Cửa hàng tiện lợi mà tôi thường lui tới hình như đã đóng cửa, khi ánh đèn tắt đi, tôi mới xoa xoa đôi chân tê cứng của mình.
Con đường này tôi đã đi qua rất nhiều lần.
Năm mười chín tuổi, tôi và Bùi Thù đã trải qua bao nhiêu cản trở.
Lời khuyên của giáo viên chủ nhiệm, sự nghi ngờ của bạn bè, và những lời đe dọa từ phụ huynh…
Chúng tôi đã cắn răng chịu đựng và vượt qua tất cả.
Khi đó, Bùi Thù học hành không tốt, thầy cô đưa anh lên bục để kiểm điểm trước toàn trường, nhưng anh lại kéo cổ áo đồng phục, mỉm cười nhìn tôi ở dưới:
“Tình yêu có thể vượt qua mọi khó khăn, không gì có thể chia rẽ chúng ta.”
Sau đó, anh thức đêm để học tập chỉ để được ngồi cùng bàn với tôi, và cuối cùng tên của chúng tôi đã được xếp hạng cao trong lớp. Lúc đó, anh ôm tôi và nói rằng cả đời này sẽ không rời xa tôi.
Nhưng chỉ vài năm sau, khi nhắc đến tôi, anh lại hờ hững:
“Cưới về rồi cũng chỉ vậy thôi.”
Mưa càng lúc càng nặng hạt, nước đã ngập đến mắt cá chân, nhưng tôi không muốn chờ đợi thêm nữa.
Chỉ đến đây thôi…
Tôi đi dọc con đường mà chúng tôi đã từng đi qua không biết bao nhiêu lần, nhưng lần này lại đi về một hướng khác.
Nước ở chỗ trũng sâu gần như ngập đến đầu gối tôi. Cảm giác quen thuộc này bỗng làm tôi nhớ lại kỳ nghỉ trăng mật khi chúng tôi đi du lịch biển.
Bãi biển ở nước ngoài không có nhiều nhân viên cứu hộ, sóng biển cuốn tôi đi xa. Bùi Thù không nhận ra dây an toàn buộc trên người tôi đã bị đứt, và khi anh nhận ra thì tôi đã mất tích rồi.
Anh đã bơi trở lại nơi an toàn nhưng lại mạo hiểm quay lại kéo tôi về. Khi lên bờ, Bùi Thù kiệt sức, nhưng vẫn mỉm cười nhìn tôi và nói may mắn là không mất tôi.
Lúc đó, tôi đã thực sự nghĩ rằng chúng tôi đã trải qua sinh tử cùng nhau như thế, sẽ không còn gì có thể chia rẽ chúng tôi nữa.
Nhưng bốn năm sau, vào ngày hôm nay, anh ấy đã ngoại tình.
…
Khi loạng choạng bước đi, tôi mới phát hiện ra đôi giày cao gót mà tôi đi để phối với váy đã bị mắc kẹt vào lỗ thoát nước trên nắp cống. Trong cơn mưa lớn, mắt cá chân tôi bị lật, tôi ngã mạnh xuống đất.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không biết trên mặt là nước mắt hay nước mưa.
Khi tôi khóc đến mức nghẹt thở, bỗng có một chiếc khăn tay xuất hiện trước mặt. Một chiếc ô đen dừng lại trên đầu tôi, một giọng nam dịu dàng, khiêm tốn vang lên từ trên cao:
“Cô còn nhớ tôi không?”
Mạnh Triều Dụ thấy gương mặt tôi đờ đẫn, không có phản ứng, liền đưa tay lau khô nước mưa và nước mắt trên mặt tôi:
“Xin lỗi vì đã làm phiền.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Một chiếc áo khoác len cashmere ấm áp phủ lên người tôi, cổ áo được anh ấy kéo lại cẩn thận.
“Mưa gió thế này, để tôi đưa cô về nhé.”
Sau 13 Năm Bên Nhau, Anh Chọn Người Đến Sau
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.