Hổ Khâu Kiếm Trì là một hồ lớn nằm sâu trong Hắc Tùng Lâm, cách Thanh Long học viện chừng sáu trăm dặm về phía tây nam.
Khoảng cách này đối với người bình thường mà nói tuyệt không gần. Dù có cưỡi chiến mã ngày đêm không nghỉ, ít nhất cũng phải mất vài ngày mới có thể đến nơi. Nhưng đối với tu sĩ Tụ Nguyên cảnh như Lý Nguyên thì cũng không mất quá nhiều thời gian.
Rời khỏi học viện, Lý Nguyên một đường hướng thẳng tới kiếm trì. Dọc đường cũng đi qua một vài thành trì nhưng không có gì làm Lý Nguyên hứng thú. Vì vậy chỉ hơn một ngày, Lý Nguyên đã xuất hiện bên ngoài Hắc Tùng lâm.
Từ xa nhìn lại, cả khu rừng như một mảng mây đen phủ xuống mặt đất. Từng cây hắc tùng cao lớn vươn thẳng lên, thân cây đen sẫm như mực, cành lá dày đặc che khuất ánh chiều tà. Gió núi thổi qua, rừng cây lay động phát ra tiếng rì rào trầm thấp, kết hợp với hoàn cảnh nơi này khiến cho người đến cảm giác khá là âm u, quỷ khí.
Lý Nguyên dừng chân trên một gò đá, ánh mắt nhìn về phía sâu trong rừng.
Theo nhiệm vụ hướng dẫn, chỉ cần xuyên qua vùng ngoài Hắc Tùng Lâm thêm mấy chục dặm nữa, hắn sẽ đến được Hổ Khâu Kiếm Trì.
Từ người qua đường, Lý Nguyên cũng đã hỏi thêm được một số thông tin về khu vực này mà trong nhiệm vụ không nhắc đến.
Hổ Khâu Kiếm Trì là một hồ lớn nằm giữa Hắc Tùng Lâm, chu vi hơn chục dặm. Mặt hồ quanh năm phủ một tầng sương mỏng, nước hồ đen thẫm như mực, dù ban ngày cũng khó nhìn thấy đáy.
Sở dĩ nơi này được gọi là Hổ Khâu Kiếm Trì, là bởi bất kỳ người nào mang kiếm đến gần khu vực hồ đều có thể cảm nhận được bội kiếm bên mình khẽ rung động, giống như bị một luồng lực lượng vô hình nào đó dưới đáy hồ hấp dẫn.
Không chỉ vậy, quanh Kiếm Trì còn tồn tại một loại khí tức âm u đặc biệt, được gọi là sát khí.
Loại sát khí này không trực tiếp công kích thân thể, nhưng lại có thể âm thầm xâm nhập tâm thần. Người tâm trí không đủ kiên định nếu ở lại nơi này quá lâu, tính tình sẽ dần trở nên nóng nảy, táo bạo, hiếu sát. Nặng hơn thì hoàn toàn mất đi lý trí, giống như hóa thành một con hổ dữ chỉ biết chém giết.
Cũng vì lý do này, nơi đây được đồn là có truyền thừa của một vị kiếm tu mạnh mẽ gọi là kiếm hoàng. Từ đó thu hút vô số người đến thăm dò vơi hi vọng có thể một bước lên trời. Nhưng qua thời gian, chưa từng có ai thành công. Trái lại, số người bị sát khí ảnh hưởng trở nên mất lí trí, trở nên điên loạn nhiều không kể siết.
Dần dần, số người tiến đến nơi ngày ngày càng ít đi. Thi thoảng chỉ còn vài người đến với hi vọng cầu may. Dẫn đến hiện tại nơi đây không còn náo nhiệt. TruyenLau.com
Cũng bởi hoàn cảnh đặc biệt ấy, Hắc Tùng Lâm dần trở thành nơi ẩn náu lý tưởng của đạo tặc và thổ phỉ.
Rừng núi âm u, địa hình phức tạp, lại thêm sát khí quanh Hổ Khâu Kiếm Trì ảnh hưởng tâm thần, khiến người ngoài không dám tùy tiện tiến sâu. Những ổ đạo tặc lợi dụng điểm này để xây dựng cứ điểm, cướp bóc tu sĩ và thương đội đi ngang qua vùng phụ cận.
Theo thời gian, tình hình quanh Hổ Khâu Kiếm Trì càng lúc càng hỗn loạn. Đạo tặc hoành hành khắp nơi, thổ phỉ chiếm núi lập trại, thậm chí có kẻ còn giả danh người tìm kiếm truyền thừa để lừa gạt, mai phục những tu sĩ trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm đi ngang qua.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tuy nhiên, Huyết Kiếm Môn là một trường hợp đặc biệt ở nơi này.
Mặc dù tên là kiếm môn nhưng tông môn này chủ yếu lấy luyện thể làm gốc. Nhờ vào công pháp đặc biệt, đệ tử trong môn có thể thông qua bí pháp hấp thu sát khí bên ngoài, dẫn nó vào trong kinh mạch, sau đó dùng sát khí kích thích huyết nhục, rèn luyện gân cốt và cường hóa thân thể.
Toàn bộ Huyết Kiếm Môn có tới năm vị cường giả Ngưng Hình cảnh, nhiều hơn tất cả các ổ sơn trại xung quanh. Vì thế cho nên toàn môn có thể phát triển mạnh mẽ trong hoàn cảnh hỗn loạn nơi đây. Thậm chí còn có thể thu bảo hộ phí của những người bên ngoài đến, giúp bọn họ không bị cướp bóc. TruyenLau
Nhiều năm về trước, Huyết Kiếm Môn từng đắc tội Thanh Long Học viện nên bị học viện phái cường giả tới thu phục, từ đó mỗi năm phải dâng tài nguyên lên cho học viện bồi dưỡng đệ tử.
Đệ tử Huyết Kiếm Môn tuy không nói nhưng trong lòng cũng rất khó chịu vì tài nguyên tu luyện giảm đi khá nhiều. Bởi vậy nên khi người của học viện đến thu cống phẩm thì đệ tử Huyết Kiếm Môn đều mặc kệ. Nếu người tới là cường giả thì không sao, còn đệ tử bình thường đến không may bị cướp đường thì bọn họ chỉ xem như là không biết gì cả. Học viện đối với việc này cũng không quá để ý, coi như là cơ hội rèn luyện đệ tử mà thôi. Chỉ cần không thiệt mạng, học viện sẽ chỉ xem như là đệ tử bất tài mà nhắm mắt cho qua.
Từ những thông tin này, Lý Nguyên mới hiểu rõ được nhiệm vụ của mình còn khó hơn tưởng tượng. Điều này khiến hắn cẩn thận hơn rất nhiều.
Từ trong nhẫn trữ vật, Lý Nguyên lấy ra một chiếc mặt nạ đeo lên mặt, thu liễm khí tức rồi mới bước vào Hắc Tùng Lâm.
Bước vào trong rừng, Lý Nguyên phát hiện linh khí xung quanh mang theo một cảm giác lạnh lẽo khó tả, khiến hắn ẩn ẩn có cảm giác khó chịu. Nhưng cũng chỉ thế mà thôi. Linh hồn Lý Nguyên vốn đã mạnh hơn người bình thường, lại trải qua Nguyên Thủy Thần Điển rèn luyện, chút sát khí này không ảnh hưởng được hắn.
Không chỉ ảnh hưởng đến linh hồn hay tâm chí, sát khí này cũng có một chút ảnh hưởng đến thân thể, khiến Lý Nguyên cảm giác làn da hơi nhức nhức một chút. Cũng may nó không ảnh hưởng mấy đến quá trình hành tẩu của Lý Nguyên.
Thấy hoàn cảnh nơi này đặc thù như vậy, Lý Nguyên quyết định thăm dò thêm các khu vực xung quanh trước khi đến Huyết Kiếm Môn, để tránh khi bị thổ phỉ chú ý lại mù đường chạy nhầm.
Trong suốt quá trình di chuyển, Lý Nguyên luôn thu liễm khí tức xuống mức thấp nhất có thể để tránh bị yêu thú hay thổ phỉ chú ý đến. Sau một hồi quan sát, Lý Nguyên phát hiện nơi này cũng không loạn như mình nghĩ.
Bởi vì có Huyết Kiếm Môn tọa lạc cùng với khá nhiều thổ phỉ ẩn náu, yêu thú trong Hắc Tùng Lâm đã bị dọn dẹp gần hết. Chỉ còn một vài yêu thú tứ phẩm tương đương Ngưng Hình Cảnh ở yên ở một khu vực cố định mà thôi. Yêu thú cấp bậc này cũng đã có linh trí khá cao, biết nơi này có nhiều cường giả nhân loại cùng cấp bậc, thậm chí mạnh hơn chúng nó nên không dám chạy loạn. Mà các cường giả nhân loại cấp bậc này ở Hắc Tùng Lâm cũng không đoàn kết nên ko thể săn giết những con yêu thú này.
Về phần thổ phỉ nơi đây, phần lớn tụ tập ở các con đường lớn đi vào rừng cùng với khu vực xung quanh Hổ Khâu Kiếm Trì. Nếu có người qua đường, đám thổ phỉ sẽ căn cứ theo thực lực, bối cảnh mà ra quyết định cướp bóc.
Sở dĩ Lý Nguyên lúc vào không gặp thổ phỉ là vì Lý Nguyên đi theo con đường nhỏ, nơi không có mấy người chú ý. Những tên thổ phỉ cũng không dám phong tỏa nơi này quá triệt để. Như vậy không những đắc tội Huyết Kiếm Môn mà còn khiến cho các cường giả nơi khác chú ý.
Quan sát hết hoàn cảnh, Lý Nguyên liền hướng thẳng về phía Huyết Kiếm Môn.
Huyết Kiếm Môn tọa lạc ở phía tây nam kiếm trì, cách kiếm trì khoảng năm dặm.
Một tòa đại môn đỏ sẫm đứng giữa giừng sâu. Hai bên đại môn là những cột đá phủ đầy vết kiếm loang lổ, phía trên treo một tấm bảng làm bằng hắc thiết. Trên bảng khắc ba chữ Huyết Kiếm Môn, nét chữ sắc bén giống như vết kiếm chém vào.
Phía trước đại môn có bốn tên đệ tử đang canh giữ. Những người này đều có thân hình cao to lực lưỡng, thân mặc võ phục màu đỏ sậm, trên lưng đeo trọng kiếm. Nhìn qua có vẻ dữ tợn hơn rất nhiều so với các đệ tử Lý Nguyên từng thấy trong học viện.
Bốn người này tỏa ra khí tức đều là Tụ Nguyên tầng năm, ánh mắt chăm chú quan sát xung quanh. Thấy Lý Nguyên đứng trước cửa quan sát, nhìn qua không giống như thổ phỉ, hai trong số bốn người bước lên hỏi.
“Các hạ là người nào? Đến Huyết Kiếm Môn có mục đích gì?”
Lý Nguyên cũng không dài dòng, móc ra thể bài nhiệm vụ của mình đưa cho một tên đệ tử rồi mở miệng nói.
“Ta là đệ tử của Thanh Long Học Viện, đến đây phụ trách thu cống phẩm hằng năm của Huyết Kiếm Môn. Phiền hai người thông báo một tiếng”
Hai tên đệ tử nghe vậy ánh mắt có chút khó chịu nhưng cũng không dám làm khó dễ. Sau khi quan sát và xác nhận lệnh bài là thật, một tên nhanh chóng chạy vào trong thông báo. Tên còn lại nhìn Lý Nguyên đưa tay ra hiệu.
“Mời các hạ đi theo ta.”
Lý Nguyên đi theo bước vào đại môn.
Bước qua đại môn, đập vào mắt Lý Nguyên là một khoảng sân rộng lát đá đen. Trên mặt đất có vô số vết chém đan xen, nhiều chỗ còn lưu lại dấu máu khô sẫm màu chưa được lau sạch, tỏa ra mùi máu nhàn nhạt trong không khí.
Khác với sự yên tĩnh âm trầm bên ngoài, bên trong Huyết Kiếm Môn lại cực kỳ náo nhiệt.
Từng nhóm đệ tử đang điên cuồng đối luyện ở các võ đài hai bên quảng trường. Tiếng kim loại va chạm vang lên không ngớt. Có người bị đánh đến miệng phun máu tươi nhưng vẫn gào lớn lao tới tiếp tục chiến đấu, ánh mắt hung lệ như dã thú.
Lý Nguyên quan sát một lát liền phát hiện phong cách tu luyện của đám người này cực kỳ cực đoan.
Bọn hắn gần như không quan tâm phòng thủ hay kỹ xảo gì quá nhiều, phần lớn đều chọn lấy thương đổi thương, dùng thân thể cứng rắn cưỡng ép áp sát đối thủ. Linh lực vận chuyển trong cơ thể cũng mang theo một loại huyết sát chi khí đặc biệt, cực kỳ cuồng bạo. Nếu không biết trước nơi đây là Huyết Kiếm Môn, Lý Nguyên còn tưởng mình đã lạc vào một bãi chiến trường
Tên đệ tử dẫn đường nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc đang quan sát của Lý Nguyên, cho là Lý Nguyên đã hoảng sợ trước cảnh chiến đấu ác liệt như thế này nên mỉm cười, cất giọng giới thiệu.
“Huyết Kiếm Môn chúng ta dựa vào công pháp hấp thụ sát khí để tu luyện nên tính tình hơi táo bạo. Dù chỉ là đang luận bàn nhưng tất cả đệ từ đều đánh toàn lực. Như vậy mới có thể phát tiết hết sát khí táo bạo còn dư lại trong người để tránh bị mất lí trí.”
“Nhìn qua quá trình này có vẻ nguy hiểm nhưng đệ tử của chúng ta đều luyện thể, da dày thịt béo nên chút vết thương ngoài gia này không đáng là gì. Trái lại sau quá trình luận bàn vất vả này tắm thuốc luyện thể thì hiệu quả sẽ còn tăng gấp bội.”
Lý Nguyên nghe vậy gật đầu. Ánh mắt hắn ngạc nhiên cũng không phải bởi vì chiến đấu khốc liệt mà là vì hắn thấy linh lực của các đệ tử ở đây đặc biệt mạnh mẽ, có vẻ sắc bén, sức phá hoại mạnh hơn so với đệ tử cùng cảnh giới của học viện khá nhiều. Công pháp của Huyết Kiếm Môn có vẻ rất mạnh.
Đương nhiên, không thể nói là đệ tử Huyết Kiếm Môn mạnh hơn đệ tử học viện được. Những người mà Lý Nguyên đã gặp đều là tân sinh, chưa qua học viện đào tạo. Nhưng như vậy cũng đã chứng minh Huyết Kiếm Môn mạnh hơn kha khá so với phần lớn các thế lực Tứ Tinh, Ngũ Tinh khác.
Dọc đường đi, Lý Nguyên liên tục được giới thiệu các quang cảnh xung quanh. Đệ tử Huyết Kiếm môn cũng tỏ ra rất nhiệt tình chào đón hắn. Nhưng một chút bất mãn trong đáy mắt không giấu được một hồn tu nhạy bén như Lý Nguyên. Vì thế nên Lý Nguyên cũng không đáp lại quá nhiều.
Rất nhanh, cả hai đã đến trước một gian đại điện.
Đại điện này được xây bằng đá đen, cao lớn mà nặng nề. Trước điện có hai hàng cột đá chống đỡ mái hiên, mỗi cây cột đều khắc hình kiếm gãy và vết máu. Chính giữa có tấm bảng khắc ba chữ Nghị Sự Điện, nhìn qua cũng là vết kiếm, khá giống với tấm biển ngoài đại môn.
Tên đệ tử dẫn đường dừng lại trước cửa điện, đưa tay ra hiệu.
“Đã có người báo cáo với các vị trưởng lão, mời công tử vào trong.”
Lý Nguyên gật đầu bước vào đại điện
Bên trong Nghị Sự Điện cực kỳ rộng rãi, nhưng ánh sáng lại có phần u ám. Hai bên vách đá gắn từng ngọn đèn dầu đỏ sậm. Chính giữa đại điện đặt một chiếc ghế lớn bằng đá đen. Hai bên là từng hàng ghế dành cho trưởng lão và chấp sự trong môn.
Chỉ là lúc này, vị trí chủ tọa cùng mấy ghế trưởng lão phía trước đều đang bỏ trống. Chỉ có một lão giả mặc trường bào đỏ sậm đang đứng bên cạnh án dài, cúi đầu xem qua mấy quyển sổ sách. Trước mặt lão có vài tên đệ tử Huyết Kiếm Môn đang cung kính chờ lệnh.
Lão giả kia thân hình hơi gầy, tóc đã điểm bạc, nhưng ánh mắt vẫn rất sắc bén. Bởi vì không muốn gây sức ép lên các đệ tử xung quanh, lão đang thu liễm khí tức khá nhiều. Lý Nguyên không nhìn ra tu vi của lão. Có thể loáng thoáng nghe được lão đang phân phó về các việc chi tiêu và thu nhập của Huyết Kiếm môn, qua đó dễ nhận ra đây là một vị nội vụ trưởng lão.
Tên đệ tử dẫn đường tiến lên một bước, chắp tay nói.
“Bẩm Nội vụ trưởng lão, vị này là đệ tử Thanh Long học viện, đến phụ trách việc thu cống phẩm năm nay.”
Nghe vậy, lão giả đang xem sổ sách chậm rãi ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hắn đảo qua Lý Nguyên một lượt. Khi nhìn thấy lệnh bài Thanh Long học viện của Lý Nguyên thì nhẹ nhàng gật đầu.
“Thì ra là cao đồ của Thanh Long học viện. Không biết đại danh của công tử là gì?”
Lý Nguyên không nhanh không chậm đáp lại.
“Trưởng lão không cần khách khí. Ta tên Lý Nguyên, là tân sinh của Thanh Long Học viện.
Nội vụ trưởng lão đặt sổ sách xuống, ngoài mặt lộ ra một nụ cười khách khí, chắp tay nói:
“Lão phu là Nội vụ trưởng lão của Huyết Kiếm Môn, công tử có thể gọi ta là Nghiêm trưởng lão. Môn chủ cùng mấy vị trưởng lão khác hiện đang bế quan tu luyện, tạm thời không tiện ra mặt tiếp đãi. Nếu có chỗ nào chậm trễ, mong công tử thứ lỗi.”
Lý Nguyên nghe vậy mặt không chút biểu lộ nói.
“Nghiêm trưởng lão quá lời. Ta chỉ phụng mệnh đến kiểm kê cống phẩm, không dám làm phiền các vị tiền bối bế quan.”
Nghiêm trưởng lão cũng không vòng vo, trực tiếp đi vào chính đề.
“Cống phẩm chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ, bây giờ đã có thể giao cho công tử. Có điều, công tử đường xa mà đến chắc cũng đã mệt. Không bằng ở lại đây nghỉ ngơi một đêm rồi về cũng không muộn.
Lý Nguyên hơi cân nhắc một chút rồi gật đầu
“Được! Vậy làm phiền trưởng lão sắp xếp cho ta một gian phòng vậy.”
Sáng Thế Nguyên Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.