Bùi Thù nghe thấy tiếng động ở cửa, anh vô thức nghĩ rằng đó là Triệu Như đến gây chuyện, nhưng vì lười phải dỗ dành, anh vội vã kết thúc buổi tiệc để trở về nhà.
Khác với những người phụ nữ ồn ào ngoài kia, vợ anh luôn dịu dàng và không bao giờ gây phiền phức cho anh.
Cô chăm sóc con gái và gia đình rất chu đáo, thậm chí còn quan tâm đến sức khỏe của bố mẹ anh, hàng tháng đều đưa hai ông bà đi gặp bác sĩ có danh tiếng để điều trị.
Dù sao thì họ đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, tính cách và thói quen đều đã quen thuộc, không cần phải điều chỉnh thêm. Anh luôn cảm thấy ở nhà là nơi anh có thể thư giãn.
Khi chiếc xe rẽ qua góc phố, Bùi Thù nhìn thấy một cặp vợ chồng tóc bạc bước ra từ cửa hàng hoa. Ông lão tay cầm một bó hoa hồng nhỏ, trân trọng đưa cho người vợ trước mặt, bà lão cười tươi rạng rỡ, vừa trách móc lãng phí tiền, vừa nâng niu bó hoa nhìn đi nhìn lại.
Bùi Thù đột nhiên dừng xe lại, nhưng khi anh định bước vào cửa hàng hoa, cửa cuốn đã hạ xuống.
Trong khoảnh khắc, anh chợt nhớ đến nụ cười của Lâm Niệm khi lần đầu tiên nhận được hoa hồng từ anh, và bỗng nhận ra, hình như từ sau khi kết hôn, anh đã rất lâu rồi không tặng hoa cho vợ mình.
Bùi Thù chạy nhanh đến chỗ cặp vợ chồng già để giải thích lý do, bà lão mỉm cười để lại một nhánh hoa và trao phần còn lại cho anh:
“Chúc cậu và người yêu mãi mãi hạnh phúc, đầu bạc răng long.”
Anh cười cảm ơn, đặt bó hoa hồng lên ghế phụ.
Nhưng khi về đến nhà, mở cửa ra, anh phát hiện ngôi nhà ấm cúng thường ngày giờ đây trống rỗng.
Lâm Niệm đã nấu cho anh một bàn đầy những món ăn yêu thích, nhưng tất cả đã nguội lạnh. Góc bàn, bát canh bị đổ cùng mảnh sứ vỡ vương vãi khắp nơi, có cả những vết máu mờ mờ. TruyenLau
Trong lòng Bùi Thù đột nhiên dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt. Anh chỉ có thể đặt tay lên ngực, lo lắng gọi điện cho Lâm Niệm—
Tôi trú mưa dưới mái hiên, nhưng vẫn có những giọt mưa lạnh buốt bắn lên, làm ướt mái tóc của tôi. Điện thoại sắp hết pin, tôi gọi một cuộc điện thoại để dặn mẹ chăm sóc con gái cẩn thận.
Những năm gần đây, tôi hiếm khi đưa con gái về nhà bà ngoại, hôm nay gửi bé sang cũng chỉ vì kỷ niệm ngày cưới.
Vài ngày trước, Bùi Thù đã tặng quà và nói rằng đã lâu rồi chúng tôi không có thế giới của hai người. Tôi nghĩ lại thấy đúng là thời gian qua khá bận rộn, nên đã sắp xếp mọi việc và đưa con gái về nhà bà ngoại.
Nhưng không ngờ, anh ấy lại quên.
Sau 13 Năm Bên Nhau, Anh Chọn Người Đến Sau
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.