Thiết Thốc Bang là một bang hội khá có tiếng trong học viện do các thế hệ để tử của Cổ gia gây dựng nên. Toàn bang có khoảng 400 thành viên. Bang chủ là Cổ Viêm, một đệ tử Hóa Khí cảnh đỉnh phong khá có tiếng trong học viện. Tuy không phải bang hội nhất lưu nhưng danh tiếng cũng khá lớn, quan hệ nhân mạch cũng rộng, quen biết không ít chấp sự.
Cổ Tinh Dạ là đệ tử của Cổ gia, nghe qua có vẻ như là đệ đệ của Cổ Viêm. Trong đại hội tân sinh, hắn đã bị Lý Nguyên loại bỏ, từ đó mất cơ hội được làm đệ tử lớp thiên cấp. Mâu thuẫn này không thể nói là nhỏ được. Sau đại hội, Lý Nguyên đã dự tính được rất có thể sau này sẽ bị bang hội này gây khó dễ.
Đối với lời mời gia nhập của Tần Báo, Lý Nguyên cũng không có phản ứng gì nhiều. Mời gia nhập cũng có thể là muốn hòa giải, cũng có thể là để tiện bề bắt bẻ hơn. Dù sao, giữa hắn và Cổ Tinh Dạ đã có mâu thuẫn từ trước. Người của Thiết Thốc Bang đột nhiên chủ động tìm đến, rất khó khiến người khác hoàn toàn yên tâm.
Ánh mắt Lý Nguyên nhìn Tần Báo, không nhanh không chậm nói.
“Tại hạ cùng một thành viên trong quý bang có chút xung đột, gia nhập có vẻ như không tiện lắm.”
Tần Báo như đã biết trước Lý Nguyên đã nói như vậy, nhanh chóng đáp lại.
“Bang chủ nói ngươi là một nhân tài, vì chút xung đột nhỏ náo lớn ra cũng không tốt. Chỉ cần ngươi chịu bỏ ra một nửa phần thưởng của nhiệm vụ trọng tâm, bao gồm cả điểm thành tích và chiến lợi phẩm thì mâu thuẫn sẽ hóa giải. Toàn bang sẽ trợ giúp ngươi hoàn thành nhiệm vụ, sau này cũng sẽ chiếu cố ngươi nhiều hơn.”
Ánh mắt Lý Nguyên híp lại nhìn Tần Báo nói.
“Khẩu vị của quý bang cũng không nhỏ nhỉ, vậy mà muốn hẳn một nửa phần thưởng của nhiệm vụ trọng tâm.”
Tần Báo thấy phản ứng của Lý Nguyên cũng lạnh giọng lại cảnh cáo.
“Ngươi đừng có ỷ lại danh tiếng đứng đầu đại hội tân sinh mà kiêu ngạo. Không có trợ giúp ngươi đừng mong hoàn thành nhiệm vụ. Chỉ cần bang chủ chúng ta nói một tiếng, trong học viện này sẽ không có ai đứng ra giúp ngươi hoàn thành nhiệm vụ. Đến lúc đó xem ngươi làm thế nào.”
Đối mặt với lời uy hiếp này, Lý Nguyên vẫn bình tình đáp lại.
“Ta có hoàn thành nhiệm vụ hay không là chuyện của ta, không cần các ngươi quan tâm. Nếu không còn việc gì, ngươi có thể đi được rồi.”
Thấy Lý Nguyên kiên quyết từ chối, Tần Báo tức giận lớn giọng nói.
“Ngươi chờ đấy! Rồi ngươi sẽ hối hận về quyết định ngày hôm nay của mình.”
Lý Nguyên không để ý chút nào về lời uy hiếp trên, chỉ lạnh giọng nói.
“Nhường đường.”
Tần Báo nghe hai từ này càng bão nỗi, rất muốn đánh Lý Nguyên một trận cho hả giận. Nhưng quy định của học viện không cho phép nội đấu, nhất là khi chênh lệch tu vi. Vì thế nên hắn đành nén giận. Lúc này hắn mời nhìn về phía mấy người đứng cạnh Lý Nguyên hỏi.
“Các ngươi thì sao, có muốn gia nhập Thiết Thốc Bang hay không.”
Dương Tiêu Linh đứng bên cạnh nghe hai người đối thoại nãy giờ sớm đã bất mãn, thấy Tần Báo hỏi vậy liền quát mắng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ngươi có bệnh sao? Ở bên cạnh uy hiếp bằng hữu của chúng ta, bây giờ lại hỏi chúng ta có muốn gia nhập bang hội các ngươi hay không. Đầu óc ngươi bị nước vào rồi à?”
Vân Mộng, Lâm Lạc và Phong Viêm dù không nói gì nhưng ánh mắt nhìn Tần Báo cũng cực kì bất thiện. Tên này khi đến không nhìn bọn họ dù chỉ một chút mà chỉ mời chào, uy hiếp Lý Nguyên. Khi bị Lý Nguyên từ chối mới quay sang nhìn, như thể bọn họ là người thừa vậy. Không nói đến việc mọi người vốn là bằng hữu của Lý Nguyên, người khác gặp thái độ như vậy cũng cực kì khó chịu.
Tần Báo không biết thái độ của mình khiến tất cả mọi người tức giận. Khi đến hắn được Cổ Viêm nhấn mạnh chú ý Lý Nguyên nên không để ý những người xung quanh. Sau đó phát hiện đám người này đều là tân sinh đứng đầu nên mới buông lời mời chào. Thấy cả đám đều từ chối, hắn cho rằng tất cả là vì Lý Nguyên. Biết ở lại không làm được gì, hắn quay người bỏ đi.
TruyenLau.com
Dương Tiêu Linh vẫn còn đang tức giận, mắng thêm một câu.
“Đám người này đúng là chẳng ra gì, suốt ngày đi gây sự. Mở miệng ra là chỉ biết uy hiếp người khác.”
Vân Mộng đứng bên cạnh nhẹ giọng khuyên bảo.
“Mặc kệ bọn họ đi. Chúng ta nên sớm chuẩn bị cho nhiệm vụ của mình thì hơn.” TruyenLau
Phong Viêm nhíu mày nói.
“Chỉ sợ bây giờ nhiệm vụ của chúng ta sẽ khó khắn hơn một chút. Mọi người nên chuẩn bị thật là kĩ càng.”
Cả đám hiểu ý. Thiết Thốc Bang bị từ chối như vậy nhất định sẽ nghĩ cách gây khó dễ, nhiệm vụ của bọn họ lại khó hơn một bậc.
Lý Nguyên nghe vậy trấn an mọi người.
“Mục tiêu của bọn hắn chủ yếu là ta, sẽ không quá chú ý đến các ngươi. Dù sao bọn hắn cũng không biết nhiệm vụ của chúng ta là gì. Rất có thể sẽ chỉ tập trung theo dõi ta, sẽ không ảnh hưởng đến nhiệm vụ của mọi người. Chỉ là ta có thể sẽ khó cùng mọi người thực hiện nhiệm vụ theo kế hoạch ban đầu được.”
Dương Tiêu Linh nghe vậy lo lắng hỏi.
“Vậy ngươi tính thế nào?”
Lý Nguyên bình tĩnh trả lời nàng.
“Yên tâm! Bọn họ không làm gì được ta đâu.”
Mọi người thấy Lý Nguyên tự tin như vậy cũng không nói nhiều thêm. Tất cả dặn Lý Nguyên cẩn thận rồi từ từ tách ra về chổ ở của mình, chuẩn bị xuất phát.
Lý Nguyên tách ra khỏi mọi người liền không trở về tiểu viện. Trên người hắn đã có Hồi Thiên Đan và một số linh dược trị độc lấy từ trong đại hội tân sinh nên không cần chuẩn bị gì thêm. Nhân lúc đám người Thiết Thốc Bang còn chưa để ý, hắn nhanh chóng rời đi để tránh bị theo dõi.
…
Tại trụ sở Thiết Thốc Bang.
Một nam tử âm trầm ngồi trên ghế chủ vị đang chậm rãi nghe Tần Báo thuật lại quá trình bị từ chối. Trước mặt hắn là một chiếc bàn lớn, bên trên bày ra mấy tờ tư liệu, nhìn kĩ chính là tư liệu về Lý Nguyên. Đứng bên cạnh hắn chính là Cổ Tinh Dạ, kẻ bị Lý Nguyên loại bỏ trong đại hội.
Người này không ai khác chính là bang chủ Thiết Thốc Bang - Cổ Viêm.
Khí tức trên người hắn cực kỳ hùng hậu, linh lực dao động đã đạt đến Hóa Khí cảnh đỉnh phong. Chỉ thiếu nửa bước nữa là có thể bước vào Ngưng Hình Cảnh.
Sau khi nghe xong toàn bộ, Cổ Viêm không hề tức giận như Tần Báo tưởng tượng. Hắn chỉ nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt hơi híp lại.
“Chuyện này không có gì lạ. Từ thái độ của hắn trong đại hội, ta đã biết chắc chuyện này khả năng cao sẽ không thành công rồi. Cho ngươi đi chỉ là muốn thử thêm một chút mà thôi.”
Cổ Tinh Dạ đứng bên cạnh không cam lòng nói.
“Chẳng lẻ chúng ta cứ để yên cho hắn như vậy. Thái độ của hắn rõ ràng không coi Thiết Thốc Bang chúng ta vào mắt. Nếu không trừng trị hắn thì danh dự của bang chúng ta để vào đâu nữa.”
Lời nói ẩn chứa oán khí nồng đậm. Hiển nhiên Cổ Tinh Dạ vẫn còn tức giận việc bị loại khỏi Đại hội. Bởi vì việc này mà tài nguyên, điểm thành tích của hắn ít đi so với dự tinh rất nhiều. Chuyện này đối với một người từ nhỏ đã mọi việc thuận lợi như hắn cực kì khó chịu.”
Tần Báo nghe xong liền phụ họa theo.
“Nhị công tử nói đúng. Nên dạy tiểu tử đấy một bài học. Chỉ cần bang chủ ra lệnh, ta sẽ dẫn người đi cho hắn một bài học, để hắn biết thế nào là trời cao đất rộng.”
Cổ Viêm bình thản liếc nhìn hai người hỏi.
“Đây là cách giải quyết của hai người các ngươi?”
Cổ Tinh Dạ và Tần Báo nghe vậy cúi thấp đầu. Nghe lời nói vừa rồi có vẻ Cổ Viêm không đồng ý với cách xử lí của mình. Nhưng cả hai đều không nghĩ ra vấn đề ở chỗ nào. Vì vậy liền cúi đầu im lặng chờ Cổ Viêm nói tiếp.
Cổ Viêm nhìn hai người trầm giọng nói.
“Kẻ này thiên phú không tầm thường. Tốc độ tu luyện rất nhanh nhưng căn cơ vững chắc. tu vi Tụ Nguyên tầng năm đã có thể đánh bại được Tụ Nguyên tầng chín. Chúng ta công khai gây khó dễ cho hắn, nếu sau này hắn phát triển, trả thù lại chúng ta thì sao. Dù chúng ta vận dụng ảnh hưởng của bang hội, đè ép được hắn trong học viện nhưng nếu hắn ra ngoài gặp được cơ duyên thì tính thế nào?”
Cổ Tinh Dạ nghe vậy không nhịn được nói.
“Đại ca lo xa quá rồi. Nào có chuyện cơ duyên dễ gặp như vậy.”
Cổ Viêm nghe vậy thất vọng nhìn Cổ Tinh Dạ giáo huấn.
“Mọi việc đều phải suy nghĩ kĩ càng. Chúng ta đều là người thừa kế gia tộc, phải tính toán cẩn thận mọi lợi ích và nguy cơ phía sau, không thể tùy tiện hành động theo cảm tính.”
Cổ Tinh Dạ bị nói đến mức sắc mặt lúc đỏ lúc trắng nhưng cũng không dám phản bác.
Hắn hiểu rất rõ vị đại ca này.
Từ nhỏ đến lớn, bất kể là thiên phú hay thủ đoạn, Cổ Viêm đều vượt xa hắn rất nhiều. Trong gia tộc, trưởng bối cũng luôn xem Cổ Viêm là người kế thừa trọng điểm.
Cổ Viêm không để ý đến Cổ Tinh Dạ nữa. Ánh mắt hắn chẫm rãi nhìn đống tài liệu trên bàn từ từ nói.
“Kẻ này mấy tháng trước vẫn còn là một người bình thường ở Thanh Thủy Trấn. Chỉ trong thời gian ngắn mà thực lực tăng vọt như vậy, trong tay cũng có thêm pháp bảo không tầm thường. Nếu không phải được cao nhân chỉ điểm thì chính là gặp được đại cơ duyên. Người như vậy không thể tùy tiện đắc tội. Một khi đã đắc tội thì phải quyết đoán diệt trừ, tránh rước họa vào thân.”
Cổ Tinh Dạ nghe ra trong lời nói của đại ca có sát ý, thấp giọng hỏi.
“Ý của đại ca là?”
Cổ Viêm không để ý nói tiếp.
“Tần Báo đã phát ra lời uy hiếp trước mặt mọi người, chúng ta liền không có mặt mũi chủ động hòa giải. Như vậy đi, các ngươi đi tìm người đi đến Ám Dạ Đường, thuê sát thủ giết hắn. Ám Dạ Đường là tổ chức sát thủ uy tín, chưa từng để lộ thông tin cố chủ. Dù là sau lưng Lý Nguyên có cao nhân cũng không thể biết được chúng ta có liên quan.”
Cổ Tinh Dạ giật mình, không ngờ đại ca lại quyết đoán như vậy. Hắn có chút do dự hỏi.
“Đại ca, giá cả của Ám Dạ Đường thường rất cao. Vì chút chuyện nhỏ này có đáng bỏ ra số tiền lớn như vậy không?”
Cổ Viêm nghe vậy chỉ hận sắt không thành thép quát mắng.
“Chẳng lẽ ngươi muốn tự mình ra tay, hay muốn đùng người trong gia tộc. Như vậy lỡ sau lưng hắn có cao nhân ngươi gánh nổi sao? Hay là ngươi muốn hạ mình hòa giải với hắn?”
Cổ Tinh Dạ cúi thấp đầu không phản bác được.
Cổ Viêm hừ lạnh một tiếng rồi nói tiếp.
“Ám Dạ Đường là tổ chức sát thủ phân bố khắp đại lục, tin tưởng không ai có thể từ đó mò ra manh mối liên quan đến chúng ta. Về phần tài sản, ta thấy pháp bảo trên người Lý Nguyên giá trị cũng không thấp. Nếu giết được có thể hoàn toàn bù lại số tài sản mất đi. Dù sao Ám Dạ Đường cũng có thể không nhặt chiến lợi phẩm. Chúng ta thêm chút giá là được.”
“Hơn nữa…”
Ánh mắt Cổ Viêm hơi híp lại.
“Ta hoài nghi trên người hắn có đại cơ duyên. Nếu chúng ta chiếm được rất có thể thực lực tăng mạnh, gia tộc cũng hưởng lợi theo.”
Cổ Viêm quan sát tài liệu về Lý Nguyên thấy trong tư liệu nói về quá trình khảo nghiệm của hắn ở Đại Nguyên Thành có nhắc đến việc Trắc Linh bia ghi nhận Lý Nguyên chỉ có một mạch. Bản thân Cổ Viêm đọc sách rất nhiều. Hắn phát hiện trường hợp này rất giống với tình huống được ghi trong cổ thư của học viện. Khi một người đã thông tất cả ẩn mạch, kinh mạch trong cơ thể sẽ liên kết thành một chỉnh thể hoàn mỹ, khiến Trắc Linh Bia khó mà phân biệt rõ số lượng linh mạch, cuối cùng chỉ hiện lên một mạch duy nhất. Việc này cực kỳ khó, khó đến nỗi người ta đặt cho nó cái tên là Thiên Cấm, ý là khó đến mức trời cao ngăn cản.”
Ban đầu Cổ Viêm không quá tin vào thuyết pháp này. Nhưng nhìn vào trạng thái của Lý Nguyên cùng với chiến lực không hợp thói thường của hắn khiến Cổ Viêm không khỏi liên tưởng. Vì thế quyết đoán bỏ ra cái giá lớn để thuê Ám Dạ Đường ám sát. Nếu có thể từ Lý Nguyên tìm ra phương pháp khai mở ẩn mạch, hắn và Cổ gia có thể gia tăng thực lực một mảng lớn, một bước lên trời.
Cổ Tinh Dạ dù không biết cơ duyên đại ca nghĩ đến là gì nhưng ánh mắt vẫn trở nên tham lam. Lúc này hắn không còn do dự nữa, nhanh chóng nói.
“Đại ca yên tâm, ta sẽ đi làm ngay.”
Cổ Viêm nghe vậy nghĩ lại nói.
“Ngươi đi thu thập tài sản một chút rồi đưa cho Tần Báo. Tu vi hắn cao hơn, đi gặp Ám Dạ Đường chắc ăn hơn một chút.”
Trong lòng Cổ Viêm còn có chút đề phòng sau lưng Lý Nguyên có cao nhân quá mạnh. Để cho Tần Báo đi làm việc, sau này dù Ám Dạ Đường có để lộ thì hắn cũng có thể dổ hết mọi việc cho Tần Báo.
Tần Báo không biết suy nghĩ trong lòng Cổ Viêm, chỉ cho là mình rất được bang chủ tín nhiệm. Sau khi nghe xong nhanh chóng nhận việc.
“Bang chủ yên tâm. Ta nhất định sẽ hoàn thành tốt việc này.”
Sáng Thế Nguyên Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.