Tô Quân bắt đầu cuộc sống hạnh phúc vui vẻ ở chỗ Ngô Thế Hùng, cả ngày làm bạn với cô gái sườn xám, chơi trò chơi chung đủ kiểu.
Nhưng mà kiểu chơi này hơi thảm thương, không phải vỡ đầu thì trật chân, chẳng ngày nào lành lặn.
Đáng ghét nhất là ngày nào cô gái kia cũng bảo cậu ta gọi điện về nhà, báo bình an với gia đình, ra vẻ cậu ta rất ổn.
Cậu ta muốn thì nói không ổn cũng được, chỉ cần cậu ta không sợ con dao đang vắt ngay thắt lưng cậu ta đang hăm he rạch một đường là được.
Tô Quân bị Ngô Thế Hùng quản chế triệt để, Trần Thanh Xuyên cũng không cần nhớ tới cậu ta, chỉ quan tâm ban ngày đi làm ban đêm về nhà chọc Tô Tuyết là được, ngày tháng cứ thế yên bình trôi qua.
Tối hôm đó về tới nhà, Tô Tuyết đã nấu cơm tối xong, Trần Thanh Xuyên rửa tay xong thì ngồi vào chỗ đối diện cô, nhớ ra chuyện gì đó.
Gần đây Tô Tuyết đã được thả lỏng “quản chế”, ít ra ban ngày có thể đến công ty quan sát tình hình kinh doanh của công ty.
Lúc ăn cơm, cô nói đến chuyện của công ty, đồng thời kể những chuyện chưa chắc ăn cho Trần Thanh Xuyên.
Cô bây giờ vẫn không có chút kiêu căng ngạo mạn nào trước mặt Trần Thanh Xuyên, không chỉ vì sự quản thúc của Trần Thanh Xuyên, chủ yếu cũng vì Trần Thanh Xuyên có đủ tầm nhìn và thực lực, những vấn đề cô vắt óc nghĩ cũng không ra cách giải quyết, Trần Thanh Xuyên lại tìm ra hướng xử lí rất đơn giản.
Cách giải quyết của anh không phải lợi dụng tiền bạc hay quyền thế, mà là đứng trên góc độ của Văn hoá Đông Tinh mà giải quyết vấn đề, lại còn giải quyết rất khéo léo, kết quả rất tốt, đây mới là điều khiến Tô Tuyết kính nể thật sự.
Đồng thời cô cũng ý thức được, thương trường không gì không có, cô cần phải học nhiều thứ lắm, mà Trần Thanh Xuyên là một người thầy rất ưu tú.
TruyenLau.com
Sau khi tham khảo vấn đề và ăn xong, Trần Thanh Xuyên bảo Tô Tuyết thay đồ, sau đó hai người đi tản bộ.
Buổi tối đến, trong lúc tán gẫu, Tô Tuyết hỏi về Triệu Hồng Vũ: “Hôm nay có nhớ tới cô ta không?”
Chuyện thường ở huyện, ngày nào Tô Tuyết cũng hỏi.
TruyenLau.com
Vậy nên cho dù cô không nhắc tên Triệu Hồng Vũ, Trần Thanh Xuyên cũng biết là hỏi ai.
Gật đầu ừ một tiếng, Trần Thanh Xuyên bước tiếp.
Sao lại không nhớ được? Ngày nào cũng nhớ tới, có lúc anh thậm chí không cần cố ý nghĩ tới, trong đầu sẽ nhảy ra hình ảnh Triệu Hồng Vũ, hoặc sẽ vang lên tiếng giày cao gót, anh cũng sẽ bất giác nghĩ tới Triệu Hồng Vũ.
Câu trả lời của Trần Thanh Xuyên khiến Tô Tuyết hít sâu một hơi, không nói gì nữa.
TruyenLau
Trần Thanh Xuyên xoay đầu nhìn cô một cái, nở nụ cười: “Sao, ghen à?”
Tô Tuyết vội hỏi: “Nào có, sao tôi phải ghen, tôi chẳng có quan hệ gì với anh cả, anh muốn nhớ ai thì nhớ.
”
Nói xong, Tô Tuyết bước nhanh hơn, sợ Trần Thanh Xuyên bắt gặp sự khó chịu trên mặt cô.
Nhìn bước chân nhanh dần của Tô Tuyết, Trần Thanh Xuyên mỉm cười, không chọc cô nữa…
Hai người về nhà, tắm rửa rồi quay vào phòng ngủ.
Vẫn quy tắc cũ, Trần Thanh Xuyên ngủ trên giường, Tô Tuyết vẫn ngủ trên sàn nhà.
Hai người nằm hai chỗ nói vài câu rồi tắt đèn ngủ.
Chỉ là lúc này, màn đêm đen hơn một chút, một màu đen đặc, không khí cũng mang theo sự áp bức.
Người có kinh nghiệm sống đều rõ sắp mưa tới nơi.
Hai tay Trần Thanh Xuyên gối dưới đầu, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chờ cho cơn mưa lớn ập tới, anh thầm nghĩ liệu mình sẽ ngủ trước hay mưa rơi trước.
Mưa chưa kịp rơi, anh cũng chưa vào giấc, tiếng sét toạc trời đã chào hỏi trước.
Ánh sáng loé lên, phút chốc chiếu sáng rực cả thế giới, rồi lại lập tức rơi vào đêm đen vô tận.
Ngay sau đó, tiếng sấm cực lớn cũng nổ tung, cảm giác như nổ ngay trên đầu người ta vậy, rất đáng sợ.
Nghe thấy tiếng sấm, Trần Thanh Xuyên theo phản xạ mà nhìn xuống đất.
Ở cùng ba năm, anh rất rõ mỗi lần trời có sấm sét, Tô Tuyết sẽ run bần bật, tiếng sấm càng to cô run càng mạnh, sợ từ tận đáy lòng.
Quả nhiên lần này cũng vậy, Tô Tuyết nằm trên đất run như cầy sấy, hai tay ôm chặt lấy cơ thể, cuộn tròn người như tôm vậy.
Nhìn cô như thế, Trần Thanh Xuyên nói thẳng với cô: “Lên đây đi, tôi ôm cô ngủ.
”
Nghe anh nói xong, Tô Tuyết bình tĩnh lại nhiều hơn, nhưng lời nói của anh khiến cô hơi kháng cự, cô không thèm, cứ như cô cố ý giả vờ đáng thương để anh thông cảm ấy, mà cô cũng ngại ngùng khi làm như vậy.
Chỉ là Trần Thanh Xuyên không hề cho cô cơ hội từ chối, ôm cô rồi thả xuống giường.
“Trần Thanh Xuyên, anh làm gì đó, để tôi xuống dưới!”
Tô Tuyết ngại, muốn xuống dưới, nhưng Trần Thanh Xuyên đã ôm cô vào lòng, dùng chân mình đè chân Tô Tuyết, để cô không thể vùng ra, như một con cá đang vùng vẫy vậy.
Cùng lúc đó, tiếng sấm vang rền lần nữa, bị tiếng sấm làm giật mình, Tô Tuyết càng yên phận hơn, để yên cho anh ôm chặt mình vào lòng.
Cảm giác này khiến cô an tâm hơn nhiều, không còn sợ nữa, nhưng hơi thở nóng ấm của Trần Thanh Xuyên lại cứ phả vào mặt cô, vừa làm cô xấu hổ hơn cả, không dám mở mắt ra.
Trần Thanh Xuyên lúc này đang đánh giá nhan sắc tuyệt đẹp của cô với cự li gần nhất, cũng hỏi cô: “Cô sợ sấm thế này kiếp trước chắc là hồ ly tinh, bị sét đánh chết, vậy nên kiếp này mới vừa đẹp vừa sợ sấm sét?”
Tô Tuyết mở to mắt, cất lời phản bác: “Anh mới là hồ ly tinh chuyển kiếp đấy, anh…”
Đang phản bác, đôi môi đỏ nhỏ nhắn của cô bị Trần Thanh Xuyên chặn lại.
Cô rất hoảng, cũng xấu hổ, đây là lần đầu cô hôn ai đó, thế mà lại bất ngờ thế này…
Cả năm phút sau, Trần Thanh Xuyên mới thả môi cô ra, Tô Tuyết khó khăn lắm mới hít thở lại bình thường.
Cô xấu hổ đỏ mắt mở to hai mắt: “Lưu manh!”
Vừa nói xong, cô xoay người toan ngồi dậy, lại bị Trần Thanh Xuyên đè ra giường.
Nhưng bây giờ cô đang đưa lưng dựa vào Trần Thanh Xuyên, cũng không cần lo lắng bị hôn nữa.
Nhưng ngay lúc này, Trần Thanh Xuyên lại cất lời nóng bỏng bên tai cô: “Đêm nay cô là của tôi…”.
- Chương 1: 1: Nỗi Nhục Lớn Nhất Của Tô Tuyết
- Chương 2: 2: Anh Không Có Tư Cách Đó
- Chương 3: 3: Cuối Cùng Cũng Đã Chịu Đựng Được Đến Lúc Tự Do
- Chương 4: 4: Tiền Đâu Ra Nhiều Vậy
- Chương 5: 5: Bây Giờ Tôi Rất Tiện
- Chương 6: 6: Lời Mời Từ Tập Đoàn Đại Minh
- Chương 7: 7: Một Câu Vô Nghĩa Giảm Một Ngàn Vạn
- Chương 8: 8: Chỉ Có Cậu Chịu Khổ
- Chương 9: 9: Sao Mẹ Lại Như Vậy Chứ
- Chương 10: 10: Có Phải Đổi Tên Rồi Không
- Chương 11: 11: Đồ Vô Dụng Đó Cũng Đến Rồi
- Chương 12: 12: Chủ Tịch Là Anh Em Chí Cốt Của Tôi
- Chương 13: 13: Không Ngờ Anh Ta Là Chủ Tịch
- Chương 14: 14: Không Cần Để Ý Chuyện Này
- Chương 15: 15: Đã Tạo Ra Một Nghiệp Chướng Lớn Rồi
- Chương 16: 16: Đứa Cháu Trai Này Anh Chắc Chắn Sẽ Làm
- Chương 17: 17: Kẻ Chuyên Gia Gài Bẫy Cháu Trai
- Chương 18: 18: Phòng Kinh Doanh Không Nhận Kẻ Vô Dụng
- Chương 19: 19: Ngủ Chỗ Này Cũng Được
- Chương 20: 20: Làm Như Tôi Ham Lắm
- Chương 21: 21: Đã Phải Chịu Tổn Hại Rồi Còn Không Có Trí Nhớ Lâu
- Chương 22: 22: Phế Vật Cũng Có Thuộc Tính Lây Bệnh
- Chương 23: 23: Sao Cậu Lại Quỵt Nợ Chứ
- Chương 24: 24: Việc Làm Này Của Anh Quá Trớn Rồi Đấy
- Chương 25: 25: Chuyện Này Dừng Lại Tại Đây!
- Chương 26: 26: Lời Hứa Nên Được Thực Hiện
- Chương 27: 27: Thăng Quan Tiến Chức Thuận Lợi
- Chương 28: 28: Phó Chủ Tịch Chu Thật Sự Rất Năng Suất
- Chương 29: 29: Chỉ Cần Trời Vẫn Chưa Tối
- Chương 30: 30: Không Cần Anh Tôi Cũng Làm Được
- Chương 31: 31: Tại Sao Lại Đánh Em Trai Tôi
- Chương 32: 32: Một Chiếc Bánh Nướng Thiu
- Chương 33: 33: Ngày Mai Đưa Hợp Đồng Cho Ông
- Chương 34: 34: Chúng Ta Cũng Làm Kẻ Tiêu Tiền Như Rác Nào
- Chương 35: 35: Trò Chơi Giữa Người Giàu
- Chương 36: 36: Không Phải Là Kẻ Rác Rưởi Sao
- Chương 37: 37: Bất Ngờ
- Chương 38: 38: Rốt Cuộc Là Công Của Ai
- Chương 39: 39: Thật May Được Gặp Lại Cậu
- Chương 40: 40: Sao Cứ Thích Đồ Vô Dụng Vậy
- Chương 41: 41: Người Tốt Sống Lâu Vạn Tuổi
- Chương 42: 42: Ăn Hiếp Cô Rất Vui
- Chương 43: 43: Kỳ Tích Nhất Định Sẽ Tồn Tại
- Chương 44: 44: Hoàng Ny Ny Rất May Mắn
- Chương 45: 45: Đắc Ý Dễ Xảy Ra Chuyện
- Chương 46: 46: Hoàng Ny Ny Cô Giỏi Lắm
- Chương 47: 47: Anh Chọc Tôi Tức Muốn Chết
- Chương 48: 48: Cho Hỏi Họ Tên Của Cô
- Chương 49: 49: Nhân Viên Kinh Doanh Xuất Sắc Nhất
- Chương 50: 50: Tình Cảm Này Gọi Là Tình Thân
- Chương 51: Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 162: Chương 162
- Chương 163: Chương 163
- Chương 164: Chương 164
- Chương 165: Chương 165
- Chương 166: Chương 166
- Chương 167: Chương 167
- Chương 168: Chương 168
- Chương 169: Chương 169
- Chương 170: Chương 170
- Chương 171: Chương 171
- Chương 172: Chương 172
- Chương 173: Chương 173
- Chương 174: Chương 174
- Chương 175: Chương 175
- Chương 176: Chương 176
- Chương 177: Chương 177
- Chương 178: Chương 178
- Chương 179: Chương 179
- Chương 180: Chương 180
- Chương 181: Chương 181
- Chương 182: Chương 182
- Chương 183: Chương 183
- Chương 184: Chương 184
- Chương 185: Chương 185
- Chương 186: Chương 186
- Chương 187: Chương 187
- Chương 188: Chương 188
- Chương 189: Chương 189
- Chương 190: Chương 190
- Chương 191: Chương 191
- Chương 192: Chương 192
- Chương 193: Chương 193
- Chương 194: Chương 194
- Chương 195: Chương 195
- Chương 196: Chương 196
- Chương 197: Chương 197
- Chương 198: Chương 198
- Chương 199: Chương 199
- Chương 200: Chương 200
- Chương 201: Chương 201
- Chương 202: Chương 202
- Chương 203: Chương 203
- Chương 204: Chương 204
- Chương 205: Chương 205
- Chương 206: Chương 206
- Chương 207: Chương 207
- Chương 208: Chương 208
- Chương 209: Chương 209
- Chương 210: Chương 210
- Chương 211: Chương 211
- Chương 212: Chương 212
- Chương 213: Chương 213
- Chương 214: Chương 214
- Chương 215: Chương 215
- Chương 216: Chương 216
- Chương 217: Chương 217
- Chương 218: Chương 218
- Chương 219: Chương 219
- Chương 220: Chương 220
- Chương 221: Chương 221
- Chương 222: Chương 222
- Chương 223: Chương 223
- Chương 224: Chương 224
- Chương 225: Chương 225
- Chương 226: Chương 226
- Chương 227: Chương 227
- Chương 228: Chương 228
- Chương 229: Chương 229
- Chương 230: Chương 230
- Chương 231: Chương 231
- Chương 232: Chương 232
- Chương 233: Chương 233
- Chương 234: Chương 234
- Chương 235: Chương 235
- Chương 236: Chương 236
- Chương 237: Chương 237
- Chương 238: Chương 238
- Chương 239: Chương 239
- Chương 240: Chương 240
- Chương 241: Chương 241
Rể Hổ Hào Môn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.