặt của tôi bị người ta trộm rồi!
- Chương 53: Tâm tư của Trình Cẩm
- Chương 54: Nam chủ đại nhân đến như thế nào?
- Chương 55: Muốn đi thực hiện giá trị nhân sinh?
- Chương 56: Trình tổng có một thư kí nam...
- Chương 57: Đầu óc cô ấy có vấn đề
- Chương 58: Vấn đề đạo đức tuyệt đối không thể!
- Chương 59: Thúc hôn trước thì sao
- Chương 60: Phụ nữ chính là sinh vật rất thích mơ mộng
- Chương 61: Ôi mẹ nó
- Chương 62: Cha của nữ chính
- Chương 63: Qúa thảm rồi, cô từ chối
- Chương 64: Ngoài ý muốn
- Chương 65: Trình tổng bị thương
- Chương 66: Mời cậu kể lại chuyện cũ 【Thượng】
- Chương 67: Mời cậu kể lại chuyện cũ (hạ)
- Chương 68: Đánh bạc nguy hiểm, trù người cần cẩn thận!
- Chương 69: Hiện trường Trình gia hàng thật giá thật!
- Chương 70: Ở tại thời không xa xôi
- Chương 71: Cách tệ hại nhất để đuổi người
- Chương 72: Sở Hoài mời
- Chương 73: Các người vui vẻ là được rồi [Sinh nhật vui vẻ!]
- Chương 74: Party trên du thuyền
- Chương 75: Phân vượn trong truyền thuyết
- Chương 76: Làm bạn gái của tôi có được hay không?
- Chương 77: Bình tĩnh! Không cần sợ!
- Chương 78: Hình như thiếu đi cái gì...
- Chương 79: Vấn đề không lớn
- Chương 80: Kết hôn luôn đi chứ!
- Chương 81: Ngựa hoang thoát cương
- Chương 82: Hai cái sa điêu (*)
- Chương 83: Tục xưng bị nhốt trong phòng tối
- Chương 84: Mưu đồ đã lâu
- Chương 85: Hệ thống kịch tình sắp sụp đổ
- Chương 86: Công trạng âm 99 điểm
- Chương 87: Phiên ngoại (Thượng)
- Chương 88: Ngoại truyện (Hạ)
- Chương 89: Cùng nhau điên cuồng chạy đi, NPC!
- Chương 90: Ngẫu nhiên trừng phạt một khán giả may mắn
- Chương 91: Thiếu nữ đang hồng, Lăng Hiểu
- Chương 92: Lời thật lòng và Đại mạo hiểm
- Chương 93: Trò chơi vòng đầu tiên... Bắt đầu!
- Chương 94: Tìm kiếm manh mối...
- Chương 95: Tiết mục bị gạch bỏ.
- Chương 96: Bây giờ, sẽ ngẫu nhiễn trừng phạt một khán giả may mắn
- Chương 97: Học sinh cấp ba lớp 8
- Chương 98: Phòng học 414
- Chương 99: Tổ tiết mục nghèo túng
- Chương 100: Lão sư, em muốn đi vệ sinh.
- Chương 101: Sách lược của tổ tiết mục
- Chương 102: Ngô Hữu Vi thoát phi nhập âu*
- Chương 103: Tôi sẽ sống ít hơn mấy giờ
- Chương 104: Tức giận nha
- Chương 105: Rốt cuộc 'Hoắc Đông Lưu' là đơn vị tính toán gì chứ?
- Chương 106: Vòng thứ hai, trò chơi bắt đầu!
- Chương 107: Thời gian tìm kiếm manh mối
- Chương 108: Đạo cụ mấu chốt
- Chương 109: Chìa khóa không gian toàn năng
- Chương 110: NPC không đáng tin
- Chương 111: Thì ra cô là NPC như vậy!
- Chương 112: Cảm giác chỉ số IQ bị nghiền áp
- Chương 113: Đây là sách
- Chương 114: Ai nói thoát phi nhập âu?
- Chương 115: Ngô Hân Di làm thân
- Chương 116: Người sói
- Chương 117: Quay ngược thời gian
- Chương 118: Âu khí quay lại người ông rồi sao?
- Chương 119: Ba người cuối cùng
- Chương 120: Thương cho bóng đen nhỏ yếu
- Chương 121: Cục gạch không mòn
- Chương 122: Suy đoán của hai người
- Chương 123: Nhiệm vụ hoàn thành!
- Chương 124: Sau khi kết thúc
- Chương 125: Người xem tiết mục, là ai?
- Chương 126: Ca Ca
- Chương 127: Người đại diện
- Chương 128: Chuyên trị các loại không hồng
- Chương 129: Một bàn tử
- Chương 130: Cậu bình thường không uống canh gà bổ não ư????
- Chương 131: Cục gạch? ..........Ở đâu ra?
- Chương 132: Chị Lăng, chị chính là chị ruột của em!
- Chương 133: Cố Viễn Bạch
- Chương 134: Chúng tôi ăn, cậu xem được rồi
- Chương 135: Trọng sinh
- Chương 136: Có chút hâm mộ
- Chương 137: Chị đại Lăng của tôi
- Chương 138: Gạch tổ truyền, cậu có ý kiến?
- Chương 139: chiếu mạng
- Chương 140: Một cái một đồng
- Chương 141: Chị Lăng nói đúng!
- Chương 142: Thượng Ngữ Yên
- Chương 143: Gặp nhau trễ
- Chương 144: Hot search
- Chương 145: Nam chủ Kiều Cảnh Dật
- Chương 146: Người trọng sinh
- Chương 147: Buông Tần Vũ ra
- Chương 148: Bạn gái cũ
- Chương 149: Trẻ con
- Chương 150: Chị Lăng nói cái gì cũng đúng!
- Chương 151: Do hắn không có chân dài như Cố Viễn Bạch sao?
- Chương 152: Thật may mắn ông trời cho em gặp được chị
- Chương 153: Là chị Lăng dạy tốt
- Chương 154: Loại cảm giác này, cực kì giống tình yêu!
- Chương 155: Nhiệm vụ giả năng lực rất mạnh?
- Chương 156: Độ hảo cảm của mục tiêu trước mặt là 0
- Chương 157: Đời này đều sẽ không đi gây dựng sự nghiệp
- Chương 158: Chẳng lẽ... chị không thích đàn ông?
- Chương 159: Sống thọ và chết tại nhà
- Chương 160: Thật là NPC mới ra lò.
- Chương 161: Bản thử nghiệm bắt đầu đếm ngược...
- Chương 162: Để nó phát huy giá trị cuối cùng.
- Chương 163: Đầu lưỡi thượng Hoa Hạ
- Chương 164: Bốn mùa đều ăn được, già trẻ đều dùng được!
- Chương 165: Trọng sinh về trước khi bản thử nghiệm bắt đầu.
- Chương 166: Thỏ thỏ đáng yêu như vậy, quả nhiên mọi người đều thích ăn.
- Chương 167: Thiếu nữ Giang Tiểu Loan...năng lực của đồng tiền.
- Chương 168: Tinh anh tiểu BOSS băng tuyết sói trắng.
- Chương 169: Thời buổi này, người tốt đúng là khó làm a!
- Chương 170: Hoan nghênh đến với thế giới 《 Thần Lâm 》
- Chương 171: Trò chơi không thể nạp xu, nàng làm sao chơi?
- Chương 172: Ngại quá, bị bọn ta ăn sạch rồi!
- Chương 173: NPC này rất có tiền nha!
- Chương 174: Ta thiếu một đầu bếp.
- Chương 175: Ta không phải đầu bếp, mà là một người thích ăn vặt nha!
- Chương 176: Ăn vặt nên thương tiếc lẫn nhau.
- Chương 177: Nam chủ cần rèn luyện tài năng tiến bộ a!
- Chương 178: Sản nghiệp gia tộc của Lôi ca.
- Chương 179: Cô cũng muốn có vũ khí?
- Chương 180: Chẳng lẽ chúng ta không phải chơi cùng một cái trò chơi?
- Chương 181: Nhiệm vụ luận võ.
- Chương 182: Con đường thăng cấp.
- Chương 183: Tiểu thư Fiona hôm nay vẫn như cũ mà xinh đẹp động lòng người
- Chương 184: Người chơi hệ sinh hoạt?
- Chương 185: Người tiên phong
- Chương 186: Còn gì gọi là được ông trời sủng ái nhất?
- Chương 187: Nhiệm vụ ẩn
- Chương 188: Đỡ ta ngồi dậy
- Chương 189: Tổ đội đánh boss
- Chương 190: Sức chiến đấu hai người bằng cặn bã
- Chương 191: Chính là Âu Hoàng
- Chương 192: Khó chịu, muốn khóc
- Chương 193: Khởi hành
- Chương 194: Diệt địch phải diệt từ gốc
- Chương 195: Ngày cuối cùng của closed beta
- Chương 196: An an phận phận làm việc
- Chương 197: Phiên ngoại Thích Khách chi Thần (Thượng)
- Chương 198: Phiên ngoại Thích Khách chi Thần (Hạ)
- Chương 199: Song bào thai?
[Quyển 1] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
[Quyển 1] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Tác giả :
Muội Chỉ Ái Cật Nhục