Còn con đường dành cho Ngô Thế Hùng như thế nào, tất nhiên phải nói ở địa điểm khác, hai người sẽ không nói mấy chuyện này ở trên đường phố.
Ngô Thế Hùng cũng biết rất rõ điều này, nên sau khi đi tập thể dục với Trần Thanh Xuyên được một lúc, ông ta đã rời đi.
Trần Thanh Xuyên cũng trở về nhà của mình, thấy Tô Tuyết đang ngồi trong thư phòng đọc tài liệu.
Mặc dù Tô Tuyết đang làm người giúp việc ở nhà Trần Thanh Xuyên, nhưng cô không thể bỏ mặc việc của công ty.
Trần Thanh Xuyên thuận miệng hỏi cô: "Dạo này Văn hóa Đông Tinh thế nào?"
Tô Tuyết không trả lời, như thể không nghe thấy, nhưng Trần Thanh Xuyên biết chắc rằng cô đã nghe thấy, chỉ là cô không muốn nói mà thôi, về lý do cũng không cần phải suy nghĩ nhiều, nhất định là có liên quan gì đến chuyện của Triệu Hồng Vũ mà anh đã đề cập trước đó.
Trên thực tế thì đúng là như vậy, mặc dù Tô Tuyết đang xem tài liệu, nhưng tâm trí luôn nghĩ đến chuyện của Triệu Hồng Vũ mà anh đã nhắc đến trong bữa ăn.
Cô đã cân nhắc, nếu sau này cô kết hôn với Trần Thanh Xuyên, Triệu Hồng Vũ làm người thứ ba như vậy thì phải tiếp xúc như thế nào? Hơn nữa cô cũng không dám chắc liệu Triệu Hồng Vũ hay mình là người thứ ba.
Nhưng cô vẫn biết rõ một điều, chuyện này đều tại Trần Thanh Xuyên.
Nếu Trần Thanh Xuyên chỉ có một mình Triệu Hồng Vũ hoặc chỉ có một mình cô, tất nhiên sẽ không có mấy chuyện rắc rối này.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Do đó, cô mới cố ý phớt lờ Trần Thanh Xuyên, để bày tỏ tâm trạng phản kháng trong lòng mình.
Nhưng tâm trạng này của cô còn chưa kịp phát huy tác dụng, Trần Thanh Xuyên đã bước vào thư phòng.
Một giây sau, anh đã ôm Tô Tuyết vào lòng từ phía sau.
Tô Tuyết rất xấu hổ: "Anh làm gì vậy, mau buông tôi ra.
" Website TruyenLau.com
Còn lâu Trần Thanh Xuyên mới chịu buông ra, mà nói vào tai của Tô Tuyết: "Ôm em rất sướng nên anh không nỡ buông ra.
"
Tô Tuyết càng xấu hổ hơn, sốt sắng muốn tự vùng vẫy, nhưng hoàn toàn không có cơ hội.
Cô không những không có cơ hội vùng vẫy, thậm chí còn bị Trần Thanh Xuyên nhấc bổng lên ném xuống sofa!
Hai tiếng sau, không dễ gì mới dồn được chút sức lực, Tô Tuyết ngượng ngùng đứng dậy đi vào phòng tắm để tắm rửa thay quần áo, mà Trần Thanh Xuyên cũng không giày vò cô nữa, quan trọng nhất là cô không thể chịu đựng nổi.
TruyenLau.com
Mặc dù trước đó anh đã có suy nghĩ giống như lần trước, nhưng ban nãy Tô Tuyết đã phản kháng quyết liệt, nên anh cũng không cưỡng ép cô, dù gì có những chuyện nếu làm sâu hơn sẽ phản tác dụng.
Nhưng anh cần phải giải quyết chút h*m m**n cháy bỏng, do đó sau khi Tô Tuyết tắm rửa sạch sẽ, Trần Thanh Xuyên đã đến tìm cô.
Tô Tuyết cả kinh, vội vàng quay về phòng của mình đóng chặt cửa, bây giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng lúc cô dựa vào tấm cửa thầm thở phào nhẹ nhõm, Trần Thanh Xuyên đã đưa ra hai lựa chọn.
"Một là em mở cửa ra, giải quyết vấn đề; hai là anh tự đi ra ngoài để tìm người khác giải quyết vấn đề.
"
Tô Tuyết là người sẽ bị uy h**p ư? Còn lâu nhé, lòng kiêu ngạo trong lòng cô sẽ không bao giờ cho phép cô chịu đựng lời uy h**p.
Vì thế cô đã lên tiếng ngay: "Anh thích tìm ai thì tìm, tôi không quan tâm.
"
Tuyệt vời, câu nói này thật sự tuyệt vời, nghe có vẻ rất mạnh mẽ tự tin.
Trần Thanh Xuyên nghe vậy thì không nói hai lời, xoay người rời khỏi nhà ngay.
Lúc nghe thấy tiếng bước chân rời đi của Trần Thanh Xuyên, Tô Tuyết vẫn rất đắc ý, bởi vì mưu kế của Trần Thanh Xuyên vẫn chưa thực hiện được.
Nhưng đến khi cô nghe thấy tiếng cửa mở ra rồi đóng lại, cuối cùng cô cũng nhận ra vấn đề nằm ở đâu, nên không thể đắc ý được nữa.
Trần Thanh Xuyên thật sự đã đi tìm người khác, hơn nữa rất có khả năng người này chính là Triệu Hồng Vũ.
Cô đóng cửa lại rất sảng khoái, nhưng đồng thời cũng đuổi Trần Thanh Xuyên đi, để anh đi tới bên cạnh người phụ nữ khác.
Nghĩ đến đây, Tô Tuyết cảm thấy hơi hối hận, bởi vì ban nãy lòng kiêu ngạo của mình đã không xuất hiện đúng lúc, quyết định hơi l* m*ng.
Nhưng bây giờ mặc kệ cô nghĩ thế nào cũng đã muộn màng, bởi vì Trần Thanh Xuyên đã đi ra ngoài rồi.
Trước mắt cô chỉ có thể hy vọng rằng, Trần Thanh Xuyên chỉ đang hù dọa cô, chứ không thật sự đi tìm Triệu Hồng Vũ.
Nhưng liệu chuyện này có khả thi không? Rõ ràng chuyện này không phải là không có khả năng, có lẽ Trần Thanh Xuyên có ý định hù dọa cô, nhưng d*c v*ng trong người sẽ không lừa gạt người khác.
Do đó, sau khi rời khỏi đây, Trần Thanh Xuyên đã ngồi máy bay xuyên đêm, đến thẳng nơi ở của Triệu Hồng Vũ.
Tối hôm đó hơn mười hai giờ đêm, Triệu Hồng Vũ đã nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ.
Tối nay, cô ấy cứ trằn trọc mãi không thể ngủ được, luôn cảm thấy cả người không ổn nhưng lại không nói ra được, như thể thiếu đi một thứ gì đó, khiến cô ấy cảm thấy rất trống rỗng.
Nếu cô ấy mở miệng đồng ý, sẽ có rất nhiều đàn ông theo đuổi bầu bạn với cô ấy, nhưng cô ấy không cần, mà một lòng một dạ với Trần Thanh Xuyên.
Nhưng lúc cô ấy trằn trọc hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng sắp chìm vào giấc ngủ thì tiếng gõ cửa lại vang lên.
Cô ấy nghe kỹ lại, quả thật là tiếng gõ cửa, điều này đã khiến Triệu Hồng Vũ rất ngạc nhiên, không biết là ai đang gõ cửa.
Triệu Hồng Vũ bước xuống giường, mặc váy ngủ vào, thông qua màn hình chuông cửa, nhìn thấy người đang đứng bên ngoài.
Trên gương mặt quyến rũ của cô ấy nhất thời nở nụ cười mãn nguyện, thậm chí còn hơi mang theo nỗi khát vọng.
Người đến là Trần Thanh Xuyên mà cô ấy ngày nhớ đêm mong, hiện đang ở bên ngoài nhà của cô ấy.
Cô ấy rất kích động, cũng rất vui mừng, nhưng sự rụt rè của người phụ nữ vẫn khiến Triệu Hồng Vũ cố gắng bình tĩnh lại, giả vờ lạnh nhạt.
Nhưng cô ấy vừa mới mở cửa ra bằng vẻ mặt lạnh nhạt đó, Trần Thanh Xuyên đã nhào tới như hổ đói!.
- Chương 1: 1: Nỗi Nhục Lớn Nhất Của Tô Tuyết
- Chương 2: 2: Anh Không Có Tư Cách Đó
- Chương 3: 3: Cuối Cùng Cũng Đã Chịu Đựng Được Đến Lúc Tự Do
- Chương 4: 4: Tiền Đâu Ra Nhiều Vậy
- Chương 5: 5: Bây Giờ Tôi Rất Tiện
- Chương 6: 6: Lời Mời Từ Tập Đoàn Đại Minh
- Chương 7: 7: Một Câu Vô Nghĩa Giảm Một Ngàn Vạn
- Chương 8: 8: Chỉ Có Cậu Chịu Khổ
- Chương 9: 9: Sao Mẹ Lại Như Vậy Chứ
- Chương 10: 10: Có Phải Đổi Tên Rồi Không
- Chương 11: 11: Đồ Vô Dụng Đó Cũng Đến Rồi
- Chương 12: 12: Chủ Tịch Là Anh Em Chí Cốt Của Tôi
- Chương 13: 13: Không Ngờ Anh Ta Là Chủ Tịch
- Chương 14: 14: Không Cần Để Ý Chuyện Này
- Chương 15: 15: Đã Tạo Ra Một Nghiệp Chướng Lớn Rồi
- Chương 16: 16: Đứa Cháu Trai Này Anh Chắc Chắn Sẽ Làm
- Chương 17: 17: Kẻ Chuyên Gia Gài Bẫy Cháu Trai
- Chương 18: 18: Phòng Kinh Doanh Không Nhận Kẻ Vô Dụng
- Chương 19: 19: Ngủ Chỗ Này Cũng Được
- Chương 20: 20: Làm Như Tôi Ham Lắm
- Chương 21: 21: Đã Phải Chịu Tổn Hại Rồi Còn Không Có Trí Nhớ Lâu
- Chương 22: 22: Phế Vật Cũng Có Thuộc Tính Lây Bệnh
- Chương 23: 23: Sao Cậu Lại Quỵt Nợ Chứ
- Chương 24: 24: Việc Làm Này Của Anh Quá Trớn Rồi Đấy
- Chương 25: 25: Chuyện Này Dừng Lại Tại Đây!
- Chương 26: 26: Lời Hứa Nên Được Thực Hiện
- Chương 27: 27: Thăng Quan Tiến Chức Thuận Lợi
- Chương 28: 28: Phó Chủ Tịch Chu Thật Sự Rất Năng Suất
- Chương 29: 29: Chỉ Cần Trời Vẫn Chưa Tối
- Chương 30: 30: Không Cần Anh Tôi Cũng Làm Được
- Chương 31: 31: Tại Sao Lại Đánh Em Trai Tôi
- Chương 32: 32: Một Chiếc Bánh Nướng Thiu
- Chương 33: 33: Ngày Mai Đưa Hợp Đồng Cho Ông
- Chương 34: 34: Chúng Ta Cũng Làm Kẻ Tiêu Tiền Như Rác Nào
- Chương 35: 35: Trò Chơi Giữa Người Giàu
- Chương 36: 36: Không Phải Là Kẻ Rác Rưởi Sao
- Chương 37: 37: Bất Ngờ
- Chương 38: 38: Rốt Cuộc Là Công Của Ai
- Chương 39: 39: Thật May Được Gặp Lại Cậu
- Chương 40: 40: Sao Cứ Thích Đồ Vô Dụng Vậy
- Chương 41: 41: Người Tốt Sống Lâu Vạn Tuổi
- Chương 42: 42: Ăn Hiếp Cô Rất Vui
- Chương 43: 43: Kỳ Tích Nhất Định Sẽ Tồn Tại
- Chương 44: 44: Hoàng Ny Ny Rất May Mắn
- Chương 45: 45: Đắc Ý Dễ Xảy Ra Chuyện
- Chương 46: 46: Hoàng Ny Ny Cô Giỏi Lắm
- Chương 47: 47: Anh Chọc Tôi Tức Muốn Chết
- Chương 48: 48: Cho Hỏi Họ Tên Của Cô
- Chương 49: 49: Nhân Viên Kinh Doanh Xuất Sắc Nhất
- Chương 50: 50: Tình Cảm Này Gọi Là Tình Thân
- Chương 51: Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 162: Chương 162
- Chương 163: Chương 163
- Chương 164: Chương 164
- Chương 165: Chương 165
- Chương 166: Chương 166
- Chương 167: Chương 167
- Chương 168: Chương 168
- Chương 169: Chương 169
- Chương 170: Chương 170
- Chương 171: Chương 171
- Chương 172: Chương 172
- Chương 173: Chương 173
- Chương 174: Chương 174
- Chương 175: Chương 175
- Chương 176: Chương 176
- Chương 177: Chương 177
- Chương 178: Chương 178
- Chương 179: Chương 179
- Chương 180: Chương 180
- Chương 181: Chương 181
- Chương 182: Chương 182
- Chương 183: Chương 183
- Chương 184: Chương 184
- Chương 185: Chương 185
- Chương 186: Chương 186
- Chương 187: Chương 187
- Chương 188: Chương 188
- Chương 189: Chương 189
- Chương 190: Chương 190
- Chương 191: Chương 191
- Chương 192: Chương 192
- Chương 193: Chương 193
- Chương 194: Chương 194
- Chương 195: Chương 195
- Chương 196: Chương 196
- Chương 197: Chương 197
- Chương 198: Chương 198
- Chương 199: Chương 199
- Chương 200: Chương 200
- Chương 201: Chương 201
- Chương 202: Chương 202
- Chương 203: Chương 203
- Chương 204: Chương 204
- Chương 205: Chương 205
- Chương 206: Chương 206
- Chương 207: Chương 207
- Chương 208: Chương 208
- Chương 209: Chương 209
- Chương 210: Chương 210
- Chương 211: Chương 211
- Chương 212: Chương 212
- Chương 213: Chương 213
- Chương 214: Chương 214
- Chương 215: Chương 215
- Chương 216: Chương 216
- Chương 217: Chương 217
- Chương 218: Chương 218
- Chương 219: Chương 219
- Chương 220: Chương 220
- Chương 221: Chương 221
- Chương 222: Chương 222
- Chương 223: Chương 223
- Chương 224: Chương 224
- Chương 225: Chương 225
- Chương 226: Chương 226
- Chương 227: Chương 227
- Chương 228: Chương 228
- Chương 229: Chương 229
- Chương 230: Chương 230
- Chương 231: Chương 231
- Chương 232: Chương 232
- Chương 233: Chương 233
- Chương 234: Chương 234
- Chương 235: Chương 235
- Chương 236: Chương 236
- Chương 237: Chương 237
- Chương 238: Chương 238
- Chương 239: Chương 239
- Chương 240: Chương 240
- Chương 241: Chương 241
Rể Hổ Hào Môn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.