Edit: Quàng Thượng
"Chẳng lẽ ân nhân thật sự là tiên tử trong truyền thuyết?"
Điệp Nhi từ đáy lòng càng thêm kính sợ, lúc này nàng hơi hơi cúi đầu, khi nhìn đến ngọc bội tiểu thiếu gia cầm chơi trong tay mà bên trong ngọc bội mơ hồ có ánh sáng nhàn nhạt lóe lên, ở giữa ngọc bội có khắc một chữ "Lăng" nhỏ nhỏ.
Lăng.
Chẳng lẽ là họ của ân nhân sao?
Điệp Nhi tự hỏi trong chốc lát, sau đó giúp tiểu thiếu gia sửa sang lại y phục rồi đem ngọc bội nhét vào trong vạt áo của đứa trẻ: "Tiểu thiếu gia, đây là tiên duyên của người, đừng để cho người ngoài phát hiện tránh cho kẻ khác cướp đoạt."
Thất phu vô tội, hoài bích có tội!
Năm đó Lạc gia cũng bởi vậy mà bị diệt môn.
"Không được rồi, chúng ta vẫn nên chuyển nhà đi!"
Ý đã quyết nên Điệp Nhi ôm Lạc Vô Tình còn nhỏ tuổi vội vàng xoay người rời đi...
Lúc này Lăng Hiểu đã sớm rời khỏi thị trấn kia, trong khoảng thời gian này nàng ở nhân gian rong chơi ăn ăn uống uống cũng khá đủ rồi, cũng nên bàn bạc chuyện chính đi.
**
Nơi cực bắc của Diệu Tiên giới, núi Thiên Âm.
Nơi này là hang ổ của Ma môn, trời luôn âm u cả ngày không thấy ánh mặt trời.
Lăng Hiểu lúc này đã thay đổi một bộ đồ đen trông có vẻ quỷ mị, ngựa quen đường cũ chạy như bay qua núi Thiên Âm.
Loại chuyện giết người cướp của này Lăng Hiểu thật sự không muốn làm cũng sẽ không làm.
Nhưng đến hang ổ của Ma môn cướp chút bảo vật gì đó thì là sở trường của nàng.
"Đã 50 năm không tới, không biết kho báu của Ma môn có đổi chỗ không nhỉ?"
Lăng Hiểu một bên nói thầm trong lòng một bên dựa theo ký ức của mình mà đi tới chỗ Ma môn cất giấu kho báu, nơi này có bố trí một huyễn trận(*).
(*)trận pháp biến hóa khôn lường.
Cơ mà huyễn trận này đối với Lăng Hiểu đã Phân Thần trung kỳ mà nói chỉ là thùng rỗng kêu to mà thôi.
Nhẹ nhàng phá trận, thân hình Lăng Hiểu chợt loé cả người đã tới bên trong kho báu, trong kho báu tràn đầy linh thạch cao cấp, linh khí vô cùng dồi dào.
"Chậc chậc, năm mươi năm nay Hoắc Đông Lưu làm biết bao nhiêu chuyện xấu, không ngờ lại tích góp được nhiều của cải như vậy, wow, ngay cả bảo vật trấn tông Thiên Đan tông là Thiên Hồn đan cũng có! Không lẽ đi cướp hết của Thiên Đan tông?"
Lăng Hiểu đi vào trong kho báu một bên cảm thán một bên lại không do dự mà đem đồ bỏ vào trong nhẫn trữ vật của mình, trong chớp mắt đồ vật bên trong kho báu đã mất đi một phần ba.
"Sớm biết Ma môn của Hoắc Đông Lưu giàu có như vậy thì lúc ra cửa ta đã mang nhiều thêm một chiếc nhẫn trữ vật rồi!"
Lăng Hiểu cảm thấy mình hơi thất sách.
Còn nhớ năm mươi năm trước lúc nàng tới đây trộm đồ, không, là cướp giàu giúp nghèo thì một chiếc nhẫn trữ vật rồi thêm túi trữ vật là vừa đủ dọn hết đồ ở đây. Mà hiện tại ...
"Thất sách! Thật là thất sách!"
Cuối cùng Lăng Hiểu thu hai phần ba linh thạch cùng đan dược và pháp bảo trong kho báu, nàng thật sự là không cất nổi nữa chỉ có thể cảm thán, dự định xoay người rời đi.
"Nàng cứ đi như vậy thôi à?"
Lúc này một giọng nam trầm thấp tràn đầy từ tính đột nhiên vang lên bên tai của Lăng Hiểu.
Ngay sau đó một bóng dáng màu trắng bay tới –
Tiên bào tuyết trắng không nhiễm bụi trần, ngũ quan tuấn mỹ câu hồn đoạt phách xuất hiện trước mắt Lăng Hiểu.
Rõ ràng là một mỹ nam tử phiêu dật như tiên giáng trần, lúc này nam nhân tuấn mỹ không ai sánh bằng dùng ánh mắt ôn nhu mà nhìn Lăng Hiểu, giọng điệu trầm thấp mà mị hoặc: "Lăng Hiểu, năm mươi năm không gặp. Không muốn ôn chuyện cùng lão bằng hữu sao?"
"Hoắc Đông Lưu, đừng nói chuyện nữa, rút kiếm đi!"
Lăng Hiểu nhàn nhạt liếc mắt nhìn người nam nhân trước mặt một cái –
Giả vờ cái gì mà giả vờ?
Ngươi cho rằng ngươi mặc một thân trắng thì ngươi chính là người tốt ư? Website TruyenLau.com
Ác nhân ma đạo, Hoắc Đông Lưu.
Đây chính là một nhân vật tàn nhẫn giết người không chớp mắt.
"Đánh đánh giết giết không tốt." Hoắc Đông Lưu vẫn mỉm cười nhìn Lăng Hiểu, phẩy tay một cái, từ tay hắn b*n r* một chiếc nhẫn trữ vật xinh đẹp tinh xảo vừa lúc treo lơ lửng trước mắt Lăng Hiểu.
"Ta không đặt bất kì cấm chế nào cả, nàng đừng khách khí cứ cầm cái này dùng đi!"
Hoắc Đông Lưu cười tủm tỉm nhìn Lăng Hiểu, vẻ mặt giống như bảo nàng nhanh nhanh dọn hết của cải nhà hắn đi! Website TruyenLau.com
Lăng Hiểu: ...
"Ta không cần, đừng nghĩ có thể lừa được ta!"
Không biết Lăng Hiểu nghĩ tới cái gì lập tức nhíu mày hung hăng trừng mắt với Hoắc Đông Lưu –
Cái gì mà lấy của ta chính là người của ta.
Ngươi cho rằng lão nương sẽ bị lừa lần thứ hai sao?
Không có khả năng, không bao giờ!
"Bộ dáng nhíu mày của nàng thật đáng yêu." TruyenLau
Nhìn thấy Lăng Hiểu không chịu nhận nhẫn, Hoắc Đông Lưu nhịn không được mà trêu chọc một câu nhưng mà trả lời hắn lại là băng kiếm múa bay đầy trời!
Lăng Hiểu: Xem kiếm!
Hoắc Đông Lưu: Đánh là yêu! Nàng cứ nhiệt tình xuất kiếm!
Lăng Hiểu: Chết cũng không biết xấu hổ!
Hoắc Đông Lưu: Mắng là yêu, cứ thỏa sức trao yêu thương cho ta!
Lăng Hiểu: ...
Ta lựa chọn im lặng.
- Chương 1: Ta là một NPC không có tình cảm
- Chương 2: Từ hôm này trở đi, ngươi tên Lạc Vô Tình.
- Chương 3: Khắc kim mới là vương đạo
- Chương 4: Nuôi đồ đệ rất tốn tiền
- Chương 5: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ (thượng)
- Chương 6: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ (hạ)
- Chương 7: Tư thế chính xác để đánh cướp Ma môn.
- Chương 8: Đều bởi vì yêu mà!
- Chương 9: Thiên cơ không thể tiết lộ
- Chương 10: Đẹp bằng một nửa Hoắc Đông Lưu
- Chương 11: An Bài
- Chương 12: Tám năm sau
- Chương 13: Xuống núi...mua nước tương
- Chương 14: Hai thầy trò ngươi là ma quỷ sao?
- Chương 15: Hôm nay sư tôn dẫn con đi ăn linh thú
- Chương 16: Công chúa Bạch Tuyết
- Chương 17: Dựa theo kinh nghiệm thất bại nhiều lần của ta mà nói...
- Chương 18: Toàn bộ đều là giả
- Chương 19: Nhiệm vụ giả Cố Tuyết Dao
- Chương 20: Hoan nghênh tham gia show thực tế
- Chương 21: Cái này không khoa học!
- Chương 22: Có cần ta giúp họ làm phản không?
- Chương 23: Chỉ có kẻ vô năng mới đi cướp hôn
- Chương 24: Ta quá khó khăn rồi!
- Chương 25: Sư huynh, ta muốn về nhà
- Chương 26: Sống chết rất đơn giản, không cần thì không nên dính dáng tới.
- Chương 27: Không phải, ta không có
- Chương 28: Tay trái vẽ một con rồng, tay phải vẽ một cái cầu vòng
- Chương 29: Cái này gọi là chiến lược hoãn binh
- Chương 30: Hỏi ra thì chính là hối hận, cực kỳ hối hận.
- Chương 31: Ta cần cái hệ thống như ngươi để làm gì?
- Chương 32: Đồng học Cố Tuyết Dao thật đáng khen ngợi!
- Chương 33: Đại sư huynh truyền tin
- Chương 34: Nàng là khách qua đường, cũng là người trong cuộc
- Chương 35: Kí ức tốt đẹp của Hoắc Đông Lưu
- Chương 36: Đinh! Cơm hộp của ngươi đã giao đến!
- Chương 37: Phiên ngoại: Vô tận tu tiên
- Chương 38: Hôm nay Trình tổng vẫn chưa phá sản
- Chương 39: Có một số thứ không thể chia sẻ cùng người khác
- Chương 40: Đàn ông đều là móng heo lớn
- Chương 41: Ngạc nhiên không? Kích thích không?
- Chương 42: Tôi thích ăn cơm, ăn cơm làm tôi vui sướng!
- Chương 43: Cậu nên tìm một người bạn gái đi
- Chương 44: Có chuyện khác thường... không phải lưu manh cũng là phường trộm cắp!
- Chương 45: Học tra và học tra không nói chuyện cũng hiểu nhau
- Chương 46: Để cô nhỏ dạy cậu làm người.
- Chương 47: Thế giới này quá nhỏ
- Chương 48: Đây là quá gian xảo rồi!
- Chương 49: Hạnh phúc đến quá đột ngột
- Chương 50: Cửu biệt trùng phùng
- Chương 51: Bí mật của Trình Cẩm?
- Chương 52: Đồ ăn vặt của tôi bị người ta trộm rồi!
- Chương 53: Tâm tư của Trình Cẩm
- Chương 54: Nam chủ đại nhân đến như thế nào?
- Chương 55: Muốn đi thực hiện giá trị nhân sinh?
- Chương 56: Trình tổng có một thư kí nam...
- Chương 57: Đầu óc cô ấy có vấn đề
- Chương 58: Vấn đề đạo đức tuyệt đối không thể!
- Chương 59: Thúc hôn trước thì sao
- Chương 60: Phụ nữ chính là sinh vật rất thích mơ mộng
- Chương 61: Ôi mẹ nó
- Chương 62: Cha của nữ chính
- Chương 63: Qúa thảm rồi, cô từ chối
- Chương 64: Ngoài ý muốn
- Chương 65: Trình tổng bị thương
- Chương 66: Mời cậu kể lại chuyện cũ 【Thượng】
- Chương 67: Mời cậu kể lại chuyện cũ (hạ)
- Chương 68: Đánh bạc nguy hiểm, trù người cần cẩn thận!
- Chương 69: Hiện trường Trình gia hàng thật giá thật!
- Chương 70: Ở tại thời không xa xôi
- Chương 71: Cách tệ hại nhất để đuổi người
- Chương 72: Sở Hoài mời
- Chương 73: Các người vui vẻ là được rồi [Sinh nhật vui vẻ!]
- Chương 74: Party trên du thuyền
- Chương 75: Phân vượn trong truyền thuyết
- Chương 76: Làm bạn gái của tôi có được hay không?
- Chương 77: Bình tĩnh! Không cần sợ!
- Chương 78: Hình như thiếu đi cái gì...
- Chương 79: Vấn đề không lớn
- Chương 80: Kết hôn luôn đi chứ!
- Chương 81: Ngựa hoang thoát cương
- Chương 82: Hai cái sa điêu (*)
- Chương 83: Tục xưng bị nhốt trong phòng tối
- Chương 84: Mưu đồ đã lâu
- Chương 85: Hệ thống kịch tình sắp sụp đổ
- Chương 86: Công trạng âm 99 điểm
- Chương 87: Phiên ngoại (Thượng)
- Chương 88: Ngoại truyện (Hạ)
- Chương 89: Cùng nhau điên cuồng chạy đi, NPC!
- Chương 90: Ngẫu nhiên trừng phạt một khán giả may mắn
- Chương 91: Thiếu nữ đang hồng, Lăng Hiểu
- Chương 92: Lời thật lòng và Đại mạo hiểm
- Chương 93: Trò chơi vòng đầu tiên... Bắt đầu!
- Chương 94: Tìm kiếm manh mối...
- Chương 95: Tiết mục bị gạch bỏ.
- Chương 96: Bây giờ, sẽ ngẫu nhiễn trừng phạt một khán giả may mắn
- Chương 97: Học sinh cấp ba lớp 8
- Chương 98: Phòng học 414
- Chương 99: Tổ tiết mục nghèo túng
- Chương 100: Lão sư, em muốn đi vệ sinh.
- Chương 101: Sách lược của tổ tiết mục
- Chương 102: Ngô Hữu Vi thoát phi nhập âu*
- Chương 103: Tôi sẽ sống ít hơn mấy giờ
- Chương 104: Tức giận nha
- Chương 105: Rốt cuộc 'Hoắc Đông Lưu' là đơn vị tính toán gì chứ?
- Chương 106: Vòng thứ hai, trò chơi bắt đầu!
- Chương 107: Thời gian tìm kiếm manh mối
- Chương 108: Đạo cụ mấu chốt
- Chương 109: Chìa khóa không gian toàn năng
- Chương 110: NPC không đáng tin
- Chương 111: Thì ra cô là NPC như vậy!
- Chương 112: Cảm giác chỉ số IQ bị nghiền áp
- Chương 113: Đây là sách
- Chương 114: Ai nói thoát phi nhập âu?
- Chương 115: Ngô Hân Di làm thân
- Chương 116: Người sói
- Chương 117: Quay ngược thời gian
- Chương 118: Âu khí quay lại người ông rồi sao?
- Chương 119: Ba người cuối cùng
- Chương 120: Thương cho bóng đen nhỏ yếu
- Chương 121: Cục gạch không mòn
- Chương 122: Suy đoán của hai người
- Chương 123: Nhiệm vụ hoàn thành!
- Chương 124: Sau khi kết thúc
- Chương 125: Người xem tiết mục, là ai?
- Chương 126: Ca Ca
- Chương 127: Người đại diện
- Chương 128: Chuyên trị các loại không hồng
- Chương 129: Một bàn tử
- Chương 130: Cậu bình thường không uống canh gà bổ não ư????
- Chương 131: Cục gạch? ..........Ở đâu ra?
- Chương 132: Chị Lăng, chị chính là chị ruột của em!
- Chương 133: Cố Viễn Bạch
- Chương 134: Chúng tôi ăn, cậu xem được rồi
- Chương 135: Trọng sinh
- Chương 136: Có chút hâm mộ
- Chương 137: Chị đại Lăng của tôi
- Chương 138: Gạch tổ truyền, cậu có ý kiến?
- Chương 139: chiếu mạng
- Chương 140: Một cái một đồng
- Chương 141: Chị Lăng nói đúng!
- Chương 142: Thượng Ngữ Yên
- Chương 143: Gặp nhau trễ
- Chương 144: Hot search
- Chương 145: Nam chủ Kiều Cảnh Dật
- Chương 146: Người trọng sinh
- Chương 147: Buông Tần Vũ ra
- Chương 148: Bạn gái cũ
- Chương 149: Trẻ con
- Chương 150: Chị Lăng nói cái gì cũng đúng!
- Chương 151: Do hắn không có chân dài như Cố Viễn Bạch sao?
- Chương 152: Thật may mắn ông trời cho em gặp được chị
- Chương 153: Là chị Lăng dạy tốt
- Chương 154: Loại cảm giác này, cực kì giống tình yêu!
- Chương 155: Nhiệm vụ giả năng lực rất mạnh?
- Chương 156: Độ hảo cảm của mục tiêu trước mặt là 0
- Chương 157: Đời này đều sẽ không đi gây dựng sự nghiệp
- Chương 158: Chẳng lẽ... chị không thích đàn ông?
- Chương 159: Sống thọ và chết tại nhà
- Chương 160: Thật là NPC mới ra lò.
- Chương 161: Bản thử nghiệm bắt đầu đếm ngược...
- Chương 162: Để nó phát huy giá trị cuối cùng.
- Chương 163: Đầu lưỡi thượng Hoa Hạ
- Chương 164: Bốn mùa đều ăn được, già trẻ đều dùng được!
- Chương 165: Trọng sinh về trước khi bản thử nghiệm bắt đầu.
- Chương 166: Thỏ thỏ đáng yêu như vậy, quả nhiên mọi người đều thích ăn.
- Chương 167: Thiếu nữ Giang Tiểu Loan...năng lực của đồng tiền.
- Chương 168: Tinh anh tiểu BOSS băng tuyết sói trắng.
- Chương 169: Thời buổi này, người tốt đúng là khó làm a!
- Chương 170: Hoan nghênh đến với thế giới 《 Thần Lâm 》
- Chương 171: Trò chơi không thể nạp xu, nàng làm sao chơi?
- Chương 172: Ngại quá, bị bọn ta ăn sạch rồi!
- Chương 173: NPC này rất có tiền nha!
- Chương 174: Ta thiếu một đầu bếp.
- Chương 175: Ta không phải đầu bếp, mà là một người thích ăn vặt nha!
- Chương 176: Ăn vặt nên thương tiếc lẫn nhau.
- Chương 177: Nam chủ cần rèn luyện tài năng tiến bộ a!
- Chương 178: Sản nghiệp gia tộc của Lôi ca.
- Chương 179: Cô cũng muốn có vũ khí?
- Chương 180: Chẳng lẽ chúng ta không phải chơi cùng một cái trò chơi?
- Chương 181: Nhiệm vụ luận võ.
- Chương 182: Con đường thăng cấp.
- Chương 183: Tiểu thư Fiona hôm nay vẫn như cũ mà xinh đẹp động lòng người
- Chương 184: Người chơi hệ sinh hoạt?
- Chương 185: Người tiên phong
- Chương 186: Còn gì gọi là được ông trời sủng ái nhất?
- Chương 187: Nhiệm vụ ẩn
- Chương 188: Đỡ ta ngồi dậy
- Chương 189: Tổ đội đánh boss
- Chương 190: Sức chiến đấu hai người bằng cặn bã
- Chương 191: Chính là Âu Hoàng
- Chương 192: Khó chịu, muốn khóc
- Chương 193: Khởi hành
- Chương 194: Diệt địch phải diệt từ gốc
- Chương 195: Ngày cuối cùng của closed beta
- Chương 196: An an phận phận làm việc
- Chương 197: Phiên ngoại Thích Khách chi Thần (Thượng)
- Chương 198: Phiên ngoại Thích Khách chi Thần (Hạ)
- Chương 199: Song bào thai?
[Quyển 1] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
[Quyển 1] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Tác giả :
Muội Chỉ Ái Cật Nhục